Sự Kì Diệu Của Tình Yêu (The Magic Of You)

Chương 1



London, 1819.

Cô hầu bàn thở dài rồi lại thở dài lần nữa, bởi 3 quý ông trẻ tuổi và cực kì đẹp trai đã không yêu cầu thêm rượu, mặc cho cô ta hết sức cố gắng thể hiện là cô luôn sẵn sàng phục vụ họ. Ấy thế mà cô ta vẫn lượn lờ quanh bàn của họ, hy vọng rằng biết đâu một trong ba người lại thay đổi ý định, nhất là anh chàng có mái tóc vàng và đôi mắt xanh đầy gợi cảm kia, đôi mắt hứa hẹn những khoái cảm tuyệt vời nếu tay cô ả có thể chạm vào người anh ta.

Derek, mọi người gọi anh ta như vậy và trái tim cô đã nhảy múa ngay khi anh bước qua cánh cửa. Cô chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào đẹp trai như thế, cho đến khi chàng trai trẻ nhất trong ba người vào sau anh. Thật là xấu hổ, bởi vì người đó quá trẻ, mà với sự từng trải của cô thì những chàng trai cỡ tuổi này chẳng có chút hấp dẫn nào.

Mặt khác, tia nhìn ranh mãnh ánh lên trong ánh mắt anh ta làm cô ta thắc mắc về việc anh ta có biết cách làm cho phụ nữ sung sướng cho dù tuổi đời còn non trẻ. Thực ra thì anh ta cao hơn và vóc người thì to hơn hẳn hai người bạn đồng hành, với mái tóc nhuốm màu đêm và đôi mắt xanh thẫm trong vắt, anh ta nhìn thật hấp dẫn và làm cho cô càng ham muốn được khám phá.

Chàng trai thứ ba là người trông có vẻ già dặn nhất, tuy rằng không được đẹp trai như hai người kia, song, sự thực thì chàng cũng là một người rất bảnh.

Cô gái lại thở dài lần nữa, chờ đợi, hy vọng, thèm thuồng một cách rõ ràng nhưng e rằng đêm nay cô đã đến giới hạn cuối cùng của sự chán nản, họ chỉ quan tâm đến rượu và câu chuyện của họ mà thôi.

Lờ đi những ham muốn thường có trong suy nghĩ của họ - những điều mà chả có gì mới với cả ba - họ đột ngột thay đổi chủ đề dưới cái nhìn khao khát của cô phục vụ.

"Cậu ta làm điều đó như thế nào, Derek?." Percy lè nhè phàn nàn. Anh ta đang ám chỉ đến thành viên trẻ nhất của nhóm, em họ của Derek. "Thằng nhóc này cụng ly với chúng mình, xuống địa ngục đi nếu cậu ta không làm thế, như thể ngồi đây chả có chút gì sai trái cả."

Hai anh em nhà Malory cười nhe răng với nhau. Percy đã không biết rằng những tên cướp biển đã dạy cho Jeremy mọi thứ về rượu và đàn bà. Nhưng nó chả đi quá kiến thức gia truyền là bao, cũng không phải vì sự thật là bố của Jeremy, James Malory, tử tước của dòng họ Ryding, đã từng là kẻ cầm đầu của băng cướp biển trong những ngày mà ông ta được biết đến với cái tên Hawke. Percyval Alden, hay Percy, cái tên mà bạn bè vẫn thường gọi anh, nhất định chưa bao giờ được nghe kể về điều đó. Percy già tốt bụng không thể giữ nổi bí mật để cứu rỗi linh hồn mình.

"Cậu không biết là chú James đã từng cảnh cáo mình về việc làm giảm số rượu của chú ấy à." Derek nói dối một cách trắng trợn bằng vẻ mặt hết sức nghiêm trang. "Hay nói cách khác những đứa nhỏ sẽ không được phép ra ngoài với mình."

"Trời, mới dễ sợ làm sao." Percy đổi giọng, ái ngại rằng bây giờ cậu ta đã cam đoan một thằng nhóc 18 tuổi sẽ không được uống rượu dưới cái bàn này.

Percy, 28 tuổi, sau cùng vẫn là người lớn tuổi nhất trong ba chàng trai. Đó là lý do mà cậu ta phải tỉnh táo hơn hai người còn lại. "Cứ thế, Derek, vào năm 25 tuổi, cậu ta sẽ vướng vào những điều xấu hổ khi mà uống quá nhiều cho mà xem." Nhưng chàng trai trẻ Jeremy đã vượt trội hơn hai người còn lại, hoặc ít nhất Percy cũng nghĩ như thế. Đáng trách làm sao khi người cha - người luôn giữ sự kiểm soát sát sao cố gắng cải tạo một kẻ chơi bời, tranh thủ ngay cả thời gian rỗi của gia đình để tước đọat thú vui của cậu.

Sau đó, một lần nữa Derek không nói một lời nào khi Jeremy biến đi cùng với một con điếm dễ thương trong vòng tay cậu vào lúc chiều muộn, vậy là không phải tất cả những lạc thú của cậu ta đang bị cắt giảm. Nghĩ đến điều đó, Percy không thể nhớ nổi quãng thời gian đơn độc từ năm ngoái, từ lúc Derek bắt đầu để cậu em họ dưới sự chỉ bảo của mình, Jeremy đã không bỏ lỡ một cô gái đáng yêu nào để có thể bận rộn trong vài tiếng riêng tư của mình, bất kể trong trường hợp cả ba đã tàn cuộc chơi trong quán rượu, trong một giờ xa hoa ở Eros, hoặc ở những cuộc hội họp của giới thượng lưu. Thằng nhóc có một sự may mắn quái quỷ bất cứ nơi nào có dính líu đến đàn bà. Đàn bà ở mọi lứa tuổi, cả gái điếm lẫn các quý bà, đều nhận thấy quý ông trẻ tuổi nhất nhà Malory quá quyến rũ.

Trên phương diện đó, cậu ta chỉ đứng sau cha mình, James, và người chú là Anthony Malory. Hai anh em trẻ nhất trong bốn người nhà Malory đã làm cả thành phố nháo nhào vào cái ngày những scandal tình ái của họ bị phát hiện. Derek, con trai duy nhất của người anh cả nhà Malory, là người xứng đáng nhận được sự may mắn tương tự với phụ nữ, mặc dù là cậu đã thận trọng và sáng suốt hơn trong việc chọn lựa đàn bà, cũng vẫn bị lôi vào vài vụ scandal, tính cả từ lúc cậu ta còn chưa có chút hứng thú với đàn bà.

Nghĩ thế chắc là đủ rồi, Percy gọi cô hầu bàn đến và thì thầm vào tai cô ta. Hai anh em họ, theo dõi cậu ta, biết chính xác những gì cậu ta đang làm : gọi thêm rượu cho chầu sau, và quỷ quyệt sắp xếp là vờ như quên đi ly của Jeremy. Đáng nhẽ những gì mà hai chàng trai không nên làm là cười phá lên. Nhưng Derek, chợt chú ý đến cái nhíu mày của cô gái và thấy cô ta nói với quý ông trẻ tuổi rằng chưa một lần nào cô ta bị yêu cầu không rót thêm rượu như thế cả, đã nhanh chóng gật đầu ra hiệu và nháy mắt cho cô ta hiểu rằng họ đang có một vài trò đùa ở đây. Cô gái đã hiểu ra, cô em thông minh, cười nhăn nhở ngay khi bước đi.

Derek có thể thấy cô bé xinh xắn đó đã phần nào được thỏa mãn, dù cho không được như cách cô ta muốn. Cô ta đã ra sức quyến rũ anh ngay khi họ bước vào đây, nhưng anh đã có một cuộc hẹn khác được lên lịch trong vài giờ tới, thế nên chẳng thể nào khuyến khích cô ta được.

Đây là quán rượu họ vẫn thường xuyên lui tới, nhưng cô gái này là người mới. Cuối cùng thì anh cũng sẽ thử cô ta - cả ba người họ sẽ làm điều đó nếu cô ta giữ được công việc này đủ lâu - nhưng không phải đêm nay, bởi họ phải cư xử cho đàng hoàng tại vũ hội ra mắt Mùa Lễ Hội hằng năm diễn ra tại Shefords tối nay.

Đó là buổi khiêu vũ cả anh và Jeremy đều được lệnh phải tham gia, bởi đây sẽ là nơi cô em họ nhỏ tuổi nhất của họ, Amy, lần đầu tiên được giới thiệu chính thức trước giới thượng lưu. Cô bé đã được cho phép tham dự vài buổi gặp gỡ ít ỏi từ khi bước qua tuổi mười sáu, nhưng không phải là những buổi vũ hội, và chắc chắn cũng không được trang điểm lộng lẫy bằng đêm nay. Trời ạ, nhưng cô nhóc chanh chua đó đã làm tất cả bọn họ choáng váng bởi nét quý phái của cô, ít nhất là đối với cánh đàn ông trong gia đình, và cả gia tộc Malory đều có mặt để tham dự đêm nay. Mà từ lúc nào con quỷ nhỏ đáng yêu Amy đã mang lên mình vẻ đẹp đắm say và gợi tình đó thế nhỉ?

Đúng là một câu hỏi hay đáng được hỏi, đã khiến tâm trí Percy nhanh chóng xao nhãng khỏi sự thông đồng với cô phục vụ. Đúng như anh biết về Percy, Derek hiểu cậu ta rất rõ, bởi họ đã ở chung phòng với nhau suốt mấy năm cho tới tận bây giờ, đồng chí thân yêu này chắc chắn là sẽ buột miệng khai ra những gì cậu ta đã làm, bởi Percy đơn giản là không thể giữ nổi bí mật nào, ngay cả một bí mật của riêng cậu ta.

Thế nên để đánh lạc hướng Percy, Derek nêu lên vấn đề với Jeremy. "Gần đây cậu đã được Amy lựa chọn để làm người hộ tống bất cứ khi nào mấy ông anh của con bé không rảnh. Thế thì sao cậu lại không báo trước cho chúng tôi biết con nhóc đó đã bất ngờ đơm hoa hả?"

Jeremy chỉ nhún vai. "Ai nói là bất ngờ ? Những bộ quần áo bác Charlotte cứ khăng khăng bắt Amy mặc đã che giấu tất cả những gì đã có ở đó, nhưng thực ra thì cũng chỉ mới gần đây thôi. Chỉ cần một cái nhìn sáng suốt là..."

Derek xém ngất vì cười. "Chúa lòng lành, cậu à, nó là em họ của cậu đấy! Cậu chẳng có vẻ gì là đang nhận xét với tư cách là một ông anh họ gì cả."

"Anh thì không chắc?" Jeremy thành thật một cách đáng ngạc nhiên. "Hay lắm, địa ngục đang gọi anh đấy, chỗ nào nó được viết như thế ấy nhỉ? Hình như..."

"Giống trong cuốn sách của cha cậu," Derek trả lời với cái nhìn châm chọc.

Jeremy lập tức thở dài. "Em biết mà. Ông ấy đã làm nhặng xị hết cả lên về nó bất cứ khi nào em tỏ vẻ ngưỡng mộ Regan nhiều hơn một chút so với những gì ổng cho là cần thiết."

Regan cũng là em họ của họ, và là đứa cháu duy nhất mà những người anh lớn tuổi trong gia đình Malory thay nhau nuôi nấng, mặc dù chỉ có Jeremy và cha của cậu gọi cô là Regan. Nhưng ít ra Derek cũng không cảm thấy phiền khi nghe cô được gọi như thế, không như cha anh và người chú thứ hai. Những người còn lại trong gia đình gọi cô là Reggie, dù tên gọi thực sự của cô là Regina, và cô bé thân yêu đó đã kết hôn với người bạn rất thân thiết của Derek, Nicholas Eden, vài năm trước.

"Nhưng em có nói là em quan tâm đến Amy đâu," Jeremy giải thích ngay khi tiếp tục, "Em chỉ nhận xét là cô bé sẽ tỏa sáng ở tất cả những nơi cần phải đến thôi."

"Cũng là nhận xét về cô bé," Percy thình lình đế vào. "Mình đang đợi thời cơ của mình, chờ cho đến khi cô bé xuất hiện. Nghĩ xem nên quyến rũ cô bé thế nào nhỉ."

Cả hai ông anh họ ngay lập tức chuyển sang thế phòng thủ khi nghe được điều đó, và trong trường hợp này thì rất giống với những người cha của họ, thật là kỳ lạ. Derek là người hét lên, "Tại sao lúc này cậu lại muốn làm một việc ngu ngốc chết tiệt như thế hả? Đến cùng với Amy là sự bảo vệ kĩ lưỡng của những ông chú của mình đấy. Đừng hòng nghi ngờ về điều đó. Cậu thật sự muốn chú Anthony và chú James bóp cổ cậu hả? Đấy là không kể đến cha mình nữa đấy?"

Mặt Percy liền tái mét. "Ôi Chúa ơi, không! Mình không nghĩ đến điều đó, thực sự là mình không nghĩ đến."

"Vậy thì nghĩ đi."

"Nhưng... nhưng mình cứ tưởng là chỉ có vợ của Nick, Reggie, mới được bọn họ chăm sóc đặc biệt như thế chứ. Họ đâu có đối xử như vậy với các chị của Amy là Clare và Diana đâu."

"Clare không hấp dẫn những kẻ trác táng như cậu, Percy, thế nên không cần lo lắng nhiều cho con bé. Và chú Edward đã tán thành sự lựa chọn đầu tiên của Diana, bởi vậy con bé đã kết hôn chẳng bao lâu sau lần ra mắt của mình. Không như Reggie, hai nhóc đó đều có một người cha để quan tâm lo lắng cho hạnh phúc của chúng, vì thế các chú của mình không cảm thấy là phải để hết tâm trí của họ vào đấy."

Percy thấy phấn khởi phần nào khi nghe điều đó. "Ồ vậy thì, mình chỉ cần nhận được sự đồng ý của quý ngài Edward, thế là xong, phải không?"

"Đừng có mơ đến chuyện đó. Không giống Clare và Diana, Amy trông hệt như Reggie ấy, bởi vậy chú Tony và James không thể không để mắt kĩ càng đến con bé y như họ đã từng làm với Reggie trước khi con nhỏ lấy Nick. Phản xạ có điều kiện, cậu biết mà." Derek thình lình cười nhăn răng, quay sang nhìn Jeremy. "Mà trời ạ, cậu có thấy khuôn mặt của họ đêm nay không? Con bé đã hạ gục cả cha cậu và chú Anthony. Đừng tưởng là anh chưa từng thấy cha cậu say tới mức sây sẩm mặt mày nhé."

Jeremy cười khúc khích. "Em biết, nhưng mà anh đúng đấy. Em nghĩ là em nên cảnh báo ông trước."

"Cả anh nữa," Derek nhại theo.

Jeremy nhướn mày bắt chước một cách hoàn hảo một trong những điệu bộ của cha mình rồi nói một cách khô khan, "Em không nghĩ là anh không hề chú ý đến sự trưởng thành của Amy. Cha em có thể được lượng thứ bởi cô vợ trẻ đã làm cho ổng phát cuồng cả lên, nhưng lời bào chữa của anh là gì thế hả?"

"Anh thì đặc biệt chỉ thấy một con ranh thôi," Derek biện hộ. "Cậu là người duy nhất con bé gọi đến để hộ tống bất cứ khi nào cậu được nghỉ ở trường mà, không phải anh."

Với vẻ mặt như sắp đưa ra một ý định nghiêm túc, Percy tình nguyện đề nghị. "Hoàn toàn hạnh phúc khi kế thừa việc vặt đó mỗi khi có yêu cầu."

"Trật tự đi Percy," cả hai anh em tự động gào lên.

Nhưng Derek là người đầu tiên nhớ lại rằng họ đang cố gắng ngăn Percy không được bất ngờ quan tâm đến cô bé Amy, thế nên anh nhanh chóng quay lại chủ đề hy vọng khiến cái đầu Percy sẽ quên đi ý nghĩ ấy, quay sang hỏi Jeremy, "Nhưng chú James đã rất ngạc nhiên phải không? Sự thay đổi của Amy ấy?"

Jeremy xác nhận. "Oh, vâng. Em đã nghe thấy cha thở dài trước khi ổng bảo với chú Tony 'Chúng ta lại phải đến rồi.'"

"Thế chú Tony nói gì?"

Jeremy khoái trá ra mặt, diễn tả lại cái cảnh cậu ta được chứng kiến. "Những gì mà anh trông đợi . 'Em nhường nó cho anh đấy, ông già, bởi anh hiện giờ không có việc gì khác để làm ngoài việc ngủ trên giường của anh tối nay.'"

Percy thấy thích thú và phá lên cười. Derek, mặt khác, thực sự đỏ mặt. Tất cả bọn họ đều biết nguyên nhân, bởi người vợ trẻ của James Malory, Georgina, đang mang một cái thai khá lớn, và sự thực là chỉ lâm bồn trong khoảng một tuần nữa thôi. Jeremy cũng bật mí với Derek rằng bác sĩ của George đã cảnh cáo chồng cô nên giữ khoảng cách với vợ cho tới lúc sinh con. Derek sau đó lại đỏ mặt lần nữa, đơn giản là vì lần đầu gặp gỡ của anh với cô vợ mới của chú mình là ở bên ngoài một quán rượu gần bến cảng, khi cô đang trốn ông chú của anh, và anh đã định kết thúc cuộc gặp gỡ này trên giường của anh tối đó - cho đến khi Jeremy báo cho anh biết người mà anh đang cố gắng dụ dỗ chính là bà dì mới của cậu ấy.

Chủ đề hiện tại, dù sao đi nữa, đã khiến Percy nhổm lên đầy kinh ngạc, bởi đó là lần duy nhất cậu ta nảy ra ý định hỏi. "Mà mình bảo này, chuyện là thế nào thế, sao cha cậu lại đề tên của ông ấy vào cuốn sổ cá cược ở White's?"

Vừa hỏi Jerenmy, chú bé đã ngay lập tức trả lời, "Mình chưa nghe nói gì về việc ông ấy cá cược cả."

"Không phải ông ấy," Percy sửa lại. "Họ đã cá cho ông ấy, rằng ổng sẽ bắt đầu, hoặc chịu trách nhiệm, không ít hơn ba cuộc đấu vào cuối tuần này đâu."

Nghe đến đây Jeremy gục xuống vì cười. Derek liền lưu ý một cách khó chịu, "Không có gì buồn cười cả Jeremy. Khi chú James tham gia một cuộc đấu, nạn nhân đáng thương chẳng bao giờ thoát được đâu. Ông bạn của Nick của anh đã trực tiếp được thưởng thức rồi, và xém chút nữa đã lỡ đám cưới với Reggie của chúng ta chỉ vì cha của cậu đã khiến cậu ta nằm liệt giường đúng một tuần."

Jeremy liền trở nên điềm tĩnh, bởi Nick già tốt bụng sau trận đòn đấy cũng chơi lại cha cậu một vố, và đó cũng chính là khoảng thời gian mà cha cậu thật sự nóng giận đến mức sau đó cậu chỉ muốn quên nó đi.

Percy không hay rằng cậu ta đã khuấy động lại một vài kí ức đáng ghét cho hai anh em nhà kia, nên vẫn thắc mắc. "Nhưng tại sao cha cậu lại ở trong tâm trạng tệ đến thế nhỉ? Bởi vì ổng và Georgie không thể... cậu biết mà?" (hehe, mấy tên này bậy quá ^^')

"Thực ra," Jeremy trả lời, "không có vấn đề gì với điều đó cả Percy. Cha mình biết ổng nên kiêng khem trong một thời gian. Không phải em trai Tony của ổng cũng vừa vượt qua được điều tương tự không đầy hai tháng trước sao? Không, cái khiến ổng xé xác mọi người chỉ trong gang tấc chính là bởi bức thư được gửi cho George từ các anh trai của dì ấy vào tuần trước kìa. Dường như tất cả bọn họ sẽ trở lại đây vào lúc dì sinh em bé, thế nên có thể sẽ đến trong vài ngày nữa thôi."

"Chúa tôi!" Derek và Percy kêu lên cùng một lúc. Derek còn kịp bổ sung, "Không ngạc nhiên khi chú ấy đánh gục mình ngày hôm qua mà chẳng có lý do nào cả."

Percy nói thêm, "Mình chưa từng thấy một gã đàn ông nào lại không ưa mấy ông anh bên vợ của mình nhiều như James Malory đã đặc biệt thể hiện với cái nhóm đến từ Mỹ đó đấy."

Và Derek tiếp tục bổ sung lần nữa, "Chú ấy ghét họ còn hơn cả với Nick già nữa, mà Nick thì chưa bao giờ chú ấy thèm ưa."

"Chính xác," Jeremy trả lời. "Và tất cả những gì dì George có thể làm là giữ cho họ tránh xa khỏi cái cổ họng của người kia khi họ ở cùng nhau trong một căn phòng."

Tất cả bọn họ đã thổi phồng... một chuyện vặt rồi. Sự thực là, James đã thiết lập một cam kết bán - hòa bình với những ông anh vợ của mình trước khi họ lên tàu về Mỹ, nhưng chàng chẳng thích thực hiện nó một chút nào, chàng chỉ làm vì lợi ích của George thôi... và cũng bởi lý do duy nhất là chàng đã nghĩ rằng đó là lần cuối cùng chàng phải thấy mặt bọn họ.

Không phải tất cả bọn họ đều khủng khiếp, những tên người Mỹ ấy. Derek và Jeremy đã ra ngoài cùng hai anh em trẻ nhất nhà Anderson trong thời gian họ ở London. Và đó là những tay rất khá, ít nhất là với Drew Anderson, người được mệnh danh là quỷ dữ - hay - mục sư. Boyd, chàng trai trẻ nhất, lại trông có vẻ quá nghiêm túc - đã thích thú tham gia vào cuộc vui với tất cả bọn họ. Nhưng chỉ có một tên anh trai cá biệt mà James thực sự muốn chống đối thôi, kẻ duy nhất đã muốn treo cổ James khi họ may mắn bắt được chàng ở Mỹ năm ngoái. Kẻ mà James sẽ không bao giờ ưa nổi, dù bất cứ lý do nào.

"Anh cảm thấy vô cùng vui mừng vì anh là người không phải sống trong nhà cậu vào tháng tới." Derek lưu ý tới Jeremy.

Jeremy gửi trả cho ông anh họ một nụ cười toe toét. "Ồ, em không biết. Có một sự thú vị chết tiệt đang luẩn quẩn ở quanh đây, nếu anh hỏi em. Em là kẻ không có ý định để lỡ những giây phút cô đơn của mình vì chuyện đó đâu."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.