Sự Dịu Dàng Chết Tiệt (Sự Dịu Dàng Đáng Ghét)

Chương 85: Đối chọi




Bốn người vui vẻ dùng bữa, tất cả đều vì niềm hạnh phúc bất ngờ này.

An An lúc nào cũng giữ nụ cười trên môi. Khẽ huých vào người Tiểu Vũ ý muốn ra phòng vệ sinh, hắn liền nắm lấy tay cô, dịu dàng hỏi: “Cần anh đi cùng không?”. An An khẽ đập vào tay hắn, nguýt: “Không cần”. Tiểu Vũ nghiêng người để cô bước ra, sau đó ngước lên nhìn trừng trừng vào vẻ mặt mờ ám của hai người đàn ông trước mặt. Họ cười không ra tiếng, tên tiểu tử này coi như xong rồi, vừa rời An An một cái là đã nơm nớp lo sợ, hahaha.

An An rửa tay xong bước ra. Chồ cô ngồi nằm ở góc đối diện, muốn về đó phải men theo hành lang đi qua đại sảnh. Đột nhiên, một giọng nói nũng nịu vang lên làm cô chú ý: “Em mặc kệ, em muốn ăn cái này. Muốn bây giờ”. An An khẽ cười, con gái bây giờ đều ghê gớm. Người con trai dường như phải dỗ một hồi, âm thanh đó khiến An An lặng người, không thể trùng họp như thế, đầu cô tê dại. “Được rồi, được rồi, giờ anh đi mua cho em, đừng giận, được không nào?” An An không dám quay người lại, nín thở vội đi nhanh về phía trước, cô muốn rời khỏi chỗ này, cô không muốn gặp lại anh ta, không muốn, đặc biệt là giây phút này.

Nhưng ông trời lại không nghe lời cầu khẩn của cô. Từ đằng sau vọng lại tiếng gọi lớn, giọng nói quen thuộc, nhưng với cô, giờ nó như ma ám vậy: “Vu An An?”. Cô không dừng bước, ngược lại càng đi nhanh hơn để thoát khỏi hành lang này, thoát khỏi tầm mắt của anh

Nhưng chưa chạy được mấy bước thì một cánh tay đã nắm chặt lấy tay cô, đến phát đau. “Vu An An, tôi đang gọi cô, cô nghe thấy không?”, vẫn là cái giọng thô lỗ ấy, chẳng thay đổi gì.

Hồi lâu, An An hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh quay người, nhìn vào gương mặt mà cô chẳng muốn gặp lại - Viên Thư Minh, người mà cô đã từng cho rằng có thể đi cùng mình qua mọi cay đắng cuộc đời, bây giờ rốt cuộc chẳng còn liên quan gì đến nhau cả.

“Vui lòng bỏ tay tôi ra!”, cô bình tĩnh nhìn anh ta, bây giờ chẳng cần phải sợ hãi, cô và anh ta đã hoàn toàn không còn liên quan đến nhau nữa.

“Cô chạy cái gì? Không nghe tôi gọi hả?”, Viên Thư Minh tức giận nắm chặt tay cô.

“Bỏ ra”, An An cố kiềm chế cơn tức giận. Tại sao cô không thể coi con người này như kẻ qua đường kể từ khi anh ta chọn cách làm tổn thương cô chứ? Quay đầu nhìn vào hành lang, cô có chút lo lắng, dùng dằng thế này sẽ làm kinh động đến Tiểu Vũ, “Tôi và anh chẳng còn gì nữa rồi, vui lòng bỏ tay tôi ra”.

“Cô bảo tôi bỏ là tôi phải bỏ sao?”, Viên Thư Minh cười lạnh lùng: “Trước nay tôi luôn là người ra lệnh, cô không biết sao?”.

An An tức giận giằng ra, muốn thoát khỏi cánh tay đang siết chặt của anh ta. Nhưng Thư Minh không buông tha dễ dàng vậy, anh ta còn cố ý tỏ vẻ ngạc nhiên gí sát đầu lại nhìn cô: “Hôm nay trông cô dường như không giống mọi ngày?”. An An vội cúi người né tránh: “Bỏ ra!”, ánh mắt cô lướt qua cánh tay anh ta rồi liếc về phía sau, cười nhạt: “Không bỏ ra, bạn gái mới của anh sẽ nổi điên đấy”.

Quả nhiên, Viên Thư Minh chột dạ, khẽ liếc về phía sau, tuy không thấy ai nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng, liền đứng cách ra một chút, tay vẫn túm chặt lấy tay cô. “Hừ, xem ra sau khi chia tay chẳng có ai, nên phải cố tình trang điểm cho đẹp để tìm cơ hội khác”, anh ta cợt nhả, ánh mắt bắt đầu suồng sã, “Nếu như muốn quay lại thì vanxin tôi đi! Nói không chừng tôi nể tình chúng ta chung sống với nhau sáu năm qua mà suy nghĩ lại”, Thư Minh cười nham hiểm.

An An muốn tát vào mặt anh ta mấy cái, nghĩ mình là ai mà cho rằng cô sẽ sống không nổi nếu thiếu anh ta. An An vừa định dùng sức để thoát khỏi gã đàn ông đê tiện này thì từ đằng sau vọng đến tiếng quát tức giận.

“Bỏ cái tay thối của mày ra”, An An vội quay đầu lại nhìn, quả nhiên là Tiểu Vũ đang tức giận rảo bước về phía họ. An An liền khẽ gọi: “Tiểu Vũ”.

Viên Thư Minh hoàn toàn không ngờ An An còn đi cùng người khác tới đây, giọng nói ngang ngược, ánh mắt đầy vẻ coi thường: “Mày là thằng nào? Đây là chuyện của gia đình tao, đến lượt mày quản hả”.

Tức khắc Tiểu Vũ bước tới nơi, giận dữ kéo tay An An ra khỏi tay anh ta, miệng gầm lên: “Tao bảo mày bỏ ngay tay vợ tao ra”, rồi ôm cô vào lòng thật chặt. An An ngả vào ngực hắn, cảm nhận rõ những thớ thịt của hắn đang giật giật.

Viên Thư Minh thấy tên con trai trước mặt ghì chặt lấy An An vào lòng, rồi lại nhìn tới cánh tay đỏ ửng của mình, đầu óc chết sững hồi lâu sau mới chợt tỉnh: “Vợ?”. Anh ta dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẻ mặthoài nghi: “Ai là vợ mày?”. Không phải nhầm lẫn chứ, đang nói ai đấy?

“Mẹ kiếp, dám đụng vào vợ tao lần nữa xem, tao cho mày nằm chết gí dưới đất giờ đấy”, Tiểu Vũ tức giận không kiềm chế được lời nói.

Viên Thư Minh cuối cùng cũng hiểu ra, ngạc nhiên gào lên: “Vu An An, cô đang làm gì thế này? Cái gì mà vợ? Khốn kiếp, hôm nay không nói rõ ràng thì đừng hòng bỏ đi”.

Cô vừa định mở miệng thì bị Tiểu Vũ chặn lại, tức giận nói: “An An là vợ tao. Bà Lục, nghe rõ rồi chứ? Cô ấy cùng họ Lục với tao”. Thằng chết tiệt này, ngu như lợn.

Viên Thư Minh càng phát điên, muốn xông tới giằng An An ra, nhưng bị Tiểu Vũ đấm vào thẳng mặt, cú đánh không thương tiếc khiến anh ta loạng choạng ngã sát vào tường. “Muốn tao đánh cho một trận nữa đúng không? Lần trước chắc chưa đủ đau hả?”, Tiểu Vũ xông tới gườm gườm.

Viên Thư Minh ôm miệng, chầm chậm đứng dậy, ngước đầu nhìn chằm chằm mặt Tiểu Vũ: “Mày? Mày chính là cái thằng khốn lần trước?”, chả trách vừa rồi anh ta thấy mặt tên này quen quen, buổi tối hôm đó nhìn không rõ, câu nói vừa rồi làm anh ta tỉnh ra, quả nhiên chính là nó! Thù mới hận cũ, Viên Thư Minh điên tiết xông đến đánh Tiểu Vũ. An An sợ hãi muốn nhào đến ngăn lại, nhưng Tiểu Vũ đã kéo cô về phía sau, trực tiếp đón cú đánh, chân hắn đá mạnh vào đùi, tay chặt mạnh vào bả vai anh ta. Viên Thư Minh đau đớn la hét ôm tay quỳ phục dưới đất.

Cuộc đánh nhau của họ làm kinh động rất nhiều người, khách trong cửa hàng tò mò tụ tập lại hành lang, con đường nhỏ hẹp giờ đầy kín người, nhưng chẳng ai rõ đang xảy ra chuyện gì.

Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng cũng chạy tới, thấy Viên Thư Minh quỳ dưới đất, còn Tiểu Vũ đứng trước mặt tên đó, An An đứng dựa sát vào tường. Tức khắc hai người hiểu ra, xông tới, đứng bên cạnh Tiểu Vũ: “Hôm nay lại đụng thằng này rồi, có muốn nếm lại vị bị đánh hội đồng không?”.

Từ phía khác, một cô gái chạy đến, nhìn thấy Viên Thư Minh phủ phục dưới đất liền kêu lên kinh hãi: “Minh Minh, anh sao thế? Sao lại ra nông nỗi này? Mấy người này là ai?”. Viên Thư Minh đau đớn trừng mắt nhìn An An, nghiến răng nghiến lợi, chẳng thèm để ý đến cô gái vừa rồi.

Tiểu Vũ vội đến bên An An, ôm chặt cô vào lòng vỗ về: “Không sao rồi”, hắn nhấc cánh tay vừa rồi bị tên khốn kiasiết chặt, quả nhiên nó đã bị hằn tức giận muốn quay lại dạy cho tên khốn đó một trận nữa. An An vội kéo hắn: “Em không sao, thật đấy, không sao mà!”. Tiểu Vũ cố nén cơn tức giận, nhẹ nhàng đưa cánh tay đó đặt lên môi khẽ hôn, miệng còn lẩm bẩm: “Có đau không?”, lúc ngẩng lên nhìn An An, ánh mắt hắn đã dịu dàng trở lại. An An khẽ cười: “Không đau, thật mà”, dịu dàng vuốt mặt Tiểu Vũ, an ủi để hắn bớt lo lắng.

Mọi người xung quanh dường như đã hiểu ra sự tình, bàn tán xôn xao, chắc là cái tên đàn ông đang ngồi gục kia đi trêu vợ người khác nên mới bị chồng người ta dạy cho một trận, “Đáng đời, đang yên lành đi chòng ghẹo vợ người khác”, nói xong ai nấy dần dần tản đi.

Viên Thư Minh ôm cánh tay, trừng mắt nhìn đầy căm hận, chúng dám ngang nhiên thể hiện sự âu yếm với nhau trước mặt mình, cơn uất ức càng lúc càng bùng lên. Anh ta đứng bật dậy xông tới trước mặt An An chỉ thẳng vào mặt Tiểu Vũ hỏi: “Người này rốt cuộc là ai?”. Anh ta vẫn không tin, làm sao mà cô lại kết hôn nhanh như vậy.

An An quay sang nhìn gương mặt đang giận dừ đó, nắm chặt lấy tay Tiểu Vũ, ngả vào lòng hắn, khẽ bật cười nói chắc nịch: “Anh ấy là Lục Vũ Minh, chồng tôi”.

Viên Thư Minh sững sờ nhìn An An, miệng há hốc kinhngạc, lắp bắp nói: “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”. Rồi đột nhiên anh ta trừng mắt lên quát: “Mẹ kiếp, cô dám cắm sừng tôi à? Cô có phải vì tên này mà chia tay với tôi không?”.

An An không hề sợ hãi, vẫn giữ nguyên nụ cười: “Tôi chỉ cho mỗi người chúng ta một con đường để đi thôi, giờ đây ai cũng có lựa chọn mới chẳng phải rất tốt sao?”. Ánh mắt cô hướng ra phía sau nhìn người con gái kia, anh ta có cô đơn bao giờ đâu.

Tiểu Vũ hất cánh tay Thư Minh đang chỉ vào mặt mình ra, trừng trừng nhìn anh ta: “Tốt nhất là mày nên biến đi, không thì tao bảo đảm là hôm nay mày không bước ra khỏi đây đâu”. Chỉ cần nhìn thấy cái bản mặt ấy là hắn đã điên tiết rồi. Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng cũng xông đến, tiến gần lại người Viên Thư Minh.

Viên Thư Minh vẫn muốn cương nhưng cô gái kia đã vội lao tới: “Minh Minh, mình mau về thôi! Họ nói là làm đó”, rồi vội vã gắng kéo anh ta đi.

Viên Thư Minh không cam tâm nhìn hai người đó ôm ghì lấy nhau, miệng hăm dọa: “Vu An An, tôi với cô chưa xong đâu! Cô nhớ đấy!”. Mặc dù bị cô gái kia kéo đi nhưng anh ta vẫn không ngừng chửi bới.

Nhìn cái tên chết tiệt khuất dần khỏi tầm mắt, Tiểu Vũ mớithở hắt ra. Nếu An An không ở đây thì hắn đã cho tên đó thêm một trận, lần này sẽ cho anh ta nằm gục cả tuần cũng không dậy nổi.

Cảm thấy có một bàn tay nhỏ mơn man lên mặt, hắn mới quay lại cúi xuống nhìn ánh mắt đang lo lắng của An An. Trong lòng đầy thương cảm, vội ôm cô vào lòng, khẽ hôn lên môi, mắt, bờ mi, miệng thầm thì an ủi: “Đừng sợ, không sao rồi”. Không nên để cho người con gái của mình lo lắng, nhất định cô đã rất sợ khi thấy hắn nóng giận thế này.

An An khẽ nhắm mắt lại, lông mi hơi run run, giọng nói cũng không được bình tĩnh: “Em chỉ muốn anh không sao, biết không nào?”.

Tiểu Vũ biết cô đang lo tên khốn họ Viên đó sẽ đến gây sự với hắn. Sợ cái gì chứ, nếu dám đến thì hắn sẽ lại dạy cho tên Thư Minh kia một trận như vừa rồi. Nhưng để An An phải bất an thế này, hắn cũng không đành lòng, khẽ vỗ lưng cô an ủi: “Ngoan, ngoan nào, lần sau nếu gặp anh ta, anh sẽ tránh xa, được không nào? Anh không sao, thật đấy, đừng lo”.

An An ghì chặt lấy hắn, lòng dần nhẹ nhõm trở lại.

Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng cũng nói theo: “Chúng tôi sẽ thường xuyên để mắt đến cậu ấy, tuyệt đối không đểTiểu Vũ xảy ra chuyện gì đâu. An tâm đi!”. An An khẽ cười gật đầu, cũng may là còn có họ.

Không ngờ rằng lần đi ăn mừng hạnh phúc này lại đụng phải tình huống trớ trêu đến vậy. Nhưng có lẽ trước sau gì cũng phải đối diện, thì chi bằng gặp sớm còn hơn. Chẳng phải hai người họ đã vượt qua bao trở ngại và khó khăn, mới đến được với nhau đấy sao? Con đường tương lai còn dài, chỉ cần có tình yêu, tất cả sẽ trở nên tốt đẹp, nhất định là vậy!