Sư Phụ, Đứng Lại

Chương 36: Lễ tình nhân



Lâu Đồng Đồng cầm ly trà sữa trên tay, ai oán nhìn bạn trai một cái, ai oán nói: “Em muốn trở về chơi trò chơi.”

Phía ngoài lạnh như vậy, ở trong trò chơi ước hẹn cũng không phải giống nhau sao. Trong trò chơi phong cảnh đẹp, muốn đi nơi nào ngắm cảnh thì trực tiếp truyền tống qua, lại không cần nàng phải chạy ra bên ngoài hứng gió.

“Hôm nay là lễ tình nhân.”

“Vâng, vậy chúng ta bây giờ ai về nhà nấy đi, trong trò chơi có nhiệm vụ lễ tình nhân, đợi lát nữa chúng ta trở về làm nhiệm vụ!”

Văn Hàn dừng lại cước bộ, “Lâu Đồng Đồng!”

Lâu Đồng Đồng “Ai” một tiếng, ôm cánh tay của hắn lắc lắc, bày ra một bộ tiểu tức phụ, “Văn Hàn anh thích ăn cái gì? Đi tìm em mời anh ăn nha, hay chúng ta đi dọc phố Tây Nam tới trung tâm phố, tới cái quán cháo anh thích ăn ấy, sau đó chúng ta lại đi xem suối phun.”

“Không ai về nhà nấy chơi trò chơi?”

“Như vậy sao được a! Anh xem tối nay là tình nhân lễ, chúng ta thế nào cũng phải đi dạo một vòng nữa mới trở về nha, ừ, phải phải.”

Văn Hàn cười cười, không nói chuyện, để mặc nàng ôm cánh tay mình tiếp tục đi về phía trước.

Lâu Đồng Đồng thở phào một hơi, nhìn sắc mặt mới vừa rồi, không tốt lắm a không tốt lắm. Mỗi lần nàng ồn ào muốn trở về chơi trò chơi, hắn khuôn mặt không biểu tình kéo nàng vào KTV bên cạnh. Lâu Đồng Đồng cho là hắn muốn vào ca hát, ai biết cánh cửa vừa đóng nàng đã bị Văn Hàn nhấn chặt trên ghế sa lon, nàng ngỡ ngàng hồi lâu. Ánh sáng màn hình lớn bị hắn che kín, Lâu Đồng Đồng nuốt nuốt nước miếng, tầm mắt di chuyển từ mũi hắn đến cái miệng đang nhếch lên kia, nàng còn chưa kịp hỏi một câu, đã bị hắn hôn đến không biết trời đất gì nữa.

Làm nàng còn tưởng hắn muốn tới ca hát. . .

Ánh sáng trong phòng vốn đã tối tăm, lại bị khuôn mặt hắn gần sát mặt nàng, quả thực không có một tia sáng nào lọt qua. Vừa bắt đầu Lâu Đồng Đồng còn từ chối tượng trưng hai cái, kết quả đổi lấy hắn lại càng thêm hung ác gặm cắn. Lực phản kháng quá nhỏ, rất nhanh bị tiêu diệt không còn dấu vết. Hắn liếm liếm khóe miệng của nàng, dẫn tay nàng đặt lên cổ hắn, khàn giọng: “Hôn anh.”

Lâu Đồng Đồng trong óc “Hống” một cái nổ tung, ôm cổ hắn không dám động, lỗ tai nghe thấy hắn cúi đầu lại lập lại một lần, “Hôn anh.” Nàng nhìn bờ môi của hắn, học bộ dáng của hắn lè lưỡi liếm liếm khóe miệng của hắn. Thấy hai mắt hắn phát sáng nhìn nàng, nàng lại tiếp túc thử dò xét đụng đụng môi trên hắn.

“Giống anh mới vừa rồi vậy, đem đầu lưỡi tiến vào.”

Lâu Đồng Đồng thật sự nhớ lại một chút màn vừa rồi hắn hôn mình như thế nào, vặn vẹo uốn éo đầu lưỡi, ôm cổ hắn thật chặt, đầu lưỡi thật sự tiến vào. . .

Lâu Đồng Đồng sờ sờ mặt, tại sao cứ nghĩ lại màn kia. Bất quá phải nói, từ ngày đó về sau, kỹ thuật hôn của nàng càng ngày càng lên cao. . .

Đi tới trung tâm chợ, khắp nơi có thể thấy được các biển hiệu tuyên truyền lễ tình nhân, Lâu Đồng Đồng ngẩng đầu nhìn lên một biển quảng cáo, “Tình là một chữ, khó khăn giải thích, tình là một chữ, lạnh ấm tự thân. Ta nguyện bỏ ra trăm ngàn năm thời gian, chỉ hy vọng ngươi cho nghỉ chân dừng lại.” (Không thể dịch được, thông củm)

Dòng quảng cáo này thật là kỳ diệu, Lâu Đồng Đồng nói: “Chúng ta đi lên xem một chút.”

Đi thông lên thảm đỏ dải trên bậc thang của cửa hàng, cũng có người cùng Lâu Đồng Đồng giống nhau, bị quảng cáo hấp dẫn, tính toán đi lên xem. Đến lầu hai rồi, lập tức thấy ảnh tình nữ của Chu Tư Thất cùng Hà Thư treo ở chính giữa, hai người cười đến điềm điềm mật mật.

Lâu Đồng Đồng nói: “Hai người này. . . Thế nào được cửa hàng chụp ảnh quảng cáo tuyên truyền a.”

Văn Hàn hỏi: “Em biết?”

Lâu Đồng Đồng nhìn Chu Tư Thất trong hình ngọt nụ cười, nói: “Vâng, người nữ là hoa khôi trường em, chính là Tư Thất Thất, nam chính là Hà Xử Bất Thính Phong.”

Văn Hàn suy nghĩ một chút, đối với Hà Xử Bất Thính Phong dường như có ấn tượng, ngô, người này, từng đuổi theo qua lão bà của mình?

Lầu hai là nơi chụp ảnh, có vài đối tình lữ đang hóa trang.

Văn Hàn ngắm nghía trong chốc lát, khen ngợi: “Hoa khôi trường em so với trường anh xinh đẹp hơn nhiều, nàng cùng nam nhân này đứng chung rất hợp. Ừ, nhìn rất được.”

Lâu Đồng Đồng cảm thấy buồn cười, nói: “Có lẽ nàng càng thêm hy vọng anh đứng cùng một nơi.”

Văn Hàn cau mày, nói: “Hai nam nhân đứng cùng nơi có cái gì đẹp mắt.”

Lâu Đồng Đồng ngẩn người, thì ra là hắn hiểu sai ý, cho rằng nàng nói Hà Thư hy vọng cùng hắn đứng một, ý này mà cũng hiểu sai được, thật khó tin. . .

Có hai người từ trong phòng đi ra, lại chính là Chu Tư Thất và Hà Thư, một nhân viên bên cạnh lại được dịp càng không ngừng khoe khoang bọn họ rất xứng đôi, tướng mạo rất đẹp …Vân Vân, Hà Thư vừa nhìn thấy Lâu Đồng Đồng, bước chân lập tức dừng lại, thẳng tắp nhìn nàng.

Chu Tư Thất theo ánh mắt của hắn nhìn sang, Lâu Đồng Đồng mặt mày rạng rỡ, nam nhân bên cạnh chuyên chú nhìn nàng, khóe miệng hàm chứa nụ cười.

Chu Tư Thất cười lạnh: “Hà Thư, tấm hình tuyên truyền ngày lễ tình nhân phóng to này, thật giống như là một truyện cười.” Nàng quay đầu đối với nhân viên cửa hàng nói: “Đem chúng cùng ảnh vừa chụp hủy đi! Khó coi chết đi được!”

Hà Thư không nói được lời nào, người bán hàng khó xử không ngừng khen bọn họ theo rất đẹp đôi, Chu Tư Thất mặt lạnh không nói thêm gì nữa. Bạn trai mình luôn nhớ thương người khác, nàng lại là người kiêu ngạo, không hiểu sao mình có thể chịu được lâu như vậy, ngay cả nghĩ nàng cũng muốn chửi mình vài câu. Chung một chỗ đã lâu, cũng phát sinh tình cảm, nếu thật sự chia tay, nàng thật không nỡ.

“Ngươi mỗi lần gặp nàng đều như thế, không thể dứt khoát một chút sao? !”

Lâu Đồng Đồng không muốn dính vào chuyện không đâu, giật giật tay áo Văn Hàn tay, nói: “Mới vừa rồi ở dưới em nhìn thấy có bán mấy thứ linh tinh, chúng ta đi xuống mua nha.”

Văn Hàn gật đầu.

Nhìn hai người kia đi xuống lầu, Chu Tư Thất mặt lạnh tìm ghế sa lon ngồi xuống, Hà Thư cầm ảnh mới rửa ra, trả tiền, cũng mặc kệ nàng giận dỗi, điều này làm cho Chu Tư Thất càng nghĩ càng tức giận.

Chu Tư Thất lạnh lùng bỏ lại một câu: “Ta về nhà chơi trò chơi.”

Đăng nhập trò chơi, bạn tốt Tiểu Quyển Nhi gửi cho nàng một địa chỉ trang wed, Chu Tư Thất tò mò nhấn mở, là một đoạn video, người trên sân khấu không phải là Lâu Đồng Đồng sao? Tiểu Quyển Nhi nói cho nàng biết, đây chính là Lục Đồng.

Thì ra là vậy, cho tới nay chỉ có mình giống như một đứa ngốc, bị mọi người xoay quanh đùa bỡn? Giống như bị giội một chậu nước lạnh, nàng từ đầu đến chân ướt lạnh hoàn toàn. Chu Tư Thất nàng cũng là nữ nhân, cũng có trái tim, cũng có tình cảm của mình.

Chu Tư Thất tức giận gạt hết đồ trên bàn xuống, gục xuống mặt bàn khóc lớn.

Mùa xuân năm nay ở thành phố M tựa hồ đặc biệt tới sớm, trong không khí ướt át dường như mang theo hương vị cỏ xanh. Lâu Đồng Đồng đứng ở bệ cửa sổ nhìn phong cảnh phía xa, bên ngoài thỉnh thoảng lại truyền đến giọng ca ca gọi điện thoại, lại là Trầm Nhất Nhất. Gần đây Lâu Thượng cùng Trầm Nhất Nhất lui tới nhiều lần, không hiểu được có phải hay không đang nói chuyện yêu đương.

Tối hôm qua nhận được tin nhắn của Văn Hàn, hắn nói phải rời khỏi thành phố M một thời gian ngắn, cũng không biết lúc nào trở lại. Lâu Đồng Đồng vỗ vỗ cửa sổ, làm kinh động một con côn trùng đậu ở trên. Nàng xoay người trở về phòng thu dọn đồ đạc, hôm nay phải về trường học trình diện.

Lâu Đồng Đồng là người tới muộn nhất, những người khác trong túc xá đều không phải ở thành phố M, hai ngày trước an vị trên xe lửa trở lại trường học. Mạc Yến Yến đang dán áp phích mới nhất của Trầm Nhất Nhất lên dường. Lâu Đồng Đồng mang ảnh có ký tên ra khỏi bọc, nói: “Yến Yến, nhìn ta vừa giúp ngươi làm cái gì tốt kìa, Nhất Nhất ký tên đó, còn có đó là hình độc nhất vô nhị của nàng. “

Mạc Yến Yến “Ngao ngao” hô to, “Đồng Đồng, ta yêu nhất ngươi! Lấy mau lấy mau, lại là bạn trai ngươi giúp? Thay ta cám ơn hắn a!”

Lâu Đồng Đồng cười đưa cho nàng. Thu dọn đồ đạc, Lâu Đồng Đồng nghĩ Trầm Nhất Nhất có thể hay không trở thành đại tẩu tương lai của mình. Kỳ thực ca ca mới có 25 mà mẹ đã sớm bắt đầu thúc dục hắn tìm đối tượng, hơn nữa mỗi lần gặp đều nói “Ngươi nhìn Đồng Đồng cũng cùng bạn trai chung một chỗ đã lâu như vậy, ngươi làm ca ca, thế nào lại chậm hơn?”

Lâu Đồng Đồng đem búp bê nhân vật trò chơi cho Tiểu Vũ, Tiểu Vũ còn chưa kịp biểu đạt sùng bái đối với nàng, liền đã thấy nàng chạy về giường mình thu xếp đồ đạc.

Tiểu Vũ nói: “Đồng Đồng, ta đã nhìn thấy đoạn video trên diễn đàn, nhiều người server chúng ta cũng đã biết đó chính là Lục Đồng. Này không giống với phong cách của ngươi a? Ngươi không phải không thích bị chú ý sao?”

Lâu Đồng Đồng 囧囧 nói: “Bị người bang ta nhận ra thanh âm, ta là nhất thời vọng động, cũng không nghĩ lừa gạt mọi người, liền như vậy thành thật thừa nhận.”

Tiểu Vũ nói: “Kỳ thực cũng không phải là cái gì đại sự, video được quay từ xa, cũng không thấy rõ ràng. Nếu như không phải là người biết ngươi, nhìn thấy thì đại khái cũng nhận không ra.”

Lâu Đồng Đồng nói: “Ừ, tóm lại ở trong trò chơi cũng không có người đến quấy rầy ta, bị đàm luận, cũng không là lần đầu tiên, ta sớm đã thành thói quen.”

Tiểu Vũ nhảy qua, dán sát lỗ tài nàng thì thầm hỏi: “Đồng Đồng, thành thật khai báo, dáng người sư phụ của nhà thế nào? Chính là sờ qua cảm giác có được hay không?”

Lâu Đồng Đồng trợn mắt: “Không có sờ qua, ta làm sao biết.”

Tiểu Vũ thần thần bí bí hạ giọng: “Ngày lễ mừng năm mới bà dì của ta tới nhà ta chúc tết, nàng lại còn nói muốn ly hôn, nguyên nhân là phương diện kia dượng ta có chút vấn đề.”

Lâu Đồng Đồng vỗ nhè nhẹ đầu của nàng, “Người thật bà tám a.”

Tiểu Vũ bộ dáng nghiêm túc: “Kỳ thực vấn đề này rất nghiêm trọng, kỳ nghỉ ta ở nhà xem rất nhiều phim, có một nữ nhân trong đêm động phòng giết cả nhà trượng phu, về sau nàng trở thành sát thủ. Có một lần nàng muốn quyến rũ ông chủ của nàng, phát hiện hắn lại là thái giám, nàng cười lạnh nói: ngươi biết ta lúc đầu tại sao giết chồng mới cưới của ta không? Bởi vì hắn không được. Mà ngươi không chỉ có không được, là căn bản không có.”

Lâu Đồng Đồng: “. . .”

Kỳ thực trong túc xá thỉnh thoảng cũng sẽ đàm luận một chút chuyện tư mật, nhưng là không nghiêm túc như Tiểu Vũ nói, nàng cũng không biết trả lời như thế nào.

Tiểu Vũ nói: “Cho nên tương lai ta trước khi kết hôn nhất định sẽ phải nghiệm hàng.”

Lâu Đồng Đồng tiếp tục sửa sang giá sách “Ừ” hai tiếng có lệ. Tiểu Vũ khó chịu, nhào tới hung ác nói: “Lão nương đây là đang truyền thụ kinh nghiệm quý giá cho ngươi! Mặc dù tình yêu là trên hết nghe rất không sai, nhưng là làm người phải có hiện thực! Lâu Đồng Đồng ngươi không đem lời của ta vào tai ngươi nhất định sẽ hối hận! Nhất định!”

“. . . Cho nên ngươi là muốn kêu ta đi kiểm hàng sao?”

“A, thật thông minh, nhớ kỹ chụp cho ta một tấm hình nửa người trên của hắn cởi trần. Ta cùng Tô Vân đánh cuộc, ta thắng mời ăn bữa tiệc lớn!”

“Đi tìm chết. . .”

Nói hồi lâu, thì ra là trọng điểm ở phía sau. Nửa người trên cởi trần của hắn cái gì, nàng Lâu Đồng Đồng còn chưa được xem, Tiểu Vũ ngươi suy nghĩ nhiều quá a. . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.