Sử Thượng Tối Cường Tông Chủ

Chương 196: Thông thần trung kỳ



Nghe được câu trả lời của Đạt Ma, trên mặt của Diệp Thần liền lộ ra vẻ kinh ngạc, tà tính bên trong Huyết Thần quả này nồng nặc như vậy, lại chỉ cần ba ngày là có thể triệt để loại trừ?

Có điều vừa nghĩ tới lúc trước trên người Đạt Ma bộc phát ra vô tận phật quang, Diệp Thần liền bình tĩnh lại, phật tâm của Đạt Ma tổ sư, há là người bình thường có thể so sánh tới?

Trên thực tế Diệp Thần cũng rất rõ ràng, mặc kệ là Phong Vân hay là Đạt Ma, bọn họ đều là thiên kiêu của một thời đại. Đặc biệt là Đạt Ma, càng là có tiềm chất thành Phật, sau khi đi tới Huyền Tinh đại lục, Đạt Ma nhất định sẽ như cá về biển, hóa long bay lên.

Những nhân vật được sáng tạo ra này, lúc vừa sáng tạo đi ra tuy rằng thực lực không phải là rất mạnh, thế nhưng chỉ cần cho bọn họ đủ thời gian, bọn họ sớm muộn gì cũng đều sẽ trở thành thiên kiêu trên Huyền Tinh đại lục!

Hai ngày sau, Diệp Thần bọn họ đi tới Cửu Dương thành. Đối với tòa thành trì cuối cùng này, Diệp Thần vô cùng để bụng, bởi vì hắn hầu như đã có thể xác định được, động phủ của Huyết Thủ Nhân phật chính là ở phụ cận Cửu Dương thành.

Có điều hắn cũng không có manh động, mà là chờ đợi Đạt Ma đem Huyết Thần quả tinh chế.

Lại qua một ngày, thời gian ba ngày Đạt Ma nói rốt cục cũng qua, Diệp Thần cũng được toại nguyện thấy được Huyết Thần quả đã được loại bỏ tà tính.

Huyết Thần quả trước đây, trên nó tràn ngập khí tức máu tanh và tà ác, khiến người ta liếc mắt nhìn một cái cũng cảm giác cực kỳ buồn nôn.

Thế nhưng sau ba ngày thời gian qua đi, viên Huyết Thần quả này vậy mà đã không còn có chút huyết tinh chi khí nào, thay vào đó chính là vẻ tươi đẹp cùng sạch sẽ. Thời khắc này Huyết Thần quả nhìn sơ qua thật giống như là một trái cà chua vậy, khiến người ta không nhịn được mà muốn đi cắn một cái.

Chỉ là nhìn qua Huyết Thần quả này một chút. Diệp Thần liền biết, Huyết Thần quả này đã hoàn toàn được tinh chế, không còn tồn tại một chút tà tính nào ở bên trong. Sạch sành sanh.

Diệp Thần cũng không do dự, thứ này để ở trên người càng lâu càng không được, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất có chuyện gì thì làm sao bây giờ?

Vì lẽ đó Diệp Thần liền trực tiếp một người trở về phòng, một cái nuốt xuống. Thứ này, tự nhiên là do chính mình hưởng dụng rồi, Diệp Thần chắc chắn sẽ không đem ban thưởng cho người khác.

"Hả? Linh lực thật nồng đậm!" Ánh mắt Diệp Thần sáng lên, có chút kích động tự nói.

Hắn vừa đem Huyết thần quả này nuốt vào trong bụng. Liền cảm giác được trong cơ thể bỗng nhiên có một luồng linh khí bàng bạc dâng trào lên, điên cuồng bị cơ thể hấp thu.

Chân khí và chân nguyên hai loại sức mạnh đều đang điên cuồng hấp thu linh khí phát ra từ bên trong Huyết Thần quả, thậm chí ở vị trí đan điền cái ngọn lửa đại diện cho Hạn Bạt chi thân kia, cũng đang điên cuồng hấp thu loại linh lực này, ngọn lửa cũng đang dần dần lớn mạnh. Ngưng tụ.

Diệp Thần có thể cảm giác được tu vi của chính mình đang tịnh tiến, Tử Khí Đông Lai kinh, Di Thiên Thần Quyết, Hạn Bạt chi thân, đều ở dưới Huyết thần quả bắn ra cỗ linh khí này điên cuồng vận chuyển, tiến bộ không ngừng.

Quanh thân thể Diệp Thần lúc này, xuất hiện một tầng tử khí nhàn nhạt tản mát đi ra, để hắn phảng phất như đang bên trong tiên cảnh, đây chính là sức mạnh của Tử Khí Đông Lai kinh.

Bởi vì Diệp Thần tu luyện Tử Khí Đông Lai kinh khá là trì. Cho nên chân khí trong cơ thể xa xa còn lâu mới có được sự mạnh mẽ của di thiên chân nguyên, bây giờ ở dưới Huyết Thần quả gia trì, Tử Khí Đông Lai kinh tu luyện ra chân khí đang từ từ tăng cường. Dần dần chiếm lấy toàn bộ đan điền.

Sau một canh giờ, trong cơ thể Diệp Thần đột nhiên bùng nổ ra một tiếng nổ vang, sau đó hắn bỗng nhiên mở mắt ra, đứng lên.

"Thông thần trung kỳ!" Trên mặt Diệp Thần lộ ra vẻ hưng phấn, một viên Huyết thần quả, vậy mà lại để cho tu vi của hắn đạt đến cảnh giới thông thần trung kỳ.

Lần này hành trình đến Huyết Ngân tông. Xác thực là thu hoạch khá dồi dào! Theo Diệp Thần hắn, mặc kệ là lấy được bảo vật ra sao. Đều không có trọng yếu bằng tu vi tăng bản thân tăng lên. Bây giờ ở dưới sự giúp đỡ của Huyết Thần quả, hắn một lần liền đột phá đến thông thần trung kỳ, thực sự là để hắn kích động không thôi.

Đồng thời cảnh giới thông thần trung kỳ của Diệp Thần, so với thông thần trung kỳ bình thường thì mạnh mẽ hơn rất nhiều, trước đây hắn tu luyện Tử Khí Đông Lai kinh quá trễ, vì lẽ đó chân khí cũng không mạnh. Bây giờ ở dưới sự giúp đỡ của Huyết Thần quả, chân khí của hắn liền đạt đến cảnh giới thông thần trung kỳ.

Hơn nữa, Chân Nguyên so với chân khí càng mạnh mẽ hơn, Diệp Thần bây giờ về mặt sức mạnh đã hoàn toàn có thể so với thông thần hậu kỳ. Hơn nữa hắn còn có thượng phẩm Đạo khí Thiên Toái Đao, Diệp Thần coi như là muốn muốn chém giết thông thần đỉnh pjong, cũng không phải là khó khăn như trước.

"Mặc kệ là Di Thiên Thần Quyết, hay là Tử Khí Đông Lai kinh, đều chỉ là công pháp, chúng nó có thể giúp đỡ mình đại thể cũng chỉ là mặt tu vi, chỉ có thể giúp mình tăng lên một cảnh giới." Diệp Thần tự lẩm bẩm: "Còn chân chính có thể mang cho mình sức chiến đấu siêu cường, chính là Hạn Bạt Chi Thân!"

Đối với công pháp cùng võ kỹ của mình, Diệp Thần đều có nhận thức rất sâu, ví như Di Thiên Thần Quyết cùng Tử Khí Đông Lai kinh, có thể để cho hắn ở thông thần tiền kỳ chém giết thông thần hậu kỳ, thậm chí là chém giết thông thần đỉnh phong.

Nhưng đây cũng chỉ là đối mặt với tu sĩ phổ thông, nếu như đối thủ cũng tu luyện công pháp là địa cấp thượng phẩm, thậm chí là công pháp thiên cấp, như vậy Diệp Thần cũng sẽ không còn một chút nào ưu thế nào.

Nếu là gặp phải một tu sĩ thông thần trung kỳ tu luyện công pháp thiên cấp, Diệp Thần thậm chí cũng không dám hứa chắc là có thể chiến thắng được đối phương, bởi vì Diệp Thần có thể vượt cấp giết địch, thì đối thủ cũng có thể.

Chỉ có cấp độ của Hạn Bạt Chi Thân tăng lên, đây mới thực sự là nghiền ép, dễ dàng vượt cấp hành hạ cường địch đến chết.

Cho tới Trấn Ngục Hóa Ma kinh, Diệp Thần tạm thời vẫn không có tu luyện, bởi vì tu luyện môn công pháp này cũng không phải là dễ dàng như vậy, hơn nữa Diệp Thần đối với Trấn Ngục Hóa Ma kinh cùng Trấn Thế Ma Quyền còn có dự định khác.

Sau khi hấp thu xong Huyết Thần quả, Diệp Thần cũng không có lại dừng lại, mà là trực tiếp dẫn mọi người, rời khỏi Cửu Dương thành tìm kiếm động phủ của Huyết Thủ Nhân phật.

Diệp Thần sở dĩ đi tới nơi này, chính là vì động phủ của Huyết Thủ Nhân phật, mặc kệ là cứu Lâm Hương Minh hay là diệt Huyết Ngân tông, kỳ thực đều là tiện tay mà làm.

"Động phủ của Huyết Thủ Nhân phật, nhất định là ở phụ cận Cửu Dương thành, chỉ cần tìm được động phủ của Huyết Thủ Nhân phật, sau đó chúng ta sẽ một lần nữa thành lập lại Thiên Linh tông!" Trên đường, Diệp Thần quay về phía Lý Kiến Hoa cùng năm vị trưởng lão còn lại nói.

Những trưởng lão này cùng Nhiếp Phong Bộ Kinh Vân không giống nhau, bọn họ cũng không phải là khăng khăng một mực làm tuỳ tùng cho Diệp Thần, sở dĩ đi theo Diệp Thần, là bởi vì Thiên Linh tông.

Nói rõ hơn, chính là bọn người Nhiếp Phong cùng Bộ Kinh Vân, là người của Diệp Thần hắn! Mà những trưởng lão này, là người của Thiên Linh tông.

Diệp Thần mặc dù là tông chủ Thiên Linh tông, thế nhưng mà hắn lại không có cách nào có thể thay thế được địa vị Thiên Linh tông ở trong lòng những vị trưởng lão này.

Một là nhà, một là người, không thể gộp hai cái làm một được!

Quả nhiên, sau khi nghe được Diệp Thần nói muốn trùng kiến lại tông môn, Lý Kiến Hoa cùng năm vị trưởng lão còn lại đều là mặt đầy kích động, cảm giác mấy ngày nay bàng hoàng cùng cực khổ đều là đáng giá.

Sau khi rời khỏi Cửu Dương thành, Diệp Thần liền chăm chú đem hai viên ma cốt xá lợi thả ra nắm ở trong tay, bởi vì chỉ có như vậy hắn mới có thể tinh chuẩn không sai sót cảm nhận được sự tồn tại của động phủ Huyết Thủ Nhân phật.

Phụ cận Cửu Dương thành, nghe qua người không biết liền cho là nó rất nhỏ, thế nhưng trên thực tế cũng không phải là như vậy, bởi vì cái từ phụ cận này rất bao la, bốn phương tám hướng, ngươi toàn bộ đều phải đi một lần, mới có thể có cảm ứng được.

Diệp Thần bọn họ đầu tiên là hướng về hướng đông mà đi, đi đầy đủ mười dặm. Dọc theo đường đi mặc kệ là đồi núi hay là sông hồ, Diệp Thần đều không có buông tha, cẩn thận cảm ứng, kết quả lại không hề có thu hoạch.

Sau đó Diệp Thần liền trở về Cửu Dương thành, tiếp theo lại đi về phía nam mười dặm.

Mười dặm, đã là một khoảng cách cực kỳ rộng lớn, nếu nói là xung quanh Cửu Dương thành, như vậy chi vi liền không thể vượt quá mười dặm.

Phía nam, Diệp Thần hắn vẫn không có cảm ứng gì, thế nhưng là gặp phải một người nửa sống nửa chín, Lâm Hương Minh.

Thiếu nữ này vẫn mang theo khăn che mặt, thế nhưng Diệp Thần bọn họ một chút liền nhận ra nàng, hết cách rồi, khí chất của nàng thực sự là quá mức đặc biệt, loại khí tức sạch sẽ thanh thuần này rất khó có thể từ trên người thứ hai nhìn thấy được.

Diệp Thần nhìn thấy Lâm Hương Minh, thế nhưng Lâm Hương Minh nàng cũng không nhìn thấy Diệp Thần, bởi vì Lâm Hương Minh là ở trong đám người, hướng về một phương hướng mà đi.

Tình huống như thế, Diệp Thần tự nhiên cũng chẳng muốn đi tới cùng đối phương chào hỏi.

Đúng là Hạn Bạt chi linh sau khi nhìn thấy Lâm Hương Minh, lại là không nhịn được giựt giây Diệp Thần đem Lâm Hương Minh đoạt tới.

Lần này Diệp Thần rốt cục là không nhịn được, mà quay về phía Hạn Bạt chi linh cả giận nói: "Ngươi có phải là thời điểm trước đây tu luyện Hạn Bạt Chi Thân liền bị cái tâm ma gì đó xâm lấn qua, cho nên mới lưu lại bóng ma trong lòng ngươi? Hiện tại vừa nhìn thấy người có thể khắc chế được tâm ma, liền không nhịn được mà chiếm đoạt?"

Hạn Bạt chi lập tức linh trầm mặc, Diệp Thần thuận miệng một câu bực tức, kỳ thực đã nói trúng chỗ đau trong lòng của hắn.

Diệp Thần nhìn thấy Hạn Bạt chi linh đột nhiên yên tĩnh lại, đúng là cảm giác có chút không thích ứng, có điều hắn cũng lười hỏi nhiều, lắc lắc đầu. Nếu đối phương đã không có phản ứng, vậy thì hắn lại tiếp tục đi tìm động phủ của Huyết Thủ Nhân phật.

Kết quả nửa ngày sau, Hạn Bạt chi linh lại không nhịn được mà xen mồm đến một câu: "Sự khủng bố của tâm ma, ngươi thật sự là không thể nào tưởng tượng nổi đâu, ta sớm tính toán như thế cũng là vì muốn tốt cho ngươi mà thôi. Ngươi chỉ là tu luyện Hạn Bạt Chi Thân, ngược lại cũng không cần quá mức lo lắng, thế nhưng ngươi lại được cái Trấn Ngục Hóa Ma kinh kia, chính là lấy dầu tưới lên lửa ngày sau tâm ma giáng lâm nhất định sẽ cực kỳ khủng bố!"

Diệp Thần không để ý nữa, mà tiếp tục tìm kiếm động phủ.

Phía Đông cùng phía Nam cũng không có động tĩnh gì, như vậy cũng chỉ còn sót lại phía Tây cùng phía Bắc. Diệp Thần trở lại Cửu Dương thành, sau đó lại tiếp tục đi về hướng Tây.

Phía Tây của Cửu Dương thành, là dẫn tới một mảng rừng rậm hắc lâm. Có điều màu đen của thâm lâm này cùng Cửu Dương thành lại cách xa nhau gần trăm dặm, vì lẽ đó Diệp Thần cũng không cho là động phủ của Huyết Thủ Nhân phật sẽ ở bên trong mảng hắc lâm này.

Sau khi đi tiếp ba dặm, bước chân Diệp Thần lập tức ngừng lại, hắn phát hiện ra ma cốt xá lợi trong lòng bàn tay mình rốt cục động. Hơi động này, nhất thời để cho trong lòng Diệp Thần lộ ra một tia mỉm cười, hắn biết, động phủ của Huyết Thủ Nhân phật, nhất định là ở ngay xung quanh đây.

Sau khi Diệp Thần dừng bước lại, liền đánh giá một chút tình hình xung quanh, vị trí hiện tại của hắn là một mảnh sơn cốc nhỏ, vô cùng u tĩnh, trên mặt đất khắp nơi mọc đầy hoa hoa thảo thảo, tình cờ còn có thể nhìn thấy một ít thỏ rừng cùng gà rừng chạy loạn.

"Tông chủ, làm sao lại dừng lại?" Lý Kiến Hoa hỏi.

Hai cái phương hướng trước đây Diệp Thần đi đều là đi mười dặm mới dừng lại, lần này ngược lại chỉ đi ba dặm liền dừng lại, Lý Kiến Hoa theo bản năng cảm giác được là có tình huống đặc thù.

Diệp Thần liền quay đầu hướng mọi người cười nói: "Động phủ của Huyết Thủ Nhân phật, ở ngay chung quanh đây, mọi người tản ra cẩn thận tìm tòi một chút xem sao!"

Nghe được Diệp Thần nói động phủ của Huyết Thủ Nhân phật ở ngay đây, trên mặt mọi người liền lộ ra vẻ mặt phấn chấn, bận rộn lâu như vậy, rốt cục cũng kết thúc rồi a?

Vừa nghĩ tới sau khi tìm được động phủ chính là sự tình trùng kiến tông môn, trong lòng bọn họ đều là nóng hừng hực.

Ngay cả trên mặt Nhiếp Phong cùng Bộ Kinh Vân cũng lộ ra một tia cười nhạt, bọn họ tuy rằng quen thuộc bôn ba chung quanh, thế nhưng lại không thích loại cảm giác lục bình không rễ này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.