Sự Trừng Phạt Một Hồ Ly Tinh

Chương 5



Lại ngồi chòng chành trong kiệu trên lưng lạc đà, Nevada phân vân không biết mình làm sao ngủ nổi với kiểu đi này.

Giờ thì cô mệt lả cả người vì đêm qua cô có chợp mắt được chút nào đâu, cứ trăn trở suốt buổi. Động tĩnh nào của các phụ nữ ngủ cùng phòng cũng làm cô cáu kỉnh. Trước mắt cô hình ảnh của nàng vũ nữ cứ hiển hiện không ngừng, với vũ điệu Guedra quay cuồng, đầy kỳ bí gợi tình của cô ta. Chưa bao giờ Nevada tưởng tượng được bất cứ vũ điệu nào lại có thể vừa đê mê, khêu gợi, đồng thời lại thôi miên đến thế. Về lại biệt thất một lúc lâu sau cô vẫn thấy các bà còn xúc động rạo rực bởi lời ca điệu múa.

Có người hân hoan thì lại có kẻ u sầu, vị phi tần trẻ nhất của tù trưởng mặt ủ mày chau khóc lóc áo não. Người phụ nữ nói tiếng Pháp giải thích cho Nevada biết là cô ấy đang ghen.

“Bà ấy yêu chủ nhân của chúng tôi lắm,” bà ta thì thầm với Nevada. “Sau màn trình diễn này ngài sẽ không triệu kiến bà ấy có lẽ hai hay ba ngày.”

Thật là lạ quá, Nevada thầm nghĩ, bà vợ thứ tư của vị Sheik tuyệt đẹp còn chưa tới 18 tuổi, bà ấy yêu ông ta nhiều lắm mà. Nhưng cô sực nhớ ra ông ta là người đàn ông duy nhất trong cung điện, nên các bà đều biết họ đâu còn sự lựa chọn nào khác.

Khi mọi người chuẩn bị đi ngủ, Nevada không thể nào không nghĩ đến cái kiểu Tyrone cười với nàng vũ nữ. Khuôn mặt anh ta như được vẽ lên rõ ràng trong bóng đêm, từ đôi môi nhếch lên cho đến ánh lửa sáng lên trong mắt anh ta.

Bà mẹ của vị Sheik lo cho Nevada rất chu đáo, tạo cho cô cảm giác thoải mái. Bà cụ sắp xếp cho cô một chỗ ngủ danh dự trên matelas, loại ghế sofa thấp bằng gỗ, có nệm bọc nhung. Chiếc giường này quả thật thoải mái, nhưng cô vẫn không tài nào ngủ được, đến sáng thì mắt quầng thâm thân thể rã rời - cảm giác mà cô chưa từng trải qua bao giờ.

Nô tì đến báo là Tyrone muốn rời khỏi sau lúc mặt trời mọc, nên mọi người đều dậy sớm. Nevada rất cảm động khi thấy mẫu thân của tù trưởng và các vị phu nhân khác đều chào từ giã cô rất nồng nhiệt. Người phụ nữ nói tiếng Pháp chuyển lời cho Nevada là họ chúc cô thượng lộ bình an và hẹn gặp lại cô sau này.

Sau kiểu chào từ biệt salaam, hai bàn tay đặt lên nhau rồi chạm lên trán miệng và ngực, Nevada theo người hầu xuống lối đi vòng vèo đến căn phòng mà vị Sheik đón họ đến hôm qua. Khi cô đến, lại một lần nữa sự có mặt của cô không ai đoái hoài tới, nhưng cô đã đoán trước thái độ này.

Chỉ bằng cái liếc mắt Tyrone ra hiệu cho cô đi theo anh ta ra chỗ ngựa và lạc đà đang đợi bên ngoài, và nhập bọn với đoàn lữ hành ở cổng ngoài của kasbah. Họ đi ra trong tiếng reo hò từ biệt của bọn người hầu, trẻ con thì nô nức chạy theo bên cạnh họ ra tới tận sa mạc.

Khi đoàn người khởi hành, gió thổi khá lạnh nhưng trời ấm dần khi mặt trời lên. Từng giờ trôi qua thì cơn nóng càng tăng. Đi được ít lâu thì họ đến một vùng đất khác rất khác biệt với những miền cô thấy trước đây. Lối đi là con đường mòn nhỏ hẹp uốn vòng qua thung lũng gập ghềnh, hai bên đường đá tảng đồ sộ; rồi lại leo lên băng qua những rãnh cạn khô và sườn đồi nạm đầy đá hoa cương vỡ vụn và lỗ chỗ hang động. Tiếp đến thì vượt qua con sông cạn Souse, nước chỉ đủ len lỏi qua các hòn đá cuội và đến vùng đồi cằn cỗi nóng cháy chỉ có loại cây argan mọc nổi.

Nhịp điệu di chuyển liên tục đều đặn làm mắt Nevada muốn díp lại, cô đang mơ màng nửa tỉnh nửa thức thì đoàn người bỗng dừng lại. Mở choàng mắt ra cô thấy họ đang ở một hẻm núi gồ ghề hai bên là vách đá hoa cương cao vòi vọi, rồi lại ngạc nhiên thấy Tyrone đang vội vã quay lại đi dọc theo hàng người ngựa đến chỗ cô.

Anh nghiêm giọng ra lệnh cho lạc đà của cô ngừng lại. Con vật làu bàu chậm rãi qùy xuống, Tyrone nói với Nevada.

“Xuống mau, nhanh lên!”

Cô nhìn anh ngạc nhiên, đoán rằng chắc anh ta lại chỉ cho cô xem cái gì không hay ho như lần trước bắt cô xem bộ xương khô. Cô muốn cãi lại, muốn phản đối nhưng anh ta đã ra một tràng lệnh cho người nài. Ngay khi cô vừa bước đi, người này vội vàng gỡ kiệu xuống. Đứng giữa lối đi gập ghềnh, Nevada còn đang sửng sốt nhìn anh thì Tyrone đã nắm lấy cổ tay cô.

“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Cô hỏi anh.

“Cứ theo tôi!” Tôi sẽ giải thích sau.

Anh vừa nói vừa kéo cô đi tới. Cô bị lôi đi vùn vụt trên nền đá nhọn, đôi hài babouches mỏng manh làm chân cô đau buốt. Skye bị trượt chân và bật kêu khẽ. Anh nới lỏng tay cầm, rồi như không kiên nhẫn được nữa anh bế cô lên.

Cô quá kinh ngạc không nói được gì, anh vẫn tiếp tục đi leo lên vách đá và thả cô xuống đằng sau những tảng đá to, rồi hụp xuống nhìn ngược lại về phía đoàn người dưới thung lũng.

Cô ngó theo tia nhìn của anh thấy chiếc kiệu của cô đã bị đập nát và liệng sau các tảng đá cho mất dấu. Khi người cưỡi lạc đà hoàn tất mệnh lệnh của anh, đoàn người lại tiếp tục đi tới trước. Ngựa của Tyrone giờ thì chất đầy hành lý và được một thằng bé kéo đi.

“Có chuyện gì vậy, sao họ lại bỏ mình đi?” Nevada hốt hoảng hỏi anh.

Cô không thể nào hiểu được chuyện gì đang xảy ra và tại sao anh lại hành xử một cách lạ thường như vậy.

Anh không nói năng gì, mãi một lúc sau mới thấp giọng khẽ nói.

“Có một đám người phi ngựa đang tới gần mình.”

“Họ là ai?”

“Tôi không biết chắc chắn, nhưng tôi không muốn mạo hiểm.”

“Tại sao? Ông nghĩ là họ sẽ tấn công mình sao?”

“Họ có lẽ là tùy tùng của người tù trưởng ra giá lấy cô tối qua.” Anh gay gắt nói. “Đàn bà da trắng rất hấp dẫn trong vùng đất này, tối khuya hôm qua ông ta đã tăng thêm giá trao đổi để lấy cô.”

Giọng nói anh có vẻ khinh bỉ khiến Nevada cảm thấy xấu hổ.

“Tôi... xin lỗi.” Cô nói thầm.

“Mặt khác cũng có thể là thổ phỉ muốn cướp hàng.” Anh nói tiếp. “Quanh đây có rất nhiều băng cướp, gặp phải bọn chúng là đủ xui rồi.” Nói xong anh rút khẩu súng lục dưới áo ra.

“Ông... muốn bắn lại họ à?”

“Nếu cần tôi đành phải đánh lại thôi. Thế nào cũng có máu đổ chết chóc, chắc cô thấy thú vị lắm.”

Nevada nhìn theo đoàn lữ hành màu đủ màu sắc bên dưới đang vượt qua đoạn đèo giữa những khối đá nâu.

“Làm ơn... đừng nói... chuyện đó nữa.” Cô năn nỉ. “Ông đã trừng phạt đủ câu tôi nói thiếu suy nghĩ với David rồi mà. Tôi sẽ không bao giờ quên... bộ xương hôm qua đâu.”

Giọng cô nói cho Tyrone biết là cô rất chân thành. Vì họ ngồi quá gần nhau anh thấy được cô đang rùng mình khi nhớ lại chiếc đầu lâu với hai hốc mắt trống rỗng và hàm răng nhe ra như đang cười.

Anh không có thời gian trả lời cô vì ngay lúc đó từ đằng cuối hẻm núi một bọn người cưỡi ngựa mặc y phục trắng truyền thống đã xuất hiện, trên tay mỗi người là khẩu súng trường đen ngòm.

Họ cho ngựa dừng lại ngay trước đoàn người, rồi đột ngột kéo giật ngược bọn nó gần như ngồi xổm đưa bốn vó lên. Cái kiểu tập kích rất ngông mà bọn kỵ sỹ Ả Rập sử dụng vô cùng thành thạo gọi là fantasia.

Tên thủ lĩnh bắt đầu tra vấn người cầm đầu toán bộ hành.

Tyrone chăm chú lắng nghe bọn họ nói năng bên dưới, nhìn nét mặt đằng đằng sát khí của anh lúc này Nevada đột nhiên cảm thấy sợ hãi hơn bao giờ hết.

Dường như bản năng thôi thúc cô nhích lại gần anh hơn, Tyrone thấy người cô run lên cầm cập. Súng cầm bên tay phải, giờ thấy phản ứng của cô như vậy anh đưa tay trái ôm choàng lấy Nevada. Mặc dù cô không rõ hành động của anh là bảo vệ cô hay chỉ để ngăn cô phân tán sự chú ý của anh, nhưng vòng tay ấy thật dễ chịu một cách lạ thường.

Cô tự nhủ rằng trong hoàn cảnh này mà còn ráng tỏ ra mình là một phụ nữ không lệ thuộc vào ai thì thật vô dụng. Cô còn ước là được dựa sát vào anh hơn, được dấu mặt vào thân hình ấy để khỏi phải chứng kiến cảnh bắn giết dưới kia.

Tim cô đập loạn trong lồng ngực, cứ mỗi khoảnh khắc trôi qua là cô sợ phải thấy người trong đoàn bộ hành bị bọn cướp bắn gục, và Tyrone phải lao xuống tiếp cứu. Nhưng khi cô đang hồi hộp nín thở thì cuộc tra vấn dưới kia kết thúc. Tên cầm đầu hét lên một tiếng ra lệnh, cả đám người lạ mặt đồng loạt ồ lên mừng rỡ rồi hùa nhau lao đi ào ạt nhanh đến rợn người về hướng kasbah.

Vì ngồi quá gần, Nevada cảm thấy người Tyrone dịu xuống hẳn.

“Bọn... chúng đi rồi,” cô thì thào.

“Bọn chúng đang đi tìm cô,” anh trả lời. “Tôi đã đoán đúng, người Sheik thấy cô tối qua không mang litham, hắn muốn nạp cô vào hậu cung của hắn!”

Nevada hít hơi.

“Tôi xin lỗi... hãy tha thứ cho tôi... giờ thì tôi biết... mình đã làm chuyện ngu ngốc.”

“Không những chỉ ngu ngốc mà còn vô cùng nguy hiểm.” Tyrone trả lời. “Đi, mình phải ra khỏi đây mau.”

Anh vội vã kéo cô đi men theo sườn đồi xuống chỗ đoàn người, và ra chỉ thị cho bọn người trong đoàn. Hành lý được dỡ khỏi ngựa của anh, thằng bé dẫn ngựa trả lại cho Tyrone. Anh quay qua nói với cô.

“Để đánh lạc hướng bọn thuộc hạ của tên tù trưởng, cho bọn chúng tưởng rằng cô không có mặt ở kasbah tôi và cô phải chịu mạo hiểm đi tiếp không có người hộ tống.

Trong lúc Nevada nhìn anh dò hỏi, Tyrone nhấc cô lên ngựa của mình rồi phóng lên ngồi phía sau. Tay trái anh lại giữ lấy người cô, còn tay phải cầm cương.

Anh ra thêm một loạt chỉ thị nữa cho người cầm đầu. Nevada đoán anh bảo họ đi càng nhanh càng tốt. Nói xong anh thúc ngựa chạy qua nền đá lởm chởm, ra khỏi hẻm núi tiến vào vùng đất gập ghềnh trải dài trước mặt.

Thấy họ đã đi được một quãng Nevada hỏi anh.

“Chúng ta đi bao xa rồi?”

“Đủ xa rồi.”

“Ông muốn nói là bọn kỵ sỹ đó... có thể rượt kịp mình khi họ không tìm thấy tôi ở kasbah?”

“Có thể lắm.”

“Nếu bọn chúng... bắt kịp thì sao?”

Tyrone im lặng một lúc rồi nói.

“Cô có hai lựa chọn, một là đi theo bọn chúng hai là chết trong tay tôi.”

Quá sợ hãi không biết làm gì khác hơn cô vùi mặt vào vai anh.

“Sẽ không có lựa chọn nào hết.” Cô ráng thốt nên lời. “Ông biết là tôi thà rằng chết.”

“Tôi cũng đoán cô sẽ nói thế, nhưng nếu may mắn mình có thể đến kịp Tafraout an toàn trước khi bọn nó quay lại.”

Vẫn dấu mặt vào vai anh, sau một hồi cô thì thào.

“Tôi xin lỗi... tôi thật sự... tôi không hiểu tên tù trưởng đó lại để ý đến tôi như vậy. Tôi chỉ muốn được... người ta giúp thôi.”

“Vậy cô hình dung họ sẽ cho cô cái gì?” Tyrone hỏi, giọng anh có vẻ thú vị.

“Tôi đọc trong sách của ông họ... không văn minh, nhưng tôi đoán vì tôi... quá ấu trĩ, điều này chả có nghĩa lý gì cả.”

“Đây không phải là vấn đề văn minh hay không, thực tế là trong mắt họ đàn bà không có giá trị mấy ngoại trừ dùng để tiêu khiển. Không một ai sẽ quan tâm đến vấn đề đàn bà có cảm giác hay không hoặc họ muốn ai làm chủ của mình.”

Nevada không nói năng câu nào.

Có lẽ đấy cũng là cảm giác của anh ta đối với đàn bà. Chắc chắn là anh ta chả bao giờ đếm xỉa đến cảm nhận của cô, tuy nhiên hồi nãy anh ta lại xả thân mình và mạo hiểm tính mạng của mọi người trong đoàn để cứu cô, cứu cô thoát khỏi hậu qủa ngu xuẩn của chính bản thân cô. Khi trận chiến xảy ra bọn người xanh thế nào cũng dễ dàng bị hạ sát bởi đám người vũ trang kia, và khẩu súng lục của Tyrone cũng không chống chọi được lâu. Không hiểu nếu buộc lòng phải giết cô anh sẽ cảm thấy ra sao. Nhưng rồi cô lại tự nhủ thầm trong suốt cuộc đời, chắc anh từng giết nhiều người rồi, thêm một mạng đàn bà nữa thì có gì đáng kể.

Những ý tưởng mâu thuẫn đan xen với niềm sợ hãi cứ quần đảo trong tâm trí khiến cô bối rối lo ngại hơn bao giờ hết. Giờ đây cô chỉ còn biết nhắm mắt nằm yếu đuối trong tay anh khi ngựa phi như vũ bão qua con đường sỏi đá gập ghềnh.

“Trong lúc này mình có được giây phút yên bình, yên bình trong vòng tay này, yên bình trong sự che chở này... cho đến lúc anh ta còn hơi sức.”

Cô cố gắng đoán xem họ đã rời kasbah được bao nhiêu dặm xa, dường như cũng không khả quan lắm vì đoàn người di chuyển quá chậm. Đám kỵ sỹ kia chỉ cần mất một phần tư thời giờ để đến kasbah rồi vòng lại. Ý tưởng vừa nảy sinh trong tâm trí khiến tim cô đập dồn như trống trận. Nhưng dù ngay trong lúc kinh hãi cô cũng không mường tượng được những gì cô sợ hiển hiện ra sao.

Có thể nào một người như cô, Nevada Van Arden, một thiếu nữ Mỹ giàu có được nuông chiều, lại chết trong sa mạc hoang vu không một ai biết đến. Nghĩ đến điều này cô mới nhận ra cảm giác kinh hoàng rằng cái chết của cô nhỏ nhoi đến dường nào. Sẽ có được bao nhiêu người bạn thật lòng thương tiếc khi cô vĩnh viễn rời xa? Sẽ có bao nhiêu người thật lòng yêu thương than khóc trước tin cô chết?

Lần đầu tiên Nevada nhìn thấu được mình, nhìn thấu một bản thể không còn khoác lên lớp áo giàu sang, cả lớp vỏ xinh đẹp mỹ miều cũng không còn. Nếu như cô chết bằng cái chết của người đàn ông Tyrone chỉ ngày hôm qua, thân xác cô sẽ là bữa tiệc cho lũ diều hâu kia. Cái còn lại chỉ là bộ xương khô trắng lăn lóc trong sa mạc cháy nắng.

Dường như bằng cách nào đấy Tyrone đọc được nỗi đau đớn không nói nên lời đang vần vũ trong tâm trí cô, vòng tay anh siết chặt hơn nữa, giọng anh ân cần hơn.

“Có một nguyên tắc hữu dụng là khi lâm nguy không bao giờ nên tiên đoán những điều tệ hại nhất sẽ xảy ra.”

“Thật khó... mà không nghĩ đến.” Giọng cô đầy u uẩn.

“Tôi hiểu, nhưng vận may của tôi chưa bao giờ làm tôi thất vọng trong quá khứ, tôi lại càng không tin bây giờ tôi bị bỏ rơi.

“Tôi... hy vọng là không,” cô thì thầm, “tôi không muốn chết.”

“Đương nhiên rồi tôi cũng không muốn chết, vì tôi còn nhiều chuyện để làm.”

“Sách của ông cần hoàn tất... đó là một chuyện.”

“Đúng vậy!”

Cô cảm thấy anh đang cười trên đầu cô, anh nói thêm.

“Đừng quên là nếu mình sống còn, đây sẽ là một chuyến phiêu lưu khắc sâu trong ký ức.”

“Cái đó còn tùy thuộc vào bao nhiêu chuyến ông có.”

Anh nói bằng giọng thường tình nên nỗi sợ hãi gậm nhấm cô từ nãy đến giờ đã vơi đi ít nhiều, cô ráng giữ cho giọng mình trở lại bình thường.

“Tôi nghĩ sau lần này tôi sẽ mãn nguyện ngồi ở nhà lo chuyện thêu đan thôi.”

“Cô học nấu nướng sẽ thích hợp hơn.”

Cô cứ ngỡ là anh đang sỉ nhục mình, nhưng chợt nhận ra là anh đang trêu chọc cô.

“Tôi chắc chắn lấy lớp dậy nấu ăn... nếu mình còn cơ hội về lại thế giới văn minh.”

“Trong lúc này thì quả thật tôi không thể tặng cho cô bất cứ cái gì văn minh rồi, nhưng an toàn thì đang ở trước mắt.”

Giọng anh không dấu nổi vẻ hân hoan khiến cô ngẩng đầu lên. Khoảng một dặm đằng trước vách đá hoa cương hồng sừng sững hiện ra in bóng thẫm trên nền trời, bên dưới nổi lên màu lục của những tán dừa to bản.

“Tafraout!” Cô kêu lên mừng rỡ.

Nevada ngước lên, cô thấy môi anh cũng thoáng nụ cười.

“Anh ta lại thắng một ván nữa!” Cô thầm nghĩ.

Bây giờ dường như bao nhiêu kinh hãi đã hoàn toàn vô nghĩa, đúng ra cô nên nhận ra rằng chuyện gì Tyrone nhất định thực thi, chuyện ấy sẽ thành công.

Họ đến gần hơn, cô thấy bên cạnh những thân dừa là những gốc olive và hạnh nhân vây quanh một thành phố nhỏ mà tường thành xung quanh và nhà cửa bên trong toàn một màu hồng. Nhờ vào những tòa tháp với lỗ châu mai cô nhận ra nhiều kasbah nhỏ trong thành. Đằng trước, Tafraout tọa lạc trên đỉnh một thung lũng tuyệt đẹp xanh tươi màu mỡ.

Ngự trị ngay trung tâm của rặng núi hùng vĩ, cách biệt với toàn thể phần còn lại của Ma Rốc, Tafraout qủa thật là cõi huyền ảo tí hon biệt lập với thế giới thù nghịch nhiễu nhương bên ngoài. Khu vực này được bao quanh bởi những vách đá hoa cương cao vút như những vòng tay bảo hộ, có nhiều nơi cao đến hàng trăm feet tạo cho nơi này giống như khung cảnh của một pháo đài thiên nhiên.

Khắp nơi bàng bạc vẻ gì đấy mơ màng làm cho Nevada khi vào thung lũng cứ ngỡ như mình đang mơ. Như hiểu được những điều cô đang nghĩ Tyrone nói.

“Thung lũng Ammeln cũng tương tự như những thung lũng màu mỡ lạ lùng tôi từng gặp trong rặng Himalayas. Ở đây cô sẽ thấy một nền văn minh lâu đời bí ẩn hoàn toàn khác biệt với mọi nơi khác của Ma Rốc.”

“Kể cho tôi nghe đi.” Cô hăng hái hỏi anh.

“Sau này tôi sẽ kể.” Mình nên đến nhà của tôi trước đã.

“Nhà... ông?”

Anh gật đầu. Ngựa đang di chuyển chậm rãi len lỏi qua những con đường hẹp cho đến khi họ đến một kasbah được bao bọc bởi vô số cây hạnh nhân, tạo cho toàn cảnh một vẻ đẹp thanh thoát như trong truyện thần tiên.

Những cánh cửa nặng nề được mở ra. Khi họ đến, gia nhân vội vã ra ngoài tiếp đón Tyrone với nét mặt tươi rói và những tràng salaam bất tận.

Anh trò chuyện với bọn họ bằng ngôn ngữ địa phương và đi dẫn đầu vào bên trong. Đây đúng là nhà hơn là một kasbah. Qua một lần cửa nữa mới vào đến nhà, Nevada bước vào trong thấy trước mặt cô là những căn phòng kiểu Moorish đẹp chưa từng thấy. Từ gạch ngói, đồ treo tường, cho đến bình phong mắt cáo đều đẹp hơn nhiều so với sự tưởng tượng của cô. Và dường như đồ vật tiện nghi hơn hết kiểu tây phương là những trường kỷ lớn bọc lụa và các quạt trần đang thổi mát rượi trên đầu.

Tyrone ra dấu mời Nevada ngồi xuống, và ngay sau đó một tách trà bạc hà đã được nhanh chóng đặt bên cạnh cô. Nevada ngước mắt nhìn anh dò hỏi, anh mỉm cười nói với cô.

“Bây giờ thì cô cởi áo haik và litham được rồi và cứ tự nhiên đi.”

Nevada hăng hái tháo áo choàng và khăn che mặt ra ngay. Mái tóc cô sổ ra buông dài xuống vai ánh lên một màu đỏ rực rỡ trong ánh nắng dìu dịu rọi vào qua các khe cửa sổ. Cô nghĩ chắc mình trông luộm thuộm lắm, nhưng trong lúc này cô cũng không quan tâm nhiều. Nevada nâng tách trà lên uống một cách khoan khoái, nhận thấy mình không những khát vì chuyến đi dài mà còn vì quá sợ hãi.

Tyrone đã đi ra khỏi phòng, và cô bắt đầu quan sát khắp chung quanh. Thật lạ thường là căn nhà này lại thuộc về anh ta. Tuy nhiên nhìn thoáng xuống thung lũng cô hiểu đượcc tại sao bất cứ ai thích sống nơi vắng vẻ tịch mịch đều ao ước đến Tafraout.

“Ở đây anh ta có thể làm công việc của mình.”

Vì biết anh lo lắng về tông tích của đoàn hộ tống, cô hỏi ngay khi thấy anh quay lại.

“Có tin tức gì của bọn họ không?”

“Tôi đã cho người ra hộ tống họ vào đây.”

“Ông đang lo cho bản thảo cuốn sách ông đang viết.”

“Sao cô biết được?” Anh thắc mắc.

“Ông viết đến đâu rồi?”

“Gần được nửa. Nếu phải viết lại từ đầu tôi nản lắm.”

“Vậy thì mình chỉ còn cách là cầu nguyện cho nó tới nơi an toàn.”

“Khó mà có được kẻ thù biết động lòng trắc ẩn. Cô nên mong là tôi phải lo đến quẫn trí vì mất đi mớ tài liệu qúy giá đó mới đúng chứ.”

“Tôi đâu đến nỗi nhỏ mọn như vậy.” Nevada đáp nhanh, nhưng chợt nhận ra là anh đang trêu cô.

“Ông làm việc ở đâu?”

Tyrone chỉ cái bàn ở cuối phòng mà cô không lưu ý trước đó. Anh bước lại phía đó kéo tấm màn thêu rất đẹp để lộ ra một khuôn cửa sổ không gắn kính. Bên ngoài cửa sổ là toàn cảnh thung lũng. Nevada cũng đi theo, cô nhìn đăm đăm ra cánh đồng đang được trồng tỉa, cây cối đang đâm chồi nảy lộc, hoa cỏ, những ngôi nhà màu hồng, và các vách đá sắc hoa hồng khổng lồ phản chiếu những tia sáng lạ lùng. Đó đây là những ngôi làng nhỏ đang ẩn mình giữa những tảng đá to lớn, màu sắc của những ngôi nhà trong đó giống y hệt phong cảnh chung quanh đến nỗi chúng gần như tàng hình.

“Thung lũng Ammeln!”

“Đẹp quá.”

“Tôi cũng cảm thấy thế khi vừa đến vùng này, cảnh trí ở đây thật huyền bí làm tôi vô cùng ngạc nhiên.”

“Gần giống như ông đang mơ vậy.”

Anh không trả lời, sau một lát cô hỏi.

“Ông đang viết về vùng này trong sách của ông?”

“Phải.”

“Tôi có thể giúp ông không?”

“Giúp tôi viết sách?”

“Không, đương nhiên là không, nhưng tôi có thể viết bản sao cho ông. Tôi có nghe nói các tác giả thường làm nhiều bản sao trước khi đem đi xuất bản.”

“Ý kiến hay, nhưng tôi sợ cô chán.”

“Nếu không có chuyện gì làm tôi còn chán hơn, dù ngay lúc này tôi cảm thấy có thể ngồi ở đây hai mươi bốn tiếng một ngày chỉ để ngắm phong cảnh ngoài kia.”

“Mặc dù phong cảnh có thể nuôi dưỡng tinh thần.” Tyrone mỉm cười, “nhưng tôi nghĩ cô cũng như tôi đều đói lắm rồi. Để tôi chỉ phòng cho cô. Tôi đã bảo gia nhân đem cho cô y phục để thay đổi, chỉ hy vọng là mấy bộ caftan đó vừa cho cô, ngày mai cô có thể mua đồ hợp với ý cô.”

Nevada ngạc nhiên, nhưng không nói lời nào, chỉ theo anh đến một phòng ngủ thật xa hoa có cửa sổ nhìn xuống thung lũng.

Cũng giống như các nhà khác ở Ma Rốc, cửa sổ ở đây không lắp kính, nhưng có gắn cánh cửa trời lạnh có thể đóng vào.

Nhìn căn phòng thật rộng rãi và tiện nghi Nevada nói.

“Tôi chắc đây là phòng của ông, tôi không muốn vì một người khách bất đắc dĩ mà ông phải ngủ chỗ khác.”

Tyrone mỉm cười, đồng thời cô có cảm giác lòng quan tâm của cô khiến cho anh ngạc nhiên.

“Tôi cam đoan với cô đây là nơi tôi dành cho khách. Phòng của tôi ở kế bên, khi cô ở đây trong khu vực an toàn của kasbah này, tôi cam đoan là cô sẽ không bị bắt cóc hay bị trộm cướp gì cả. Có lẽ cô không nhận thấy nhưng thật ra cô sẽ được bảo vệ rất chu đáo hữu hiệu.”

Nevada nhìn anh lo lắng.

“Ông có nghĩ là bọn người của tên tù trưởng đó sẽ đến đây tìm tôi không?”

“Cũng có thể là người Sheik đó chưa bỏ cuộc, nhưng dân chúng ở Tafraout có luật riêng của họ, họ không thành lập bộ lạc nhưng là một giống dân riêng biệt và biên giới của đất nước họ là rặng núi đó.”

“Ông nói người Tafraout không phải là dân bộ lạc à? Vậy thì họ là người gì?”

Tyrone bật cười.

“Người Ma Rốc cũng tự hỏi câu hỏi này trong nhiều thế kỷ rồi. Người Tafraout thật ra là giống dân cổ xưa nhất, chân chính nhất, và gần như là bất khả xâm phạm trong quốc gia này.”

Nhìn thấy ánh mắt hứng thú của Nevada anh nói tiếp.

“Họ là người Berber của nhóm Chileun lánh nạn đến rặng núi này 1,200 năm về trước để trốn chạy quân xâm lăng Ả Rập. Đối với thế giới bên ngoài họ rất hung hãn, họ xem thung lũng này như là tính mạng của họ. Người dân ở đây làm lụng rất chăm chỉ và không muốn giao du với bên ngoài.”

Tyrone bước tới cửa sổ nhìn xuống thung lũng, đoạn tiếp tục.

“Nếu đàn ông Tafraout rời nhà đến vùng khác làm giàu, anh ta sẽ nhất định trở về đây cưới vợ. Sẽ xây một ngôi nhà mái bằng màu hồng giống như pháo đài y hệt như các nhà khác trong vùng, và tạo dựng gia đình sống viên mãn tới già trong cái thiên đường nhỏ này.”

Giọng anh như nhuốm vẻ ghen tị, Nevada thầm nghĩ, sau một lát cô hỏi anh.

“Đó là điều ông muốn làm sau này?”

“Có lẽ, đến một ngày nào đó tôi quá già không còn phiêu lưu nổi nữa.”

Anh bước ra cửa.

“Tôi đã sắp đặt một người hầu chăm sóc cho cô, chỉ có điều cô phải ra dấu để nói chuyện.”

Người giúp việc là một cô gái xinh xắn, nhút nhát nhưng cố hết sức để làm vừa lòng Nevada. Cô ta đem đến một số áo caftan cho Nevada thay. Hầu hết áo này đều nhỏ, nhưng có một chiếc rất đẹp màu xanh nõn chuối thêu chỉ vàng là vừa vặn hơn cả. Có cả hài cho cô. Mặc áo xong cô đeo bộ nữ trang vàng Tyrone cho cô lúc còn trên tàu.

Trong phòng có gắn một tấm gương, ngắm mình trong ấy cô thấy y phục này cùng mái tóc đỏ buông dài trên vai còn hợp với cô hơn cả những quần áo đắt tiền trong những cửa hiệu danh tiếng ở Paris. Bộ caftan dài bằng lụa ôm sát theo dáng người phô bày hơn là che dấu thân hình thon thả của cô. Nevada thầm nghĩ diện mạo của cô giờ đây quả là một ấn tượng vô cùng đặc biệt, thế nào cũng làm cho vô khối các chàng trai ở New York, Paris, và London tán tỉnh ngưỡng mộ.

“Nhưng tội nghiệp quá có ai ở đây đâu mà chiêm ngưỡng mình!”

Cảm giác của Tyrone về cô thì cô thừa biết, anh ta đã nói rõ là rất khinh bỉ và còn xem cô như là một thứ yêu nghiệt nữa. Dù cô có giận anh đến đâu, cô cũng nhìn nhận là sự sỉ nhục của anh có cái lý của nó. Lại lần nữa cô hình dung ra chiếc sọ người trong sa mạc cháy nắng, nghe lại lời cô mỉa mai David rằng rất thú vị thấy được xác chết.

Nếu như Tyrone không hành động nhanh chóng, nếu anh không thấy được bọn tùy tùng của người Sheik trước khi họ tập kích đoàn bộ hành thì lúc đấy xác chết đã la liệt trên hẻm núi, còn cô thì cũng không toàn mạng bởi viên đạn cuối cùng của Tyrone.

Nevada quay đi như thể không chịu đựng nổi chính cái bóng của mình trong gương.

“Làm sao mà mình biết được, đàn ông ở các nơi khác lại sống trên đầu gươm mũi súng như thế, và chuyện sống còn lại quan trọng đến dường nào.”

Trước đây cô chưa bao giờ thấu hiểu được đời sống qúy giá ra sao, hay bảo toàn được đời sống ấy lại khó khăn biết chừng nào. Bây giờ dường như cô nhận ra được cô đã quá xem thường một điều gì đấy không thể so sánh được với bất cứ giá cả, trị giá nào - chính là cuộc sống - mà ai cũng biết được đó là hơi thở và sự tồn tại trên thế gian.

Cô thật biết qúa ít về Tyrone, nhưng cô luôn nghe David nhắc về cậu mình vô cùng tôn sùng như nói về một anh hùng nào đó. Hình như anh ta đã dấn thân vào nhiều hành động mạo hiểm dũng cảm, tối mật đến nỗi không bao giờ muốn thố lộ cùng ai. Nếu anh ta từng kinh qua nhiều hiểm cảnh như chuyện họ vừa trải qua ngày hôm nay, chả trách Tyrone không ghê tởm và phẫn nộ khi thấy một người phụ nữ lại cười cợt, thú vị trước cái chết.

“Mình thật ra... đâu phải như vậy, Nevada thì thầm. “Hay... mình đúng là loại người như thế?”

Khi cô trở quay ra phòng khách đã thấy Tyrone ở đó, không hiểu tại sao cô bỗng thấy ngượng ngùng. Lúc trước phải ngồi ăn với anh tại ốc đảo trong y phục địa phương thì đã đành, nhưng ngồi ăn một mình trong nhà của anh, tóc thì xõa dài và lại không mặc gì bên dưới làn lụa của caftan khiến cho cô thẹn thùng không sao giải thích được.

Thức ăn đã dọn sẵn trên chiếc bàn thấp, kiểu đông phương, trước trường kỷ lót nệm bằng lụa. Nếu như Nevada đang e thẹn, thì Tyrone lại rất ung dung.

“Tôi nghĩ chắc cô cần một ly rượu, thức uống này thì không bao giờ được mời trong các nhà Hồi giáo. Nhưng dù sao đi nữa mình đã vượt qua mọi giới hạn của tôn giáo rồi, tôi hy vọng cô được ngon miệng.” Rượu này quả thật là ngon làm cho cô nghĩ đến trời nắng bên ngoài.

Vì đang giữa trưa, trời đang lúc nóng nhất Tyrone đã buông màn cửa sổ xuống, căn phòng tối xuống và mát hơn. Thức ăn nấu theo kiểu Moorish rất ngon, Nevada lại đang đói nên cô ăn một mạch không nói năng gì cho đến khi kẹo hạnh nhân được mang ra. Cô ngả người vào gối thở ra khoan khoái, đoạn nói.

“Xin lỗi, tôi ăn nhiều quá.”

“Tôi cũng đói mà, tôi nghĩ cảm giác nhẹ nhõm hết sợ hãi làm luôn luôn làm cho mình thấy ngon miệng.”

“Tôi hiểu được.”

Cô cảm thấy anh đang nhớ lại lúc cô run lên cầm cập khi bọn người lạ mặt tiến vào thung lũng, và chợt thấy ngượng sao lúc ấy cô không can đảm hơn.

“Tôi nghĩ có lẽ cô cũng nhận ra được trong những hoàn cảnh chúng ta phải đương đầu ngày hôm nay, một người phụ nữ, cho dù cô ấy có cảm thấy mình độc lập đến đâu, cũng cần đến sự bảo vệ của người đàn ông.”

“Ông biết là bây giờ tôi đã hiểu ra rồi. Ông không cần phải làm cho tôi có cảm giác thấp kém hơn đâu. Tôi đã thấm thía chuyện ấy rồi.”

“Thấp kém? Cô thật sự khiêm tốn vậy sao? Đó là điều tôi không ngờ được.”

“Tôi hiểu rõ ông nghĩ về tôi thế nào. Điều duy nhất tôi có thể biện hộ cho mình là tôi hoàn toàn ấu trĩ. Ai cũng dễ dàng nói can đảm khi họ không hiểu họ đang nói gì, và nếu mình chưa biết được chính mình thì cũng khó mà hiểu được người.”

“Một lời thú nhận thật cao thượng.” Tyrone khẽ nói.

Nevada đứng lên bước về phía cửa sổ, kéo màn nhìn ra ngoài. Ánh mặt trời chói sáng trên thung lũng, những vách đá hồng làm cô loá cả mắt.

“Chúng ta sẽ ở đây bao lâu?”

“Chuyện này thì còn tùy. Cô cần phải về gấp sao?”

“Chưa phải bây giờ.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi hiếu kỳ - hiếu kỳ về người ở đây, về chốn này, và...”

“Còn gì nữa?”

“Nếu ông muốn nghe sự thật thì... về ông.”

“Về mặt nào?”

“Tôi muốn biết tại sao ông lại gánh vác chuyện này và cho mình cái quyền hành xử như Thượng đế, khi có tôi liên quan trong đó. À, tôi biết ông muốn cứu David. Nhưng ông có thể bỏ rơi tôi ở nơi nào đó thật dễ dàng đâu cần phải mang tôi về chỗ bí mật này, chỗ rất quan trọng đối với ông.”

Cô nói thật khẽ khàng, khi cô ngừng nói dường như bầu không khí giữa họ yên lặng một cách lạ thường. Anh không trả lời, Nevada kéo màn cửa sổ lại và quay người lại.

Trong một lúc mắt cô vẫn còn hoa vì ánh nắng bên ngoài nên không thấy được gì, rồi dần dần cô thấy anh đang ngả người trên trường kỷ mắt nhìn đăm đăm trên gương mặt cô. Nevada bước chậm rãi đến trước mặt anh, đôi mắt màu lục biếc xanh trên khuôn mặt xanh xao. Trên khuôn mặt ấy là một dấu hỏi, hình như câu trả lời cô đang đợi rất quan trọng.

Tyrone vẫn trầm ngâm không nói năng.

Anh vẫn không rời mắt nhìn cô, Nevada có cảm tưởng anh đang nhìn thấu suốt tận đáy sâu tâm hồn cô, tìm kiếm, dò xét. Rồi thật khẽ môi anh bặm lại, lời nói dường như đã mất đi vẻ ngạo mạn.

“Nevada, tôi nghĩ cô bắt đầu học hiểu một chút về bản thân mình.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.