Sử Thượng Tối Cường Tông Chủ

Chương 11: Hung hăng phách lối



"Ha ha, ta kêu ngươi một tiếng lão cẩu, ngươi dám làm gì không?"

Nghe được câu nói này của Diệp Thần, Tiểu Đông Bắc sau lưng mặt vô cùng kinh ngạc cùng sững sờ, hai chân nhịn không được đang không ngừng run rẩy, thật muốn trực tiếp ngất đi.

Toàn bộ Thiên Linh tông, có ai dám xưng hô với Chấp pháp trưởng lão là lão cẩu ? Coi như là Đại trưởng lão quyền cao chức trọng kia, cũng không dám nói thế !

Thậm chí coi như là lão tông chủ còn sống sót, cũng không dám mở miệng nói ra hai chữ này.

Không chỉ có mình Tiểu Đông Bắc, mà ngay cả Diệp Thanh Vân cũng ngây người, hắn ngây ngốc nhìn Diệp Thần đang đứng đó, cảm giác như lỗ tai của chính mình xuất hiện vấn đề.

Diệp Thần lạnh lùng nhìn Diệp Độc Quang, mặt đầy ý vị xem thường, đem trào phúng bộc lộ ra hết thảy, trực tiếp quay qua Diệp Độc Quang mắng chửi.

Trên mặt Diệp Độc Quang lúc này cũng không thể tiếp tục duy trì sự lãnh đạm, lông mày của hắn cau lại, biến thành hình chữ "Xuyên", hắn đã triệt để nổi giận!

Đường đường Chấp pháp trưởng lão Thiên Linh tông, bị một người mắng thành lão cẩu, đặc biệt là người mắng hắn còn là một tiểu tử rác rưởi vắt mũi chưa sạch, ngay cả cảnh giới Luyện Thể đều không tới !

"Diệp Thần, ngươi đây hẳn là biết mình sắp phải chết, vì vậy ở trước mặt lão phu khóc lóc om sòm sao ?" Diệp Độc Quang tự xưng mình là lão phu, điều này đã chứng minh là hắn đang rất giận dữ.

Đồng thời thời điểm Diệp Độc Quang nói ra câu nói này, ngữ khí là lạnh lẽo đến cực hạn a, thậm chí trong ánh mắt đều lộ ra một tia sát cơ !

Diệp Thần liếc mắt một cái, không khỏi cảm khái ở trong lòng. Lão già này cũng thật là có thể ẩn nhẫn được nha, chính mình mắng hắn là lão cẩu, hắn lại còn có thể bình tĩnh như thế.

Nhìn dáng dấp, có vẻ là chính mình mắng còn chưa đủ a!

Diệp Thần liếc Diệp Độc Quang một chút, tiếp tục nói: "Tiểu Đông Bắc, ta làm sao luôn nghe được có cẩu ở đây đang sủa ta nha, lão tử làm sao có khả năng nghe hiểu được cẩu nói gì a ?"

Dừng một chút, Diệp Thần quay về phía Diệp Thanh Vân hỏi: "Chó con, ngươi giúp ta phiên dịch một chút, bên cạnh ngươi lão chó già kia đang sủa cái gì vậy ?"

Diệp Thần đây là cố ý khiêu khích, nói chuyện hoàn toàn không có nể mặt mũi ai, chính là đơn thuần là mắng người, không giảng đạo lý.

Người khác ở trước mặt ngươi tinh tướng, ngươi mở miệng húc đầu liền mắng, hoàn toàn không để ý tới đối phương, còn có cái gì so với cái này thoải mái hơn nữa ?

Diệp Thanh Vân cũng không có lòng dạ của phụ thân hắn, nghe được Diệp Thần mắng hắn là chó con, mắng phụ thân hắn là lão cẩu, hắn không nhịn được nữa, xông lại chỗ Diệp Thần chính mình một quyền đằng đằng sát khí đánh ra.

Quyền phong gào thét, sát cơ rung động, một luồng cuồng bạo chi khí cứ thế từ trên nắm tay hắn rung động đi ra. Cái nắm đấm này trực oanh kích về phía đầu Diệp Thần, muốn trực tiếp đem Diệp Thần miểu sát, trực tiếp tiêu diệt!

Lần này, Diệp Độc Quang nhàn nhạt nhìn qua, cũng không có ý ngăn cản hành vi của con trai mình, bởi vì hắn cũng đã động sát cơ. Thậm chí vừa rồi nếu Diệp Thanh Vân không động thủ, chính hắn cũng sẽ ra tay.

Diệp Độc Quang hoàn toàn không nghĩ tới, hai ngày không gặp, tiểu tử này thực lực không có cái gì tiến bộ, nhưng bản lĩnh chọc người nổi giận đúng là có tiến triển cực nhanh, ngăn ngắn chỉ vài câu nói lại có thể đem hắn làm cho triệt để tức giận!

Diệp Thanh Vân ra quyền uy thế to đến doạ người, mạnh mẽ xung kích đánh về phía Diệp Thần, đồng thời trong miệng hừ lạnh nói: "Diệp Thần, ai đưa cho ngươi cái cẩu đảm này, để ngươi ở đây hung hăng ? Lão tử ngày hôm nay chính là muốn đem ngươi đánh chết, cũng không có ai làm chủ cho ngươi đâu !"

Nghe được câu nói này của Diệp Thanh Vân, Diệp Thần lập tức vui vẻ, hắn cười ha hả nói: "Chó con, bị ngươi đoán đúng rồi, lão tử ngày hôm nay chính là đến hung hăng càn quấy trước mặt các ngươi đấy !"

Cùng lúc đó, một bóng người liền che ở trước mặt Diệp Thần, áo trắng như tuyết, khuôn mặt lạnh như băng sương.

Diệp Thần nhẹ giọng quay qua nói với Tây Môn Xuy Tuyết: "“Đừng có giết hắn, trước chém hắn rụng một tay đã !"

"Leng keng" một tiếng kiếm ngân vang lên, trường kiếm ra khỏi vỏ, một đạo ánh sáng như ánh tuyết lóe lên chiếu khắp trời cao.

"Phốc thử !!!" Ánh kiếm chém xuống, dường như là một vòng trăng tròn, chói mắt, mỹ lệ, thế nhưng chỉ là trong chớp mắt.

Diệp Thanh Vân nắm đấm cuối cùng không có đụng tới Diệp Thần, bởi vì cánh tay hắn đã rơi xuống trên mặt đất.

Một đạo mũi tên máu bắn nhanh ra, sau đó trên phun lên rải rác trên không trung, như là một đóa huyết hoa thê mỹ (vẻ đẹp thê lương á), khiến lòng người vì đó mà thương cảm.

Kiếm pháp của Tây Môn Xuy Tuyết, đều là như vậy thấu triệt lòng người, để ngươi khó có thể dùng lời diễn tả được sự kinh diễm trong đó, loại kinh diễm này bên trong sẽ tiết lộ ra một loại thương cảm không hiểu không thể nói thành lời.

Tựa hồ mỗi người nhìn thấy kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết, đều sẽ cảm giác trong lòng có chút tiếc nuối, cô đơn!

Đây chính là cô quạnh Kiếm thần, bắt nguồn từ sự cô quạnh sâu trong linh hồn.

Kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết trước sau như một đều nhanh, khiến người ta không bắt được quỹ tích, thậm chí ngươi cũng không nhìn thấy hắn rút kiếm ra làm sao.

Khi ngươi bị kiếm phápxuất thần nhập hóa của hắn làm cho khiếp sợ, sau đó thời điểm ngươi muốn chăm chú nhìn kỹ chiêu kiếm ấy, thì mới nhận ra kiếm của hắn đã được tra lại vào vỏ.

Mà cuối cùng thứ ngươi có thể nhìn thấy được, chỉ là một cái vỏ kiếm đen thui.

Diệp Thần nhìn thấy một cánh tay Diệp Thanh Vân bị chém xuống, trên mặt không có một chút nào kinh hoảng, hắn kiếp trước đã quen với cảnh tượng như thế này rồi.

"Lại chém hắn một cái chân chó!" Diệp Thần lạnh nhạt nói.

Theo tiếng nói vừa dứt của Diệp Thần, lại là một âm thanh tiếng kiếm tuốt ra khỏi vỏ, tiếng kiếm minh vang vọng khắp trời cao, trực chỉ công kích lòng người.

"Dừng tay! !" Diệp Độc Quang giận dữ gầm lên, cả thân hình vút đi như là một con chim lớn, điên cuồng hướng về phương hướng Diệp Thanh Vân lao đi.

Thiên Linh tông thân pháp võ kỹ —— Cô Nhạn Kinh Hồng !

Loại thân pháp võ kỹ này có thể biến thân thể người ta thành chim nhỏ nhẹ nhàng như thế, đạt đến một loại tốc độ cực hạn, nhanh kinh người, chớp mắt là có thể lướt tới khoảng cách cực xa.

Diệp Độc Quang nhìn thấy nhi tử mình bị chém mất một tay, mí mắt muốn rách cả ra, phẫn nộ đến cực hạn, cũng không thể tiếp tục duy trì sự trấn tĩnh được nữa.

Hắn hoàn toàn không nghĩ tới, bên người Diệp Thần lại có một cao thủ như vậy, có thể trong nháy mắt chém xuống một tay của Diệp Thanh Vân.

Diệp Thần nhìn thấy dáng vẻ tức giận cùng kinh hoảng của Diệp Độc Quang, trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh lùng: Ngươi cũng có ngày hôm nay a !

Không thể phủ nhận, tốc độ Diệp Độc Quang rất nhanh, Thiên Linh tông thân pháp võ kỹ "Cô Nhạn Kinh Hồng" xác thực có điểm kinh người, trong nháy mắt liền đến bên cạnh Diệp Thanh Vân.

Đáng tiếc chính là, tốc độ Diệp Độc Quang tuy nhanh, thế nhưng kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết tốc độ còn nhanh hơn hắn!

"Xèo!"

Trường kiếm vạch ra một cái, ánh kiếm sáng như tuyết dường như là cầu vồng nối tới tận mặt trời, chấn động lòng người, một chiêu kiếm vừa ra đủ khiến người ta kinh hoàng.

Ánh kiếm lấp loé, máu tươi như tiêu phi văng tung toé khắp nơi cả một vùng rộng lớn, cực kỳ thê diễm.

"Leng keng!" Vẫn là tiếng vang lanh lảnh như thế trực chỉ công kích lòng người, trường kiếm của Tây Môn Xuy Tuyết lúc này đã trở lại vào bao.

Trước mặt, Diệp Thanh Vân không chỉ có một cánh tay bị chém xuống, mà còn có một cái bắp đùi cũng bị chém xuống, trở thành phế nhân chỉ còn lại một tay một chân.

Hắn nằm trên mặt đất, mặt đầy dữ tợn, trong miệng phát ra tiếng gào thét tru tâm liệt phế, làm người ta run sợ.

Diệp Độc Quang chung quy là chậm một bước, nhìn con trai mình ở dưới mí mắt hắn bị chém trở thành một phế nhân!

Mục tỳ hắn sắp nứt ra, hai mắt ửng hồng, đây là biểu hiện của nộ khí công tâm.

Ngay vừa rồi, chỉ mấy hơi thở trước, con trai của hắn còn sinh long hoạt hổ đứng ở nơi đó, là thiên chi kiêu tử của Thiên Linh tông, được khen là người đứng đầu lớp người cùng thế hệ. Nhưng nháy mắt một cái, đứa con thiên chi kiêu tử của hắn, liền bị người ta chém một tay một chân, triệt để trở thành phế nhân!

Bất kể là ai, đều không thể chịu được loại đả kích này, chớ nói chi hắn vẫn là Chấp Pháp trưởng lão cao cao tại thượng.

"Diệp Thần, mặc kệ ngươi có cái sức lực gì để đến cùng ta tranh phong, ngày hôm nay ngươi chắc chắn sẽ phải chết! !" Diệp Độc Quang hai mắt phun lửa nhìn chằm chằm vào Diệp Thần, thời khắc này, cái gì tông môn quy củ toàn bộ bị hắn ném ra sau đầu.

Nội tâm của hắn chỉ có một ý nghĩ, là giết chết Diệp Thần, giết chết hắn trước mặt tất cả mọi người, báo thù cho con trai của mình!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.