Sự May Rủi Của Trái Tim

Chương 6



Serena chậm rãi bước xuống Cầu Thang Lớn. Đã là đêm thứ sáu tại Mandrake, song nàng vẫn không sao chế ngự nổi sự nhút nhát giờ đang ào đến như một cơn lũ khi nàng tới Sảnh Lớn, nhìn qua cánh cửa mở của Phòng Khách Bạc thấy một đám đông khách khứa.

Phòng Khách Bạc và phòng khiêu vũ được thiết kế đáng ngưỡng mộ bởi Robert Adam đang mở rộng cửa; nhưng Serena thấy mình sẽ làm kịp quen với sự hào nhoáng và tráng lệ của Mandrake nếu như không có từng ấy người tới thăm.

Có rất nhiều người, dường như họ giống nhau đến mức khó mà phân biệt được. Đàn ông đang gần lứa tuổi trung niên, giàu có, phóng đãng, tán tỉnh bừa bãi, trong khi đàn bà với các chuỗi vòng trang sức lấp lánh, mặt mày tô vẽ, tóc nhuộm và điệu bộ màu mè kiểu cách na ná nhau, và chắc chắn giữa họ có mối ác cảm tương tự nhau thể hiện qua các mối quan hệ.

Đàn ông và đàn bà mang những cái tên khác biệt liên quan tới lịch sử Anh quốc, gặp gỡ ở Mandrake bởi một và chỉ một lý do – kiếm tiền. Riêng ý nghĩ về các lá bài đã khiến cho mặt họ đỏ phừng phừng và tay họ xòe vuốt trên những chiếc bàn bọc nhung tuyết xanh. Rất ít người có khả năng kìm chế cảm xúc để che giấu thắng lợi khi được hoặc sự thất vọng khi thua.

Serena không tin nổi tai mình khi lần đầu nghe thấy độ lớn của món cược, trong lúc quan sát nàng nghĩ những tay chơi đã đánh mất cảm xúc con người, chỉ còn lại sự mê muội không dứt cho tiền và nhiều tiền hơn

Nàng bắt đầu học hỏi, tuy nhiên, đó là đam mê khác xuất phát từ những chiếc salon mạ vàng kia. Lần đầu tiên trong đời nàng thấy mình nổi bật và được săn đón như một thiếu nữ trẻ đẹp. Nàng hiểu rõ rằng bộ áo váy mới của nàng có công rất lớn trong chuyện đó. Đêm đầu tiên khó có thể nhận ra nàng giữa đám đông trang phục lấp lánh sang trọng. Ít người có thời gian để ý một thiếu nữ tái nhợt với chiếc váy muslin giản đơn, nhưng trong lớp vải lộng lẫy bằng lưới bạc hay satin, nàng khuấy động ánh nhìn mới từ những đôi mắt trần tục đã quá no nê với các người đẹp và chỉ bận tâm tới việc lật lá bài.

Sốt sắng, và với một nỗ lực lớn hơn bản thân tự nhận, nàng cố gắng làm những gì được yêu cầu và trở nên quyến rũ với những gã đàn ông mà bà hầu tước cứ khăng khăng giới thiệu. Serena không ngốc nghếch, nàng sớm nhận ra ý định của bà. Chỉ thêm một chút thời gian và một chút thính tai là nàng nhận ra bà hầu tước đều mấp máy mấy câu với mọi người trước khi giới thiệu nàng:

“Một người thừa kế! Cô ta sẽ có tám mươi ngàn bảng khi lấy chồng và quả là một cô nàng xinh đẹp. Tôi biết là quý vị sẽ thích cô ta.”

Ông già, cậu trẻ, đàn ông trung niên, bụng phệ hay lặc lè, béo phì hay mặt rỗ, ngay khi họ có thể tách ra khỏi bà hầu tước đều vội vàng chạy tới Serena và rồi lại chạy ra để cung phụng những gì nàng cần. Nàng quen dần những lời khen vụng về của các cụ ông chải chuốt già đủ làm cha mình, hay những lời đùa cợt khá lỗ mãng từ các sĩ quan đứng tuổi hay các điền chủ địa phương những người có vẻ như để lọt mất sự nghiêm trang giữa chốn thượng lưu.

Nàng thông minh khi từ chối những lời mời kiểu như “ngắm tranh ở Long Gallery” hay tới một phòng đợi yên tĩnh “nơi có thể chuyện trò”. Nàng đứng với đám đông lúc còn đủ sớm và khi bà hầu tước không còn chú ý tới, nàng liền lẩn lên gác và vào giường ngủ.

Lúc nào nàng cũng có cảm giác lạ lẫm, gần giống như một người ngoại quốc đứng trên một đất nước xa lạ, chưa từng đặt chân tới. Nàng biết những người phụ nữ nói chuyện với nhau về nàng, ghen tị với tuổi trẻ của nàng vì nàng nghe thấy rất nhiều lần một từ hằn học, cảm nhận không chỉ một mà cả ngàn lần những ánh mắt đầy ẩn ý song không hề thân thiện.

May mắn thay Serena đã quen cô độc, nàng không bị lạc lõng khi thiếu vắng tình cảm gia đình như những thiếu nữ tầm tuổi mình, dù vậy nàng thường kinh sợ đàn ông. Trong buổi tối đã hơn một lần nàng nhìn quanh phòng xem có hầu tước Vulcan ở đó không, cảm thấy thái độ trầm lặng, xa cách của anh như tảng đá náu mình. Nàng không thích anh, cũng chẳng hề mong muốn tìm kiếm mối liên minh nơi anh, nhưng so với những người đang xúm xít trong phòng, anh tự chủ và sáng suốt hơn nhiều.

Ngày lại trôi qua, nàng càng hãi sợ bà hầu tước. Nàng tự bảo mình rằng thật kỳ cục khi cảm thấy như bối rồi, như bị rút mất lưỡi khi đi cùng người nào đó, dù là ai, nhưng nàng không thể chế ngự nổi cảm giác sợ hãi hay nhút nhát khi người đàn bà lớn tuổi đó can dự. Có cái gì đó về mà mỗi khi bà xuất hiện Serena thấy mình như bị áp đảo, lạc lối, thậm chí như người đang chết đuối dưới làn nước xoáy.

“Bà ấy chẳng làm gì hại tôi cả; bà ấy đang biểu hiện sự tử tế theo cách riêng của mình,” nàng giãi bày với Eudora, “nhưng mà tôi không thể thích bà ấy.”

“Bản năng của cô đúng đấy,” Eudora sắc sảo nói. “Tôi biết ngay từ giây phút tôi nhìn thấy bà là người xấu”

“Nhưng tại sao chúng ta nói thế?” Serena nói, tự tranh cãi với bản thân cũng nhiều như với Eudora. “Bà ấy đẹp. Bà ấy cho tôi những bộ váy lộng lẫy kia và bà không còn bực chuyện tôi ở đây nữa, và.. ”

“Nó đó,” Eudora ủ ê nói, “lơ lửng trên đầu ta. Chưa có đêm nào tôi ngủ ra hồn nhưng tôi cũng không tự hỏi tại sao sáng ra mình lại thức dậy.”

“Ôi, thật là buồn cười,” Serena bật cười, nhưng tiếng cười của nàng có vẻ không thật. “Dù sao chăng nữa, hầu tước phu nhân rõ ràng chẳng muốn tôi lấy con trai mình. Giá bà được nhìn thấy những người đàn ông bà ấy tìm cho tôi tối qua. Tôi chắc chắn một trong bọn họ chưa quá mười bảy trong khi ông khác thì quá sáu mươi với chân quấn băng vì bị gout. ‘Cô có thích ngài Cuthbert không?’ lúc sau bà hầu tước hỏi tôi. ‘Có phải lão ông với chiếc chân bị gout12 không?’ Tôi hỏi. ‘Lão ông!’ bà hầu tước kêu lên kinh hãi. ‘Sao hả, con thân yêu, ngài Cuthbert đang trong giai đoạn sung sức nhất và có tòa biệt thự đáng mê hoặc nhất gần đây. Thật là một con cá to!’’Thực vậy, thưa phu nhân,’ tôi e dè nói, ‘và tôi hi vọng ông ấy sẽ tìm được một bà cô tương xứng’.”

Eudora phá lên cười, còn Serena nhớ ra ai đó khác cũng đã bật cười trước lời đối đáp của nàng. Nàng đã không hay hầu tước Vulcan đứng ngay bên cạnh lúc nàng nói chuyện với bà hầu tước, nhưng khi nghe tiếng cười, nàng quay lại xem ai và nhận ra đây là lần đầu tiên nàng thấy anh cười. Anh thực sự thích thú, và điều đó làm anh trông trẻ ra, trẻ hơn nhiều, cho tới khi vẻ giễu cợt buồn chán thường thấy lại trùm lên khuôn mặt.

“Touche, ma mere,” anh nói nhẹ nhàng (tiếng Pháp: Vịn lấy tay con, mẹ)

Hầu tước phu nhân nhìn anh, mằt bà lóe sáng. Trong chốc lát Serena thấy mọi người trong phòng dường như bị mờ đi, chỉ còn lại ba người họ - nàng, bà hầu tước và Vulcan- có cái gì đó căng thẳng và rung động giữa họ. Khó mà diễn tả nổi, vượt qua nhận thức của nàng, xâm nhập vào suy nghĩ của nàng, làm tim nàng đập nhanh hơn thường lệ. Serena nhận thấy trong khoảnh khắc đó nàng bị lôi kéo, hay đúng hơn là bị ép buộc vào một nơi sâu thẳm tối tăm, vào một mớ bòng bong lạ lùng không thể thoát nổi.

Khoảnh khắc đó biến mất cũng nhanh như khi nó vừa đến. Bà hầu tước nhún bờ vai trắng thờ ơ quay đi. Vài người tới nói chuyện với hầu tước Vulcan và Serena lại có một mình, tim nàng quay lại nhịp đập bình thường. Nàng tự hỏi liệu mình có tưởng tượng ra mọi chuyện không, nhưng ấn tượng về những gì xảy ra vẫn còn đọng lại khiến nàng suy nghĩ, băn khoăn về nó không chỉ một lần.

Chiều hôm đó, câu chuyện quay lại tâm trí nàng sống động và chắc chắn khi nàng dạo bước qua những khu vườn đầy hoa và đứng một mình bên vách đá nhìn ra phía biển khơi xa tít. Hầu tước Vulcan nói đúng. Mandrake quả là đẹp! Serena muốn tìm ra vết lỗi, sự thiếu sót của nó, muốn so sánh nó một cách không thiện chí với Staverley; nhưng nàng đành phải chấp nhận rằng nó đẹp trên cả khả năng biểu cảm của ngôn từ.

Những khu vườn nở hoa rực rỡ ngay bên và trên bờ vách đá, bóng rọi lại nền trời đang chuyển đổi hay những con mòng biển sải cánh rộng đang chao mình kêu rít inh ỏi; có những khu vườn lớn trải rộng tới bờ đông và tây cho đến khi nó nối liền với những mảnh đất chưa được khai hóa, cấy trồng; và tới phía bắc các cánh rừng xanh tươi bất kể tác động của mưa bão mùa đông, chở che tòa nhà.

Với góc nhìn rộng cả về đất liền và biển, chân trời xa tít tắp với miền đồng quê nhấp nhô, Mandrake thực sự khác xa Staverley dịu dàng, được bao bọc. Serena thấy rằng thế giới của nàng ở quê nhà mới bé nhỏ làm sao. Sự đối lập của nó với Mandrake là sự khác biệt giữa cơn gió nhẹ mùa hè với những đợt gió mạnh mẽ dữ dằn thổi vờn trên những con sóng bạc đầu.

Nàng muốn co mình lại trước Mandrake và cả những cơn gió biển kia nhưng ngạc nhiên thay nàng đáp lại chúng, cảm thấy hăng hái và kích động bởi sức mạnh đó, một cảm xúc mới mẻ lạ lẫm len lỏi trong nàng nảy sinh cùng vẻ đẹp đầy hấp dẫn của chúng.

Lại nói về tòa nhà. Có lẽ chưa bao giờ nó hình thành trong trí tưởng tượng của con người. Đó là công trình trong bao thế kỷ, sự pha trộn từ thế hệ này sang thế hệ khác. Chiếc tháp kiểu Norman màu xám sừng sững kết hợp với kiểu Elizabeth ấm áp bằng gạch và hỗn hợp, hài hòa với những chiếc thêm vào từ thời Charles đệ nhị bằng gỗ màu tối. Mặt tiền và những căn phòng xây thêm bởi Robert Adam thực sự hòa trộn với phần còn lại của ngôi nhà đến nỗi trông chúng không hề mới hơn hay chói hơn trước. Tất cả đều cực kỳ cân xứng, đẹp đẽ đến mức nàng đang chuẩn bị ghét thì đã chìm đắm trong ngưỡng mộ.

Những bức tường gạch cao khép lại các khu vườn để bao bọc chúng, người ta có thể lang thang hàng giờ để tìm vẻ đẹp mới lạ, sự hoàn hảo theo kiểu mới không chỉ được duy trì bởi một nhóm nhỏ những người làm vườn mà còn bởi thiên nhiên bao quanh ngôi nhà. Trông ngôi nhà vừa văn minh lại vừa có gì đó hoang dã, một vẻ đẹp hoang dã không phép lạ nào chế ngự nổi.

Đêm đến, Serena thường kéo rèm sang bên cửa sổ, cúi người trên ghế để nhìn ra phía biển. Nàng chưa từng mường tượng rằng biển cả lại có thể hấp dẫn mình đến thế - sự bao la của mặt nước vươn xa tới những chân trời mịt mù, biến đổi theo từng giờ, lúc giông bão dữ dội, lúc như bạc tuôn chảy sáng ngời, lúc xanh xanh màu ngọc lục bảo, lúc màu ngọc bích, hay lại xam xám ánh ngọc trai, bập bềnh, nhanh lẹ, biến đổi và luôn luôn mê hoặc. Có lần nàng làm Eudora kinh ngạc khi nói: “Thật vui là tôi được thấy nó.”

“Vui vì rời khỏi Staverley?” Eudora kinh hãi hỏi.

Serena lắc đầu. Nàng không giải thích nổi. Nàng đau đáu về Staverley, nhưng Mandrake lôi kéo nàng. Ban ngày, nàng thường đơn độc và nàng mừng vì điều đó. Nàng hài lòng tha thẩn khắp nơi cùng Torqo quấn quýt theo sau và chỉ lúng túng khi quay về ngôi nhà nghe báo rằng bà hầu tước đã tìm nàng hoặc có thêm khách tới.

Đêm nay, khi nàng chuẩn bị trang phục cho bữa tối, nàng nhận được tin báo bữa tiệc sẽ lớn hơn thường lệ và nàng cần mặc bộ váy mới. Bộ váy mới được may xong lúc sáng, bà hầu tước đã gọi nàng tới phòng để ngắm xem thành quả và tán đồng.

Serena khiếp sợ những buổi sáng bắt nàng phải tới phòng bà hầu tước như thế này. Nàng nghĩ rằng bà hầu tước giống như một người bị bùa mê kỳ quặc trong một câu chuyện thần thoại còn bà Roxana đang cúi người trên chiếc ghế bên giường kia chẳng là ai khác ngoài một mụ phù thủy. Serena co người lại mỗi khi bà Roxana chào nàng bằng những nụ cười nham nhở và những lời tâng bốc trơn tuồn tuột. Duy chỉ có những bộ váy được đôi tay khéo léo của Yvette may là vớt vát phần nào cho những giây phút đáng khó chịu ấy, Serena biết bộ váy mới nhất nàng phải mặc tối nay sẽ hóa phép nàng.

Những ngôi sao bạc đính trên vải sa phủ ra bên ngoài lớp satin màu xanh nhạt của chiếc váy lót và trên tóc nàng cũng cài một ngôi sao bạc. Khi bước vào phòng khách, Serena thấy có vài người đang nhìn mình còn bà hầu tước phác tay ra lệnh nàng tới gần. Tim Serena thắt lại khi thấy người đàn ông đứng bên bà. Đây, nàng đoán lại là một người khác được tiết lộ về món tiền của nàng, nhưng lại là một kẻ phù hợp trong mắt bà hầu tước. Với vẻ lạnh nhạt hiếm thấy, Serena bước qua căn phòng bỗng dưng khác lạ, trám đầy người cười nói huyên thuyên, lấp lánh sắc màu.

Không khí đang căng lại. Bà hầu tước tin rằng mọi người sẽ đánh món lớn hơn trong bầu không khí nóng nực nên các cửa sổ luôn được khép kín. Sức nóng từ những cây nến cùng với mùi hương thơm ngát từ các bình hoa ở góc phòng bao trùm không gian. Bấy giờ đã rất nóng rồi, Serena biết rằng nó sẽ còn nóng hơn sau bữa tối khi vẫn còn có nhiều người đến hơn. Nhưng phàn nàn thì có ích gì? Chuyện này, giây phút này là cuộc sống của nàng và nàng phải chấp nhận nó với thái độ đoan trang nhất có thể.

“Ờ, bé con đây rồi,” bà hầu tước kêu lên, giọng bà có vẻ khiển trách.

“Tôi xin lỗi vì đến muộn, thưa phu nhân,” Serena xin lỗi. “Bộ váy mới làm tôi chậm trễ.”

Bà hầu tước nhìn nàng với đôi mắt xét đoán.

“Hết sức phù hợp,” bà nói, rồi quay sang người đàn ông bên cạnh nói thêm “Giới thiệu với con ngài Wrotham”

Serena khẽ há miệng kinh ngạc; rồi nàng nhận ra gương mặt ngăm đen, ưa nhìn nhưng trụy lạc, cặp mắt lồi, và đôi môi dày đầy nhục cảm.

“Cô Staverely và tôi đã từng gặp nhau,” Ngài Wrotham nói, cúi chào.

“Tôi không quên điều đó, thưa quý ngài.”

“Thật sao? Tôi hãnh diện khi biết mình vẫn được cô nhớ đến sau bao nhiêu năm.”

“Tôi nghĩ về ngài rất thường xuyên,” Serena nói, chậm rãi từng từ như thể rất khó phát âm.

“Thật sao? Tôi thực sự được tâng bốc rồi.”

Bà hầu tước quay đi nói chuyện với người khác. Serena giữ người thật thẳng. Nàng cảm thấy một cơn giận dữ sâu xa, đang phừng phừng dâng lên trong lòng còn tay nàng lạnh giá. Wrotham vẫn chưa đoán được sự chống đối của nàng.

“Tôi mới nhớ những lần đến Staverley làm sao,” ông ta hồi tưởng. “Cha cô, thật tội nghiệp, là một người bạn tốt của tôi. Khi đó cô mới chỉ là một đứa bé – một đứa bé xinh xắn – rồi, chúa ơi, cô lớn lên thành một người đẹp. Tôi đã không nhận ra cô ngay. Serena, cô phải cho phép người bạn cũ này ca tụng cô.”

“Một người bạn ư, thưa quý ngài?” Serena lạnh lùng hỏi. “Ngài không là bạn của tôi và sẽ không bao giờ”

Chân mày ngài Wrotham nhướng lên.

“Chuyện gì khiến cô nói vậy, Serena ngọt ngào của tôi?’

“Tôi có một người bạn, thật đen đủi lại đem lòng yêu ông. Rồi chị ấy cay đắng nhận ra sự ngu muội của mình, chuyện đó suýt nữa làm chị mất mạng. Ông quên Charmaine rồi ư, quý ngài Wrotham?”

Trong tích tắc trông ngài Wrotham không được thoải mái, rồi ông ta bắt đầu ba hoa.

“Thực sự thì, Serena, cô còn quá trẻ để hiểu mấy chuyện đó cũng như để nói về những chuyện dễ bị hiểu sai. Charmaine là cô gái xinh đẹp – Tôi còn nhớ cô ta, dĩ nhiên rồi – nhưng cô ta cư xử rất đáng trách. Cô ta bỏ tôi, nếu tôi nhớ không lầm. Có chúa mới biết được cô ta gặp phải những chuyện gì sau đó.”

“Ông là một kẻ dối trá!” Serena nói vắn tắt. “Ông đẩy Charmaine đi khi ông biết rằng chị ấy đang mang thai – con của ông, thưa quý ngài. Tôi đã mang chị về Staverley. Chúng tôi đã nghĩ chị ấy sẽ chết nhưng ơn chúa, chị còn sống và giờ thì đã tìm thấy hạnh phúc thực sự. Nhưng chị sẽ không bao giờ quên ông đâu, cả tôi cũng thế.”

Serena nhanh chóng quay gót khỏi ông ta. Nàng không biết lúc đó nàng định đi đâu, di chuyển một cách vô thức, không thấy gì ngoài cơn giận của mình. Nàng nghe tiếng ai đó gọi tên mình, nhưng nàng không dừng lại; rồi với một cảm giác nhẹ nhõm mà nàng quá bực bội để nhận ra, nàng thấy hai vai to lớn của hầu tước Vulcan hiện ra bên cạnh. Nàng dừng lại bên anh. Anh quay về phía nàng và chỉ dưới cái nhìn đầy kiên quyết của anh, nàng mới nhận ra mình đang run rẩy và hai môi đang rung rung trong khi mắt nàng mở to đong đầy nước.

Giây lát đó, nàng không sao nói lên lời, chỉ nhìn anh vô vọng.

“Tôi vừa mới nhận ra,” hầu tước Vulcan nói bằng giọng chậm rãi, trầm lặng thường thấy “rằng thật đáng ngạc nhiên là giờ đây người ta có thể đi nhanh đến thế. Đường sá thì tốt hơn và xe cộ được lắp bộ giảm xóc tốt. Tại sao ư, chắc cô cũng tự thấy được, tôi cho là thế, ngày hôm nọ cô chẳng hề mệt mỏi gì sau một chuyến đi dài hơn 6 tiếng. Năm mươi năm trước, câu chuyện sẽ rất khác. Tôi chắc là cô cũng đồng ý với tôi.”

Serena thấy cơn giận xìu xuống từ từ. Nàng biết hầu tước Vulcan nói để cho nàng có thời gian lấy lại bình tĩnh. Nàng hiểu rằng dù sao thì nàng cũng phải kiểm soát được bản thân. Nàng không được gục ngã trước những kẻ xa lạ này. Hầu tước rút hộp thuốc lá ra. Đó quả là một chiếc hộp đẹp bằng vàng nạm lục bảo và kim cương. Anh xem xét nó tỉ mỉ như thể mới trông thấy lần đầu.

Hơi thở nàng trở lại bình thường, nước mắt rút lui và dù nàng không nhận ra mặt mình hơi tái đi nhưng ít nhất nàng có thể nói gần bằng giọng bình thường.

“Người đàn ông đó... quý ngài Wrotham,” nàng nói. “Tôi không thể ngồi gần ông ta. Nếu ông ta ngồi cạnh tôi trong bữa tối...”

“Sẽ không đâu.” Hầu tước Vulcan nói nhẹ nhàng. “Tôi sẽ xem xét nếu chuyện này bị sắp đặt”

“Cám ơn ngài,” Serena thầm thì, và rồi lại hấp tấp thêm: “Tôi có thể lui được không?

Hầu tước Vulcan nhìn nàng một lúc.

“Rồi bỏ chạy à?” anh hỏi.

Cằm Serena vênh lên. Với một nỗ lực mạnh mẽ, nàng mỉm cười với anh.

“Ngài nói đúng, hầu tước. Ông ta sẽ là kẻ phải bỏ chạy”

Một nụ cười mờ nhạt trên môi hầu tước, và khi Serena nhìn vào mắt anh, nàng nghe thấy một giọng quen.

“Justin! Anh có vui vì gặp em không?”

Không có sự vờ vịt nào trong giọng nói du dương đang hân hoan của quý cô Isabel hay trong sự sốt sắng của đôi tay cô chìa ra cho hầu tước hôn.

“Ôi, Justin, thật mừng được ở đây. Em rất muốn gặp anh. Em nghĩ mẹ anh sẽ không bao giờ trả lời thư hỏi liệu em có thể đến thăm. Em mang theo một người bạn, hi vọng anh không phiền.”

Một người đàn ông hơi bối rối xuất hiện sau lưng cô, và giờ thì đến lượt Serena kêu lên.

“Nicholas!”

Nàng chạy đến bên người anh họ. Nàng đã nghĩ mình sẽ không bao giờ vui vì gặp ai đó như vậy. Khuôn mặt phúc hậu và đơn giản của anh lúc này đối với nàng là hình ảnh đáng yêu nhất căn phòng và nàng níu lấy tay anh với một biểu hiện thương yêu hơn tất thảy những gì nàng đã từng cảm nhận về anh trong những năm tháng họ sống cùng nhau tại Staverley.

“Thật là ngạc nhiên, Nicholas. Anh cũng ở lại đây sao?”

“Ừ, bọn anh ở lại đây,” Nicholas trả lời. “Anh xuống cùng quý cô Isabel và anh trai, quý ngài Gillingham tối nay. Đó là ý kiến của Isabel,” anh nói thêm, “rằng em chắc sẽ vui mừng khi gặp anh. Cô ấy thật tốt bụng khi nghĩ cho em.”

“Thật tốt bụng,” Serena đáp, quá hạnh phúc lúc đó để nhận ra quý cô Isabel nghĩ cho nàng chỉ vì tò mò hoặc vì mong muốn kiếm cho nàng một người đồng hành để hầu tước Vulcan được tự do và không bị ràng buộc.

“Anh không phiền chuyện Nicholas tới chứ, Justin?” Quý cô Isabel hỏi.

“Anh vui mừng chào đón anh Staverley tới Mandrake,” hầu tước Vulcan nói.

“Xin cảm ơn hầu tước,” Nicolas đáp lại hơi hình thức.

“Em đã gặp cô Staverley lúc trước rồi đấy” hầu tước Vulcan tiếp tục nói với Isabel.

“Vâng, tất nhiên rồi, nhưng mà trong tình huống không được dễ chịu lắm,” quý cô Isabel nói, “và tôi ngờ là mình có thể nhận ra cô nữa.”

Đôi mắt lanh lợi của cô thu trọn chi tiết của bộ váy mới Serena đang mặc, những ngôi sao trên tóc nàng, chiếc khăn choàng theo mốt mới nhất. Nhưng Serena cảm thấy nàng mặc gì cũng không sánh được với vẻ trang nhã của quý cô Isabel.

Bộ váy màu đỏ đêm nay khiến cho vẻ đẹp bí ẩn của cô trở lên rực lửa. Kim cương đeo quanh cổ và hồng ngọc cùng kim cương bện quanh tóc cô. Cô có vẻ đẹp đầy sôi nổi, vui tươi làm cho Serena phải ghen tị, nàng tự hỏi liệu hầu tước Vulcan sẽ trụ nổi bao lâu trước đôi môi đỏ mọng kia.

“Hãy nói là anh thực sự vui mừng vì gặp em đi, Justin,” quý cô Isabel nài nỉ, dường như chẳng quan tâm xem Nicholas và Serena có nghe thấy không. Serena nhìn thấy nỗi đau trong mắt Nicholas, nàng thúc anh sang bên cạnh, kéo anh vào hốc tường tạo bởi các cửa sổ.

“Anh thật là thằng khờ khi đến đây,” Nicholas lẩm bẩm, ngập chìm trong nỗi bất hạnh của mình.

“Ôi, đừng nói thế, anh Nicholas,” Serena đáp. “Em rất vui vì được gặp anh.”

“Tất nhiên là anh rất vui vì được gặp em,” Nicholas cứng cỏi nói, “nhưng anh đã tự lừa dối bản thân rằng Isabel sẽ có đôi chút suy nghĩ cho anh. Anh phải biết rằng cô ấy chỉ quan tâm tới Vulcan.”

“Nicholas tội nghiệp,” Serena nhẹ nhàng. “Ước gì em có thể giúp anh.”

“Bao giờ thì em kết hôn với anh ta?” Nicholas hỏi.

“Em không biết,” Serena trả lời. “Anh ta mang em tới đây nhưng theo em hiểu thì anh ta chưa có ý định gì với em cả, trong khi bà mẹ thì muốn gả phắt em cho người đàn ông đầu tiên nào cầu hôn.”

“Ý em là hắn cư xử như một đồ vô lại à?” Nicholas tức tối hỏi. “Liệu có khi nào...”

Serena níu tay anh.

“Không, không, anh Nicholas, anh ta cư xử theo lối lịch sự nhất, em cam đoan đấy. Thực tế là, anh họ yêu quý, anh ta chẳng thèm đụng cái móng tay vào em, em nghĩ em chỉ là một chuyện bối rối của anh ta thôi. Đừng sỉ nhục anh ta vì em, xin anh.”

“Anh đã hi vọng hắn sẽ cưới em,” Nicholas đau khổ nói, “và rồi có lẽ Isabel...”

“Em không nghĩ hầu tước Vulcan muốn cưới bất cứ ai,” Serena dịu dàng nói.

“Giá mà có ai đó loại bỏ được gã này,” Nicholas gầm gừ. “Nếu anh biết hắn cư xử tệ với em, anh...”

“Anh sẽ làm gì?” Serena hỏi. “Nếu anh thách đấu với anh ta, chuyện thật vô ích. Bên cạnh đó, anh ta chẳng đối xử tệ với em! Thôi, Nicholas, anh phải hi vọng quý cô Isabel sẽ quay lại với anh đúng lúc.”

“Nếu anh biết có cơ may dù nhỏ nhất,” Nicholas nói, “Anh có thể đợi hàng trăm năm.”

Trông anh thật sầu thảm đến mức Serena chỉ có thể vỗ về tay anh an ủi. Nàng quay lại nhìn hầu tước Vulcan và quý cô Isabel. Họ vẫn đứng cùng nhau. Nhưng hầu tước Vulcan đang nhìn về phía nàng, rõ ràng chẳng chú ý mấy đến những lời tán dương của người bên cạnh.

“Nghe này, Nicholas,” Serena nói, “nếu anh muốn có Isabel anh sẽ không được tỏ vẻ đau khổ hay ghen tức. Cô ấy muốn có ai đó chinh phục mình, ai đó làm cô ấy phải quỳ xuống chân. Anh có thể cố gắng đừng thu hút sự chú ý của cô ấy không? Thơ thẩn ở nơi này chẳng có ích gì.”

Serena nói mạnh mẽ, như nàng thường nói với Nicholas lúc họ còn nhỏ. Nàng luôn luôn đưa ra quyết định và hướng anh làm những gì nàng muốn. Nàng nhớ rằng lúc nhỏ anh thường khó tính, ủ rũ bao lần trước sự đánh giá không công bằng là anh không thể tự quyết nổi. Nàng nhìn quý cô Isabel. Có điều gì đó hấp dẫn và thú vị trong con người mặc bộ váy đỏ kia, và tư thế của cô khi ngẩng mái đầu sẫm màu nhìn lên hầu tước cho thấy chiếc cổ tròn mềm mại và những đường cong hấp dẫn của bộ ngực nhỏ.

“Anh phải có được cô ấy, Nicholas,” Serena khăng khăng. “Em là phụ nữ nên em biết phụ nữ muốn gì. Họ muốn đàn ông phải là người hùng, ai đó quỵ lụy van xin cho chút cảm thông sẽ không bao giờ chiếm được trái tim họ. Một phụ nữ muốn một người yêu chứ không phải là một kẻ van xin tình yêu.”

Nicholas nhìn nàng ngạc nhiên. “Em học mấy chuyện này ở đâu thế, Serena?” anh hỏi. “Em có vẻ không lãng phí thời giờ nếu đó là những chuyện em học được ở Mandrake.”

Serena cười.

“Em không phải đến Mandrake để hiểu về con người, thật ngốc nghếch. Tình yêu ở đâu cũng thế cả.” Nàng hết nhìn lên lại nhìn xuống ông anh họ. “Trông anh cực kỳ bảnh bao, Nicholas, trong bộ áo choàng mới, và chiếc cà vạt của anh được thắt tuyệt đẹp.”

“Khi anh nhìn vào đồ của Vulcan, anh biết nó chẳng là gì cả,” Nicholas u ám nói, nhưng Serena biết lời khen của mình làm anh thỏa lòng. Rồi anh nhìn qua căn phòng và rên rỉ. “Nhìn Isabel xem,” anh kêu, “Anh còn có cơ hội nào?”

Cũng không dễ để an ủi anh. Bàn tay Isabel đang ở trên cánh tay Justin và cô nhìn anh đầy hoang dại, hiển nhiên là đang nài nỉ điều gì.

“Ôi, chàng trai, đừng có đứng đó mà thương mưa khóc gió,” Serena sắc sảo nói. “Đi ra và giúp cô ấy thôi biến mình thành đồ ngốc nếu như anh còn quan tâm. Cứ táo tợn vào, kéo cô ấy đi, để cho cô ấy thấy anh cũng đáng để quan tâm, và hầu tước Vulcan không phải là người đàn ông duy nhất trong phòng.”

Nàng nói đanh gọn và Nicholas vươn vai.

“Quỷ tha ma bắt, anh sẽ làm,” anh nói.

Anh sải bước tới bên quý cô Isabel.

“Anh muốn cho em xem thứ này, Isabel,” anh nói. “Đi với anh.”

Anh nói giọng ra lệnh, quyền hành đến mức quý cô Isabel đang mụ mị vì Justin đã để mình bị kéo đi trước khi kịp nhận ra chuyện gì. Serena khẽ mỉm cười khi thấy họ đi qua đám đông. Nàng chợt nhận ra hầu tước Vulcan đứng bên cạnh mình.

“Cô có vui vì được gặp anh họ không?” anh hỏi.

“Rất vui mừng,” Serena trả lời với tất cả sự thành thật.

“Tôi cũng nghĩ vậy,” hầu tước nói.

Có chút gì rất lạ trong giọng anh làm Serena phải ngước lên nhìn. Nàng đang định nói gì đó thì giọng người hầu oang oang cất lên thông báo bữa tối đã sẵn sàng.

Hầu tước hộ tống nữ công tước Dover, người đang sốt sắng đợi anh đến từ bên kia phòng trong khi anh chẳng hề tỏ ý vội vàng đến với bà.

“Bàn ăn được sắp xếp lại rồi,” anh nói với Serena. “Cô sẽ ngồi cạnh anh họ mình.”

“Ôi, cám ơn ngài!” Serena nói, hơi ngạc nhiên trước vẻ mặt anh.

Bữa tối thường là bữa ăn được kéo dài, món này tiếp theo món kia, với rượu vang hảo hạng và sự khó khăn thông thường trong những cuộc nói chuyện trao đi tráo lại giữa hai người ngồi cạnh. Nicholas nói không ngừng về anh với cố gắng không dõi theo dáng quý cô Isabel đang ngồi phía xa cuối bàn, trong khi người đàn ông ngồi bên trái Serena toàn nói về săn bắn mà nàng lại biết rất ít.

Nàng vui mừng khi bữa ăn đã kết thúc, các quý bà rút về phòng khách. Khi Serena đi qua đám đông sực nức nước hoa đang nói cười huyên thuyên, Isabel đến bên nàng.

“Chúng ta về phòng cô đi, tôi muốn nói chuyện với cô.”

Serena dẫn đường lên Cầu thang lớn, lúc họ leo thêm một tầng gác nữa, nàng thấy Isabel nhìn quanh nàng với vẻ hơi lạ.

“Tại sao cô lại ở nơi này của tòa nhà?” cô hỏi khi rốt cuộc họ cũng tới phòng Serena, ánh lửa hắt bóng người lên những đồ đạc to lớn.

Serena mỉm cười.

“Tôi không đủ quan trọng để làm khách trong phòng tầng nhất.”

Isabel đóng cửa lại phía sau lưng và chờ Serena thắp nến.

“Cô có phiền nếu tôi hỏi cô câu này?” cô hỏi.

Serena quay lại.

“Tôi biết chuyện gì,” nàng nói, “và chị có thể hỏi, nhưng tôi không thể trả lời.”

“Ý cô là gì vậy?” Isabel hỏi đanh.

Serena lùi lại phía lò sưởi, hơ đôi tay lên ngọn lửa.

“Tại sao chúng ta không nói chuyện thành thực với nhau?” nàng hỏi. “Chị muốn lấy hầu tước Vulcan; tôi không muốn kết hôn với anh ấy. Chị định hỏi tôi xem anh ấy có định lấy tôi không. Đó là câu hỏi mà chỉ anh mới trả lời được. Tôi không nghĩ anh ấy muốn mà tôi cũng không biết. Tôi chưa bao giờ gặp những người như vậy, họ làm tôi vừa hoang mang lại vừa ngạc nhiên ”

Serena nói nhẹ nhàng, trong lúc nói nàng thấy Isabel dịu đi. Có một bầu không khí thù địch từ phía cô khi họ lên gác nhưng giờ cô nhìn nàng với đôi mắt mở to và miệng há ra ngạc nhiên trước khi phá lên cười.

“Trời, nhưng tôi thích cô vì thế,” quý cô Isabel kêu lên. “Tôi muốn ghét cô nhưng không thể. Cô dễ thương và chúng ta phải là bạn bè, cô và tôi. Sao lại không?”

“Sao lại không chứ?” Serena hỏi.

“Đó là một sai lầm,” quý cô Isabel nói, “vì tôi thường tuyên thệ sẽ không bao giờ kết bạn với ai xinh đẹp như mình. Còn cô thì xinh đẹp, thực sự xinh đẹp, tôi không thể hiểu tại sao Justin chưa đưa cô tới bàn thờ từ nhiều ngày trước.”

“Chị có yêu anh ấy nhiều không?”

“Tôi phát điên lên vì anh ấy,” Isabel thú nhận. “Tôi đã như vậy trên một năm nay còn anh ấy chẳng đoái hoài gì tới tôi. Nhưng chắc chắn anh sẽ yêu tôi. Anh rất đẹp trai, bên cạnh thực tế là tôi mong muốn trở thành Hầu tước phu nhân Vulcan.”

“Địa vị có vai trò khi chị yêu ai đó ư?” Serena hỏi.

“Ôi, trời, cô thật là đơn giản,” Isabel kêu lên. “Tất nhiên là có. Cứ nghĩ Justin có thể cầu hôn bất cứ người đàn bà nào. Bên cạnh sự giàu có, địa vị và ngôi nhà này, tôi cũng yêu anh ấy. Anh thu hút tôi. Tôi ngưỡng mộ cái vẻ ngông cuồng đến cùng cực của anh, cái cách anh dưng dưng trước những chuyện xảy ra, trước những điều mọi người nói. Tôi sẽ có được anh một ngày kia, cô sẽ thấy.”

“Và khi chị có được anh?” Serena hỏi.

“Tôi sẽ trở thành hầu tước phu nhân Vulcan,” quý cô Isabel kêu lên. “Thật là một thắng lợi huy hoàng! Suốt cả năm nay tôi đã héo hon.”

Serena bật cười.

“Em xin lỗi,” nàng nói, “nhưng nhìn chị không giống héo hon. Chị quá xinh đẹp, vui vẻ, tràn đầy sức sống.’

“Khiếp quá, tôi đã nói với cô chúng ta không thể là bạn được,” Isabel nhại lại với giọng châm biếm. “Sao cô dám nói là tôi không héo hon! Tôi nghĩ vể Justin suốt ngày lẫn đêm. Tôi nằm mà thức nghĩ về anh. Thậm chí hôm nay tôi còn tới đây... một chuyến đi kinh khủng từ London... chỉ để được thấy anh ấy.”

“Chị thật tốt khi để anh họ em theo cùng.”

Isabel nhìn nàng một lúc, rồi mắt cô long lanh.

“Tốt?” cô hỏi. “Tôi có nên nói sự thật không nhỉ, hay là cô đoán ra rồi?”

“Chị muốn hỏi anh ấy về em?” Serena đánh bạo nói.

“Chính xác!” Quý cô Isabel kêu lên. “Thề với cô là tôi biết được rất ít. Nicholas cứ mải nói về anh ta. Tôi không thể kéo câu chuyện ra khỏi anh ta được.”

“Điều đó nghĩa là, hiển nhiên, anh ấy đang nói về chị,” Serena mỉm cười.

Isabel ngả đầu ra cười.

“Chủ đề thật hấp dẫn đấy.”

“Nicholas tội nghiệp, anh ấy yêu chị rất nhiều.”

“Phải, tôi biết, và cũng chưa có gã nào tẻ ngắt như vậy. ‘Xin em, Isabel, chú ý tới anh’ rồi ‘Isabel, anh xin em...’ Chúa ơi, những gã đàn ông này đến khùng với những lời cầu xin với cầu nguyện, nài nỉ với than vãn. Đó là điều tôi thích ở Justin, anh ấy chẳng hỏi xin ai bao giờ.”

“Nhưng Nicholas luôn tốt với chị.”

“Tốt?” Isabel cau mày hỏi. “Ai muốn sự tử tế? Thà một gã đàn ông đánh tôi còn hơn nâng niu tôi. Tôi thề là tôi ngưỡng mộ những ai hung bạo. Ngày nay người ta quá lịch sự.”

Cô vươn tay ra, mắt lim dim như thể đang nghĩ đến một niềm vui sướng kỳ lạ nào đó khi được trong tay ai đó không quá lịch sự để yêu một cách dịu dàng với sự thèm khát không nguôi. Rồi cô nhìn Serena. gương mặt lại dãn ra với nụ cười.

“Cô sẽ giúp tôi chứ?” Cô hỏi.

“Giúp gì cơ?” Serena hỏi.

“Lấy Justin. Hãy nói có đi.”

Serena lắc đầu.

“Em muốn chị lấy Nicholas. Anh ấy là người dễ thương nhất em biết, nếu chị hay điều đó chị sẽ rất hạnh phúc với anh ấy.”

“Khiếp, cô đang bịp!” Quý cô Isabel kêu lên.

“Không, em rất nghiêm túc đấy,” Serena nói, “còn Nicholas là anh họ em nên em phải chú ý trước tiên. Em sẽ giúp anh ấy bằng mọi cách có thể để cưới chị.”

Isabel lại bật cười, rồi cô nhảy lên và vòng tay quanh người Serena.

“Chị yêu em, chắc chắn thế,” cô nói. “Chị chưa bao giờ đoán ra chuyện vui thế này từ chuyến viếng thăm. Chị sẽ cố gắng lấy được Justin từ em và em thì cố gắng cưới chị cho Nicholas.”

“Chị không thể lấy được Justin từ em,” Serena đáp, “vì anh ta không phải của em để cho chị. Hầu tước phu nhân đã quyết là em sẽ cưới ai đó khác, bất kỳ ai, bà ấy không nhằm người nào cụ thể.’

“Nói bậy nào! Bà hầu tước mà liên quan đến chuyện này sao?” Isabel hỏi. “Thế thì, Serena, chị gọi em được như thế chứ? – chúng ta phải cẩn thận.”

“Tại sao cơ?” Serena hỏi.

“Bởi vì bà hầu tước sẽ đạt bằng được cái gì bà ấy muốn. Bà ấy có ảnh hưởng với Justin. Chị không biết đó là gì; ước gì chị biết. Khi bà ấy gọi, anh vội đến bên bà; nếu bà ấy muốn thứ gì, anh luôn kiếm nó cho bà. Người ta xì xào...” và Isabel nhìn quanh, hạ giọng, “rằng anh đến bàn đánh bạc theo lời bà nài nỉ, khi anh thắng thì bà lấy tiền.”

“Nhưng họ có rất nhiều,” Serena nói.

“Ừ, nhưng nhìn những gì họ tiêu,” Isabel đáp, “và còn hơn thế ấy. Có nhiều người nói rằng ngôi nhà này thuận tiện cho nhiều hoạt động của quý bà.”

“Ý chị là bà ấy đánh bạc?” Serena hỏi.

Isabel lắc đầu.

“Không, không – đó chỉ là lời đồn, dĩ nhiên – nhưng biển cả rất thuận lợi cho những ai quan tâm đến hàng hóa chuyển qua Channel13”

“Ý chị là...?” Serena hỏi.

“Chính xác như chị nói,” Isabel đáp, rồi đắc thắng thêm: “Nhìn bộ váy của em xem, Serena. Tìm suốt cả chiều dài lẫn chiều rộng của Bond Street cũng chẳng mua nổi một thước vải đó. Chị thề với em.”

“Ý chị... là bà hầu tước buôn lậu ư?” Serena thì thầm.

“Chị không phải là người duy nhất nói thế,” Isabel trả lời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.