Sử Thượng Tối Cường Tông Chủ

Chương 165: Phong Vân tái kết hợp



Một tông môn cường đại, sẽ không còn chú trọng về nhân số nữa, mà sẽ coi trọng về thực lực và tu vi.

Nếu tông môn trong đó hơn một ức đệ tử, Tông Chủ mạnh nhất có thể cũng bất quá chỉ là Luyện Thần cảnh, như vậy cái tông môn này vẫn chỉ là hạ phẩm tông môn mà thôi, nhiều nhất cũng chỉ có thể chống lại trung phẩm tông môn hoặc cũng có thể là không chịu nổi một kích!

Cho dù là thông qua số mệnh tông môn mượn lực lượng của chúng đệ tử, thì vẫn sẽ như trước lực lượng tăng lên có hạn, bởi vì tự thân tu vi Tông Chủ cũng đã không cao rồi, thì mượn tới lực lượng cũng sẽ vướng phải bích chướng.

Chiến thuật biển người, có thể ở trong thế giới phàm nhân rất hữu hiệu, thế nhưng mà một khi đã bước vào Tu Luyện Giới, thì vật không đáng tiền nhất chính là mạng người.

Một tu sĩ Nguyên Thần cảnh giới, có khả năng một mình giữa không gian tiêu diệt ngàn vạn tu sĩ Luyện Thần cảnh, đây chính là chênh lệch về thực lực, căn bản không phải là nhân số có khả năng bù đắp.

Cho nên Diệp Thần bọn họ một đường thế như chẻ tre, trừ phi là gặp phải tu sĩ Hóa Thần cảnh, nếu không thì không gì có thể cản!

Sau một lát, mọi người đã đến trên đỉnh núi, gặp được sơn môn của Phi Hạc Tông.

Phi Hạc Tông, không hổ là tông môn chí cực Diệp Thần gặp phải, cho nên hắn đây cũng là muốn xem sơn môn của bọn họ là có cái dạng gì.

Tử Vận Tông mặc dù là tông môn vương đạo cấp, thế nhưng mà Diệp Thần hắn vẫn không có đi qua, trước đây hắn vẫn chỉ là đến Tử Nguyệt thành, căn bản là không có cơ hội thấy được sơn môn của Tử Vận Tông, thì đã phải vội vả chạy trối chết ly khai khỏi khu vực của Tử Vận Tông.

"Người nào dám xông lên Phi Hạc Tông! !" Trước cửa Phi Hạc Tông Sơn, lực lượng thủ vệ liền mạnh lên rất nhiều, đứng một đội tu sĩ Luyện Thần đỉnh phong.

Trong nháy mắt bọn họ thấy đám người Diệp Thần, trên mặt đầu tiên chính là lộ ra thần tình kinh hãi, bởi vì bọn họ căn bản là không có nhận được bất kỳ bẩm báo nào từ dưới chân núi truyền lên.

Như vậy cũng chỉ có một giải thích, chính là những người trước mặt này là sấm đi lên dụ phi thành thê, vương gia đoạn yêu nghiệt! (Đoạn này hơi tối nghĩa bạn nào hiểu có thể nói nói cho mình biết mình sửa lại)

Tự tiện xông lên Phi Hạc Tông, đây quả thực là bất kính đối với Phi Hạc Tông bọn họ, là đại nghịch bất đạo.

"Người giết ngươi!" Diệp Thần vốn có ý tưởng trang bức phun ra những lời nói này, thế nhưng về sau hắn lại cảm giác được những lời này quá mức ngây thơ, cho nên lại nuốt trở vào.

Cho nên hắn liền không nói hai lời, xách theo Thiên Toái đao trước hết giết lên trước.

Nếu đã quyết định đến tàn sát bừa bãi như vậy thì hắn liền không cần nhiều lời vô ích nữa. Chỉ cần chiến đấu, chỉ cần tiên huyết cùng khói thuốc súng.

Diệp Thần vừa xuất thủ, Bộ Kinh Vân cùng Nhiếp Phong bọn họ tự nhiên sẽ không nhàn rỗi.

Nhất là những trưởng lão Thiên Linh Tông, càng nhanh chóng móc ra binh khí đi lên. Trước đây, Diệp Thần dọc theo đường đi đều trêu chọc phải cường địch, không phải là Thông Thần cảnh thì cũng là Hóa Thần, căn bản cũng không cho bọn họ, những trưởng lão này có cơ hội xuất thủ.

Bởi vì những trưởng lão này dù sao cũng chỉ là Luyện Thần cảnh giới mà thôi. Làm sao mà có thể là đối thủ của những Thông Thần cảnh đó thậm chí là Hóa Thần cảnh?

Hôm nay thật vất vả mới gặp phải đối thủ Luyện Thần cảnh giới, bọn họ tự nhiên là ngựa không ngừng vó mà giết đi lên.

Kèn lệnh chiến đấu lập tức vang lên, đệ tử Phi Hạc Tông càng ngày càng tràn vào nhiều hơn, tràn lan ra giống như là thủy triều vậy, có loại cảm giác giết cũng không giết xong.

Chân mày Diệp Thần cau lại. Quay về phía mọi người Thiên Linh Tông sau lưng nói: "Đừng để ý đến người bên ngoài nữa, lập tức giết hướng về phía Từ Đường đi, mục tiêu của chúng ta, chính là số mệnh của Phi Hạc Tông!"

Những đệ tử Phi Hạc Tông này tuy rằng không phải là đối thủ của bọn họ, thế nhưng mà nhất quyền nan địch tứ thủ, cho nên ở chỗ này hỗn chiến cũng không phải là một ý kiến sáng suốt.

Bọn họ dù sao cũng không có cường giả Nguyên Thần cảnh, cho nên không làm được loại động tác phất tay một cái liền trấn giết ngàn người!

Nguyên Thần cảnh, thần thức cũng đã cường đại đến một trình độ nhất định rồi. Đã có khả năng dùng để công kích, đồng thời loại công kích cường thế này, động một cái liền có thể lấy tánh mạng của người khác.

Như những tu sĩ Luyện Thần cảnh giới này. Ngay cả Thần Thức đều chưa tu luyện qua, căn bản là không đở được công kích từ thần thức của Nguyên Thần cảnh, đảo qua một cái liền sẽ chết một mảng lớn.

Dĩ nhiên, thần thức công kích, đối với tu sĩ Nguyên Thần cảnh giới tiêu hao hết sức kinh người, đồng thời rất khó khôi phục. Cho nên Nguyên Thần cảnh giới tu sĩ giống nhau đều sẽ không dễ dàng vận dụng loại công kích này!

"Từ đâu tới một đám cuồng đồ, dám đến Phi Hạc Tông ta dương oai!" Ngay thời điểm Diệp Thần bọn họ một đường chém giết một đường đi tới gần vị trí Từ Đường, thì bất thình lình từ giữa hư không bỗng vang lên một tiếng gầm giận dữ.

Chỉ thấy một bạch phát lão giả từ bên trong từ đường đi ra, vẻ mặt chấn nộ nhìn về phía đệ tử Phi Hạc Tông đang vây công đám người Diệp Thần .

Diệp Thần ánh mắt lập tức ngưng trọng. Bởi vì cao thủ mạnh nhất Phi Hạc Tông lúc này, nhất định là đang ở tại Từ Đường trấn thủ. Dù sao Từ Đường cũng chính là địa phương trọng yếu nhất, so với tàng kinh các và tàng bảo các còn trọng yếu hơn rất nhiều, bởi vì chỗ đó chính là nơi trấn áp toàn bộ số mệnh của tông môn.

Một khi Từ Đường bị hủy diệt, thì số mệnh sẽ tiêu tán, lập tức liền đại biểu cho tông môn đã diệt vong!

Tuy rằng cái từ diệt vong này có chút khoa trương, bởi vì bọn họ còn có thể trùng kiến tông môn lại, thế nhưng mà trùng kiến tông môn vẫn cần phải một lần nữa tích lũy số mệnh, tựu như cùng hạ phẩm tông môn giống nhau.

Cái lão giả này từ bên trong Từ Đường đi ra, cũng không có nằm ngoài dự liệu của Diệp Thần, đúng một tu sĩ Hóa Thần cảnh!

Tuy rằng tu vi Diệp Thần chỉ là Thông Thần cảnh, căn bản không khả năng cảm giác được tu vi của Hóa Thần cảnh, thế nhưng mà hắn đã hai lần cùng Hóa Thần cảnh giới giằng co, cho nên đối với khí tức của Hóa Thần cảnh giới, vẫn có một tia lý giải.

Chỉ nhìn lão giả này một cái, Diệp Thần liền xác định được đây chính là Hóa Thần cảnh giới, vì trên người đối phương toát ra khí tức rất quen thuộc! Dĩ nhiên, nguyên nhân cũng là bởi vì lão giả này cũng không có che giấu chút nào tu vi bản thân.

Không chỉ không có ẩn dấu, để trấn áp những thứ cuồng đồ mạo phạm Phi Hạc Tông này, hắn còn để cho khí thế bạo phát đến cực hạn!

"Mặc kệ các ngươi là ai, dám đến Phi Hạc Tông dương oai, đều chỉ có một con đường chết!" Cái bạch phát lão giả này thấy bên ngoài Từ Đường phát sinh một màn như vậy, nhất thời trong cơn giận dữ liền quay phía Diệp Thần bọn họ mắng chửi một trận.

Diệp Thần nhìn cái bạch phát lão giả này, vùng xung quanh lông mày dần dần ngưng lại, bởi vì hắn không biết được tên bạch phát lão giả này có đúng hay không là cao thủ Hóa Thần cảnh duy nhất.

Vạn nhất thời điểm hắn dùng Thanh Đồng bảo tọa tiêu diệt cái bạch phát lão giả này, vạn nhất lại xuất hiện thêm một tên nữa thì làm sao bây giờ?

Bên trong Thanh Đồng bảo tọa cắn nuốt số mệnh của Thi Âm tông, thế nhưng nó cũng chỉ đủ để duy trì cho Hạn Bạt chi linh ra đây trong thời gian ba hơi thở mà thôi.

Ba hơi thở thật ra là rất ngắn, coi như là Hạn Bạt chi linh cường thịnh trở lại, cũng chỉ có thể xuất hiện trong ba hơi thở, cái này cũng không có chút đường sống nào.

Ra thủ một lần, ít nhất cũng cần thời gian ba hơi thở, tựa như lần trước, xuất hiện nổi giận gầm lên một tiếng, thời gian ba hơi thở liền qua đi, thật là giống như một cái chớp mắt vậy.

Muốn đem thời gian ba hơi thở chia làm hai lần sử dụng, căn bản là không khả năng!

"Nhị Trưởng Lão, bọn người kia không có tự tiện xông vào Phi Hạc Tông, hơn nữa bọn hắn còn giết hơn mười người đệ tử của chúng ta, thậm chí trong đó còn có đệ tử hạch tâm cũng đã chết trong tay bọn họ." Trong đám người vây công, có người liền lớn tiếng quay về phía bạch phát lão giả kia gào lên.

Từ trong giọng nói có khả năng nghe ra, cái Bạch Phát Lão Giả này chính là Nhị Trưởng Lão của Phi Hạc Tông.

"Đã như vậy, lão phu cũng sẽ không cho các ngươi cơ hội giải thích nữa, toàn bộ trấn áp xuống cho ta!" Cái Nhị Trưởng Lão Phi Hạc Tông này trên khuôn mặt vẻ tức giận càng sâu hơn trước, hắn liền lười nhiều lời, trực tiếp ngang trời phi về phía Diệp Thần bọn họ đánh tới.

Một cái đại thủ ấn hình hạc từ trên trời lập tức giáng xuống, đây là một môn tuyệt học của Phi Hạc Tông, địa cấp hạ phẩm vũ kỹ.

Phi Hạc Liệt Vân chưởng, một chưởng đánh ra băng vân nứt đá, uy lực kinh người.

Ở dưới suy nghĩ của Nhị Trưởng Lão Phi Hạc Tông xem ra, những thứ cuồng đồ đối diện này tuy rằng tàn nhẫn, thế nhưng mà bất quá cũng chỉ là một đám Thông Thần cảnh mà thôi, căn bản không thể nào là đối thủ của mình.

Thông Thần cảnh giới, cùng Hóa Thần cảnh giới có khác biệt chênh lệch một trời một vực, cho nên hắn đối với một chưởng này của mình có đầy đủ lòng tin, tuyệt đối có thể trấn áp được đối phương.

Mà những đệ tử Phi Hạc Tông đó, khi nhìn thấy Nhị Trưởng Lão xuất thủ trong nháy mắt đó, cũng đã cùng Diệp Thần bọn họ kéo ra cự ly. Bởi vì dựa theo tính tình của Nhị Trưởng Lão mà bọn họ biết, tuyệt đối sẽ đại khai sát giới, nếu như khoảng cách quá gần, rất có thể sẽ bị vạ lây.

"Ầm ầm!" Bộ Kinh Vân lập tức xuất thủ, một chưởng đánh ra, Bài Vân Chưởng nhất thức bá đạo nhất lập tức đi ra, Tê Thiên Bài Vân.

Song chưởng tựa hồ vung lên, thực sự có khả năng chấn vỡ cả hư không.

Đáng tiếc, đây cũng chỉ là khả năng mà thôi, cũng không phải là sự thực làm được. Bài Vân Chưởng của Bộ Kinh Vân không yếu, thế nhưng mà cảnh giới của hắn còn kém Nhị Trưởng Lão Phi Hạc Tông nhiều lắm.

Cho nên một chưởng này vừa giao nhau, thắng bại liền phân chia rồi, Bài Vân Chưởng không chỉ không có chặn được, trái lại còn bị Phi Hạc Băng Vân Chưởng đánh cho vỡ nát.

Băng Vân Chưởng, Băng Vân Chưởng vừa ra liền đánh nát Bài Vân Chưởng.

"Leng keng!" Tuyết Ẩm Cuồng Đao lập tức ra khỏi vỏ, Phong Huyết trong cơ thể Nhiếp Phong liền điên cuồng bạo phát, hắn chân đạp Phong Thần Thối, trong tay Tuyết Ẩm Đao liền hung hãn chém xuống.

Kinh Hàn Nhất Miết, Hàn Tuyệt Phách Tuyệt nhất đao, thật sự là sắc bén vô song, ánh đao có thể đem thương khung chém rách bá đạo vô song.

Đáng tiếc, thực lực như trước vẫn không đủ!

Hàng rào giữa Thông Thần cảnh giới cùng Hóa Thần cảnh giới, không phải là dễ dàng vượt qua được như vậy.

Thân thể Nhiếp Phong cũng là bay ra ngoài, căn bản là không đở được một chưởng của Nhị Trưởng Lão Phi Hạc Tông.

"Trưởng lão uy vũ ! !"

Đệ tử Phi Hạc Tông lập tức lớn tiếng hô lên, mặc dù biết những thứ cuồng đồ này khẳng định không phải là đối thủ của Nhị Trưởng Lão, thế nhưng mà tận mắt xem những người này bị đánh bại, bọn họ vẫn là như trước hết sức kích động.

Bởi vì Diệp Thần bọn họ vừa rồi chính là thế không thể đỡ liên tục chém giết rất nhiều đệ tử bọn họ, trong đó còn có bạn thân của bọn họ, cho nên bọn họ liền đối với đám người Diệp Thần đúng là hận thấu xương!

"Rữa!" Diệp Thần từ bên trong trữ vật giới chỉ lấy ra Thanh Đồng Vương Tọa, sau đó liền đặt mông ngồi xuống. Trong tay của hắn nắm Hoàng Thiên ấn, nhưng mà lại không có lập tức đem Hoàng Thiên ấn khảm nhập vào bên trong bảo tọa.

Bởi vì hắn còn đang do dự, một khi đem Hoàng Thiên ấn đặt vào cơ quan, liền sẽ lập tức kích hoạt Hạn Bạt chi linh, vạn nhất cái Phi Hạc Tông này bên trong còn một Hóa Thần cảnh giới nữa, hắn sẽ không còn lá bài tẩy.

"Thực sự là cuồng vọng, lại còn dám ở trước mặt lão phu ngồi xuống!" Nhị Trưởng Lão thấy Diệp Thần bộ dáng thông thả lấy ra một cái bảo tọa, đồng thời còn ngồi xuống, đây quả thật chính là đem hắn vũ nhục mà.

Loại hành vi này, rõ ràng là đang đùa cợt mình, không chỉ không đem mình để vào trong mắt, đây căn bản là không thể nào chịu đựng được mà!

Cho nên Nhị Trưởng Lão hắn liền dứt khoát bỏ ý định ra tay với Nhiếp Phong cùng Bộ Kinh Vân nữa, ngược lại là hướng về phương hướng Diệp Thần, đưa bàn tay đè xuống.

Khiêu khích mình, liền phải trả giá thật lớn a.

Hắn thấy, hành vi này Diệp Thần, quả thực chính là khiêu khích. Là trắng trợn khiêu khích cùng vũ nhục!

Thấy Nhị Trưởng Lão Phi Hạc Tông ra tay với mình, ánh mắt Diệp Thần càng ngày càng lạnh mạc, Hoàng Thiên ấn trong tay hắn càng ngày càng gấp, vẫn ở chỗ cũ do dự có hay không bỏ vào cơ quan.

Thật sự nếu như không ấn xuống, tùy ý để cái Nhị Trưởng Lão Phi Hạc Tông này xuất thủ, bọn họ sẽ lập tức rơi vào bị động lớn lao.

Cuối, Diệp Thần vẫn là không có đem Hoàng Thiên ấn buông, bởi vì Nhiếp Phong cùng Bộ Kinh Vân đã đồng thời xuất hiện ở trước mặt hắn.

Phong Vân Hợp Bích, Ma Kha Vô Lượng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.