Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 70: Bữa trưa



Họ đến Greenery Café, thuôc một chuồi nhà hàng đa quốc gia, nơi đây cũng chẳng kém gì nhà hàng ở Đại Liên. Không gian đẹp, hơn nữa buổi trưa đa số đều là nhân viên các toà nhà văn phòng gần đó đến để dùng bữa, cho nên chỗ này vừa tạo cảm giác thoải mái lại vừa yên tĩnh.

Tiểu Vũ ôm An An đi sau Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng, theo người phục vụ xếp chồ ngồi. Hắn nắm tay cô hỏi: “Em lạnh không?”. Chỗ này mở máy lạnh, mặc dù không ở mức lớn nhưng vì vừa mới ốm dậy nên Tiểu Vũ sợ cô không chịu được.

“Không sao”, An An khẽ cười trả lời.

Tiểu Vũ chọn mt vị trí để máy điều hòa không thổi thẳng vào người An An, còn xếp cô ngồi gần vách ngăn để hắn có thể che đi phần nào hơi lạnh. An An mỉm cười tận hưởng cảm giác được quan tâm từ hắn.

“Được rồi, hai người có thể ngừng việc tình tứ một chút được không? Gọi đồ ăn đi.” Vệ Tử Minh không chịu nổiphàn nàn, từ lúc nhìn thấy cách hai người thể hiện tình cảm bọn họ cũng bắt đầu quen dần với sự quan tâm của Tiểu Vũ dành cho An An.

Tên tiểu tử này đúng là siêu quái dị, bình thường đối với ai cũng lạnh lùng, đôi khi còn im lặng đến khó coi, vậy mà với An An thì dường như có bao nhiêu sự dịu dàng, quan tâm trong lòng đều thể hiện . Thật khó mà tưởng tượng được một con người bình thường kỳ quặc thế mà lại có thể ân cần đến vậy, đúng là quỷ ám!

Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng trải qua sự ngạc nhiên ban đầu rồi từ từ quen dần. Có lẽ đây chính là tình yêu chân chính mà họ chưa từng trải nghiệm qua. Thì ra nó cũng khá giống với những điều viết trong sách, một khi đã rơi vào ái tình thì ngay cả những việc điên cuồng nhất cũng trở thành lẽ bình thường.

Món ăn được mang dần lên. Vệ Tử Minh vẫn nói nhiều như vậy, thấy có vẻ gần gũi hơn với An An: “An An, giờ cô và tên tiểu tử này hạnh phúc quá mà quên hai chúng tôi đúng không? Cô còn nhớ đã đồng ý với tôi chuyện gì không?”. Cậu ta đang nhắc về chuyện giới thiệu mấy cô gái ở công ty.

“Hai người xong chưa? Muốn tán gái còn lo không có à, có thể tìm đại một cô em nào đó ở đây không đi cùng bạntrai, đảm bảo thành công.” Tiểu Vũ giương mắt nhìn Vệ Tử Minh lạnh lùng nói.

“Mấy cô gái này chả có gì thú vị cả, đều chỉ có vẻ ngoài còn bên trong rỗng tuyếch.” Vệ Tử Minh nói vẻ khinh khỉnh, sau đó quay sang An An cười: “Bọn tôi muốn tìm một cô em giống như An An, trưởng thành, dịu dàng, tốt bụng”, nói xong còn cố ý nháy mắt với Mần Nhất Hàng, tức khắc Mần Nhất Hàng gật đầu lia lịa tán đồng.

“Thôi đi!”, Tiểu Vũ bực mình gầm ghè: “Bớt giả vờ với tôi đi. Ai mà chả biết hai người đều thích những cô gái có vòng một khủng, không loại c thì mấy người có thèm nhìn tới không?”, nói xong, hắn nắm tay cô ám chỉ: Mặc kệ họ, tập trung ăn đi.

An An cười nhìn ba người, tâm trạng rất vui. Mặc dù chẳng ai chịu ai nhưng có thể cảm nhận được sự thân thiết giữa họ. Cô ngưỡng mộ họ, có thể tự do thể hiện bản thân, đả kích nhau nhưng không hề ảnh hưởng đến tình bạn.

“Chậc chậc, cậu nói vậy là không hiểu rõ rồi”, Vệ Tử Minh khẽ liếc một cái: “Con muồi nói cậu còn non nớt thật quá đúng, không thể nào giữ được những loại con gái như thế, còn kiểu biết quan tâm chăm sóc thì đương nhiên phải lừa lấy làm vợ rồi”.

Mần Nhất Hàng cũng phụ họa theo: “Không nghe qua à, đàn ông cần ít nhất là bốn loại phụ nữ”.

Bốn loại phụ nữ? An An tò mò hỏi: “Bốn loại nào?”.

Mần Nhất Hàng không thèm để ý đến ánh mắt cảnh cáo của Tiểu Vũ, nói hết sức tự nhiên: “Loại thứ nhất, trong công ty cần một người mát mắt; loại thứ hai, trong nhà cần một người dịu hiền; loại thứ ba, luôn đi bên cạnh phải là một người gợi cảm; loại thứ tư, ở đâu đó có một người để thương nhớ”.

An An không nhịn được cười, cố tình nhìn sang Tiểu Vũ như muốn hỏi hắn muốn mấy loại. Vệ Tử Minh vội tán thành: “Đúng vậy, cho nên ai quy định đàn ông chỉ được thích một người phụ nữ?

Tiểu Vũ mặc kệ những lời của họ, ghé sát vào tai cô khẽ nói. An An nghe xong, tim tràn ngập ngọt ngào, ánh mắt cười rạng rỡ.

Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng đều rất tò mò không biết tên tiểu tử kia nói gì với An An mà khiến cô gái này hớn hở đến vậy.

“Cậu vừa nói những lời đường mật gì đấy”, Vệ Tử Minh không chịu ngồi yên, đòi biết.

Tiểu Vũ trừng mắt, nhưng thấy An An vui vẻ nên cũng không muốn giữ trong lòng. “Bốn loại người đó như thế nào? Nếu như yêu một người thì cô ấy sẽ là tất cả bốn người đó”, nói xong còn nhìn An An đầy âu yếm. Đó là câu hắn vừa nói với An An, bốn kiểu người phụ nữ của hắn chính là cô.

“Sao thế được?”, Vệ Tử Minh thốt lên nghi ngờ.

“Nói cậu ngốc còn không chịu nhận”, Tiểu Vũ lại bắt đầu công kích, nhưng ánh mắt vẫn nhìn An An: “Mát mắt ở công ty thì để hình An An; dịu hiền trong nhà thì kéo cô ấy về nhà; luôn gợi cảm bên mình khi ra ngoài thì từ trước đến nay trong mắt tôi An An vẫn luôn gợi cảm; nỗi nhớ phương xa thì những lúc xa cách trong tâm trí đều chỉ nhớ về cô ấy”. An An nghe xong đầy xúc động, không nghĩ hắn thẳng thắn thể hiện tình yêu với cô, sâu đậm và nồng nhiệt như vậy. Bốn mắt nhìn nhau, hoàn toàn quên hết mọi thứ xung quanh.

Bọn họ nhìn Tiểu Vũ và An An ngọt ngào như vậy, lòng đầy ngưỡng mộ, thì ra khi yêu một người thì trong mắt chỉ có người đó, không ai có thể xen vào được. Vệ Tử Minh khó chịu liếc mắt nhìn Mần Nhất Hàng, tỏ ý hai người đó như đôi bóng đèn, rõ là chướng mắt.

Mần Nhất Hàng phá tan bầu không khí yên lặng: “Phụ nữ thật ra cũng như vậy thôi, họ cũng cần ba loại đàn ông. Một là loại ở nhà biết quan tâm con cái, hai là người tìnhvà ba là biết yêu vợ”. Bình thường thấy Mần Nhất Hàng rất ít nói, không ngờ là đầu óc lại nghĩ ra lắm thứ đến vậy.

Tiểu Vũ không nhịn được: “Mấy cậu người nào cũng thành chuyên gia tình yêu hết rồi. Vậy sao không mau đi tán gái đi”. Hắn thực tình muốn hai tên này mau biến thật nhanh.

Vệ Tử Minh cố ý cười đểu: “Tiểu Vũ, nhìn cậu hấp tấp vậy, không phải hai ngày nay đều ‘gác không’ đấy chứ?”. Mần Nhất Hàng vừa nghe xong liền bật cười. An An không hiểu quay sang nhìn Tiểu Vũ thấy mặt hắn khó chịu, họ nói gì mà khiến Tiểu Vũ không vui vậy?

“Cần cậu lo à? Cậu có thì tối nay đi lái Ferrari đi.” Bị họ đả kích Tiểu Vũ càng bực mình.

“Ferrari thì không lái nổi, nhưng có thể lái Mercedes-Benz ấy”. Vệ Tử Minh trêu tức Tiểu Vũ.

Hừ, Tiểu Vũ ôm lấy An An, ghé sát vào tai cô bực mình nói: “Chán quá đi”.

An An nghe không hiểu nãy giờ họcái gì, nhưng cảm giác Tiểu Vũ đang bị lép vế, cô ôm lấy hắn an ủi: “Muốn lái xe hả? Vậy anh đi đi”. Tiểu Vũ nghe cô nói xong nhìn thẳng vào cô, cô gái ngốc này có biết mình đang nói gì không thế? Hai người bạn nghe thấy liền trêu chọc, đắc ý cười: “Tiểu Vũ, An An bảo cậu đi tìm xe lái kìa... .ha ha”.

“Hai cậu biến đi được rồi đấy, chuyện khác không cần mấy người lo”, Tiểu Vũ càng nóng nảy.

Hahaha, Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng thấy hắn dọa càng cười to hơn.

Bốn người - kẻ hí hửng và người chán nản cứ thế dùng bữa trưa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.