Sức Mạnh Tình Yêu (P.S. I Love You)

Chương 2



Holly dạo bước dọc theo cánh đồng rực rỡ những bông hoa loa kèn màu cam pha đỏ tía. Làn gió nhẹ thoảng qua làm những cánh hoa mỏng manh lay động, khẽ chạm vào người cô. Đất mềm và tơi xốp dưới đôi chân trần làm Holly cảm thấy như đang trôi bồng bềnh trên mặt đất. Những chú chim chích hót véo von đâu đó trên những tán cây. Ánh nắng chan hòa khắp mặt đất và bầu trời không gợn một chút mây. Mỗi làm gió thoảng qua đều được ướp hương hoa loa kèn thơm ngát và dịu ngọt. Nàng cảm thấy thật hạnh phúc, thật nhẹ nhàng và tự tại.

Bỗng nhiên, bầu trời tối sầm lại. Mặt trời bị che khuất bởi một đám mây đen khổng lồ mang theo bầu không khí lạnh lẽo bao trùm khắp nơi. Xung quanh Holly, những bông hoa loa kèn chao đảo và nghiêng ngả theo từng cơn gió bạt. Cô không còn nhìn rõ mọi thứ được nữa. Mặt đất mềm xốp bỗng chốc biến mất, chỉ còn lại lớp đá sắc nhọn khứa vào chân cô rướm máu. Những con chim im bặt tiếng hót, bám chặt vaò cành cây giương đôi mắt hoang mang nhìn bầu trời bất ngờ thay đổi. Có điều gì đó bất ổn làm Holly cảm thấy lo sợ. Cô trông thấy lờ mờ phía trước một tảng đá màu xám đang trồi lên từ đám cỏ cao. Holly muốn quay trở lại nhưng không thể, lối đi cũ đã bị bịt kín.

Ầm! ầm! ầm! Cô hốt hoảng chạy băng qua con đường trải đá nhọn. Lá cỏ mọc lởm chởm trên cánh đồng cứa vào chân tay cô những vết cắt dài. Hai chân Holly khuỵu xuống trước tia sét xám xịt kèm theo tiếng nổ rền trời. Cô thét lên với nỗi đau tột cùng khi nhận ra cái tảng đá lớn ấy chính là một phần của Gerry. Sét lại rền lên những tiếng nổ vang trời. Ầm! ầm! ầm!

Gerry đang cố bước ra khỏi ngôi mộ. anh đang gọi tên cô; cô có thể nghe rõ tiếng anh đang gọi tên cô khẩn thiết.

*

Holly vùng dậy trong tiếng đập cửa ầm ầm bên ngoài.

- Holly! Holly! Mình biết cậu đang ở bên trong. Hãy mở cửa cho mình với!

Mơ mơ tỉnh tỉnh, Holly lần bước ra cửa và nhìn thấy gương mặt hoảng hốt của Sharron.

- Trời ơi! Cậu đang làm gì thế? Mình gõ cửa cả tiếng đồng hồ rồi đấy!

Holly ngơ ngác nhìn quanh. Trời hơi lạnh một chút – chắc là buổi sáng.

- Này, cậu định không cho mình vào nhà đấy à?

- Ồ, vâng, Sharon, xin lỗi cậu. Mình đang nằm ngủ trên trường kỉ.

- Trời ơi! Trông cậu tệ lắm! – Sharron nhìn chăm chăm vào mặt Holly trước khi choàng tay ôm lấy cô.

- Cảm ơn cậu đã đến, Sharon!

Sharon không phải là người thích dông dài, đó là điều Holly rất thích ở cô bạn thân nhất của mình. Nhưng đó cũng chính là lí do khiến cả tháng qua, cô không muốn gặp Sharon. Holly không muốn nghe sự thật. Cô không muốn nghe Sharon nói về cách mà cô phải sống với nỗi đau của mình. Đôi lúc, một mình sống với một nỗi đau lại dễ chịu hơn là có ai đó để chia sẻ.

- Ôi, mọi thứ ở đây ẩm mốc hết cả rồi. Cậu mở cửa sổ lần cuối ở đây là khi nào vậy? – Sharon đi vòng căn nhà, mở toang các cửa sổ và thu nhặt chén bát, cốc đĩa bừa bộn khắp nơi.

- Ồ, cậu không phải làm thế đâu, Sharon. – Holly phản đối một cách yếu ớt. – Mình sẽ tự dọn dẹp...

- Khi nào? Vào năm sau hả? Mình không muốn cậu sống trong một căn nhà bê bối như thế này, còn bọn mình thì vờ như không biết điều đó. Sao cậu không đi tắm đi. Cậu tắm xong chúng ta sẽ cùng nhau uống chút trà.

Tắm ư? Holly cũng không nhớ nổi cô đã rửa mặt, gội đầu lần cuối cùng là khi nào nữa. Sharon nói đúng, chắc trông cô phải gớm ghiếc lắm với đầu tóc vừa dơ vừa rối và chiếc áo choàng quá bẩn đang mặc trên . đó là chiếc áo choàng của Gerry, mà Holly không có định đem đi giặt. Cô muốn lưu lại hơi anh trên đó.

- Ừ, mình sẽ đi tắm, nhưng hết sữa rồi. . Đã lâu mình không đi... - Holly bỗng thấy xấu hổ vì sự thiếu quan tâm của cô với ngôi nhà và với chính bản thân mình.

- A ha! – Sharon hét toáng, đưa chiếc túi lên cao. Holly không để là Sharon có mang theomột chiếc túi căng phồng. – đừng lo, mình biết mà. Nhìn cậu là mình biết tỏng cậu chẳng ăn gì hàng tuần nay rồi

- Cảm ơn, Sharon! – giọng Holly nghẹn lại, nước mắt lưng tròng. Sharon lúc nào cũng tốt như thế.

- Gượm đã, hôm nay không được có nước mắt. Chỉ có niềm vui, tiếng cười thôi, bạn thân mến của tôi ạ. Nào, bây giờ cậu đi tắm đi, nhanh lên!

Holly cảm thấy mình bình tâm trở lại khi bước xuống lầu. Nàng mặc bộ đồ thể thao màu xanh và để tóc xõa tự nhiên trên vai. Tất cả các cửa sổ đã được Sharon mở toang. Một làn gió se lạnh ùa vào căn nhà, như thể muốn cuốn đi tất cả những u sầu và nước mắt của nàng.

- Sharon, cậu thực sự là một thiên thần! – Holly đưa mắt nhìn quanh nhà. Mọi vật đều bừng sáng một cách khác lạ. – Mình không thể tin là cậu làm hết những việc này chỉ trong nháy mắt!

- Chao ôi! Cậu đã ở trên đó hơn một tiếng rồi đấy. Mình đang nghĩ chắc cậu bị rơi xuống lỗ thoát nước rồi không chừng. Mà với cơ thể teo tóp như thế này, cậu có thể trôi tuột xuống đó lắm ấy chứ! – Sharon tinh nghịch. – Thôi, được rồi, mình vừa mới mua một ít rau quả, trái cây, có phô mai, cà phê, và tất nhiên cả sữa nữa. Mình không biết cậu cất mì ống và đồ hộp ở đâu nên mình đặt tạm chúng ở đằng kia. À, có một ít thức ăn mình mới làm xong và cất trong tủ lạnh ấy. Nếu để cho cậu thì chắc việc này phải tốn mất cả năm chứ chẳng đùa. Xem nào, bạn của tôi sút mấy cân rồi?

Holly nhìn xuống. Lưng quần rộng đến nỗi tụt xuống tận hông. Cô không để là mình đã gầy đi rất nhiều.

Giọng của Sharron một lần nữa đưa cô về thực tại:

- Có một ít bánh quy để cậu dung kèm với trà. Loại bánh mà cậu thích nhất đấy.

- Ôi, Sharon. – Holly không nén được xúc động. – Cảm ơn cậu rất nhiều. Cậu vẫn luôn là một người bạn rất tốt, còn mình thì đúng là một người bạn tồi tệ, rất tồi tệ.

Holly ngồi xuống bên bàn và nắm lấy tay Sharron:

- Mình không biết sẽ ra sao nếu như không có cậu.

Sharon ngồi đối diện với Holly, im lặng nghe cô nói. Holly thường sợ sẽ phải bật khóc trước mọi người. Nhưng lúc này cô không cảm thấy xấu hổ khi đối diện với cô là Sharon.

- Cảm ơn cậu.

- Cậu đừng nói như vậy. Chúng mình là bạn mà! – Sharon cười dịu dàng, đầy cảm thong và khích lệ.

- Mình nghĩ là đã đến lúc mình phải tự xoay xở

- Chà, chà! – Sharon tỏ vẻ vui mừng. – Nhưng cậu đừng tự ép mình nếu cậu chưa thực sự sẵn sang đấy nhé. Đừng quan tâm đến những người cho rằng cậu phải trở lại cuộc sống bình thường trong vòng một tháng. Dù sao, sống thật sự với nỗi đau cũng là một cách để chúng ta vượt qua nó

Sharon lúc nào cũng đúng, Holly thầm nghĩ.

- Sharon, mình đã cảm thấy thoải mái hơn sau khi nói chuyện với cậu. – Holly ghì chặt người bạn thân vào long.

- Cậu biết không, cứ ở một mình mãi trong nhà thì không tốt đâu. Bạn bè và người thân sẽ giúp được cậu.

- Giờ thì mình hiểu rồi. Mình phải tự giúp mình trước mới được.

- Hãy hứa là sẽ gọi cho mình. Hay ít nhất thỉnh thoảng phải bước ra khỏi nhà nhé.

- Mình hứa. – Holly cười. – Cậu lại đang bắt đầu giống mẹ mình rồi đấy.

- Tất cả mọi người đều muốn được chia sẻ với cậu. Bây giờ mình phải về. Hẹn gặp lại nhé. – Sharon chào tạm biệt, hôn nhẹ lên má cô. – và nhớ là phải ăn cái gì vào đấy nhé! – Sharon nói them, đưa tay véo nhẹ ngang sườn bạn.

Holly vẫy tay chào cho đến khi chiếc xe đưa Sharon đi xa dần. Trời bắt đầu tối. Cô quay vào ngôi nhà vắng lặng và ngồi trầm ngâm suy nghĩ. Holly nghĩ về việc tại sao cô đã không nghĩ rằng, cả Sharron và Jonh cũng có nỗi đau mất đi một người bạn thân từ thưở thiếu thời, cha mẹ nàng mất đi một người con, còn bố mẹ của Gerry thì mất đi đứa con trai duy nhất của họ. còn cô cứ mải chìm đắm trong nỗi đau của mình mà không nghĩ đến người khác. Sharon đã giúp cho Holly nhìn sự việc theo một cách mới. Thật là tốt khi được quay lại với cuộc sống mình đã từng sống thay vì cứ nhặt nhạnh những mảnh vỡ và đắm mình vào quá khứ. Ngày mai là một ngày mới. Holly dự định bắt đầu sự thay đổi của mình bằng việc ghé qua nhà mẹ để lấy cái thư ai đó đã gửi cho cô.

*

Holly thức dậy sớm. Và lần đầu tiên trong hơn một tháng qua, cô tỉnh dậy không phải do tiếng chuông điện thoại đánh thức giấc ngủ lơ mơ của mình. Cô tự nhắc nhở bản thân, như vẫn làm mỗi sớm mai thức giấc, rằng những hình ảnh mà cô thấy về Gery đêm qua chỉ là một giấc mơ.

Holly đi tắm và thay bộ quần áo cô yêu thích: chiếc quần jeans xanh và áo thun màu hồng phấn đi cùng đôi giầy thể thao. Sharron nói đúng, cô đã gầy quá mức. Chiếc quần jeans thưở trước hơi chật , giờ phải có sự trợ giúp của chiếc thắt lưng mới ổn. Cô trang điểm qua loa cho gương mặt mình bớt vẻ nhợt nhạt và che đi những quầng thâm trên mắt.

*

Một giờ sau, Holly ra khỏi cửa hiệu làm tóc với tinh thần phấn chấn hơn. Khôg có Gerry đi bên cạnh, một vài người đàn ông trên phố nhìn theo bước chân cô. Holly đi nhanh đến chỗ chiếc xe của mình để cảm thấy an toàn hơn và lái xe đến nhà cha mẹ. Cho đến giờ phút này, mọi chuyện vẫn tiến triển tốt. Đến tiệm làm tóc của Leo đã là một tiến bộ của Holly. Ông Leo đã cố làm mọi cách cho nàng cười. Holly nhận thấy và biết ơn vì điều đó.

Holly bước lên vỉa hè ngôi nhà của cha mẹ và hít một hơi thở thật sâu.. Sáng nay điều đầu tiên cô làm khi thức giấc là gọi điện bào hôm nay sẽ về thăm gia đình, trước sự ngạc nhiên của mẹ. Đã ba giờ ba mươi.. Cô vẫn ngồi yên trong xe, cảm thấy hơi lo lắng, bồn chồn. Ngoài những lúc cha mẹ tới thăm, chưa bao giờ cô dành thời gian để chuyện trò với họ trong những tháng vừa qua. Holly không muốn mọi người chú đến mình, hỏi những câu hỏi đại loại như cô đang cảm thấy thế nào và dự định sẽ làm gì tiếp theo...

Ngôi nhà ấu thơ của Holly nằm cạnh bờ biển Portmarnock. Cô dừng xe bên đường, ngồi yên trên xe nhìn chằm chằm ra biển. Cô đã sống ở đây từ ngày cất tiếng chào đời cho đến khi lập gia đình với Gerry. Cô rất thích đi bộ trên bờ biển , nghe âm thanh song biển xô bờ và tiếng gọi của những con mòng biển.

Holly không định ở lại lâu nhà bố mẹ. Cô hít một hơi thật sâu, bấm chuông cửa và nở sẵn một nụ cười để them tươi tỉnh.

- Ôi, chào con, con gái! Vào nhà, vào nhà đi ! – mẹ cô vẫn luôn niềm nở như thế, với gương mặt đầy yêu thương và cô luôn muốn hôn lên gương mặt ấy mỗi khi ghé thăm.

- Chào mẹ, mẹ khỏe không ? – Holly bước vào, cảm thấy lòng nhẹ hẳn giữa không khí ấm áp quen thuộc. – Mẹ ở nhà có một mình thôi sao ?

- Ừ, bố con ra ngoài với Declan rồi, nó muốn mua ít sơn để sơn lại căn phòng.

Declan là em trai út của Holly và cũng là con út của gia đình, vì thế cha mẹ nàng đều nghĩ là họ phải cưng chiều nó một chút. Nhưng 'cậu út' ấy giờ đã là một chàng trai 22 tuổi, đang học ngành sản xuất phim tại trường đại học và trong tay lúc nào cũng có một cái máy quay phim.

- Trong tất cả những đứa con mẹ yêu quy , nó là đứa mẹ thấy ít lo lắng nhất, nó sẽ tìm được một con đường riêng cho mình. – Mẹ cô nói, tay mang cốc nước đặt trước mặt cô. – Trông con hôm nay rất tuyệt, con gái. Mẹ thích con để kiểu tóc này. Con có tin vui nào về công việc chưa ?

- Chưa, chưa đâu mẹ ạ. Nói thật là con còn chưa sẵn sàng để đi tìm một công việc mới. Con vẫn còn thấy lúng túng lắm.

- Con nói đúng. – Mẹ nàng gật đầu. – Hãy cứ thư thả và nghĩ xem con thích làm gì nhất, nếu không con sẽ phải kết thúc bằng một công việc mà con không hứng thú chút nào, như trước đây.

Holly và mẹ trò chuyện khá thoải mái, có lúc im lặng, nhưng phần lớn thời gian là huyên thuyên chuyện này chuyện nọ mãi cho đến lúc Holly lấy hết can đảm để hỏi mẹ về phong thư.

- Ồ, mẹ quên khuấy đi mất ! Con xem có gì quan trọng không ?

- Nếu có gì thì con sẽ báo cho mẹ biết sớm. – Holly vừa nói vừa chào tạm biệt mẹ. Nhưng cô không thể chờ được đến khi về nhà mới mở phong thư.

Ngồi trên đám cỏ xanh nhìn ra bãi cát vàng. Holly mân mê lá thư trong tay. Nó không phải là một lá thư bình thường như cô nghĩ mà là một bì giấy dày cộm thì đúng hơn. Địa chỉ được đánh máy nên cô không thể đoán biết qua nét chữ là ai gửi cho mình. Nhưng quan trọng hơn cả, bên trên phong bì là một hang chữ vẻn vẹn có vài từ: 'Bản liệt kê'.

Tâm trạng cô vui lên đôi chút. Nếu như lá thư này không phải của Gerry thì Holly phải chấp nhận một sự thật rằng anh đã hoàn toàn bước ra khỏi cuộc đời cô và cô phải tập quen với cuộc sống không có anh bên cạnh. Nhưng nếu như, nếu như đó là thư của Gerry viết cho cô...

Những ngón tay Holly run lên khi mở mép keo dán của chiếc bì giấy màu nâu. Cô dốc ngược chiếc phong thư nhỏ như những tấm thiếp bày ra trước mắt cô. Trái tim Holly như ngừng đập khi cô nhìn thấy những dòng chữ viết tay quen thuộc.

Đó là những phong thư của Gerry .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.