Sự Trả Thù Của Cô Gái Vô Cảm (The Revenge Of Emotionless Girl)

Chương 37: Cent ra tay




Chắc mọi người và hắn phải bất ngờ lắm khi hôm nay nó lại có mặt ở công ty. Hôm nay nó rất phấn chấn, vẻ mặt cũng rất tươi nhưng không mỉm cười. Về lại phòng làm việc của mình, mở máy tính của mình lên, nó hơi khựng lại khi phát hiện ra điều gì đó..."Có kẻ xâm nhập vào máy tính sao?" Có lẽ nghi ngờ của nó là đúng, khi đây là máy tính thuộc văn phòng của VIVIAN, vì thế password đều giống nhau (trừ các bộ phận được bảo mật) và địa chỉ ID cũng gần giống như nhau. Chính vì vậy những kẻ nào cao tay về vi tính một chút sẽ ra ngay..."Cũng may là không dùng máy này" nó thở phào nhẹ nhõm vì không bị phát hiện. Nó thôi xem máy tính nữa, chỉ ngồi xuống ghế và xoay người ra ngoài cửa để tránh camera, nó đang suy nghĩ một điều gì đó. Nếu có người xâm nhập vào máy tính của nó, mục đích của họ là gì? Việc này càng nguy hiểm đối với kế hoạch của nó. Nhưng nó cũng nên mượn ai đó để giải quyết chuyện này. Nghĩ là làm, nó liền đứng dậy và rời khỏi phòng sang phòng chủ tịch nhưng vừa đến cửa thì bước chân của nó chợt dừng lại. Nói khác hơn, nó không muốn vào. 

- Ông chủ vẫn muốn tiếp tục??

- Khi nào An nó mang cháu nội của ta thì ta sẽ nương tay với nó..

- Liệu tiểu thư có phản bội lại chúng ta? 

- Nếu nó dám phản lại ta? Ta sẽ khiến cho Triệu gia sụp đổ

- Tiếp tục công việc của ngươi đi..

- Vâng ông chủ..." sau khi nghe được cuộc thoại nó đã vội lánh mặt vì biết thuộc hạ của Phó Lâm chuẩn bị rời đi. Nó một mình lên sân thượng hóng gió. Nó thật không hiểu vì sao Phó Lâm lại độc ác đến vậy. Vì lợi ích cá nhân mà bất chấp mọi thủ đoạn, nó cũng vừa mới điều tra ra được lúc trước khi VIVIAN trở nên lớn mạnh như bây giờ ông cũng đã không ngừng dùng mọi thủ đoạn bỉ ổi uy hiếp hay ép buộc người khác để thu mua hàng loạt các công ty lớn nhỏ nhằm mở rộng và kiếm thêm lợi ích. Vả lại nó những lời nói lúc nãy, tức ông ta đang lợi dụng năng lực của nó. Nó không phải không đối phó lại Phó Lâm, chỉ có điều nếu nó và Phó Lâm xảy ra mâu thuẫn thì người đau khổ nhất có lẻ là hắn. Một người luôn chuyên tâm công việc và rất yêu gia đình. Nhưng dù thế nào đi nữa nó cũng không thể bỏ cuộc, đến giờ phút này nó chỉ biết để hạnh phúc tình yêu của mình phía sau mà tiếp tục thực hiện công việc của mình. "Xin lỗi, Ryan..."

Hai tay nắm lại thật chặt biểu lộ rõ sự quyết tâm của nó. Đứng đó một lúc lâu thì nó có điện thoại, là hắn gọi..Là do hắn nghe mọi người trong công ty nói gặp nó, nên hắn biết nó đã về. 

- Em về sao không nói với anh? 

- Muốn tạo cho anh bất ngờ thôi...- nó ôm lấy cổ hắn mà lòng nặng trĩu, vòng tay ấm áp này một ngày nào đó nó sẽ không còn dành cho nó. Nó cũng đã nghĩ đến cảnh hắn hận nó như thế nào.

- Em vừa rời khỏi, thì công ty có chuyện, qua nay anh cùng ba đã mất ăn mất ngủ vì nó đó..// có chuyện gì sao anh?

- Là WATION, không hiểu sao lúc anh cùng ba đọc hợp đồng thì nó rất đúng, rất chính xác nhưng vừa kí xong, 1 ngày sau đó họ đã hủy và đòi chúng ta phải bồi thường cho họ...

- Ý anh, đây là hợp đồng "ma"? - nó không cần nói cũng biết, nhưng nó vẫn muốn nói ra..

- Nhưng chuyện mà anh và ba tức giận hơn hết, người mà đại diện cho WATION lại chính là Cent...anh thực muốn cho hắn 1 đấm cho hã giận...nhà anh có làm gì ba mẹ anh ta mà anh ta cứ khăng khăng là ba anh hại ba mẹ hắn...thật muốn tức chết mà....-"anh im ngay...." chính nó đang bức xúc trong người vì hắn nói anh mình như vậy. Nó thực sự phải chịu đựng rất giỏi. Nếu Cent đã ra tay, nó có nên cùng anh tiếp tục. Hay lại ra mặt giúp đõ Phó Lâm.