Sự May Rủi Của Trái Tim

Chương 1



Serena, đang nhìn xuống từ cửa sổ, nghĩ rằng phép màu của mùa xuân ở Staverley theo năm tháng càng trở lên xinh đẹp, hấp dẫn hơn. Chưa bao giờ những bãi cỏ đẫm sương trở lên xanh hơn hoặc tử đinh hương mọc sum xuê với những cành trĩu nặng hoa màu trắng, màu cà và màu tím hơn nơi này. Hàng suối hoa kim tước vàng và hoa bắt đầu kết trái bên dưới tán cây, từng chùm hồng và trắng. Bóng tối của nước trong hồ đang dần bị che lấp bởi màu xanh, những chiếc lá tròn của cây súng nước và sớm thôi sẽ là những bông hoa nở rộ với tất cả vẻ xinh đẹp mềm mại tuyệt vời.

Serena cảm thấy trái tim nàng chạm tới từng vẻ đẹp đáng yêu đó. Đó là một phần của nàng - phần không thể tách rời khỏi nàng – và đôi khi nó dường như nhắc nàng rằng tình yêu của nàng với Staverley trở nên mạnh mẽ hơn, rộn ràng hơn trong tâm hồn nàng như thể nó là một sinh vật sống.

“Đến giờ dùng sôcôla rồi, tiểu thư Serena”

Giọng nói trầm khiến nàng giật mình và nàng quay lại với một chút ta thán

“Tôi đang mơ màng, Eudora. Tôi không nghe thấy bà đi vào”

Nếu giọng nói của Eudora đã làm giật mình thì sự xuất hiện của bà còn đáng kể hơn. Thoáng nhìn lần đầu tiên có thể tưởng bà như một chú lùn, nhưng nhìn lần thứ hai rõ ràng hơn thì hình dạng méo mó của bà do một ca sinh nở bất thường, vài chỗ bị tật làm xoắn phần lưng, để lại cái bướu và sự méo mó. Cái đầu của bà có kích cỡ bình thường và nó lại trở thành to bất thường trên thân thể nhỏ bé, khô quắt. Thật khó mà đoán được bà bao nhiêu tuổi. Những vết sẹo như vệt axit khắc sâu từ mũi cho đến miệng và bên dưới đôi mắt sâu hoắm. Đôi mắt của bà đen một cách kinh ngạc và sống động, dường như không bỏ qua bất kì một thứ gì, thường biểu lộ vẻ kỳ quái và thái độ hung tợn, vì thế khi còn nhỏ Serena tưởng tượng rằng linh hồn của Eudora hoang dã, không thể chế ngự, đã bị cầm tù bên trong thân thể lùn tịt, bị rút nhỏ lại của bà.

Serena đã biết Eudora ngay từ khi lọt lòng. Không có lúc nào người phụ nữ nhỏ này lại không ở bên cạnh nàng, chăm sóc nàng, chiều chuộng ý muốn của nàng, yêu thương nàng với tình yêu thiết tha, gần như sự tận tuỵ của loài vật, và bảo vệ nàng một cách mãnh liệt, ghen tức.

Serena cầm lấy tách sôcôla trên khay bạc và ngồi xuống chiếc ghế bành thấp bên cửa sổ.

“Đã đến 11h chưa?” Nàng thở dài “Và tôi phải có một số tiền lớn để lo lắng đây”

“Bà Beaston nói tôi báo với cô, thưa tiểu thư, là nếu Ngài Giles trở về tối nay, sẽ chẳng có ít thịt quay nào trong nhà cho bữa tối cả”

“Ôi phải, phải như vậy rồi” Serena nhắc lại “Tôi đã bảo làm thịt một con cừu từ bốn ngày trước. Nó đã rất tuyệt cho đến lúc này. Ngài Giles mê thịt cừu, như bà biết đấy, Eudora; và nói với bà Beaston chúng ta sẽ dùng cá chép nướng kiểu Bồ đào nha, hai con gà Davenport nhồi, luộc qua và hầm với bơ, một ít súp cho món khai vị và bánh hoa quả như món ăn tiếp theo. Nó sẽ là một bữa tối nhỏ nhưng là những món mà ba tôi ưa thích”

“Và nếu Ngài Giles không về?” Eudora hỏi

“Tôi có thể dùng một con gà thôi” Serena mỉm cười

“Tôi sẽ đưa chỉ dẫn của cô cho bà Beaston"

“Được, cứ vậy đi” Serena nói “sau đó đến giúp tôi hái vài bông hoa. Lọ hoa lớn trong đại sảnh đang héo rồi” Nàng quay lại và nhìn ra cửa sổ “Thật là một ngày tuyệt vời; tôi muốn ra vườn đi dạo”

“Trái tim tôi thì trĩu nặng” Eudora nói

Giọng bà luôn kì lạ và có phần cộc cằn, nhưng có sự chú tâm mạnh mẽ trong nó và một sự dữ dội thô ráp, như là bà nói trong cơn bốc đồng mà bà không tự chủ được

“Ôi, Eudora, tại sao?” Serena hỏi

“Tôi không biết” bà gù trả lời “Nhưng đêm qua khi tôi chợt tỉnh, tôi cảm thấy như là một đám mây – một đám mây đen – đang tiến đến gần, gần hơn’

Serena bật đứng dậy nhanh chóng

“Làm tôi sợ đấy, Eudora! Con sợ thái độ đó của bà đấy. Thật là giây phút tươi đẹp cho đến khi bà làm nó biến mất và khi bà nói như thế, nó luôn làm tôi sợ hãi và lo lắng”

“Tôi xin lỗi, tiểu thư Serena. Tuy nhiên tôi chỉ là nói về cái tôi cảm thấy….và biết”

Eudora nói trầm đục, gần như rầu rĩ.

“Được rồi, tôi biết mà, Eudora thân mến, nhưng sao mà tôi ước bà không cảm thấy những thứ không tốt đó; không phải trong một ngày như thế này. Tôi muốn hạnh phúc! Tôi đang hạnh phúc. Cha tôi sẽ về nhà sớm, và chúng ta hãy cùng cầu nguyện cho chuyến đi của ông tới London sẽ không phải...” Serena ngập ngừng, sau đó gần như một lời thì thầm với riêng nàng “…quá tốn kém”

Đôi mắt nàng lang thang khắp căn phòng. Đó là một căn phòng dễ thương, nhưng vì một lý do nào đó đồ dùng không được phù hợp. Những chỗ trống trên tường nơi rõ ràng đã có những bức tranh được treo lên từ lâu lắm rồi….những đường nét bị bạc màu do khung tranh…những chiếc đinh móc treo lơ lửng. Căn phòng chứa nhiều sofa, ghế và những chiếc bàn dành cho dịp lễ đặc biệt; nhưng nhìn gần hơn người ta có thể băn khoăn tại sao lại không có cái tủ trưng bày nào; một khoảng trống giữa những khung cửa sổ dường như được làm để bày một chiếc bàn chân quỳ và cái hốc trên bức tường đối diện rõ ràng là được thiết kế cho một chiếc tủ gương.

Đúng vậy, căn phòng trống rỗng một cách lạ lùng. Và Serena như quay trở lại, rời khỏi phòng khách đến đại sảnh, nơi đó, cũng vậy, giống nhau ở sự trống rỗng và những mảng phai mầu trên bức tường treo tấm vải thêu kim tuyến. Đại sảnh đang tối đi mặc dù mặt trời đang chiếu thẳng vào phòng khách và Serena khẽ rùng mình một chút.

“Bà làm tôi sợ, Eudora. Hãy đi và mang lời nhắn cho bà Beaston và mang cho con chiếc áo choàng lông ở phòng ngủ, chúng ta sẽ ra ngoài đi đạo dưới ánh mặt trời để quên đi linh tính u ám của bà”

“Thật tuyệt, tiểu thư Serena”

Eudora lắc lư một cái như cúi chào, với mức mà cơ thể vặn vẹo kỳ quái của bà cho phép, sau đó bà di chuyển trên sàn đá hoa cương, bước chân của bà tạo lên những tiếng lộp cộp không đều khi đi. Còn lại một mình, Serena đan những ngón tay của nàng lại với nhau và nhìn lên khoảng trống lớn phía trên bệ lò sưởi

“Ôi, làm ơn hãy để ông thắng” nàng thầm thì “Làm ơn, làm ơn! Hơn nữa…. chẳng còn gì để bán cả”

Có sự giận dữ và xúc cảm mãnh liệt trong giọng nàng và trong cả sự quẫn bách của những ngón tay vặn xoắn lại. Với cố gắng thận trọng nàng quay về cánh cửa. Nàng kéo nó mở ra và đột ngột, nụ hôn của mặt trời, không khí mùa xuân tràn tới, làm ngập chìm nàng. một làn gió nhẹ như hơi thở lùa vào tóc nàng và nàng quay hướng khuôn mặt mình vào nó như để nó cuốn đi những lo sợ trong tâm trí nàng.

Cánh cửa ở phía trên đầu những bậc đá của chiếc cầu thang dài hướng thẳng đến con đường rải sỏi. Phía xa là nền đá nhô cao, xa hơn nữa là khu vườn tuyệt vời bao xung quanh lâu đài Staverley, kéo dài hút tầm mắt và phong phú hơn với những cây sồi tuyệt đẹp được trồng từ đầu thế kỷ. Một đàn chim bồ câu bay ngang qua bầu trời xanh biếc. Có vài con thiên nga di chuyển chậm chạp và oai nghiêm trên mặt hồ.

Nó thật đẹp làm sao! Thật xinh đẹp! Bây giờ Serena biết rằng những lời của Eudora giống như ném một hòn đá, như nó vốn là vậy, vào tinh thần yên bình tĩnh lặng của nàng. Nàng thấy sợ hãi, rất sợ hãi. Những người hầu khác luôn nói rằng Eudora là phù thuỷ và Serena đã cười vào những lời đó, trong khi tận sâu thẳm trong tim nàng lại sợ rằng họ có thể đúng.

Eudora rất khác biệt so với người khác. Không ai biết, ví dụ như, cha mẹ bà là ai. Ông của Serena, điều khiển cỗ xe ngựa của ông với tốc độ nguy hiểm từ London về Slaverley, qua khúc quanh đột ngột lúc chạng vạng, ngựa của ông đã đâm thẳng vào một người phụ nữ đi bộ bên đường và bánh xe đã chèn qua người bà. Ông mang bà về Slaverley, nhưng bà qua đời ngay vào buổi sáng sau khi hạ sinh một đứa trẻ. Đứa trẻ đó bị méo mó và quá dị thường bởi vì, bà đỡ nói, hoàn toàn bị thương tổn do người mẹ sinh non.

Tất cả câu hỏi để tìm ra người phụ nữ đó là ai hay từ đâu đến đều không được trả lời, nên Eudora được nuôi dưỡng ở Staverley, trở thành, trước tiên, người-hầu-của-việc chỉ gật đầu và đi gọi những người hầu khác và sau đó, ở mức độ lớn hơn bởi sự khăng khăng và quyết tâm của riêng bà, người hầu riêng của Serena. Bà tôn sùng nàng ngay từ giây phút nàng được sinh ra và không một lời phàn nàn hay quở trách nào có thể khiến bà ra khỏi phòng trẻ.

Vú nuôi của Serena nói đi nói lại rằng Eudora khiến cô bé khiếp sợ, và cô ta sẽ không thể giữ cô bé khỏi trở thành “đứa trẻ dễ hoảng sợ”, nhưng điều đó chỉ là sự vu khống bởi vì Serena chưa bao giờ sợ hãi Eudora. Ngay khi cô bé đủ lớn để nhận biết mọi người, cô bé đã mỉm cười đưa tay ra với tới con người kỳ quái, méo mó, kẻ mà hầu hết mọi người đều lánh xa trong ghê sợ.

Nhưng rồi thời điểm đó đã đến, khi mà Serena và mọi người ở Staverley phải cảm ơn Eudora. Nhiều người hầu đã rời khỏi mà không trở lại; một vài người làm lâu năm ở lại và làm việc mà không nhận lương, họ nói, vì sự yêu mến của họ với ngôi nhà này, nhưng dường như là vì họ không có chỗ nào để đi và không thể tưởng tượng một cuộc sống mà không còn ở lại trong vùng đất của Staverley

Eudora trở nên vô giá. Bà là người hầu riêng, hầu phòng và cai quản người hầu trong nhà, và một lần, khi bà Beaston bị ốm, không có ai khác nữa, bà trở thành đầu bếp trong vài ngày. Và hơn hết bà chưa bao giờ quá bận rộn để chăm nom Serena. Dù họ có thiếu người như thế nào, áo dài của nàng được là ủi, tóc của nàng được vấn khéo léo.

“Mình không thể làm được nếu không có bà ấy” Serena thường nói với mình như vậy. Nàng nói thật to một lần nữa với làn gió xuân khi nàng đứng trên bậc đầu tiên để dẫn xuống vườn. Lúc này đây, nàng ước mong với tất cả trái tim mình rằng Eudora giữ lại những linh tính đó trong bà thôi.

Một cách huyền bí nào đó, những cảnh báo của Eudora đã thành sự thật. Trước kia bà đã nói “Tôi có thể ngửi thấy nguy hiểm” và nó dường như, cũng thế này, bà thực sự có thể ngửi thấy rắc rối rất lâu trước khi nó hiển hiện.

“Sẽ có chuyện gì sao? Nó là gì đây?” Serena băn khoăn, và biết rằng nàng đã thật sự lo âu bởi vì cha nàng đã đi quá ba hay bốn ngày.

Nàng trông chờ ông trở về và ngay lúc này nàng khiếp sợ phải nghĩ lại. Nàng sẽ biết ngay khi nhìn thấy ông trong cỗ xe có bánh màu vàng tiến đến gần cửa trước, rằng ông thắng hay thua. Nếu ông thắng, ông sẽ nhảy ra khỏi xe như một người đàn ông trẻ hơn nửa số tuổi, ném dây cương cho người giữ ngựa và vọt lên những bậc thang bằng đá, gọi lớn con gái mình như là nàng đã không chờ sẵn ông ở đại sảnh.

“Serena! Serena!”

Với âm điệu giọng nói đó của ông, thứ mà nàng thường chờ đợi trong nhiều ngày, sự khoây khoả gần như là tràn ngập mọi nơi.

“Không thể tuyệt vời hơn nữa” ông sẽ nói “Chúng ta có nhiều tiền rồi! Chúng ta sẽ mở tiệc, một vũ hội, và con phải sắm cho mình vài bộ váy áo mới đấy. Chúng ta sẽ lấp đầy hầm rượu và bây giờ, vì Chúa, hãy để họ phục vụ bữa tối đi và cha sẽ kể lại từng chi tiết chuyện này”

Ông có vẻ sôi lên vì kích động quá mức như một đứa trẻ, và vui lây với sự phấn khởi của ông, Serena sẽ quên đi mọi thứ, chỉ còn hạnh phúc và suốt đêm đó họ sẽ lập kế hoạch những thứ cần làm, những cải tiến mới họ sẽ làm cho ngôi nhà, số tiền họ sẽ dành để mở rộng đất đai. Họ đã thích thú biết bao, những khoảnh khắc của sự giàu có, khi không có sự phung phí nào là quá sức tưởng tượng và không có gì ra khỏi tầm với của túi tiền họ. Và Serena biết rằng tất cả những thứ đó đều trôi qua quá nhanh. Ngài Giles sẽ nói:

“Tiền đang ra đi, những cái túi của cha sẽ sớm đầy lại thôi. Cha sẽ đến London vào Thứ 5. Khi cha trở lại, chúng ta sẽ xem xét kế hoạch cho cái chái nhà mới. Chúng ta phải để Adam làm nó”

“Ôi, cha ơi, đừng đi mà” Serena sẽ cầu xin, nhưng nàng biết rằng nó là vô vọng ngay cả khi nàng cố nài xin ông.

Có sự thúc đẩy mạnh mẽ trong ông, nhu cầu bên trong máu của ông, thứ không thể bị chống lại. Ông khao khát cái cảm giác của những lá bài ở giữa các ngón tay như một người đàn ông đang chết khát nước vậy. Ông phải đi. Nhưng cùng với năm tháng qua đi, số lần ông thắng cứ ít dần đi. Có vẻ như cùng với Serena, lúc nàng còn nhỏ thì chiến thắng khá thường xuyên, nhưng khi nàng lớn dần lên Ngài Giles trở về từ London thường lại là một câu chuyện rất khác.

Chiếc xe ngựa di chuyển chậm chạp trên con đường dài, ngay cả những con ngựa cũng có vẻ như bơ phờ; và khi họ lên đến cửa trước, Ngài Giles đi xuống rất chậm, gần như miễn cưỡng, có vẻ như với Serena, giống như ông sợ phải đối mặt với nàng. Nếu nàng đợi ông trên đầu cầu thang, ông sẽ hôn nàng một cách lặng lẽ, rồi ông đi qua đại sảnh, giao mũ và áo khoác của ông cho người quản gia và nhìn như tìm kiếm xung quanh ông.

Serena biết rất rõ cái nhìn đó làm sao! Giờ thì gần như mọi thứ có giá trị để bán đều đã ra đi – Vandykes, những tủ đựng đồ sứ khảm, đồ bạc thời Charles II, những tấm thảm thêu đẹp đẽ đựơc treo trong phòng ăn đã hàng trăm năm. Bây giờ chỉ có những dấu vết trên tường và chỗ trống trong trái tim người yêu mến chúng để gợi nhắc lại mà thôi

“Làm ơn, Chúa ơi, xin hãy để ông thắng”

Một lần nữa, Serena thì thầm lời cầu nguyện của nàng thành lời, nhưng làn gió nhẹ như đã cuốn nó đi ngay giữa đôi môi nàng. Rồi nàng chợt dừng lại và nhìn dọc theo con đường nơi một con ngựa đột nhiên xuất hiện giữa những cái cây phía xa.

“Ông ấy đang về! Tôi có thể thấy ông”

Nàng tự nói với mình hơn là với Eudora, người nàng nghe thấy từ những bước đi phía sau nàng.

“Mang áo choàng vào đã, tiểu thư Serena! Ở ngoài lạnh khủng khiếp đấy”

“Đó là cha tôi! Ông đã về! Thật lạ! Ông hẳn phải rời London từ sớm!”

Ngay khi nàng thốt lên những từ đó, nàng cảm thấy trái tim mình như rơi xuống. Khi Ngài Giles đánh bạc, ông hiếm khi rời bàn trước khi bình minh; và nếu như ông rời khỏi câu lạc bộ sớm và trở về Staverley trước buổi chiều, nó chỉ có một lời giải thích duy nhất. ông đã mất hết tiền và vì thế không còn khả năng chơi lâu hơn nữa.

Theo bản năng, Serena đưa tay nàng về phía Eudora. Bà gù cầm lấy trong cả 2 tay mình, nhưng bà không nói gì cả và Serena nhận thức rõ ràng rằng Eudora không thể có một từ nào đủ để an ủi nàng. Nàng nhìn thấy con ngựa giữa những thân cây trước đoạn đường cong ẩn đi bất cứ ai khỏi tầm nhìn. Bây giờ con ngựa lại hiện ra và Serena bật lên một tiếng khóc.

“Nhưng đó không phải Ngài Giles! Nhìn kìa, Eudora, một ai đó trên lưng ngựa. Có thể là ai nhỉ?”

“Không phải Ngài Giles” Eudora nói nhẹ nhàng.

“Không, con đã nói với bà là không phải mà” Serena nôn nóng “Nhưng con tin đó là anh họ Nicholas. Đúng rồi, tất nhiên, anh ấy đang đến. Và con đảm bảo rằng anh ấy cũng vừa ở London. Anh ấy phải trở về, có thể là để nói cho chúng ta biết lúc nào cha con sẽ về nhà. Anh ấy đi nhanh quá. Bà hãy đi và gọi rượu vang cho anh ấy và một ít thịt nguội. Anh ấy hẳn sẽ đói lắm sau chuyến đi”

Eudora không nói gì quay đi và Serena, chờ đợi một cách nôn nóng tại đầu cầu thang, vẫy tay với anh họ nàng khi anh vượt qua cây cầu bắc ngang hồ và thét lên chào mừng ngay khi anh đến trong tầm nghe.

“Nicholas, thật tuyệt vời được thấy anh! Em đã nghĩ lúc đầu anh là cha kia! Anh từ London đến à?”

Nicholas Staverley nhìn lên Serena nơi nàng đang đứng, ánh mặt trời trải trên mái tóc vàng của nàng, cơn gió lướt qua chiếc váy mu-xơ-lin nàng đang mặc. Nàng không hề có ý nghĩ nàng trông xinh đẹp như thế nào, đối lại với vẻ xám xịt màu đá của ngôi nhà cũ kĩ và Nicholas nhìn nàng khi anh cất mũ khỏi đầu. Anh xuống ngựa khi một người hầu già nhanh chóng vòng qua góc ngôi nhà để giữ lấy con ngựa.

“Ngài đã khiến nó quá sức, ngài Nicholas” ông nói nói một cách khiển trách với sự thân mật của một người hầu lâu năm. Khi Nicholas không có câu trả lời, ông dẫn con ngựa đi, càu nhàu một chút dưới hơi thở.

“Vào đi, Nicholas; gặp lại anh tuyệt quá” Serena nói “Phải gần hai tháng rồi từ khi anh đến London và em chỉ nhận được mỗi một bức thư từ anh. Em tuyên bố là em phải mắng anh vì không tử tế chút nào, nhưng em cho là anh đã quá vui vẻ để nhớ về miền quê, anh họ”

“Ôi, anh nói là, Serena, không phải như vậy đâu” Nicholas nói, đỏ mặt lên một chút như một cậu bé còn đi học “Chỉ là anh không có tay nào để viết thư, không bao giờ là ở trường, và khá nhiều trận đòn roi anh nhận vì nó”

“Nhưng bây giờ anh ở đây rồi, anh có thể kể cho em nghe tất cả tin tức” Serena nói “Eudora đã đi để chuẩn bị bữa trưa cho anh rồi. nhưng nói cho em biết, trước tiên, cha em thế nào? Ông ấy có thắng không?”

Serena hạ thấp giọng ở từ cuối, Nicholas nhìn xuống gương mặt đang ngước lên của nàng. Anh cao hơn nhiều so với em họ của mình – một người đàn ông trẻ cao lớn với bờ vai rộng và đôi chân cứng cáp, tuy thế vào khoảnh khắc đó anh trông như một cậu bé nhỏ sợ sệt phải thú nhận hành vi xấu với pháp quan. Serena nhận thấy biểu hiện trên khuôn mặt anh.

“Chuyện gì vậy, Nicholas?” Nàng hỏi.

“Vào phòng khách đi đã” Nicholas nói “Chúng ta không thể bàn luận ở đây”

Serena mở cửa dẫn đến phòng khách. Căn phòng vẫn được tắm trong ánh nắng rực rỡ, tuy thế bằng một cách nào đó đối với nàng, bầu không khí nơi đây lại có vẻ lo lắng và e sợ, giống như nó đã chờ đợi cho sự hiển hiện tiên đoán của Eudora.

Nicholas đóng cửa một cách lặng lẽ phía sau, sau đó anh cứ đứng và nhìn Serena. Mặt trời đang ở phía sau nàng, phủ màu vàng lên tóc nàng với ánh hào quang ngời sáng.

“Chuyện gì vậy, Nicholas?”

“Chú…Giles” anh lắp bắp

Đôi mắt Serena mở rộng

“Ốm ư?... Ôi, Nicholas!”

“Tệ hơn, Serena…tệ hơn như vậy”

Serena như khóc

“Tệ hơn? Không…Không phải…ông chết chứ?”

Nicholas gật đầu.

Trong giây lát, Serena đứng sững đó. Nàng không thể chuyển động, chỉ có đôi mắt nàng lần tìm đến khuôn mặt anh. Rồi cuối cùng, trong giọng nói mà chỉ vừa hơn một tiếng thì thầm, nàng hỏi:

“Như thế nào?”

Có vẻ như nàng hỏi một câu hỏi mà cả thế giới đều nín lặng và đứng yên lại.

“Một cuộc quyết đấu” Nicholas trả lời “Lúc bình minh sáng nay. Anh là một trong số đại diện của ông”

“Một cuộc quyết đấu”

Tay Serena đưa nhanh lên ngực. Trái tim nàng bắt đầu đập lần nữa sau một khoảnh khắc nín thở với sự sợ hãi mà nàng cảm thấy như mình đã trở thành đá. Nàng gần như thốt lên “Tạ ơn Chúa” Nàng đã sợ những thứ còn tồi tệ hơn, những thứ mà nàng đã luôn sợ hãi.

“Phải, một cuộc đấu” Nicholas nhắc lại

“Ông ấy không phải chịu đựng đau đớn?”

“Không gì cả! Nhưng…Ôi, Serena, ông chủ định để nó xảy ra”

Mặt Nicholas trắng bệch và Serena đột nhiên nhận thấy anh mệt mỏi và kiệt sức như thế nào. Nàng hít thở sâu, cố lấy lại khả năng kiểm soát cảm xúc và ép buộc tâm trí nàng để nghĩ cho suy nghĩ của Nicholas hơn là cảm giác hỗn loạn của chính nàng.

“Anh mệt rồi, Nicholas. Ngồi xuống đi! Chúng ta có thể nói dễ dàng khi ngồi như lúc đứng”

Nicholas phác một cử chỉ.

“Khoan đã, Serena, có một vài thứ anh phải nói với em. Em phải lắng nghe đã”

Anh đến gần nàng hơn “Anh muốn em kết hôn với anh, Serena. Bây giờ. Ngay lập tức! Hôm nay!”

Anh nói với vẻ khẩn cấp, và giờ Serena nhìn anh, mắt mở rộng, vẻ ngạc nhiên trên mặt nàng có thể nhìn thấy rõ ràng.

“Nicholas, anh có ý gì? Tại sao?”

“Không có thời gian đâu, Serena. Có thể làm với giấy phép kết hôn đặc biệt, hoặc nếu không thể, chúng ta sẽ đến Gretna đêm nay.” “Nhưng, Nicholas, anh bị loạn trí sao?”

Nicholas để tay lên trán.

“Không, anh đang rất ổn, Serena, và em phải đồng ý. Đó là điều duy nhất em có thể làm, anh nói cho em biết”

“Nicholas thân mến, anh nói với em tất cả những điều này là thế nào từ đầu nhé”

Nàng lo lắng quan sát anh. Nàng đã biết anh ngay từ khi họ là những đứa trẻ. Anh là người anh họ đầu tiên của nàng, và thực ra là người thừa kế Staverley vì nàng không có anh em trai. Nhưng anh luôn lặng lẽ, một người đàn ông trẻ trầm tĩnh. Họ đã chơi đùa cùng nhau và trêu chọc nhau giống mọi đứa trẻ nhưng trong hoàn cảnh này…

“Serena, cha phải nói lời chúc con ngủ ngon bởi vì cha Không có gì còn lại để đánh cuộc cả” (ý là phải đi ngủ vì hết tiền đánh bạc)

“Em có thể nghe thấy ông đang nói nó” Serena nói “và ông nói điều đó một cách kiêu hãnh”

“Ông ấy đã nói thế” Nicholas trả lời “Đức ngài Vulcan nhìn xuống ông, những lá bài vẫn trên tay anh ta, và nói ‘Thật đáng tiếc, Ngài Giles. Tôi đã hi vọng cho ông được báo thù. Liệu ông còn thứ gì khác để ông có thể thử may mắn của mình?’ Anh ta chơi với những lá bài trong khi nói. Cha em dường như bị thôi miên bởi chúng, nhìn chằm chằm vào chúng như thể ông ao ước được cảm thấy chúng trong tay ông lần nữa. Cuối cùng ông nói, rất, rất lặng lẽ ‘Tôi còn một thứ nữa’ ”

“Nó có thể là gì?” Serena hỏi

Nicholas không thể nhìn vào nàng

“Anh…anh Không thể nói với em, Serena”

“Đừng có nực cười vậy, Nicholas. Tất nhiên anh có thể nói với em” Serena trả lời. “Tiếp đi”

“Đó là em!”

“Ý…ý anh là gì”

“Chú Giles nói ‘Thưa Đức ngài, tôi có một thứ nữa, và lúc này đây, nếu ngài chơi cùng tôi, tôi tin ngài sẽ thua. Tôi có một đứa con gái, khi nó kết hôn nó sẽ được thừa kế 80 ngàn bảng, nhưng chỉ khi nó kết hôn, ngài hiểu chứ. Và ngài đã sẵn sàng, Đức ngài, để đánh cuộc tự do của mình chưa?’ ”

Với một chuyển động thật nhẹ, Serena đi ngang qua phòng và đứng bên cạnh khung cửa sổ mở rộng. Sau một lúc, nàng nói, và giọng nàng điềm tĩnh, yếu ớt

“Tiếp đi, Nicholas”

“Hầu tước đã cười. Nếu anh có thể can đảm, Serena, anh đã đập tan nụ cười đó khỏi đôi môi của hắn; nhưng anh chỉ có thể đứng đó nhìn và tự hỏi cái điên khùng của cha em từ đâu ra mà dẫn dắt ông ấy ‘Ngài đồng ý?’ Chú Giles hỏi ‘Đồng ý’ Hầu tước nói ‘Tất cả những gì ngài đã mất…với sự tự do của tôi’ Họ bắt đầu ván bài. Trong 3 phút nó đã kết thúc và…Đức ngài Vulcan thắng”

Serena nhắm mắt lại. Trong giây lát thế giới đảo tròn quanh nàng “Sau đó?”

“Chú Giles rời White không một lời nào cả. Anh đi theo ông. Anh đã cố nói chuyện với ông nhưng ông đẩy anh ra ‘Để ta yên, Nicholas’ ông nói ‘Ước gì ta chìm trong cái địa ngục do chính ta gây ra này’. Ông đi trên đường St James và anh theo sau ông cách một đoạn ngắn vì anh chẳng biết phải làm gì cả. Tới Piccadilly, ông đứng lại ngập ngừng trong một lát. Có một người đàn ông đang tiến lại gần, một quý ông qua bộ quần áo đang mặc, nhưng hiển nhiên, đó là với anh, lơ đãng một cách tồi tệ vì say. Anh thấy cha em tiến tới chỗ anh ta và cố tình xô đẩy anh ta sang một bên ‘Tránh ra nào, ngài’ ông nói. Quý ông đó nhìn chằm chằm ông ‘Ngài sẽ tử tế chú ý một chút tới cách cư xử của mình chứ, ngài?’ Anh ta đáp lại ‘Cách cư xử của tôi là vấn đề của mình tôi’ Chú Giles nói với một tông giọng chọc tức cố ý, và lấy ra chiếc găng tay của ông tát lên gương mặt của người lạ đó”

“Ôi, không” Serena khóc.

“Ông ấy cố tình làm vậy” Nicholas tiếp tục ‘Lúc đó, rõ ràng là chỉ có một lựa chọn cho người lạ mặt nhận lấy. Anh ta hỏi danh thiếp của cha em, đưa lại cho ông danh thiếp của anh ta, và nói người đại diện của anh ta sẽ nói chuyện với ông trong một vài giờ nữa. Anh tới chỗ ông và đề nghị giúp đỡ. Ông chấp nhận và cầm tay anh một cách thân mật ‘Chúng ta tới phòng của chú ở đường Half Moon, Nicholas, cậu bé của ta’, ông nói, và bằng cách nào đó ông dường như hoàn toàn vui vẻ. nhưng anh đang nhìn vào tấm thiệp của người lạ mặt. Anh nhìn cái tên được in trên đó – Quý ngài Michael Blacknorton. ‘Chú Giles’ Anh kêu lên ‘Chú hẳn là điên rồi. Chú có biết người đàn ông đó là ai không? Anh ta là một kẻ được ca tụng rất nhiều kỹ năng với súng ngắn’ ‘Ta nghĩ ta đã nhận ra anh ta’ cha em trả lời, và anh biết rằng anh đã không nhầm. Như anh đã nghi ngờ, ông cố ý gây tranh chấp”

“Tại sao? Tại sao?” Serena hỏi.

“Em biết tại sao mà,” Nicholas trả lời nàng “Em có hiểu không, Serena? Ông ấy đã mất Staverley và… em”

“Vâng, em nghĩ em hiểu”

Người đại diện cho Ngài Blacknorton đã đến trong vòng một giờ đồng hồ” Nicholas tiếp tục “Anh đã cố nài nỉ dùng kiếm, nhưng cha em đồng ý ngay lập tức với súng ngắn. Ông ngồi uống và nói chuyện cho đến khi bình minh, và sau đó chúng tôi đến một cánh đồng ở ngoài ngôi làng của Chelsea. Ngạc nhiên là chú Giles dường như vui vẻ và yên bình. Ông lắc tay anh và nói ‘Chăm nom cho Serena hết mức cháu có thể nhé, Nicholas, và nói với nó tha thứ cho ta. Ta không xứng với những cầu nguyện của nó’ ”

Giọng Nicholas vỡ vụn. một khoảng khắc dừng lại trước khi Serena hỏi, với những giọt lệ tràn xuống đôi gò má.

“Ông ấy có gây tổn thương cho Ngài Blacknorton không?"

“Ông ấy bắn lên trời” Nicholas trả lời “và anh nghĩ Blacknorton chủ định nhắm vào tay ông, nhưng cha em đã quay đi như để đối diện với viên đạn. Nó trúng ông ở ngay trên trái tim và ông chết gần như ngay tức thì”

“Ôi, Nicholas, nếu em ở bên cạnh ông!”

Serena chìm xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ và giấu khuôn mặt nàng vào trong bàn tay.

“Không có gì chúng ta có thể làm đâu” Nicholas nói “Peter Vivien đã ở đó với anh và anh để anh ta lại sắp xếp mọi thứ để mang cha em về đây trong khi anh đến trước và nói với em chuyện đã xảy ra và…để thuyết phục em kết hôn với anh”

“Anh thật tử tế, Nicholas, nhưng chúng ta chưa bao giờ yêu nhau”

Nicholas Staverley có một chút đỏ trên mặt.

“Anh luôn rất yêu mến em, Serena. Chúng ta đã ở bên nhau hầu như suốt cuộc đời. Chúng ta sẽ xoay xở rất tốt, anh dám nói như vậy”

“Mà không có tình yêu? Nicholas thân mến, em biết anh rất tử tế, nhưng làm vậy sẽ phá hoại cuộc sống của anh, và anh biết điều đó”

“Đừng vô lý vậy, Serena” Nicholas nói, như họ còn đang ở trong phòng học “Chúng ta yêu mến nhau và chúng ta biết rất rõ về nhau. Chúng ta có thể sống tại The Gables 1 trong lúc này”

“Trong tầm nhìn của Staverley, khi mà nó không còn là của chúng ta nữa?” Serena hỏi nhẹ nhàng, và có một chút cay đắng hơn cả nước mắt trong giọng nàng. “Em không thể quên, Nicholas, rằng anh cũng mất nó. Một ngày nào đó nó sẽ là của anh, và Staverley đã ở đây từ triều Henry VIII. Ôi, Nicholas, em rất tiếc, cả cho anh và bản thân em”

Để trả lời, Nicholas đi ngang qua căn phòng và ngồi xuống cạnh nàng bên cửa cửa sổ. Anh đặt tay lên tay nàng và nắm lấy thật chặt.

“Vì Chúa, Serena, nghe anh này. Em không hiểu! Em không thể kết hôn với Vulcan!”

“Tại sao không? Giả sử như ông ta có cầu hôn em đi”

“Anh thậm chí không tin hắn sẽ làm thế. Hắn là kẻ xấu, Serena! Không, anh nói một cách phóng đại đâu. Kiểu mốt thời thượng lúc này là chưng diện bảnh bao hay làm một tên phóng đãng, nhưng hắn là tất cả những thứ đó và còn hơn thế nữa. Hắn vô nhân đạo. Mọi người đều sợ hắn và tất cả loại tin đồn đó luôn được nhắc đi nhắc lại và thầm thì về hắn ta”

“Loại những tin đồn nào?” Serena hỏi

“Anh thật sự không biết. Anh luôn tránh xa hắn bởi vì người ta đã nói những điều đó về hắn. nhưng em có thể hỏi bất cứ ai ở London và họ sẽ nói cho em biết rằng không một phụ nữ đứng đắn nào lại tự tạo cơ hội bị nhìn thấy cùng hắn hộ tống. Tất nhiên luôn có phụ nữ cùng hắn; hắn thu hút họ như mật hút ruồi vậy; nhưng hắn chỉ lấy cái hắn muốn và để lại họ thất vọng và tan vỡ”

Có rất nhiều sự đau đớn trong giọng của Nicholas làm Serena nhìn anh, cảm nhận một cách bản năng rằng anh có lý do đặc biệt để nói dữ dội như vậy.

“Nhưng em có thể làm gì?” Serena hỏi

“Em có thể không cưới hắn” Nicholas nói chắc chắn “Anh sẽ đến chỗ Giáo hội, hỏi xin giấy phép đặc biệt và chúng ta có thể kết hôn trước khi Vulcan tới”

“Điều đó có thể hiện danh dự không?” Serena hỏi

Nicholas do dự trong giây lát.

“Không có chỗ cho câu hỏi danh dự đâu khi mà Hầu tước dính líu đến. Anh tin là ngay cả Hoàng tử cũng từng nói với hắn vào một ngày nào đó rằng ‘Justin, ta chưa từng tin vào Ác quỷ cho đến khi gặp ngươi’ ”

“Và bởi vì ông ta là kẻ xấu nên anh nghĩ là chúng ta cũng cư xử bậy, Nicholas?”

“Niềm tin, Serena, làm sao em so bì với một gã tồi!” Nicholas nói một cách mất kiên nhẫn, đứng bật dậy “Anh nói là chỉ có một cách duy nhất thoát khỏi cơn sóng gió này, và nó thật đáng tiếc, đó là em kết hôn với anh, và khi Vulcan tới đòi hỏi em, hắn sẽ thấy em đã bị ràng buộc”

Serena đứng lên và đi qua bên kia phòng. Trong giây lát chỉ có tiếng sột soạt mềm mại của chiếc váy làm tan vỡ yên lặng. Ở chỗ cuối căn phòng có một bức hoạ của cha nàng. Nó đã được vẽ khoảng 15 năm trước, ông trông trẻ trung, vui vẻ và vô tư khi ông ngồi trên con ngựa cái khoang và cầm chiếc mũ ba góc trong tay.

Serena đứng nhìn bức tranh một lúc lâu. Cuối cùng, nàng nói lặng lẽ “Em chưa bao giờ nhớ ông ấy làm điều đáng hổ thẹn nào, Nicholas. Ông là một kẻ cờ bạc không thể sửa chữa; ông cá cược mọi thứ. Em nhớ khi còn là một đứa trẻ, em nói với ông là em nghĩ trời sẽ mưa. Đó là một điều cực kỳ quan trọng rằng không nên mưa ngày hôm đó vì em đã được hứa là đi picnic bởi cô bảo mẫu. Em ao ước nó đến nỗi em cảm thấy bi quan về việc nó sẽ xảy ra, em đoán vậy. Dù sao đi nữa, ông đã cười em và nói ‘Cha sẽ đánh cuộc với con rằng trời sẽ không mưa’ ‘Nhưng nó sẽ’ Em nói một cách khốn khổ “Con biết nó sẽ thế’ ‘Được’ Ông chậm rãi nói ‘Nếu nó không đúng, cha sẽ mua cho con một con ngựa con. Con đã nài nỉ khá lâu rồi nhỉ’ Em đã kêu lên vì thích thú, nhưng ông đã giơ tay ra ‘Không nhanh thế, không nhanh thế chứ, con sẽ cược lại cái gì nào?’ Em đã suy nghĩ rất dữ về cái gia tài nho nhỏ của em. Ông chú ý đến con búp bê mà em luôn mang trong tay”.

“Em yêu mến con búp bê đó vô cùng. Nó được gọi là Louise và em không đi đâu mà không có nó; thậm chí nó ngủ cùng em mỗi đêm. ‘Con búp bê của con đổi lấy con ngựa’, ông nói. Em đồng ý, nhưng cho dù em làm vậy, với một cục nghẹn trong cổ họng, em biết rằng ngay cả sự vui thích của cuộc picnic và con ngựa nhỏ cũng không thể đền bù cho sự mất mát Louise. Em đã đúng, nó không thể. Em thua cá cược, tất nhiên, và tối sau đó em mang Louise đến chỗ cha ‘Cha…thật sự…muốn Louise, hả cha?’ Em hỏi. Ông nhìn thấy sự nài xin trong mắt em, nhưng ông lắc đầu ‘Một món nợ danh dự phải luôn được trả’, ông nói chắc chắn, và lấy con búp bê khỏi em. Ông khoá nó lại trong cái tủ ở phòng làm việc của ông. Em đã lén vào đó mà không để ai biết và nói chuyện với nó qua cánh cửa bị đóng chặt”

“Em có được lấy lại nó không?” Nicholas hỏi.

“Em quá kiêu hãnh để hỏi xin lại nó” Serena trả lời “và em nghĩ khoảng 4 hay 5 năm sau cha em, tìm kiếm một vài món đồ bị mất, đi ngang qua Louise. ‘Nhân danh vận may, cái thứ này làm gì ở đây?’ ông hỏi, và em nghĩ đến những đêm em lén lút trong căn phòng vắng ngắt và hỏi thăm Louise xem nó có được khoẻ không, đến những lúc mà tay em cảm thấy trống rỗng và đau đớn bởi vì không còn Louise để ôm chặt nữa. Em không nói với ông những gì em cảm thấy…Em không thể, nhưng sau đó em biết rằng người ta không bao giờ được đánh cược thứ mà họ yêu mến”

Giọng Serena tắc nghẹn, và nàng vung cánh tay trong một cử chỉ tuyệt vọng. Nicholas băng tới chỗ nàng.

“Em sẽ kết hôn với anh” anh nói với vẻ uy quyền.

“Nhưng em không thể” Serena trả lời qua dòng lệ.

“Đừng phù phiếm vậy, Serena” Nicholas nói gọn “Anh biết cái gì tốt nhất và em sẽ làm điều anh yêu cầu”

Serena cười ngất cho dù nước mắt đang tuôn rơi trên má nàng.

“Ôi, Nicholas, anh thật buồn cười. Anh chưa bao giờ có thể khiến em vâng lời cho dù anh lớn hơn 3 tuổi, và anh cũng sẽ không thành công bây giờ đâu. Em sẽ ở lại đây và đối mặt với nó. Có thể, khi Đức ngài thấy em, ông ta sẽ không muốn em”

“Nói thật sự, Serena” Nicholas thốt lên “Anh không tin một giây phút nào rằng hắn sẽ cưới em. Mọi người ở London đã cố tóm lấy hắn cho một lúc nào đó hoặc cho ai đó và chưa ai thành công cả. Bây giờ…có… một người đang rất yêu hắn và….hắn không để ý đến cô ấy”

Giọng Nicholas thay đổi và Serena đột nhiên hiểu ra rằng đây là lúc mà Nicholas để vấn đề cá nhân vào câu chuyện.

“Cô ấy là ai vậy?” Nàng hỏi dịu dàng.

“Phu nhân Isabel Calver” Nicholas trả lời “Em sẽ không nghe thấy tên tuổi của cô ấy đâu; cô ấy là một quả phụ. Cô ấy kết hôn khi còn là một thiếu nữ đang đi học và chồng của cô ấy đã bị giết trong cuộc đấu với Boney. Cô ấy rất đáng yêu, Serena, người phụ nữ đáng yêu nhất anh từng nhìn thấy trong đời và Vulcan sẽ không trở thành của cô ấy”

“Trong trường hợp này, Nicholas, ông ta không có khả năng sẽ cưới em đâu” Serena trả lời; “nhưng, anh họ thân mến, cám ơn anh đã hỏi em, và cám ơn anh vì đã nghĩ cho em đến vậy. Em biết rõ giá trị của lời đó. Em thật sự biết mà”

“Thật tế nhị, Serena” Nicholas lúng túng nói “Nhưng anh biết rõ em đang sai lầm đấy. Con người đó không đáng được tin tưởng. Nếu hắn không cưới em, hắn sẽ bằng cách nào đó đặt tay vào tài sản của em”

“Ông ta sẽ phải rất thông minh để làm thế” Serena đáp “Anh biết những người được uỷ thác là thế nào mà”

“Vậy, chẳng có gì anh có thể làm được nữa” Nicholas thốt lên.

“Chúng ta chẳng thể làm gì” Serena nói “ngoại trừ nhớ….rằng cha…cha em đang trên đường đến đây”

“Anh không quên đâu, Serena”

“Anh đã nói với cha xứ chưa?” Nàng hỏi “Em sẽ thông báo với mọi người trong nhà. nhưng trước tiên anh phải ăn chút gì đã, Nicholas”

“Anh sẽ, vì anh mệt đến chết được. Anh đã thức cả đêm, tự lo lắng đến phát sốt vì em. Rồi sẽ đến cái ngày em hối tiếc vì đã không đồng ý với kế hoạch của anh”

“Có thể” Serena trả lời “nhưng cùng lúc, Nicholas, người nhà Staverley chưa bao giờ chạy trốn, và em sẽ không làm kẻ bắt đầu, không bao giờ ngay cả nó có nghĩa là kết hôn với Ác quỷ”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.