Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 61: Mong đợi



Từ lúc chia tay Tiểu Vũ vậy mà đã bốn ngày, hôm nào cũng đến đúng giờ lại nhận được điện thoại của hắn. An An vẫn đang cố gắng tìm phòng, đi xem vài nơi, có mấy chỗ ở gần công ty nhưng phòng ốc đều cũ kỹ, còn những phòng to và mới hơn thì lại yêu cầu phải trả tiền trước một năm, cái nào cũng không được.

Ở công ty, An An tích cực làm việc, không quan tâm đến những lời ra tiếng vào xung quanh. Dần dần, mấy người đó thấy chẳng có gì thú vị nên không dò xét nữa, nhưng vẫn giữ khoảng cách với cô. Đặc biệt là phó giám đốc Phương, lần nào đi qua cũng hắng giọng một tiếng, cô có nghe thấy cũng chỉ cười xòa, dù sao trong công việc cô chẳng liên quan trực tiếp với bà ta, bà ta muốn quản cô thì nên xem xét phạm vi quyền hạn của mình đến đâu chứ.

Dù sao tất cả vẫn ổn.

Tuy nhiên, những việc trước sau cần đối mặt thì vẫn phải đối mặt. An An ở trong phòng khách sạn, đi tới đi lui vẻsốt ruột. Cô nên tìm Minh Minh để nói chuyện, giải quyết cho xong việc giữa hai người họ.

An An dứt khoát cầm điện thoại lên, bấm số quen thuộc.

“Aló, mama”, giọng Minh Minh vọng lại, vẫn như một đứa con nít. An An bình tĩnh: “Minh Minh, em muốn nói chuyện với anh, khi nào anh về?”, chuyện này tốt nhất là nên gặp mặt để giải quyết.

“Có chuyện gì thế? Có phải mẹ anh lại nói gì à?”, Minh Minh biết mẹ mình đến chắc chắn sẽ làm khó An An.

“Không liên quan đến mẹ anh, là em có việc muốn nói.” An An nhắm nghiền mắt lại, anh ta biết rõ cô một mình đối mặt với bà ta mà ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có. Anh ta từ trước đến giờ lúc nào cũng vậy, chỉ quan tâm đến những buồn phiền của mình, còn của người khác thì mặc kệ.

“Vậy mai anh về một chuyến, dù sao mấy ngày nay cũng không có quần áo mặc. Máy giặt ở đây hư rồi, mang về nhờ em giặt giúp”, Minh Minh sắp xếp.

An An nghe xong cười nhạt, bây giờ anh ta đã có mẹ chăm sóc rồi, không sợ về nhà không có người quan tâm. “Được rồi, anh đi chuyến xe chiều hả?”, cô biết là đi chuyến chiều thì cũng phải bảy giờ hơn mới tới, trong lòng cân nhắc mộtchút.

“À, nói mẹ anh chuẩn bị mấy món ngon ngon nhé.” Minh Minh vẫn chỉ muốn về nhà để có thể đi chơi tiếp, “ừm”, An An ậờ, sau đó anh ta cúp máy. Cô gượng cười, đối với anh ta mà nói, sự quan tâm của người khác giống như thói quen, không cần yêu cầu cũng sẽ ở ngay bên cạnh anh ta, chẳng phải từ lâu Minh Minh đã nghĩ tất cả những điều này đều là hiển nhiên rồi sao?

Buổi tối Tiểu Vũ gọi điện đến. Hôm nay hắn rất vui, kể chuyện Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng gây họa, đang bị huấn luyện viên phạt chạy mười vòng quanh sân vận động. Còn hắn thì một mình vừa ngồi uống nước vừa giúp họ đếm số vòng chạy. Hai tên này siêu hài hước, đang chạy mà còn hát tình ca với hai cô gái trên tầng đối diện, Tiểu Vũ chịu không nổi, đúng là hai gã này mà rời gái ra là không sống nổi mà.

Nghe giọng nói vui vẻ của Tiểu Vũ, An An cũng vui lây. Cô muốn tận mắt nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của hắn, từ lúc trở về đến nay phải đối diện với biết bao chuyện phiền muộn khiến tâm trạng cô như bị đám mây u ám che phủ, không hiểu đến lúc nào mới có thể thoải mái cười trở lại. “Anh ngồi ngoài một mình, chắc không vui hả?”, cô cười trêu chọc. “Hai cái tên háo sắc này mới vui”, Tiểu Vũ nhấn mạnh: “Em biết giờ họ đang làm gì không?”. “Làmgì?”, cô tỏ ra tò mò để tăng thêm sự hứng thú của Tiểu Vũ: “Haha, hai người vừa chạy vừa thoát y, còn hát ầm lên, mấy cô gái ở trước mặt thì đang nhìn rất chăm chú! Khốn kiếp! Đúng là phục hai gã”.

“Ha ha”, An An nghe mà phải bật cười, hai người này quả là quái dị. “Vậy hai cô nàng đối diện nhìn họ hay quay sang nhìn anh?”, tâm trạng tự nhiên như bị cuốn vào cảm giác vui vẻ này.

“Dĩ nhiên anh chỉ nhìn mình em thôi.” Tiểu Vụ nín cười, nghiêm túc nói. An An nghĩ đến nét mặt đó của hắn, bồng trở nên thoải mái hẳn. Đúng thế, những buồn phiền hãy để lại đằng sau đi, lúc này hãy đón nhận hết niềm hạnh phúc mà hắn mang đến. “Giá như lúc này anh lại có thể xuất hiện ngay trước mặt”, An An bắt đầu thầm thì, Thượng Đế có thể mang anh về đây thì hay biết mấy.

“Nhớ anh đến vậy à? Anh cũng rất nhớ em”, giọng hắn càng tha thiết: “Sắp rồi, sắp rồi, chương trình đào tạo sắp kết thúc rồi. Em đợi anh, anh sẽ mau về bên em.” Đột nhiên hắn cao giọng, an ủi cô. An An cười hạnh phúc, cô tin là thế.

Tiểu Vũ cũng đang mong ngóng từng ngày để có thể bay về bên cô. Không ở bên cạnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng cô, trong lòng không tránh được cảm giác lo lắng, bất an, sợ rằng ở đó cô gặp phải phiền phức. Cô là người dịu dàng chu đáo, bản thân có chuyện cũng không muốn ảnh hưởng đến người khác, luôn để mọi thứ trong lòng. Cô gái này đúng là phải dạy dỗ lại, nếu cứ mạnh mẽ như vậy thì làm sao hắn có thể chăm sóc, bảo vệ cô?

Nhanh thôi, cuối cùng đợt đào tạo cũng sắp kết thúc. Chỉ còn hai ngày nữa là có thể về bên cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.