Sử Thượng Tối Cường Tông Chủ

Chương 75: Kinh biến, ma quan, Thiên Nhãn





"Hống ~~~~~~" trong quan tài, một nam tử áo bào đen đột nhiên đứng dậy.

Hắn không chỉ có một đôi tay trắng xám, mà ngay cả sắc mặt da dẻ cũng là một màu trắng bệch cực kỳ khủng bố, không có một chút máu nào.

Tựa hồ, đây không phải là sắc da của một người sống, mà là của một bộ thi thể vừa mới chết không lâu!

"Đại mộng ngàn năm, bản tọa rốt cục cũng hoàn toàn hấp thu Long mạch nơi đây rồi, hôm nay liền thức tỉnh dậy, vậy cây quả năm đó ta tìm được, rốt cục cũng đến thời điểm đi thu hoạch rồi!!" Vừa nói cánh tay người áo đen liền vung lên, cỗ quan tài kia liền lập tức biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa.

"Trấn Thiên Ma quán, ở trong long huyệt uẩn nhưỡng một ngàn năm, cuối cùng cũng luyện chế hoàn thành rồi."

Nam tử ánh mắt hơi động, lập tức phát ra một tiếng "Xèo" liền biến mất khỏi nơi đây.

Lần nữa hắn xuất hiện, là trên đỉnh ngọn Thái Hành sơn này.

Bên trong lòng ngọn Thái Hành sơn, cũng không phải là có lối đi bí mật nào thông về phía bên ngoài. Nam tử này đột nhiên xuất hiện ở nơi đây được là do, hắn đã sử dụng một loại bí thuật trong truyền thuyết——gọi là thuấn di!

"Tu luyện kiếp trước, tất cả mọi người trên đại lục đều là thuận thiên mà đi lên, còn ta nhưng lại là tách biệt đi trên con đường nghịch thiên mà đi, cứ khăng khăng cố chấp cho rằng con đường nghịch thiên mới là con đường chính xác nhất."

"Đến khi thân tử đạo tiêu, một khắc đó, tâm trí ta mới có thể rõ ràng, con đường chính xác nhất trên Huyền Tinh đại lục để tu luyện đến đỉnh phong, không phải là thuận theo lòng trời, cũng không phải là nghịch thiên, mà đó chính là. . . Trảm thiên! !"

"Mặc kệ là ngươi thuận thiên hay là nghịch thiên mà đi, thì đến bước cuối cùng, đều sẽ bị trời giáng thiên phạt tiêu diệt ngươi, bởi vì uy nghiêm của thiên là không thể bị xâm phạm."

Đứng trên đỉnh núi Thái Hành sơn, trong ánh mắt nam tử hắc bào bỗng nhiên lộ ra một tia hoài niệm khe khẽ, nhẹ giọng thở dài nói với chính mình: "Thời gian một ngàn năm qua đi, thương hải tang điền, vật đổi sao dời, đến ngay cả Thái Hành sơn nơi đây, cũng không thể chịu đựng được tuế nguyệt bào mòn. Không biết hiện nay trên đời này, ai còn nhớ tới ta một thời thiên kiêu Cô Yểm không?"

Ánh mắt hắn thoáng nhìn qua hoàn cảnh xung quanh, cái nam tử gọi là Cô Yểm này liền nhìn thấy tế đàn trên mặt đất, hắn tự nhủ: "Hoàng Thiên bí cảnh sao, ha ha, bản tọa năm đó vì Long mạch nơi đây mà ra tay đồ diệt Hạn Viêm tông, không nghĩ tới nó, bí cảnh này qua ngàn năm lại xuất thế nha."

"Thôi, bí cảnh của Hạn Viêm tông Hoàng Thiên, bản tọa còn không để vào mắt, những thứ nơi này liền để cho người hữu duyên tới nhận đi!"

"Tuy rằng bản tọa rất muốn trùng kiến Khí Thiên tông, dù chỉ là bắt đầu từ hạ phẩm tông môn đi lên, thế nhưng ta vẫn không để vào mắt những thứ tạp vật này."

Nói rồi, nam tử này liếc mắt nhìn về tế đàn, cuối cùng là lắc lắc đầu rời đi.

"Hống ~~~~~~~" Cô Yểm bỗng nhiên há mồm, thét ra một tiếng kinh thiên động địa vang vọng khắp đất trời, khiến hư không cũng phải vì đó mà vặn vẹo, dường như là có lôi đình thiên phạt đang đánh xuống nơi đâu.

Từ trong miệng Cô Yểm theo tiếng thét liền lộ ra hai cái răng nanh dữ tợn khiến người ta có cảm giác lạng gáy, hắn ngửa mặt lên trời thét dài, tựa hồ là đang tuyên cáo với thiên rằng hắn đã trở lại.

Đồng thời, một đôi hắc sí to lớn đột nhiên từ phía sau lưng Cô Yểm mọc ra, cả người hắn liền phóng vút đi với tốc độ rất nhanh, trong nháy mắt liền biến mất không còn thấy tăm hơi đâu nữa.

Đông vực, Thiên Tinh thành, một lão giả tóc trắng bỗng nhiên ngẩng mặt lên trời, đáy lòng của hắn cảm giác được dường như là có cái gì đang triệu hoán hắn, trên mặt liền lộ ra vẻ mừng rỡ như điên.

"Tông chủ đại nhân, ta rốt cục cũng chờ được ngày ngài thức tỉnh rồi. Ta nghe được lời triệu hoán của tông chủ rồi, Tử Vân cương vực?, đúng là Tử Vân cương vực rồi!" Trong khóe mắt lão giả nhất thời liền tuôn lệ ra như suối trào.

Nam vực, có một đồ tể không tên đang làm công việc mổ bò, hắn bỗng nhiên cầm đao mổ trong tay quăng đi, mặt đầy vẻ mừng rỡ như điên hô to: "Tông chủ, là tông chủ triệu hoán ta, ha ha ha, là Tử Vân cương vực!"

Bắc vực, Tây Vực, Trung Thổ, vào lúc Cô Yểm ngửa đầu lên trời thét vang khắp nơi đều có thể bắt gặp tình huống tương tự thế này phát sinh không ngớt.

Mà lúc này ở Tử Vân cương vực, Thái Hành sơn. Ngay ở thời điểm Cô Yểm mới vừa biến mất trong nháy mắt, phía trên trong hư không đột nhiên xuất hiện một con mắt cực lớn.

Con mắt này che kín cả bầu trời, nếu so với toàn bộ Thái Hành sơn thì nó còn lớn hơn rất nhiều, đặc biệt là con mắt này lại toả ra một loại uy thế uy nghiêm khiến cho không ai có thể mạo phạm được, nó tỏa ra hơi thở thần thánh bao quát chúng sinh bên dưới!

Một con mắt này, so với Thái Hành sơn còn muốn lớn hơn, chuyện này quả thật giống như là đang nằm mơ, khó có ai có thể tưởng tượng ra nổi.

Trên thực tế cái này so với nằm mộng còn huyền ảo hơn rất nhiều, bởi vì con mắt này tuy rằng xuất hiện ở nơi đây, thế nhưng những phàm nhân và tu sĩ có tu vi thấp quanh đó, lại không thể nhìn thấy nó được.

Con mắt này chiếu xuống đỉnh Thái Hành sơn không ngừng mà quét qua quét lại tựa hồ đang tìm kiếm gì đó, trong ánh mắt lúc này lại toát ra một tia nghi hoặc cùng khó hiểu.

Sau một hồi lâu dường như không tìm thấy vật cần tìm, con mắt này liền tản đi, dường như nó chưa bao giờ xuất hiện nơi đây, bởi vì không ai có thể nhìn thấy nó được.

Thiên đạo chi nhãn, khống chế muôn dân.

——————————

Trên núi Thái Hành sơn, sau khi Diệp Thần cùng đám người bước vào bên trong quang môn, liền cảm giác được ý thức chính mình đột nhiên xuất hiện một hồi hoảng hốt khó hiểu, sau đó một tia sáng lóe lên khiến toàn bộ thiên địa xung quanh liền đột nhiên biến đổi, khi tia sáng kia vừa tắt thì mọi người đã xuất hiện ở một địa phương hoàn toàn khác.

Cái tế đàn kia, có chức năng giống như là một cái Truyền Tống trận, đem mọi người truyền tống đến một địa phương khác.

Diệp Thần hơi nheo mắt lại, hắn liền đưa mắt đánh giá bốn phía một cái, sai đó liền phát hiện bản thân đang đứng trong một không gian vô cùng quỷ dị.

"Đây chính là Hoàng Thiên bí cảnh sao?" Có người không nhịn được liền nhẹ giọng rù rì nói.

Mọi người nơi đây căn bản đều là lần đầu tiên trải qua việc truyền tống như vậy, bước qua cánh cửa ánh sáng, liền đi tới một thế giới hoàn toàn bất đồng, chuyện này thực sự là có chút thần kì khiến người ta không tưởng tượng được.

Lúc này ở trước mặt mọi người, xuất hiện một cái đại điện trống trải, toàn bộ cái đại điện hoàn toàn được đúc bằng đồng thau, tràn ngập một loại đại khí bàng bạc cổ điển cùng tang thương.

Đương nhiên, nó còn chứa một tia âm nhu khủng bố.

Bởi vì không cần nghĩ cũng biết, cung điện này chắc chắn là đã bị bỏ hoang trong ngàn năm nay, mà bên trong Hoàng Thiên bí cảnh không có Thái Dương, đương nhiên sẽ không có ánh mặt trời chiếu rọi tới.

Bên trong Đại điện, trên vách tường nơi đó treo rất nhiều ngọn đèn leo lắt, loại ngọn đèn này không biết là chế thành từ vật liệu gì, mà trải qua ngàn năm lâu dài như thế, vẫn còn đang thiêu đốt thắp sáng cho cái đại điện âm u này.

"Nơi này tự nhiên chính là Hoàng Thiên bí cảnh." Tử Phong cười nói: "Chư vị, từ lúc này trở đi bên trong Hoàng Thiên bí cảnh có xuất hiện cái gì ta cũng đều không biết a, lời thề thiên đạo ta cũng đã hoàn thành, từ con đường này trở đi đành phải nhờ vào các vị tự mình thăm dò rồi."

Lời thề thiên đạo vừa hoàn thành, trong lòng Tử Phong cũng là nhẹ nhõm thở phào một cái, bởi vì bất kể dù là ai nếu như bị lời thề thiên đạo đè nén, thì trong lòng vẫn sẽ xuất hiện một tia sợ hãi, lo lắng không tên.
Trừ phi là ngươi có tu vị đã đạt đến cảnh giới thông thiên triệt địa, nếu không căn bản là không có cách nào có thể đối kháng lại lực lượng phản phệ từ trong lời thề thiên đạo toát ra.

"Nói không sai, chúng ta đã đến Hoàng Thiên bí cảnh rồi, như vậy từ lúc này thu hoạch như thế nào liền xem vào bản lĩnh của mỗi người a." Huyền Vũ tông Lưu Đào lớn tiếng nói ra tiếp lời của Tử Phong.

Vừa vào Hoàng Thiên bí cảnh, Tử Phong cùng Diệp Thần đã không còn giá trị lợi dụng gì nữa, cho nên hắn cũng tự nhiên sẽ không sợ Tử Phong đổi ý, trở mặt không nói cho bọn họ biết làm sao tiến vào Hoàng Thiên bí cảnh.

Thậm chí lúc trước trong lòng Lưu Đào đã nổi lên sát ý, muốn đem Diệp Thần lập tức chém giết ngay tại chỗ.

Có điều với thực lực của hắn lúc này là không đủ để giết chết được Diệp Thần, nếu hắn muốn giết chết Diệp Thần, hắn nhất định phải đích thận mời Bùi Nguyên ra tay, mà Bùi Nguyên đã nói, chờ sự tình Hoàng Thiên bí cảnh kết thúc, mới có thể xuất thủ giúp hắn.

Đặc biệt là khi hắn nhìn thấy tuỳ tùng bên cạnh Diệp Thần đã thay đổi, không còn là người mặc áo đen ngày đó giết chết Tả Lãnh Vân cùng Ly Vô Duyên tại chỗ nữa, khiến lòng Lưu Đào càng quyết tâm hơn rất nhiều.

Theo ý nghĩ của Lưu Đào, Diệp Thần nhất định sẽ đem Bộ Kinh Vân để ở lại bên trong Thiên Linh tông, phòng ngừa có người nhân cơ hội hắn vắng mặt mà tới phá hoại Thiên Linh tông.

Thế nên người ở bên cạnh đi theo Diệp Thần lúc này, thực lực tự nhiên sẽ không bằng Bộ Kinh Vân ngày đó ở Huyền Tâm tông nữa!

"Liền để ngươi sống thêm mấy ngày nữa đi!" Lưu Đào nhìn Diệp Thần, ở đáy lòng hắn liền toát ra sát khí mãnh liệt.

Trên thực tế Lưu Đào cùng Diệp Thần cũng không có thâm cừu đại hận gì cả, chỉ là hôm nay Thiên Linh tông đã quá mạnh mẽ rồi, ép cho Huyền Vũ tông của hắn thở không nổi nữa, cho nên trong lòng hắn liền xuất hiện vẻ không phục!

Nguyên bản lúc trước Thiên Linh tông không bằng Huyền Vũ tông luôn luôn bị bọn hắn chèn ép, thế nhưng bây giờ không những không thể chèn ép được bọn hắn mà còn bị bọn hắn ép lại nửa cái đầu, cho nên Lưu Đào tự nhiên là muốn đem Diệp Thần cùng lôi xuống nước.

"Bên trong đại điện, rộng lớn cực kỳ, cũng không biết có thứ gì tồn tại ở đây cả, chúng ta có phải là nên đi tới nơi sâu hơn mà thăm dò không?" Có người liền nói ra nghi vấn của mình.

La Lôi tông tông chủ Dương Tiêu nói rằng: "Bên trong Hoàng Thiên bí cảnh này ta khẳng định là có rất nhiều nguy hiểm cực kỳ khó khăn, ta kiến nghị chúng ta vẫn là đi chung với nhau thì hơn, đừng có tản ra là tốt nhất, mọi người thấy sao?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.