Sử Thượng Tối Cường Sư Huynh

Quyển 1 - Chương 2: Long đối long, vương gặp vương, ai mới là chân long?



Dịch giả: rolland

Yến Triệu Ca đi trên đường, bên tai truyền đến nhiều thanh âm.

- Tham kiến Yến sư huynh.

- Yến sư huynh tốt.

Đây là sư huynh đệ đồng môn lễ độ chào hỏi khi gặp nhau.

- Tu vi của Yến sư điệt lại tiến bộ, tốt, tốt, không hổ là người lĩnh quân (đứng đầu) thế hệ trẻ bản môn của, thiên tài trong thiên tài!

- Yến trưởng lão có người kế tục, thật là hổ phụ không sinh khuyển tử a!

Đây là trưởng bối đồng môn khen ngợi khích lệ.

- Khí thế của Yến sư huynh càng ngày càng mạnh, nhưng rõ ràng lại ôn hòa như vậy. . .

- A, nguyên lai không phải cảm giác của một mình ta a?

- Thế nhưng. . . thế nhưng càng như vậy, ta càng là. . .

- Đúng vậy, đúng vậy!

- Hì hì, là cái gì nha, cô gái nhỏ không biết thẹn thùng!

- Sư tỷ! Ngươi. . . ngươi không phải cũng giống như ta sao!

Được rồi, đây là mối tình đầu của một ít sư muội đồng môn…

“Phải thận trọng, phải thận trọng.” Một bên lòng của Yến Triệu Ca tự nhủ, một bên tươi cười xán lạn hướng các nàng gật đầu.

Đại hán vạm vỡ bên cạnh cực kỳ thật thà cười:

- Công tử . . .

Đã biết rõ thói quen của hắn, Yến Triệu Ca liếc hắn:

- Còn có chuyện gì?

Đại hán này kỳ thật là tuỳ tùng thiếp thân (gần bên), là tâm phúc trung thành và tận tâm của hắn.

Theo lý thuyết, vì để tránh cho chuyện tình xuyên qua bại lộ, người thân cận của nguyên chủ thân thể này, hẳn là phải tận lực tránh tiếp xúc.

Bất quá điều này là một thanh kiếm hai lưỡi, mặt khác, càng cùng người như vậy ở chung, càng trợ giúp Yến Triệu Ca dung nhập kiếp trước.

May mà, ngoại trừ thân thể bên ngoài, Yến Triệu Ca cũng thừa kế ký ức của nguyên chủ thân thể.

Bằng không chỉ là một cửa lời ăn tiếng nói, cũng sẽ làm khó bản thân.

- Công tử, cái tên Diệp Cảnh kia cần điều tra, tuy nói đột nhiên có nhiều khởi sắc, nhưng vẫn không đáng giá nhắc tới, hơn nữa hắn đối với người tựa hồ có oán giận, ngươi xem có muốn hay không. . .

Vì Yến Triệu Ca không muốn kẻ khác nhận ra, nên nhanh chóng nghiêng mắt đi:

“Ừ, không sai, chính là cái tiết tấu này.”

Trước tiên tùy tùng sẽ khiêu khích xuất thủ, tiếp theo bị cắt đứt chân chó, ác thiếu cảm thấy bộ mặt của mình bị ném, tự mình ra tay, sau đó bị đánh đến mẹ cũng không nhận ra, cuối cùng lão cha ra tay, toàn gia ra tay, bị hắn đánh cho đoàn diệt…

Kịch bản cỡ nào hoàn mỹ, không phải sao?

“Hoàn mỹ cái trứng!” . Nếu như làm nhân vật pháo hôi, hoặc nhân vật phản diện tham gia vào đó, vậy thực sự không phải chuyện làm lòng người sung sướng a.

Hình như bản thân, đột nhiên từ nhị đại (con ông cháu cha) không cần cố gắng cũng có thể tiêu dao tự tại, bối cảnh biến thành con đường quật khởi của chân mệnh thiên tử?

Lúc này, trong đầu Yến Triệu Ca nghĩ ngợi, cái này có chút không hợp lí a.

Cho dù vận khí có tốt, cũng chính là túc địch chuẩn bị cho chân mệnh thiên tử, đây là loại tiểu cường đánh mãi không chết, mỗi lần không chết, lần sau đi ra càng cường đại hơn, kỳ thực chỉ là tuần hoàn bị sử dụng lại, cung cấp cho nhân vật chính kinh nghiệm cùng trang bị?

Vận khí không tốt, càng có khả năng sống không quá vài lần cũng sẽ bị ngủm?

Mà giống như, dạng này bối cảnh, có khả năng dẫn ra lão cha như vậy càng “ngưu” boss hơn tiểu boss, khả năng sẽ sống được vài lần rồi làm pháo hôi là lớn hơn một chút. . .

Còn đừng nghĩ tới việc tiên hạ thủ vi cường, thừa dịp những chân mệnh thiên tử này còn không có quật khởi liền cho bọn chúng ngủm, cái này giống như "tiểu trong quần" (?), thường thường sau một hồi dìm bọn chúng xuống, cuối cùng lại đem tới cho chúng một hồi đại cơ duyên, để cho bọn chúng quật khởi nhanh hơn.

Kết quả chính là bọn chúng đánh rắm cũng không có, trái lại càng nhanh trở nên mạnh mẽ, sau đó trở về tiếp tục vẽ mặt.

Vầng sáng của nhân vật chính chính là bá đạo vô lý như vậy, muốn nghiền ngươi như pháo hôi, liền nghiền ngươi như pháo hôi, hơn nữa còn có hơn một trăm tám mươi cách nghiền ngươi.

"Ngón tay vàng của vị Diệp đại diễn viên này sẽ là gì chứ? Siêu cấp bí tịch trước Đại Phá Diệt? Một cái vô thượng Thần khí, hay mang theo một lão gia gia bên mình? Trọng sinh?"

Vẻ tươi cười của Yến Triệu Ca hơi có chút cổ quái, khoát tay:

- Không cần phải chú ý đến hắn.

Đại hán gãi đầu một cái:

- Vâng, công tử.

Tuy rằng kịch bản trước mắt hình như xảy ra vấn đề, nhưng ca cũng có ngón tay vàng a. . .

Bởi vì sau Đại Phá Diệt tạo nên sự đứt đoạn truyền thừa, mặc dù có liên hệ, nhưng hai thời đại trước sau, hệ thống tu luyện Võ đạo ít nhiều tồn tại một chút khác biệt, điều kiện của hai thân thể trước sau cũng không giống nhau, cần Yến Triệu Ca điều chỉnh thích ứng, nghiên cứu cải thiện đông đảo Võ đạo bảo điển trong đầu, bằng không hiện tại tu luyện, tốc độ tu luyện từ sớm đã tiến triển cực nhanh rồi.

Sau khi đi tới thế giới này, ngoại trừ cẩn thận thích ứng hoàn cảnh mới cùng thân phận mới, phần lớn tinh lực của Yến Triệu Ca, đều đặt ở kết hợp tình huống thực tế trước mắt, tham khảo tổng kết nhiều tri thức trong trí nhớ của mình.

Hôm nay, đã có hiệu quả rõ ràng, tiến nhanh trong trước mắt.

Xét thấy bất kể là đời trước hay đời này, bản thân tu vi cảnh giới của Yến Triệu Ca còn có hạn, cho nên phần lớn cải tiến là nhằm vào cảnh giới hiện tại cùng những cảnh giới lân cận.

Dù sao ăn phải ăn từng miếng một, đi phải đi từng bước một.

Bất quá, theo tu vi bản thân từ từ đề cao, lý luận kết hợp cùng thực tế, thiên địa rộng lớn hơn, đã bày ra ở trước mắt .

Bên cạnh đó, ngoại trừ Võ đạo bên ngoài, nhiều Luyện khí pháp môn, phương pháp Luyện dược các thứ, nếu ở thời đại này, cũng sẽ nhấc lên một phen gợn sóng.

Trước đó phân phó thủ hạ tìm kiếm tung tích Ly Diễm Chân Hỏa Hoả chủng, liền có liên quan đến phương diện này.

Nếu như thí nghiệm thành công, không thể nghi ngờ sẽ mang đến hồi báo to lớn cho Yến Triệu Ca.

Yến Triệu Ca bĩu môi: “Long đối long, vương gặp vương, chúng ta liền nhìn ai mới là chân long.”

"Nói không chừng Diệp Cảnh cũng không phải cái gì nhân vật chính, chỉ là ta quá mẫn cảm, nghĩ ngợi lung tung? Trước tiên quan sát một chút rồi hãy nói."

Ngược lại thì như thế nào để đối mặt với muội tử bị nguyên chủ thân thể ăn tươi, làm Yến Triệu Ca có chút nhức đầu.

Bây giờ đối với mình mà nói, bất kể là địa vị hay sức mạnh, đề thăng bản thân là hàng đầu.

Về phần mỹ nữ, nếu có một thời gian rỗi rồi tận lực truy cầu, nhưng nếu chủ động đưa tới cửa thì cũng không bài xích.

Chỉ là vấn đề nguyên chủ thân thể lưu lại lưu lại, thực sự là có chút làm đau trứng a.

Ngoài miệng thì chê bai, kỳ thực trong lòng cũng không biết làm sao, Yến Triệu Ca lắc đầu cười, sau khi xử lý thỏa đáng sự tình, hắn trở về chỗ ở nghỉ ngơi và hồi phục một hồi, ngồi xuống tu luyện, đến ngày thứ hai, liền đi Chấp Sự Điện của tông môn.

Các đệ tử đi Trấn Long Uyên, đã ở một gian thiền điện tụ tập.

Nhìn thấy Yến Triệu Ca tiến đến, trong mắt mọi người đều là sáng ngời, tầm nhìn tập trung tới đó.

Thần thái của Yến Triệu Ca tự nhiên, ánh mắt đảo qua, đập vào mắt là một thiếu nữ xinh đẹp có thân hình thon dài đâm đầu đi tới.

Cô gái này nhìn qua chỉ có mười sáu, mười tuổi, dung nhan đã tuyệt thế, ưu tú hơn muội tử họ Lâm kia, phảng phất thiên địa chi tú, xinh đẹp thoát tục, nhưng là một đôi con ngươi có màu băng lam hiếm thấy, khiến cho khí chất khi nhìn qua có vẻ lạnh.

Tư Không Tinh, một vị nhân tài mới xuất hiện của thế hệ trẻ Quảng Thừa Sơn, tuy còn trẻ tuổi, nhưng thanh danh đã sớm bay cao, thiên tư trác tuyệt, đuổi thẳng đến Yến Triệu Ca, được khen là một vị thiếu niên thiên kiêu nữa của Quảng Thừa Sơn, sớm được nhiều trưởng bối trong tông môn coi trọng.

Yến Triệu Ca thấy nàng, lại có xung động trợn trắng mắt.

Chính là, lúc đang bị muội tử họ Lâm bỏ rơi, Diệp Cảnh cùng Tư Không Tinh đã gặp nhau, trước khi hắn còn không có gia nhập Quảng Thừa Sơn, hai người vì một cơ hội hiếm có, kết thành quan hệ tốt.

Hiện nay hai người chính là quan hệ bạn bè thuần khiết, nhưng dựa theo kịch bản, bối cảnh vững chắc, bản thân thiên phú cao, đẹp đến bốc lửa, đối với những người khác thì có vẻ lạnh như băng, hết lần này tới lần khác đối một người bình thường lại nhìn với một cặp mắt khác. . .

Các phương diện của vị mỹ nữ này đều so với Lâm muội tử ưu tú hơn, theo thời gian trôi qua, rất có thể là chính cung nương nương dưới vầng sáng của Diệp Cảnh Diệp đại diễn viên.

Bên cạnh Tư Không Tinh, là một thiếu niên gầy, đôi mắt có thần nhìn chằm chằm Yến Triệu Ca.

Thiếu niên gầy này, tự nhiên là vị Diệp Cảnh kia.

Yến Triệu Ca rõ ràng nhìn thấy trong ánh mắt của hắn có sự đè nén rất lâu, giống như ngọn lửa bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.