Sử Thượng Tối Cường Tông Chủ

Chương 125: Người quen



Kiều Cổ Vũ vừa thề son sắt nói rằng sẽ mời Diệp Thần đi Tử Nguyệt Lâu ăn một bữa no nê, kết quả lại gặp phải tình huống như thế này, khiến sắc mặt hắn không khỏi có chút khó coi.

"Coi như là đệ tử Tử Vận Tông, thì cũng không có năng lực bao xuống toàn bộ Tử Nguyệt Lâu chứ? Ta nhớ rằng, Tử Nguyệt Lâu xưa nay đều không chấp nhận để người khác bao lâu nha!" Nếu như là trong ngày thường, gặp phải chuyện như vậy, khả năng Kiều Cổ Vũ sẽ chỉ cười cho qua chuyện, rồi trực tiếp rời đi.

Thế nhưng bây giờ, hắn ở trước mặt Diệp Thần ảo não rời đi như thế, thực sự là có chút lúng túng a.

Người phục vụ trước cửa vẫn là mặt đầy cười nói: "Bọn họ không phải bao lâu, mà là bởi vì nhân số quá nhiều, đem hết thảy bàn trong lâu đều lấp đầy, cho nên bên trong đã không còn chỗ ngồi trống nào cả."

"Thật sự là rất xin lỗi, xin hãy tha lỗi, bữa khác hãy quay lại."

Diệp Thần quay về phía Kiều Cổ Vũ nói rằng: "Kiều huynh, nếu đã như vậy thì chúng ta đổi một quán rượu khác là được rồi, ta nhìn thấy ở hai bên đường còn có các tửu lâu khác cũng tương đối."

Kiều Cổ Vũ do dự một chút, liền gật đầu nói: "Được, vậy chúng ta liền đổi quán khác vậy."

Tử Nguyệt Lâu này, có người nói bối cảnh của bọn họ vô cùng thâm hậu, tựa hồ cùng một tên trưởng lão Tử Vận Tông có quan hệ không tệ. Vì lẽ đó Kiều Cổ Vũ cũng không muốn đắc tội với Tử Nguyệt Lâu, liền lắc đầu chuẩn bị rời đi.

Mà ngay tại lúc này, bên trong Tử Nguyệt Lâu liền xuất hiện một đám người loạng choạng đi ra, rõ ràng đây chính là đám đệ tử nội môn Tử Vận Tông tới chúc mừng.

Tử Vận Tông, thân là tông môn cấp vương đạo duy nhất ở Tử Vân cương vực, thì chúng đệ tử cũng là mạnh mẽ cực kỳ.

Chỉ có đạt đến thông thần cảnh, thì mới có thể trở thành đệ tử nội môn!

Đệ tử nội môn chỉ có đột phá đến cảnh giới Hóa Thần, mới có thể thành hạch tâm đệ tử.

Ở bên trong Tử Vận Tông, nếu muốn trở thành trưởng lão, thì nhất định phải đột phá đến cảnh giới Nguyên Thần!

Phải biết, hai mươi tám cái thượng phẩm tông môn của Tử Vân cương vực, phần lớn tông chủ cũng chỉ là hóa thần đỉnh phong, chỉ có số ít là đột phá đến cảnh giới Nguyên Thần.

Mà Tử Vận Tông này tùy tiện đi ra một trưởng lão, đều có thể quét ngang hết thảy thượng phẩm tông môn.

Cho tới tông chủ Tử Vận Tông Mạc Đạo Cực tu vị như thế nào, chuyện này căn bản là không người nào biết rõ. Bởi vì ở Tử Vân cương vực này, còn chưa xuất hiện người có tư cách khiêu chiến Mạc Đạo Cực!

Nhìn thấy đám đệ tử Tử Vận Tông này, nguyên Kiều Cổ Vũ vốn chuẩn bị rời đi, bước chân liền dừng lại, chau mày đối với nhân viên phục vụ trước cửa Tử Nguyệt Lâu nói rằng: "Đây chính là ngươi nói nhân số quá nhiều sao, lấp đầy hết tất cả các bàn?"

Đám người vừa từ bên trong Tử Nguyệt Lâu đi ra, nhân số rõ ràng chỉ có mười mấy cái, căn bản là không thể nào lấp đầy toàn bộ Tử Nguyệt Lâu được.

Rất hiển nhiên là đám người kia chiếm lấy Tử Nguyệt Lâu, không cho phép người khác đi vào!

Kiều Cổ Vũ thân là nhất tông chi chủ của một tông, kết quả là ăn một bữa cơm còn bị người ta cản ở ngoài cửa, nhất thời có chút tức giận, cảm giác mất hết mặt mũi.

Đám đệ tử Tử Vận Tông mới từ bên trong đi ra vừa vặn đi ngang qua, nghe ra được sự bất mãn bên trong giọng nói của Kiều Cổ Vũ, trên mặt nhất thời liền lộ ra vẻ xem thường cùng trào phúng.

Bọn họ vừa rồi đều uống rất nhiều rượu, đồng thời không có dùng chân khí bức cồn ra ngoài, cho nên giờ khắc này đều là bộ dáng say khướt.

"Nơi nào đến một con dế nhũi ở nông thôn thế này, Tử Vận Tông chúng ta đã bao xuống Tử Nguyệt Lâu, ngươi cũng dám có ý kiến sao?" Một tên đệ tử Tử Vận Tông ỷ vào cảm giác say, liền mơ mơ màng màng về phía Kiều Cổ Vũ rống lên một câu.

Sau lưng Kiều Cổ Vũ, lập tức có trưởng lão Già Dương Tông đứng ra, lớn tiếng phẫn nộ quát: "Làm càn! !"

Nếu người đứng trước mặt Già Dương Tông bọn họ chính là đệ tử hạch tâm Tử Vận Tông, thì bọn họ nhất định chỉ có thể nuốt giận vào bụng, coi như là bị vũ nhục trắng trợn cũng chỉ có thể nhẫn nhịn mà cho qua.

Thế nhưng đám này chỉ là đệ tử nội môn Tử Vận Tông, còn chưa xứng để đứng trên đầu bọn họ!

"Ha ha, làm càn? Chúng ta là đang đứng ở trên địa phận của Tử Vận Tông, những người ngoài các ngươi cũng dám ở nơi này tìm cớ sao?" Một tên đệ tử nội môn khác một mặt say khướt cũng là cười nói: "Vừa vặn ca vừa rồi uống rượu cũng không có việc vui gì, vậy giờ liền bắt các ngươi làm trò tiêu khiển đi!"

Nghe được lời nói vũ nhục trắng trợn như thế này, không chỉ khiến cho Kiều Cổ Vũ mặt mày lập tức lạnh lại, mà ngay cả Diệp Thần con mắt cũng đều híp lại, một tia sáng lạnh lẽo lập tức lưu chuyển trong đó.

"Điếc không sợ súng!" Bộ Kinh Vân sau lưng Diệp Thần bỗng nhiên ngẩng đầu lên, sát cơ trong ánh mắt lập tức tràn ra xung quanh.

Đối với Bộ Kinh Vân mà nói, quản ngươi có thân phận cùng bối cảnh cường đại gì, Tuyệt Thế Hảo Kiếm vừa ra liền sẽ cho ngươi đi chầu Diêm Vương, bối cảnh mạnh hơn nữa thì đến trước mặt Diêm La vương cũng chỉ là vật trang trí!

Ngay ở lúc song phương giằng co đi lên, thậm chí là có khuynh hướng ra tay chuẩn bị đánh nhau thì, một thanh niên mặc áo trắng trong đám người Tử Vận Tông bỗng nhiên đứng dậy, hắn đầu tiên là quay về đồng bạn bên cạnh quát lớn một câu: "Vân Hoang, không nên nháo sự!"

Nghe được thanh niên mặc áo trắng này vừa mở miệng, tên đệ tử Tử Vận Tông tên Vân Hoang liền bất đắc dĩ nói: "Vâng, Đại sư huynh!"

Thanh niên mặc áo trắng này, chính là đại sư huynh của chúng đệ tử nội môn Tử Vận Tông, Cô Nho Vân.

Cô Nho Vân quát lớn đồng bạn chính mình một câu sau, rồi hướng về Kiều Cổ Vũ bên này bồi lễ nói: "Mấy vị bằng hữu, tại hạ Cô Nho Vân, người sư đệ này của ta không biết giữ mồm giữ miệng, còn xin các vị không nên để ở trong lòng."

"Ta hôm nay dám bao lâu nơi này, cũng là được sự cho phép của cao tầng nơi đây cho nên mới dám làm vậy, hi vọng các vị có thể thứ lỗi cho ta."

Cô Nho Vân này vừa mở miệng, khí độ liền hiển lộ ra, thân là đại sư huynh của đệ tử nội môn Tử Vận Tông, trên người hắn lại không có một chút ngạo khí nào toát ra, trái lại là tràn ngập vẻ khiêm tốn.

Nghe được cái đại sư huynh Tử Vận Tông này tự mình đứng ra xin lỗi, sắc mặt Kiều Cổ Vũ cùng Diệp Thần liền hòa hoãn trở lại.

Kiều Cổ Vũ liền lắc đầu, nếu đối phương đã nói như vậy, hắn đương nhiên sẽ không truy cứu nữa, hơn nữa hắn cũng đã từng nghe nói qua Cô Nho Vân, cho nên liền trực tiếp mở miệng nói: "Đã như vậy, vậy chúng ta liền cáo từ!"

Ngay ở thời điểm Kiều Cổ Vũ cùng Diệp Thần bọn họ chuẩn bị rời đi, thì bên trong đám người Tử Vận Tông kia nhưng lại có một người bỗng nhiên vọt ra.

"Thiên Linh Tông, các ngươi đứng lại cho ta! !"

Nghe có người chỉ mặt gọi tên hô lên ba chữ Thiên Linh Tông, trên mặt Diệp Thần liền lộ ra vẻ kinh ngạc, Thiên Linh Tông bọn họ tiếng tăm tựa hồ không có lớn như vậy đi, liền ngay cả ở Tử Nguyệt thành cũng có người biết đến bọn họ?

Bất quá trong giọng nói này, tựa hồ còn có cừu hận a.

Diệp Thần liền quay đầu lại, nhìn thấy một khuôn mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, qua vài tức thời gian, Diệp Thần mới nhớ tới người đó là ai.

Đệ tử nội môn Tử Vận Tông, Triệu Thái Hư!

Cái tên này, trước đây tìm tới Thiên Linh Tông bọn họ, đồng thời còn ở Thiên Linh Tông bọn họ ngang ngược, sau đó liền bị Nhiếp Phong một chân đánh bay.

Nhìn thấy Triệu Thái Hư, trên mặt Diệp Thần liền lộ ra nụ cười khổ, cái này gọi là không phải oan gia không tụ đầu sao?

Cái gọi là kẻ thù gặp mặt đặc biệt đỏ mắt, Triệu Thái Hư cho rằng mình ở Thiên Linh Tông chịu đến thiên đại sỉ nhục, đồng thời liền chuẩn bị trở về tông môn ở trên sinh nhật của đại sư huynh lấy lòng hắn, sau đó liền để đại sư huynh vì chính mình mà báo thù!

Kết quả lại vạn vạn không nghĩ tới là, ngày hôm nay đang cùng đại sư huynh dự sinh nhật của hắn, lại gặp phải bọn khốn kiếp Thiên Linh Tông kia.

Tim Triệu Thái Hư đập bỗng nhanh hơn, hắn bỗng nhiên cảm thấy vô cùng kích thích, chuyện này quả thật là ông trời mở cho hắn một cơ hội báo thù đây.

"Đại sư huynh, trước ta cùng ngươi nói đám người Thiên Linh Tông sỉ nhục ta, chính là đám người bọn họ!" Triệu Thái Hư lập tức ở trước mặt Cô Nho Vân, chỉ thẳng vào Diệp Thần bọn họ nói rằng.

Khi nãy Triệu Thái Hư trong bữ tiệc tận tâm tận lực lấy lòng Cô Nho Vân, đồng thời đưa ra lễ vật có giá trị liên thành, hắn tin tưởng Cô Nho Vân sẽ vì chính mình mà ra mặt.

Mà sự thực cũng đúng là như hắn nghĩ như vậy.

"Chư vị Thiên Linh Tông, còn xin dừng bước!" Con mắt Cô Nho Vân bỗng nhiên híp lại, lạnh lùng nhìn về phía đám người Diệp Thần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.