Sư Sĩ Truyền Thuyết

Chương 11: Chương thứ mười một




Diệp Trùng chăm chú nhìn quang giáp trước mặt, suy nghĩ thật nhanh. Quang giáp hình người cao 3m, khiên bạc trắng trên tay trái dưới ánh đèn ôn hòa trong phòng phát ra ánh sáng giống màu thủy ngân, Thúc diệm đao bên tay phải do những tia sáng màu đỏ lửa chụm lại thành hình đao giống như thật, giáp thân chính của quang giáp màu xám bạc giống như một công tử quý phái hào hoa phong nhã, trang sức màu vàng kim trên trán càng làm cho trước mắt người khác sáng lên, xuýt xoa không thôi.

Đây rõ ràng là một quang giáp đã được cải tiến. Khiên uranium 2 lớp tuy rằng chỉ xem như là trung bình khá trong số khiên của quang giáp nhưng chắc không phải là thứ mà thanh kiếm từ tính của Hắc điểu có thể phá được. Còn Thúc diệm đao bên tay phải cũng chỉ có thể xem là trung bình khá, nhưng chỉ sợ là chỉ với 3 đao thôi, chắc chắn có thể chém Hắc điểu thành 2 khúc, còn lỡ như là chỗ yếu hại, e rằng chỉ cần xước nhẹ thì mình cũng chỉ có thể bó tay chờ chết thôi. Kiểu thân chính quang giáp là Thiên hà, không chỉ có thể tăng khá tốt khả năng phòng thủ mà về mặt khối lượng cũng không tồi, sẽ không mang lại quá nhiều gánh nặng cho động cơ, ngoài ra còn có thêm chỗ chứa súng xạ kích được giấu ngầm, có thể trang bị các loại vũ khí bắn xa khác nhau.

Cao thủ! Diệp Trùng lòng hơi chùng xuống, chỉ nhìn lướt qua, Diệp Trùng đã biết đối thủ trước mắt không đơn giản.

Nếu yêu cầu Diệp Trùng đánh giá quang giáp này, trong lòng Diệp Trùng chỉ có 2 chữ: cân bằng! Tuy rằng từ bề ngoài, mỗi một bộ phận của nó chỉ có thể xem như trung bình khá, nhưng nếu người sử dụng cũng là một người công thủ đều giỏi, thực lực mà quang giáp này phát huy chắc chắn là rất khủng bố.

Nếu Diệp Trùng tính không sai, động cơ của nó không phải là Parham thì cũng là tiễn ngư (cá kiếm) – IV, chỉ có hai loại động cơ này mới có thể làm cho tính năng của các bộ phận khác của nó phát huy đến tận cùng.

Có thể công, có thể thủ, có thể bắn xa lại có thể lăn xả đánh gần, là loại người khó đối phó. Diệp Trùng không khỏi có chút đau đầu, không nghĩ tới trận đầu tiên đã gặp phải hàng cứng thế này.

Nhưng dù là như vậy, trong lòng Diệp Trùng vốn chẳng có chút tâm trạng tiêu cực nào như e sợ chẳng hạn. Sống ở hành tinh rác, hắn rất rõ, nhiều lúc, đối thủ thường thường không phải là mình có thể lựa chọn được. Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ: làm thế nào mới có thể đánh thắng!

Súng hồng ngoại? Chỉ sợ rằng đối phương đứng yên ở đó, bị bắn trúng cũng chẳng qua chỉ là bắn ra vài đốm hoa lửa, còn đối phương thì vẫn chẳng xi nhê gì.

Trủy thủ hợp kim? Trời ạ, chém lên người đối phương chắc chắn là trủy thủ hợp kim sẽ cong đầu tiên, chẳng hy vọng được gì.

Cũng may, trời không tuyệt đường con người, kiếm từ tính tính ra cũng có thể lưu lại vết thương nhỏ cho đối phương. Đương nhiên, vết thương nhỏ này cũng chỉ có thể phá được giáp thân chính của quang giáp kiểu Thiên hà nếu 3 đao cùng đánh vô một chỗ.

Ba lần chém vô cùng một chỗ. Thật là khó quá đi, Diệp Trùng theo tiềm thức lắc lắc đầu.

Vậy, nhược điểm của nó thì sao? Diệp Trùng không khỏi suy nghĩ cẩn thận. Hiểu rõ cách săn bắt, Diệp Trùng biết, bất cứ kẻ địch nào cũng có nhược điểm, chỉ cần tìm đúng nhược điểm, hễ trúng một cái, thường sẽ có tác dụng làm ít mà ăn nhiều, đây cũng là bí quyết độc nhất lấy yếu thắng mạnh.

Yết hầu? Không sai, gần như tất cả quang giáp hình người, yết hầu đều là bộ phận yếu hại. Do tập trung dày đặc hàng loạt điểm nối, chỉ cần bị thương nhẹ, rất dễ có khả năng dẫn tới mất kiểm soát quang giáp. Hơn nữa bởi vì quang giáp có cổ quá dày sẽ giảm mạnh sự linh hoạt, cho nên ngoại trừ một số quang giáp thiên về hỏa lực ra, quang giáp khác không thể không coi chỗ quan trọng này là một bộ phận cực kỳ nguy hiểm. Nhưng điều đáng nói chính là, gần như người sở hữu quang giáp nào cũng hiểu rõ điều này, bảo vệ chỗ này vô cùng cẩn thận.

Diệp Trùng chán nản lắc đầu, bác bỏ điểm này.

Buồng lái? Càng không cần nghĩ tới, không có ai không coi trọng sinh mạng mình. Hơn nữa, khác với yết hầu, vị trí buồng lái của quang giáp hình người chính là nằm ở ngực. Độ dày của nó chắc chắn là dày nhất trên toàn thân quang giáp. Lại nhìn kiếm từ tính trên tay mình, cứ coi như mỗi nhát đều trúng cùng một vị trí, muốn xuyên thủng buồng lái, dù thế nào cũng phải hơn mười nhát. Đánh cận chiến hơn mười nhát, e rằng bản thân đã sớm bị Thúc diệm đao của hắn chém thành tám khúc, ngay cả một mảnh da đầu cũng không còn.

Làm sao đây? Diệp Trùng liều mạng suy nghĩ cách đối phó.

Nhưng thời gian không chờ người, "tích" một tiếng, bắt đầu quyết đấu.

Diệp Trùng quẳng mọi tạp niệm trong đầu, ngưng thần chờ đợi.

Kiệt Bản thảnh thơi ngồi trong quang giáp, dưới cái sống mũi cao thẳng, nụ cười mỉm nơi khóe miệng làm vô số phụ nữ mê đắm, mái tóc vàng hơi xoăn tự nhiên, giống như hoàng tử trong cổ tích, cao quý tao nhã, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều tràn ngập khí tức quý tộc. Cặp mắt màu nâu mang theo vài phần giễu cợt nhìn Hắc điểu trước mặt.

Kiệt Bản tán thán nói: "Thật là kẻ vô tri không biết sợ a! Lại muốn dùng Hắc điểu khiêu chiến Apollo của bản thiếu gia. Ài, xem ra bản thiếu gia hôm nay phải dạy dỗ thật tốt mới được!" Trong lời nói lõ rõ sự khinh miệt.

Kiệt Bản quyết định "dạy dỗ" Diệp Trùng thật tốt, giọng nói cảnh báo của hệ thống vừa vang lên, y liền điều khiển quang giáp yêu dấu Apollo của mình sải bước xông về phía Hắc điểu. Không chỉ hệ thống xạ kích không mở, hắn thậm chí không định sử dụng khiên uranium hai lớp.

Hắc điểu không động đậy, giống như bó tay chờ chết, chờ mình tới chém một nhát.

- Ài, thật là một tên bất hạnh! Nhưng gặp được bản thiếu gia, coi như là bất hạnh lớn nhất của ngươi! Tên đáng thương! Kiệt Bản chặc lưỡi. Mấy hôm nay, tâm tình Kiệt Bản luôn không tốt, không dễ dàng gì mà kiếm được một cơ hội phát tiết tốt như hôm nay! "Món đồ chơi này không thể đùa chết sớm như vậy được", Kiệt Bản trong lòng thầm cười lạnh, lộ rõ tà ý.

Khoảng cách giữa hai người mau chóng rút ngắn. Kiệt Bản cười nhẹ một tiếng, Thúc diệm đao khẽ rung, hư hư thực thực chụp tới Hắc điểu.

Kiệt Bản gần như có thể tưởng tượng đối thủ hiện giờ nhất định sắc mặt rất hoảng hốt, tay chân luống cuống, xoạt một tiếng, cánh hông của Hắc điểu bị hắn một đao mạnh mẽ chặt xuống, sau đó, màn biểu diễn mèo bắt chuột chính thức bắt đầu. Giọng cười đắc ý của Kiệt Bản nhịn không được treo trên gương mặt anh tuấn nhưng có chút tà khí.

Trò chơi mới vừa bắt đầu thôi. Kiệt Bản trong lòng đắc ý.

Lại không bắn? Diệp Trùng trong lòng không hiểu, theo lý mà nói, bắn Hắc điểu của mình từ xa là cách nhanh nhất và an toàn nhất, nhưng đối phương tại sao bỏ dễ làm khó?

Đối phương dần dần sáp lại gần, càng làm cho Diệp Trùng cảm giác cổ quái. Cho dù là chiến đấu cận thân, không dùng ưu thế về tốc độ, há không phải là thằng ngu sao?

Nhìn lưỡi đao đối phương chém về hướng cánh trái của mình, Diệp Trùng càng hồ đồ hơn. Bỏ qua chỗ yếu hại không tấn công, ngược lại đi chém cánh bên trái không hề yếu hại? Hơn nữa ngay cả khiên uranium 2 lớp cũng không dùng, trước ngực thì bỏ trống. Đao này, theo Diệp Trùng thì chỉ được cái mã ngoài, Thúc diệm đao vung ra từng đóa hoa đỏ, chỉ được đẹp mắt, mềm mại không có tí lực nào, góc độ thì quá tệ đi.

Diệp Trùng thực không dám tin một cao thủ rành về cải tạo quang giáp như vậy, vậy mà lại phạm nhiều sai lầm ngu ngốc như vậy?

Nhưng mặc kế thế nào, cơ hội ngay trước mắt, Diệp Trùng làm sao lại bỏ qua!

Tốc độ Hắc điểu trong thời gian cực ngắn tăng lên cao nhất, Diệp Trùng lướt qua một bên, dễ dàng thoát ra khỏi phạm vi phong tỏa của Thúc diệm đao, kiếm từ tính hất xéo từ dưới lên, "tê" một tiếng, trên người đối phương lưu lại một vết thương sau 5cm, dài tới gần 1m, giống như toét miệng ra, phát ra nụ cười trào phúng không tiếng động. Không chờ đối phương kịp phản ứng, cánh trái của Hắc điểu với tốc độ tăng lên cao nhất, mạnh mẽ đập vào ngực đối phương.

Hai cái quang giáp tốc độ cực cao, cứ thế tông thẳng vào nhau, "binh" một tiếng thật lớn, cú va chạm lớn làm cho hai cái quang giáp đều bị bắn ra hai bên với tư thế không đẹp tí nào.

Cú va chạm với mức độ này đối với người đã có chuẩn bị như Diệp Trùng mà nói thì chỉ là chuyện nhỏ. Trong các môn huấn luyện cơ sở có chỉ trong khoảnh khắc gặp va chạm thì phải làm gì. Ngay cả các nội dung cực kỳ hà khắc do Mục Thương đưa ra cũng hoàn thành, Diệp Trùng dường như ngay khoảnh khắc va chạm đã xác định chính xác vị trí sẽ rớt xuống.

Hai tay Diệp Trùng với tốc độ kinh người tiến hành các thao tác phức tạp, chỉ thấy động cơ phụ trợ ở hai bên sườn Hắc điểu giống như những nốt nhạc đang nhịp, linh hoạt, chuẩn xác điều chỉnh góc độ, miệng phun của mười hai động cơ phụ trợ gần như chỉ mất 0,1 giây đã điều chỉnh xong góc độ.

Trong phút chốc, miệng phun của mười hai động cơ đột nhiên mở ra, thân hình Hắc điểu chỉ cách mặt đất 20 cm từ từ dừng lại, năm ngón tay máy dưới hông phải đột nhiên mở ra, ngay trước khi Hắc điểu bị đập xuống mặt đất vỗ mạnh một cái. Cũng vào lúc này, góc độ nằm ngang của hai cánh Hắc điểu thay đổi, Hắc điểu giống như một con chim lớn nghịch nước, điểm nhẹ trên mặt nước, vỗ cánh bay lên.

Hắc điểu vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp, mà đỉnh điểm của đường cong chính là Apollo vẫn đang bị bắn đi.

Tuy là quang giáp nhập môn, tốc độ tối đa của Hắc điểu cũng không thể xem thường. Trong nháy mắt, Hắc điểu đã đuổi kịp Apollo của Kiệt Bản.

Té đến thất điên bát đảo, trong đầu Kiệt Bản trống rỗng, hoàn toàn không có phản ứng, quang giáp hoàn toàn mất đi khống chế.

Yết hầu lúc ẩn lúc hiện không ngừng phóng đại trong mắt Diệp Trùng, hai mắt Diệp Trùng giống như rắn độc nhìn chằm chằm yết hầu của Apollo, không dám có chút nào phân thần.

Chính là lúc này. Diệp Trùng la lớn, lưỡi kiếm từ tính với toàn lực xông tới, như tia sét đâm trúng yết hầu của Apollo, giống như kỵ sĩ thời cổ đại khi toàn lực xung phong, dùng trường thương đâm thẳng vào yết hầu đối phương. Uy lực của cú đâm với tốc độ cao nhất vượt xa tưởng tượng của Diệp Trùng, Apollo giống như một con búp bê vải, bị đánh văng ra xa. Cái cổ thô như cột nhà của Apollo chỉ có một nửa còn dính lại,thiết bị bên trong rối loạn cả lên.

Gần như bằng tiềm thức, Diệp Trùng đã hoàn thành một cuộc so tài hoàn toàn không có cửa thắng.

Diệp Trùng đã chiến thắng!