Sự May Rủi Của Trái Tim

Chương 2



“Vulcan muộn rồi” Bá tước Gillingham nhận xét, duỗi đôi chân dài thêm một chút nữa lên trên chiếc thảm trước lò sưởi và uể oải với tới ly rượu.

“Chưa đâu” Ngài Peter Burley đáp lại “và tôi cá với anh 500, Gilly, rằng anh ta sẽ ở đây trước khi đồng hồ điểm chuông”

“Xong” Quý ngài Gillingham trả lời, và đảo mắt về phía chiếc đồng cẩm thạch lớn đặt trên chiếc giá của lò sưởi đang đếm từng tiếng tíc tắc.

Đúng lúc đó những âm thanh của tiếng nói từ bên ngoài vọng vào và Quý ngài Gillingham thốt lên

“Chết tiệt, Peter, nhưng tôi tin là anh đã thắng”

Nhưng khi cánh cửa bật mở thì hình dáng của một người phụ nữ, được bao bọc trong chiếc áo choàng lông thú màu đỏ tươi, hiện ra với chiếc mũ trùm quanh khuôn mặt tươi cười đáng yêu. Hai người đàn ông nhảy dựng lên đôi chân mình

"Isabel!" Quý ngài Gillingham kêu lên.

“Chào buổi tối, Gilly, em không mong tìm thấy anh ở đây, cả anh nữa, Peter”

Quý cô Isabel Calver nói, khẽ nhún người cúi chào với một chút chế nhạo trước khi cô đến bên anh trai mình và hôn lên má anh ta “Anh trông đẹp trai tuyệt vời, Gilly. Anh đã tìm cho mình một người phụ nữ đẹp hay anh vừa thắng bạc?”

“Cả hai đều không” Quý ngài Gillingham vặn lại, thêm vào vẻ nghiêm khắc “Em giải thích đi, Isabel. Em đang làm gì ở đây?”

“Lý do như anh thôi, em cho là vậy” Quý cô Isabel trả lời “Chào buổi tối, Peter”

Cô đưa bàn tay cho Ngài Peter Burley và mỉm cười quyến rũ với anh ta khi anh ta nâng tay cô lên môi.

“Khỉ thật, Isabel, em biết anh nói gì mà” Quý ngài Gillingham nhấn mạnh “Không có bữa tiệc nào ở đây tối nay, ít nhất, không được lên kế hoạch khi mà Vulcan đã mời bọn anh ăn tối với anh ta”

“Chúng ta sẽ làm một bữa tiệc vậy” Isabel mỉm cười, để chiếc áo choàng của cô rơi khỏi vai vào tay Ngài Peter và đi đến lò sưởi, chiếc váy mỏng nhẹ như tấm lưới màu xanh lá cô đang mặc để lộ ra nhiều hơn là che giấu dáng vẻ đáng yêu của cô.

“Em đến mà không được mời” Anh trai cô nói với vẻ buộc tội “Đừng có bịp, Isabel, em không thể ăn tối với Vulcan mà không có người đi kèm”

“Không có người kèm” Quý cô Isabel lặp lại “Không phải ông anh trai tận tâm của em đi kèm là đủ rồi à? Bên cạnh đó, có ai biết đâu? Và em muốn gặp Justin”

“Anh nghĩ em đã ở Bath” Quý ngài Gillingham nói.

“Em đã ở đó chiều qua” cô em trả lời “nhưng chiếc xe ngựa đi chậm đến kì quái, và em quá mệt mỏi sau chuyến đi nên em vào thẳng giường và ngủ đến tận chiều nay, dù sao đi nữa em định sẽ cho anh biết em đã về”

“Điều đó vẫn không thể giải thích cho sự hiện diện của em ở đây” Quý ngài Gillingham chỉ ra.

"Lạy linh hồn, nhưng anh thật dai dẳng, Gilly” Isabel thở dài “Em đã phải nói với anh là em muốn gặp Justin. Em chỉ mở nổi mắt ra lúc chiều nhưng em thề là từ trước khi em nhấm nháp tách sôcôla buổi sáng, em đã được chiêu đãi bởi mấy câu chuyện tào lao, điên rồ về sự bất cẩn mới nhất của Justin. Em đi xe cả buổi chiều đến đây chỉ để biết là anh ấy đã về Mandrake với bà mẹ, nhưng anh ấy sẽ trở lại tối nay và rằng anh và Peter sẽ ăn tối với anh âý. Giờ anh thoả mãn rồi chứ?”

Quý ngài Gillingham gặp ánh mắt của Ngài Peter, đang đứng bên cạnh Quý cô Isabel. Sau khoảnh khắc ngưng đọng, anh ta hỏi:

“Câu…ơ…câu chuyện điên rồ nào em đã nghe?”

“Đừng có vờ vịt với em, Gilly” Isabel la lên “Anh cũng đã nghe về nó rồi. Tất cả London đang xáo xào lên với nó và em muốn biết sự thật từ chính miệng Justin”

“Loại chuyện nào em đang nhắc đến vậy?” Anh trai cô hỏi “Có rất nhiều đấy”

“Em biết thế” Isabel độp lại “và em đã phải nghe hết tất cả bọn chúng. Lời đồn đại mới nhất đó là Justin đã đặt cược tự do của anh ta vào ván bài và thắng được một cô dâu” Một giây phút im lặng và sau đó cô giậm chân “Sao?” cô hỏi “nó là thật hả?”

Cô chỉ nhìn vào khuôn mặt hai người đàn ông đang đối đầu với mình là đủ để biết, và cô cất tiếng ta thán nửa như khóc. Đúng lúc đó chiếc đồng hồ trên kệ lò sưởi bắt đầu điểm giờ.

“Anh nghe thấy chứ, Gilly?” Ngài Peter Burley hỏi một cách hoan hỉ, cùng lúc anh ta nói, cánh cửa bật mở và Hầu Tước Vulcan, đi giầy ống có đinh thúc ngựa và mặc một chiếc áo khoác xám được cắt may trang nhã với hàng nút ngọc trai trang trí, đứng trước họ.

“Tôi đã bị chậm trễ, quý ngài” chàng nói “nhưng tôi biết các bạn sẽ tha thứ cho tôi”.

Chàng sải chân vào phòng, cởi bỏ đôi bao tay đi đường và ném chúng cho tên người hầu đi theo sau. Khi chàng nhìn thấy Quý cô Isabel, đôi lông mày anh khẽ nhướn lên trong một thoáng, sau đó chàng đi tới, ngọt ngào, cầm tay nàng trong tay mình và đưa lên môi

"Kẻ tôi tớ của em, Isabel, chàng nói “Quả là một ngạc nhiên thú vị” Sau đó quay lại phía Gilly, chàng hỏi “À, Gilly, có tin gì từ White không?”

Sự hiện hữu của chàng như lấp đầy căn phòng. Tính cách chàng khiến người khác bị áp đảo, gần như sửng sốt. Bá tước Gillingham là một người đàn ông khá cao nhưng Hầu tước làm anh ta như lùn hẳn đi.

“Justin” Isabel nói nhanh, đôi mắt cô ngước lên hướng tới chàng để chàng không thể không nhìn thấy sự nài xin trong ánh mắt sâu thẳm hay đôi môi đỏ hồng đang khẽ run run của cô “Justin, em phải gặp anh”

“Đúng vậy! Và tôi đây” Hầu tước Vulcan trả lời một cách êm ái.

“Em chỉ vừa trở về Bath tối qua để nghe thấy cả London đang nói về anh” Isabel bắt đầu.

Hầu tước giơ tay lên.

“Xin miễn cho tôi những câu chuyện ba hoa của cái đầu trẻ con, dù thế nào đi nữa, hãy để sau khi chúng ta dùng bữa tối và rượu vang. Tôi đã đi một mạch từ Mandrake và tôi đang rất khát”

“Anh đi mất bao lâu” Ngài Peter hỏi.

“Không hơn 5h đồng hồ” Hầu tước Vulcan trả lời “Tôi chỉ đổi ngựa 2 lần. Mấy con ngựa xám mới của tôi rất tuyệt. Chúng rất xứng đáng với 1000 guineas tôi trả cho chúng”

“Anh hẳn là rất mệt” Quý cô Isabel lo lắng nói.

“Tôi không bao giờ mệt khi tôi cưỡi ngựa” Hầu tước Vulcan trả lời, “nhưng tôi có cứng người một chút, và đường Dover có vẻ đông một cách kì lạ trong thời gian này của năm. Tôi nghĩ là có quá nhiều người tìm kiếm bờ biển phía nam vì sự quyến rũ của mặt trời vàng”

Quý ngài Gillingham cười phá lên.

“Đồng guinea vàng còn thích hợp hơn. Tôi nghe nói những tên buôn lậu mọc đầy lên từng ngày và rằng người Pháp thích thú trong việc xây dựng xây dựng những con thuyền tiền bạc hơn là thắng trong chiến tranh”

“Người Pháp biết cái gì có lợi hơn”

Hầu tước Vulcan nói và quay lại cầm lấy ly rượu vang mà tên người hầu, trong bộ đồng phục màu đỏ và bạc, đang dâng lên.

“Em cùng uống với tôi chứ, Isabel?” Chàng hỏi.

Cô lắc lắc đầu và Hầu tước Vulcan, cầm lấy chiếc ly, hướng nó với cử chỉ nâng cốc một cách im lặng về phía cô trước khi chàng uống cạn.

“Bữa tối đã sẵn sàng, thưa ngài”

Viên quản gia nói qua cánh cửa và Hầu tước Vulcan, để cốc xuống, đưa tay chàng ra cho Isabel. Khi họ đi tới phòng ăn trước 2 người còn lại, cô thầm thì vào tai chàng một cách riêng tư.

“Anh không tức giận em vì đã tới chứ, Justin? Em phải gặp anh”

“Tức giận ư?” chàng đáp lại, không hề thầm thì, nhưng hạ giọng chàng xuống một chút “Em từng thấy tôi giận em lúc nào?”

Nàng thở dài

“Không, Justin. Đôi khi em ước gì anh như vậy. Nó sẽ cho em thấy là ít nhất em có thể gây ra vài cảm xúc với anh”

Chàng mỉm cười với một ít hoài nghi.

“Tất cả phụ nữ đều như nhau cả” chàng nói “Không bao giờ bằng lòng với một người đàn ông như là chính anh ta”

Isabel đã định vặn lại, nhưng nàng kiềm chế những từ đó trên môi mình.

Nàng đã nghe một chút lưu ý gắt gỏng trong giọng chàng và nhớ ra rằng chàng lúc nào cũng trong tâm trạng hay chỉ trích một cách cay độc khi chàng trở về sau chuyến thăm viếng người mẹ.

Họ bước vào phòng ăn nơi một người hầu trong bộ chế phục màu đỏ rượu vang và bạc đứng sau mỗi chiếc ghế. Hàng trăm cây nến sáp ong trong những chiếc đèn chùm rực rỡ, tráng lệ, trải ánh sáng êm dịu khắp chiếc bàn dài bóng loáng, trĩu nặng bởi chất đầy những bộ đồ ăn bằng vàng và những lọ hoa trang trí cắm hoa phong lan. Trong những chiếc thố lớn để làm lạnh rượu vang, những chai sampanh được đặt trong đá lạnh. một nửa tá ly rượu bằng pha lê, có biểu tượng riêng, để dùng với mỗi loại rượu khác nhau sẽ được phục vụ suốt bữa ăn, được đặt bên cạnh mỗi chỗ ngồi. Hầu tước Vulcan ngồi tại đầu bàn, với Isabel bên phải chàng.

Bữa ăn kéo dài và gồm nhiều loại thức ăn khác nhau. Món này tiếp món khác được đưa lên trên những chiếc đĩa vàng lớn. Đầu bếp của Hầu tước rất nổi tiếng với món nước sốt đặc biệt từ nho trắng và lườn gà được phục vụ cùng thịt bò cuốn, trong khi món thịt bê nấu mềm được bày biện với nấm và kem.

Khi những người hầu còn ở trong phòng, có vẻ như mục đích của Hầu tước Vulcan là nói chuyện về những thứ bình thường và từ chối chủ đề mà chàng biết là sẵn có trong tâm trí cả 3 vị khách. Cuối cùng món tráng miệng cũng được bày lên bàn, ly rượu của mỗi người đã được rót đầy và những người hầu rút lui.

Hầu tước Vulcan nhìn từ khuôn mặt này sang khuôn mặt khác và nói êm ái:

“Nói đi nào! Sự kiềm chế mà các bạn đã đặt lên lưỡi của mình đang khiến các bạn già đi ngay trước mắt tôi đấy”

“Việc đánh cược, Justin…” Isabel bắt đầu một cách kích động và những cảm xúc dồn nén bên trong nàng xô đẩy để thoát ra khỏi đôi môi như cơn thuỷ triều lớn.

“Một phút thôi, Isabel” Anh trai cô ngắt lời “Justin, anh đã nghe về Ngài Giles Staverley chưa?"

“Rằng ông ta đã bị giết trong một cuộc quyết đấu?” Hầu tước Vulcan hỏi “Vâng, tôi đã nghe điều đó hôm qua”

“Ông ta đã cố tình để bị giết” Bá tước Gillingham nói và có một nếp nhăn giữa đôi mắt “Anh có nghe ông ta thách đấu với ai không?”

"Blacknorton!"

“Đúng vậy, và tự ông ta bắn lên trời”

“Kẻ ngốc tội nghiệp” Hầu tước Vulcan nói nhẹ

"Blacknorton qua Pháp ngay chiều đó” Ngài Peter Burley xen vào “Đánh cược là hắn sẽ quay trở lại trong vòng 6 tháng. Sự khuây khoả sẽ giải thoát cho hắn dù chỉ một thời gian ngắn. Hắn là một gã xảo trá, và tôi chưa bao giờ thích hắn”

“Tuy nhiên hắn là một kẻ bắn súng cừ” Hầu tước Vulcan nhắc nhở

Isabel nhìn từ người này sang người khác.

“Có phải Ngài Giles Staverley là cha của cô gái đó? Em đã không nghe được cái tên. Ông ta có quan hệ gì với Nicholas Staverley?"

“Là chú, anh tin là vậy” Anh trai nàng trả lời.

“Tất nhiên, giờ thì em đã nhớ từng nghe anh ta nói về ông chú”

“Nicholas Staverley là một trong số những kẻ tán tỉnh em, phải không, Isabel?”

Isabel nhún vai.

“Một kẻ chán muốn chết, không nghi ngờ gì cả. Nhưng không phải anh ta mà chúng ta nói chuyện. Justin, là sự thật à…về cô gái đó?”

“Dù thật hay không, phụ thuộc vào thứ được nói với em” Hầu tước Vulcan chỉ rõ, dựa lưng lên chiếc ghế cao và nhấm nháp rượu vang một cách trầm ngâm như thể chàng đang thưởng thức mỗi ngụm rượu.

“Justin, anh khiến em điên mất thôi” Isabel như khóc lên “Anh có cưới cô ta không?”

Một sự yên lặng đầy ý nghĩa trước khi Hầu tước Vulcan trả lời, một cách lặng lẽ, trong sự dửng dưng tẻ ngắt của tông giọng bình thường của chàng.

“Tôi không nói vậy, phải không?”

“Làm sao anh có thể muốn cưới một người anh chưa từng gặp mặt chứ?” Quý ngài Gillingham hỏi “Cả cái cuộc đánh cá đó thật lố bịch, anh không nên chấp nhận nó”

“Tôi thề là tôi đã cố giúp đỡ ông già đó “ Hầu tước Vulcan kéo dài giọng “Tôi đã thắng một lượng lớn từ ông ta và sẵn sàng giúp ông ta phục thù”

“Vì thế trong một giây phút rộng lượng” Isabel mỉa mai “anh lấy từ ông ta của cải, ngôi nhà và bàn tay cô con gái cho đám cưới! Vớ vẩn, Justin, cái chuyện này quá ám muội, anh không thể trông mong chúng tôi tin kiểu những câu chuyện thần tiên ở những nơi có anh dính líu. Nói chúng tôi nghe sự thật. Anh phải có vài sự sắp xếp để nắm lấy 80 nghìn bảng mà không phải chịu trách nhiệm với cô gái đó? Thôi nào, Justin, nói chúng tôi sự thật đi”

Hầu tước Vulcan mỉm cười.

“Câu chuyện suy ra từ cái đầu xinh đẹp của em, Isabel, vượt xa khỏi trí tưởng tượng của tôi rồi”

“Vậy thì anh không phủ nhận nó” Isabel kêu lên, vỗ tay một cách kích động “ÔI, Justin, em cảm thấy tất cả họ đã sai khi họ thề rằng anh sẽ cưới cô ta”

“Đã ai gặp Tiểu thư Staverley chưa?" Ngài Peter hỏi “Quý bà Rohan xác nhận rằng cô ta bị rỗ đậu mùa và béo như con bò cái Jersey”

Isabel cười.

“Tôi lại nghe rằng cô ta bị lác” anh trai nàng nói “Thực tế tôi nghĩ tất cả những lời nói về cô ta chỉ là đồn thổi. Không ai thật sự nhìn thấy cô ta theo như tôi biết, và Nicholas Staverley, người có thể nói cho chúng ta tất cả cái chúng ta muốn biết, đã đi về vùng quê vào buổi sáng ngay sau cuộc quyết đấu”

“Tất cả việc này xảy ra khi nào?” Isabel hỏi.

“Khoảng 10 ngày trước” anh nàng trả lời.

“10 ngày trước” Isabel lặp lại “và anh không làm gì với nó cả, Justin?”

Nàng nói với âm thanh của sự nhẹ nhõm cực điểm.

“Nói thật sự thì, em yêu quý” Hầu tước Vulcan đáp lại “toàn bộ tình tiết đã trôi tuột khỏi tâm trí tôi. Mẹ tôi gởi thư cho tôi – có nhiều thứ cần được chăm nom ở Mandrake – và cho tới khi một vị khách tại bữa ăn tối qua nhắc đến Ngài Giles Staverley đã chết, tôi quả thật đã quên khuấy toàn bộ”

“Lạy linh hồn, Justin, thật quá lạnh lùng!” Quý ngài Gillingham nhận xét “Anh thắng một vùng đất, một ngôi nhà nổi tiếng và một cô dâu với 80 nghìn bảng và nó trôi tuột khỏi trí nhớ của anh. Nếu ai khác mà nói thế, tôi sẽ nghĩ họ thật khôi hài, nhưng, trời ạ, tôi tin anh”

“Cám ơn anh, Gilly” Hầu tước Vulcan nói một cách trang trọng “và bây giờ khi các bạn đã mang nó trở lại cho sự chú ý của tôi, tôi gợi ý là chúng ta sẽ đi xuống đó và kiểm tra tài sản mới của tôi”

“Khi nào? Ngày mai?” Ngài Peter hỏi.

“Ngày mai?” Hầu tước Vulcan lặp lại “Tại sao lại trì hoãn? Sao không phải tối nay?”

“Nhưng, Justin, không thể được” Isabel phê bình.

Hầu tước Vulcan mỉm cười với cô.

“Không có gì là không thể” chàng nói “Không phải khi mà tôi có liên quan trong bất cứ trường hợp nào. Gilly, Peter và tôi sẽ đến và tự xem điều kì diệu của Lâu đài Staverley và sự mê hoặc của cô dâu lác mắt và rỗ hoa của tôi (cứ gặp đi rồi lác mắt lun ^_^) Tôi tin là nơi đó không xa hơn 20 dặm từ thành phố. Chúng tôi có thể đi đến và trở về trước nửa đêm”

“Trời, nhưng tôi không để lỡ một vận may như thế này đâu” Ngài Peter kêu lên.

“Em sẽ đi cùng” Isabel nói chắc chắn

“Ngay lúc này, Isabel, đừng có nực cười như vậy” anh cô phê phán.

“Em sẽ không bỏ qua dịp náo động này đâu. Anh sẽ mang em theo phải không, Justin? Và cóc cần bài thuyết giáo vô tận của Gilly. Anh ấy đang tự biến mình thành vú nuôi của em và em thề là em còn không thể thở mà thiếu đi tiếng càu nhàu của anh ấy về tổn hại em đang gây ra với danh tiếng của em”

“Nếu em chỉ biết những thứ đã được nói về em” Quý ngài Gillingham rên rỉ “Em sẽ bị cấm đến Almack 2 chẳng bao lâu nữa đâu. Em hãy xem nếu em không bị vậy”

“Ha! Ai thèm quan tâm đến Almack?” Quý cô Isabel hỏi với một cử chỉ chế nhạo “Nó chán ngắt một cách khủng khiếp hầu hết các buổi tối”

“Thôi được vậy, nếu em cứ phải làm một kẻ ngốc, em có thể đi theo cách của mình” Quý ngài Gillingham nói.

“Miễn đó là cách của Justin” Isabel trả lời, nhìn Hầu tước Vulcan với sự ước ao trong mắt mà cô chẳng hề nỗ lực để che giấu. Nhưng Hầu tước không nhìn vào đôi mắt cô như cô mong ước chàng sẽ làm, cũng không có bất kỳ sự đáp lại nào khi, sau đó nửa giờ, cô ngồi bên cạnh chàng trong cỗ xe tứ mã và họ bắt đầu lên đường với tốc độ nhanh ngay từ cửa của khu nhà Quảng trường Grosvenor.

Quý ngài Gillingham đi trong cỗ xe song mã của Ngài Peter Burley và họ chuẩn bị đua với Hầu tước Vulcan tới Lâu đài Staverley một khi họ thoát khỏi những con phố London chật hẹp. Tiền đặt cược là 2 nghìn bảng.

Đó không phải là một đêm ấm áp do có chút sương giá trong không khí, nhưng Isabel, được quấn trong chiếc áo choàng viền lông thú, chiếc mũ trùm đầu bao bọc khuôn mặt xinh đẹp, không chút cảm giác lạnh. Cô, không kể đến người giữ ngựa chẳng hề quan trọng ngồi đằng sau họ, được ở một mình với Justin, và đó là tất cả những gì đáng kể. Cô đã khao khát được ở riêng với chàng không chỉ cho từng ngày mà là từng tuần, từng tháng rồi

Cô đã yêu Justin và tự thề với bản thân rằng cô sẽ kết hôn với chàng. Được chiều chuộng đến hư hỏng suốt cả cuộc đời, thật khó cho Isabel để hình dung ra bất kỳ đối tượng nào mà cô không thể giành lấy được một khi cô đặt cả trái tim vào đó. Cha mẹ cô, những người yêu thương cô hết lòng, đã không cố gắng để kiềm hãm tính cách mạnh mẽ, cứng đầu của cô. Đến mức độ mà khi, một ngày trước sinh nhật lần thứ 17, cô chạy trốn với một sĩ quan nghèo xơ xác của Đội Kỵ binh, gia đình cô vẫn tha thứ và đón nhận cô trở lại nhà ngay sau khi tuần trăng mật kết thúc. Viên sĩ quan trẻ này đã bị giết trong một cuộc chiến một năm sau đó như một sự giải thoát không chỉ cho gia đình bên vợ mà ngay cả với vợ của anh ta. Khi sự kích động do hành động bỏ trốn của cô đã kết thúc, Isabel cảm thấy sự túng thiếu và trải nghiệm sự khác biệt, đó là sự phiền hà phụ thêm vào phần lãng mạn.

Trước sự khăng khăng của mẹ cô, một năm để tang miễn cưỡng được thực hiện, và chẳng nghi ngờ gì rằng cô sẽ phá vỡ cả phong tục đó nếu như cha cô không mất và cô buộc phải ở bên mẹ mình tại vùng quê

Ngay cơ hội đầu tiên có được, dù có thế nào, Isabel đã đến London. Cô có một khoảng thời gian khó khăn để có lần ra mắt đầu tiên trước khi cô kết hôn. Bây giờ cô được thưởng thức không chỉ những cuộc vui đình đám, những thứ cô đã từng có khi còn con gái, mà cả sự kích động say sưa của việc tán tỉnh và những mối quan hệ bí mật, thứ mà luôn luôn được kiếm tìm bởi một goá phụ trẻ tuổi, xinh đẹp muốn tìm kiếm một cuộc sống tràn ngập thú vui. Cô đã tự khiến bản thân mình trở thành đề tài của rất nhiều cuộc chuyện trò bởi sự tự do phóng túng bốc đồng của cô trước khi cô gặp Hầu tước Vulcan. Sau đó thì không có giới hạn nào cho sự táo bạo và sự thách thức với những chuẩn mực xã hội nghiêm chỉnh của cô cả.

Cô luôn ý thức được rằng Justin không phải là người được nhiều bà chủ nhà đáng kính ở London yêu mến. Cô biết những cặp lông mày luôn nhướn lên và những cái nhún vai khi cô nhắm tới địa vị xã hội của chàng một cách rõ ràng và công khai mọi dịp có thể. Nhưng Isabel không quan tâm. Cô đang yêu lần đầu tiên trong đời và cô tiến tới nó một cách dữ dội và không để tâm suy nghĩ chút nào đến cảm nhận của người khác về cô. Với sự ngạc nhiên của mình, cô dường như có được chút tiến bộ nhỏ đối với Justin. Chàng không động viên cũng không làm cô nản chí.

Không phải bí mật gì rằng tình nhân của chàng là La Flamme, một vũ công xinh đẹp người Pháp, người mới xuất hiện tại Vauxhall Gardens 3, và là người được nâng cốc chúc mừng bởi tất cả quý tộc ở St Jame’s 4. Justin là người bảo hộ công khai của cô ta, nhưng Isabel không quan tâm có bao nhiêu La Flamme trong cuộc sống của Justin. Cái cô muốn từ chàng là một đám cưới và cô tin cô sẽ thành công khi mà mọi bà mẹ đầy tham vọng đã thất bại trong suốt 10 năm qua.

“Giờ em có thể nói chuyện với anh rồi” cô nói với Justin, xích lại gần chàng hơn một chút như là họ đang ở riêng trong bóng tối

Mặt trăng đang mọc và trời không tối lắm. Nét mặt nhìn nghiêng của Justin, sắc nét hơn cả bầu trời, khiến Isabel chợt run lên. Chàng đẹp trai biết bao trong chiếc áo choàng nhiều lớp và chiếc mũ làm bằng da hải ly. Đôi mắt chàng hướng về phía trước bất động, những ngón tay bận rộn với dây cương. Họ đi rất nhanh, nhưng Justin là một người đánh xe có 1 không 2 và Isabel biết cô không bao giờ phải sợ hãi chàng.

“Anh có nhớ em chút nào không?” cô thấp giọng hỏi.

Trong một giây lướt nhanh Justin rời mắt khỏi con đường phía trước và nhìn xuống cô. Cô thấy môi chàng đột ngột mở ra trong một nụ cười.

“Tôi chưa bao giờ có cơ hội nhớ bất kỳ một phụ nữ nào khi tôi ở với mẹ tôi cả”

Trong một khoảnh khắc im lặng, Isabel tiếp nhận thông tin này. Nó là sự thật, cô biết chắc điều đó. Cô đã được nghe một nhận xét dí dỏm nổi tiếng chỉ vài ngày trước: “Nữ Hầu tước của Vulcan đối xử với con trai như chàng là người tình của bà, và ai mà biết rõ hơn cả 2 người họ rằng sự đối xử đó là thế nào?” Cảm giác rằng cô, bằng cách nào đó, đã đi một nước cờ sai lầm tiến tới việc khép lại sự thân mật mà cô vô cùng khao khát này, Isabel thay đổi ngay phương thức.

“Anh có thích thú khi nghĩ về nơi cuối chuyến đi này không?” Cô nhẹ hỏi.

“Tôi đã hết thích thú trong bất kỳ hoạt động nào từ lâu rồi” Justin trả lời.

“Anh bỏ qua nhiều thứ lắm đấy” Isabel thở dài “em báo cho anh biết, Justin, rằng một nửa thú vui của cuộc đời được tìm thấy trong việc đoán trước chuyện gì sẽ xảy ra đấy”

“Và rồi hối tiếc khi nó đúng” Justin né tránh.

“Anh đang già đi và hoài nghi mọi thứ” Isabel chế nhạo.

“Có thể”

Justin thúc mấy con ngựa bằng roi da và họ đi nhanh hơn một chút nữa.

“Em ước gì em hiểu được anh” Isabel tiếp tục “anh thật là một người lạ lùng, Justin, và không ai có được sự tin cậy của anh cả. Khi có ai đó cố gắng đến gần anh thì luôn có một tấm chắn ở đó”

“Em làm tôi có vẻ không có thiện cảm quá đấy!” Justin trả lời “Thật ngạc nhiên là em khó chịu với tôi”

“Khó chịu!” Giọng Isabel gần như là một tiếng nức nở mà cô lặp lại từng từ, và rồi gượng nhẹ lại, bởi vì cô sợ rằng chàng có thể buồn chán với bất kỳ biểu hiện nào từ cảm nhận thực sự của cô, cô nói “Em không tin rằng anh thích thú với một nửa thứ anh làm, Justin”

Một khoảnh khắc yên lặng trôi qua và Isabel chợt chắc chắn rằng cô đã nói gì đó thật sự khiến Justin không thể tìm được từ nào để đáp lại cô “Vậy tại sao anh lại làm thế?” cô băn khoăn và cảm thấy, như cô thường cảm thấy trước đó, rằng cô đã điên cuồng đập vào bức tường gạch đứng chắn giữa cô và người đàn ông cô yêu.

“Justin” cô cất giọng nài xin, và rồi nhận ra rằng, khi chàng nói, trong giọng có chút nhẹ nhõm:

“Những người khác đến rồi đây; họ chắc đã bị tắc nghẽn. Chúng ta sẽ để họ bắt kịp rồi sau đó cho họ thấy những gì chúng ta có thể làm. Hãy cầu nguyện để chúng ta không bị lạc đường nào”

Không có cơ hội cho sự thân mật hơn nữa. Peter Burley nhất quyết giành chiến thắng trong cuộc cá cược này. Ngoài tiền bạc, nó không chỉ có ý nghĩa là chiến thắng, như anh ta biết rõ. Ngựa của anh ta cũng tốt ngang với đôi ngựa màu hạt dẻ của Hầu tước, nhưng khả năng điều khiển của anh ta lại không sánh được với Vulcan.

Hơn một lần những con ngựa ngang nhau, nhưng những con màu hạt dẻ vượt lên trước những con màu xám của Peter Burley 2 lần chiều dài (thân ngựa) tại cổng của Staverley. Isabel thốt lên những tiếng nho nhỏ thích thú khi ngang qua khu vườn vắng vẻ.

“Ô la la, thật là vui cực kì, Justin. Peter đã chắc chắn rằng anh ta có thể đánh bại anh. Em đã nghe anh ta nói với Gilly như vậy trước lúc xuất phát. Sau khi anh phải đi xe suốt cả ngày, anh ta nghĩ đó là một cơ hội tốt để giành chiến thắng” Justin không nói gì và sau một khoảnh khắc Isabel thêm vào “Cũng phải có chút yếu tố may mắn trong đó mà. Anh may mắn đúng không, Justin? Anh có bao giờ sợ rằng vận may của anh sẽ bỏ rơi anh không?”

“Em gọi cái gì là vận may của tôi?” Justin hỏi lại

Trong bóng tối của tán cây, ánh trăng xuyên qua chúng dệt lên những hoa văn kỳ lạ trải khắp con đường.

“Vận may của anh?” Isabel nhắc lại “Hãy xem nó mang lại những gì cho anh từ những ván bài trước đây và giờ là..”

Họ đã đến góc quanh của con đường và ngôi nhà ở ngay phía trước; ánh trăng tràn trên màu xám xinh đẹp; nền đá cao và mặt hồ rộng kéo dài phía dưới là một bức tranh của ánh sáng và bóng tối. Ngôi nhà rất đẹp, không thể phủ nhận điều đó, và rồi trong một thoáng, Isabel cảm giác rằng có gì đó thiêu thiếu. Ngay sau đó cô đã biết đó là cái gì. Cô chưa bao giờ, nếu đã từng, đến một ngôi nhà mà không có những cửa sổ tràn ngập ánh sáng, không có sự ấm áp của ánh sáng chào mừng phía trước cửa.

“Anh có nghĩ, Justin - ” cô hỏi “ - bây giờ là muộn đối với vùng quê không? Mọi người có thể đã ngủ”

“Vậy thì chúng ta sẽ đánh thức họ dậy” chàng đáp lại.

“Họ hẳn đã chờ đợi anh từ ngày này qua ngày khác, tự hỏi khi nào anh mới đến, chờ đợi để nguyền rủa vì quyền bá chủ mới của anh, và rồi khi họ đang ngủ, đột nhiên anh ở đây” Cô cười “Thưa ngài, nhưng đó là một suy nghĩ thú vị và, nếu những con quỷ nghèo khổ mà lại không biết, đó mới là anh!”

Hầu tước Vulcan không nói gì, nhưng điều khiển xem vượt qua chiếc cầu ngang qua hồ nước và quay một vòng rộng trước ngôi nhà. Khi chàng dừng lại trước bậc thềm, tên hầu nói:

“Tôi có nên kéo chuông không, thưa ngài?”

“Có, và rung nó thật ầm ĩ vào”

Tên hầu nhỏ bé bước nhanh lên bậc thềm và làm như được bảo. Hắn kéo mạnh dây xích sắt treo một bên cửa. Họ nghe tiếng chuông kêu leng keng một hồi dài – một âm thanh tang tóc, trống rỗng. Isabel rùng mình.

“Có thể mọi người đã chết cả rồi. Chúng ta hãy đi đi và trở lại vào lần khác”

Peter Burley điều khiển xe đến bên họ.

“Đập tôi đi nếu đây không phải một cuộc đua tuyệt vời, Justin, vì tất cả những lần anh đánh bại tôi. Tôi đã nghĩ ít nhất cũng phải thắng được anh 1 hay 2 lần”

Bá tước Gillingham nhìn lên ngôi nhà.

“Anh đã giành được một nơi nhỏ bé xinh đẹp đấy, Justin” anh ta nói “Nhưng họ chắc là không có vẻ lo lắng để làm thân với anh; không một ai rối rít cả”

“Sao họ phải thế khi mà họ không biết chúng ta sẽ đến?” Isabel cau có “Nhưng em mong họ nhanh lên và mở cửa ra đi. Em sẽ vui mừng có cơ hội làm ấm mình lên bên lò sưởi”

Tên hầu của Hầu tước Vulcan vẫn kéo cái chuông. Có tiếng bước chân, tiếng mở khoá và tiếng dây xích; sau đó cách cửa lớn chậm chạp mở ra. một ông già đứng đó, nhìn ra bóng tối, một cái áo khoác kiểu cổ được giữ lại trước ngực bởi một tay.

“Các ngài muốn gì, quý ngài?”

“Đây là Hầu tước Vulcan, ông chủ mới của ông” tên hầu đáp lại với giọng lanh lảnh.

“Tôi không chỉ dẫn cho hắn nói vậy” Justin nói nhỏ; nhưng hiiển nhiên là chàng thấy thích thú.

Ông già có vẻ giật mình.

“Hầu tước Vulcan” ông lặp lại “Tôi sẽ nói với Tiểu thư Serena. Xin mời vào, thưa ngài. Tôi sẽ thắp nến”

Hầu tước Vulcan nhảy xuống xe và đi vòng sang bên để giúp Quý cô Isabel đi xuống. Cô bám vào chàng một lúc trong khi chàng giữ cô trong tay. Với sự khéo léo cực kỳ, chàng đặt cô xuống và cô “phải” tự do.

“Tôi cảm thấy như là tôi đang đến nhà thờ vậy” Quý ngài Gillingham nói khi họ đi lên bậc thềm để bước vào đại sảnh tối om. Ông già đang thắp nến trong những cái giá đỡ bằng thuỷ tinh đặt khá cao trên tường ở 2 bên với lò sưởi. Trong một hoặc 2 khoảnh khắc là đã có ánh sáng rực rỡ và ấm áp và sau đó ông nhen ngọn lửa trong cái lò sưởi lớn.

“Tôi sẽ thông báo với Tiểu thư Serena”

Ông lẩm bẩm với chính mình trong khi đi khỏi.

“La, nhưng mà lạnh thật” Isabel nói, đưa tay cô lại gần ngọn lửa đang liếm láp những khúc gỗ nhưng vẫn chưa toả ra đủ sức ấm.

“Đây chẳng phải một nơi tệ cho lắm!” Anh cô nói, nhìn một xòng xung quanh.

“Anh có nghĩ cô dâu của anh sẽ mời chúng ta một ly không. Justin?” Ngài Peter Burley hỏi “Lưỡi tôi đang dày lên với bụi - bụi của anh – khó lắm tôi mới nói được”

“Chúng tôi sẽ phục vụ các bạn hết sức mình” Hầu tước Vulcan cười nhẹ.

Đúng lúc đó ông quản gia già lê bước quay trở lại.

“Trong nhà có chút rượu nào không?” Hầu tước Vulcan hỏi.

“Có, thưa ngài. Tất nhiên, thưa ngài. Tôi sẽ đem một chai đến ngay. Xin các ngài cứ thoải mái và Tiểu thư Serena sẽ xuống ngay nhanh nhất có thể, Ngài sẽ ngồi chứ, thưa ngài?”

Ông già kéo bốn cái ghế lưng cao lại để thành một vòng tròn trước lò sưởi.

“Rượu nho là thứ chúng tôi muốn, ông già” Ngài Peter Burley nói một cách nôn nóng.

“Vâng, thưa ngài. Đương nhiên, thưa ngài”

Ông già lê bước đi một lần nữa.

“Tôi sẽ không giữ ông ta làm người hầu nữa” Ngài Peter cười lớn “Ông ta cần phải nghỉ hưu từ nửa thế kỷ trước rồi”

“Nếu anh nhìn gần nơi này hơn” Quý ngài Gillingham chỉ trích “anh sẽ thấy rằng nơi này có phần đổ nát. Ngài Giles hẳn đã bị thúc bách đòi nợ trong một khoảng thời gian. Chúng ta có nên nhìn qua một lượt các phòng khác?”

“Đợi thì lịch sự hơn” Hầu tước Vulcan đáp lại “và thành thật mà nói, Gilly, tôi thấy không vội vã gì để ngắm nghía phần còn lại tài sản của tôi. Vật tôi thấy trước thường khiến tôi khá là chán nản”

Isabel quay lại với ngọn lửa với nụ cười tinh quái.

“Có thể quý cô này cũng xiêu vẹo như những thứ xung quanh đây. Tôi không thể để lỡ vẻ mặt của anh trong tình huống này cho bất kỳ cái gì trên thế giới.

“Chúng ta vẫn chưa nhìn thấy cô ta” Quý ngài Gillingham nhắc em gái “Nếu cô ấy lại là một người đẹp, em sẽ sẵn sàng cào mắt cô ấy ra mất”

“Cô ấy sẽ không đẹp” Quý cô Isabel bẻ lại một cách tự tin.

“Rượu vang đây rồi” Ngài Peter nói “Cùng chúc mừng nào Justin, ít nhất là anh đã được thừa hưởng một chai, nếu không có hơn”

Người quản gia già rót đầy những chiếc ly với đôi tay run rẩy.

“Ông có thêm mấy chai nữa chứ?” Hầu tước Vulcan hỏi.

“Một vài chai, thưa ngài. Còn vài chai nữa”

“Vậy lấy lên đây”

“Ngay lập tức, thưa ngài. Ngay lập tức”

Người đàn ông già lại đi một lần nữa. Ngọn lửa bùng lên và dần dần hơi ấm toả ra khắp căn phòng. Isabel ngồi trên chiếc ghế ngay sát bên lò sưởi giữ tay cô trên ngọn lửa.

“Em thấy buồn ngủ” cô vừa nói vừa ngáp “Chúng ta hãy hi vọng người đẹp rỗ hoa không bắt chúng ta chờ đợi quá lâu”

“Đêm vẫn còn sớm mà” Ngài Peter đáp lại.

“Chúng ta sẽ không trở về trước nửa đêm đâu” Quý ngài Gillingham nhận xét.

“Có vấn đề gì nếu không nào?” Hầu tước Vulcan hỏi lại.

Chàng liếc nhìn lên trên. Nơi cuối đại sảnh là một cầu thang rộng với hàng lan can chạm khắc bằng gỗ sồi. Đầu cầu thang vốn ẩn trong bóng tối, nhưng lúc này có chút ánh sáng đang lại gần, ánh lửa màu cam lung linh xua tan bóng tối khi nó di chuyển. Và rồi đột ngột ánh sáng của cây đèn nến bằng bạc hiện ra, được giơ cao bởi sinh vật lạ lùng nhất mà họ từng nhìn thấy – một người phụ nữ nhăn nheo lùn tịt, cái đầu lớn với thân hình nhỏ bé méo mó chẳng ra hình gì, đôi mắt bà ta như hồ nước tối đen sâu thẳm. (đến đoạn này 100% mấy người đó tưởng bà Eudora là Serena, xem trong phim đoạn này tức cười lém, 2 anh bạn nhìn Justin mà cười nhạo sau đó thì há miệng ra…)

Bà ta đứng ở đầu cầu thang giơ cao cây đèn nến trên tay, trong ánh sáng, với tay nàng trên đầu một con chó tai cụp to lớn, nàng bước ra. Giây phút đó, nàng đứng lặng yên, nhìn xuống cái nhóm người ít ỏi bên cạnh lò sưởi; sau đó nàng đi xuống chậm rãi, mái tóc vàng như vầng sáng quanh đầu, khuôn mặt xinh đẹp trắng xanh trong ánh nến.

Nàng mặc một chiếc áo dài bằng vải muslin trắng đơn giản, tay nàng để trần Không có đá quý hay đồ trang sức trên cổ. Hoàn toàn đáng yêu trong vẻ giản dị, và trong sự yên lặng tuyệt đối, nàng đi xuống cầu thang bước vào đại sảnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.