Sức Mạnh Tình Yêu (P.S. I Love You)

Chương 20



Họ đang ngồi trong cửa hàng của Denise.

- Mình thật sự xin lỗi cậu, Denise.- Holly quan sát phản ứng của Denise qua nét mặt cô.

Denise gật đầu cốt để Holly thấy cô vẫn ổn.

- Kô, cậu kô ổn. – Holly chồm nguời về phía trước. – Mình không có ý nổi nóng như thế trong điện thoại. Chỉ vì trong những ngày này, mình có quá nhiều cảm xúc, mình không có quyền nói với cậu như thế.

Cuối cùng Denise cũng lấy được can đảm nhìn thẳng vào mắt Holly.

- Kô, cậu nói đúng, Holly...

Holly lắc đầu, nàng nghĩ mình mới là người có lỗi nhưng Denise nói tiếp:

- Mình quá hồi hộp về chuyện đám cưới đến nỗi mình đã kô nghĩ cho cậu và không quan tâm đến cảm giác của cậu.

Denise vẫn tiếp tục nhìn Holly, gương mặt cô trông nhợt nhạt hẳn đi. Holly đã tỏ ra rất can đảm, nàng đã lấy lại được cân bằng trong cuộc sống nhanh đến nỗi mọi người cũng quên mất rằng nàng vẫn còn đó những nỗi đau ám ảnh và một nỗi buồn vô hạn.

- Nhưng cậu không hề sai khi hồi hộp vì sắp làm đám cưới. – Holly cố thuyết phục bạn mình.

- Và cậu cũng không sai khi buồn như thế. – Denise nói một cách kiên quyết, - Chỉ là mình kô nghĩ đến, mình đã kô nghĩ đến, - Denise lắc đầu. – Cậu có quyền kô đến buổi tiệc nếu cậu cảm thấy kô thoải mái. Mọi người sẽ hiểu cho cậu. – Denise run rẩy nắm lấy bàn tay Holly.

Holly cảm thấy hơi bối rối. Ông Chris đã thuyết phục được nàng đến buổi tiệc nhưng giờ người bạn thân nhất của nàng lại nói nàng có thể kô đi nếu nàng kô muốn.

Nàng cảm thấy lưỡng lự nhiều hơn trước. Có lẽ Denise nói đúng: đó chỉ là một buổi tiệc thường niên và nàng chẳng cần phải đến nếu nàng kô muốn. Tuy nhiên, chính nó lại nhắc nàng nhơ nhiều đến quãng thời gian kô thể quên khi nàng và Gerry ở bên nhau. Đó là những đêm mà cả hai đều cảm thấy rất vui, một đêm cả hai cùng hạnh phúc bên bạn bè và cùng khiêu vũ trong nền nhạc Giáng Sinh an lành. Nàng muốn giữ lại cho mình từng kí ức nhỏ bé ấy.

Mùi thân thể chàng đã phai nhạt trong căn nhà này; quần áo của chàng cũng đã được mang đến những nơi chàng muốn. hình ảnh chàng theo đó cũng phải nhạt dần, vì thế, nàng muốn níu lại bất cứ mảnh vụn nào nhắc nhớ đến chàng. Nàng cố nghĩ đến chàng vào mỗi đêm trước khi đi ngủ để có thể thấy chàng trong giấc mơ. Thậm chí, nàng còn mua cả lọ nước hoa mà chàng hay dùng phun khắp nhà. Một mùi hương quen thuộc, một bài hát quen thuộc cũng có thể mang nàng quay trở về một khoảng thời gian khác, một không gian khác, có chàng bên cạnh.

Có lần, nàng tình cờ thấy bóng chàng lướt qua một con đường hay ngồi trên một chiếc xe và thế là nàng chạy theo một quãng đường thật dài, để cuối cùng phát hiện ra người đó kô phải là Gerry, chỉ trông giống thôi. Nàng kô bao giờ từ bỏ một hi vọng nào để có thể gặp lại Gerry.

Trên đường về, nàng ghé qua quán Hogan. Nàng đã cảm thấy tự nhiên hơn với Daniel. Kể từ buổi cơm tối nàng thấy kô được thoải mái cùng anh ấy, nàng nhận ra rằng nàng cư xử thật khôi hài. Bây giờ, nàng đã hiểu tại sao nàng cảm thấy như thế. Trước đây, mối quan hệ thân thiết duy nhất với một người đàn ông của nàng là với Gerry.

Nàng và Daniel có thể nói chuyện hàng giờ bên nhau, trò chuyện về cuộc sống của nàng, về cảm xúc của anh ấy, về cuộc sống của anh ấy, và nàng biết rằng cả 2 đều có chung một kẻ thù , đó là sự cô đơn. Nàng biết anh đang chịu đựng 1 nỗi đau buồn rất khác với nỗi buồn của nàng nhưng chính thế, họ lại giúp nhau vượt qua được những tháng ngày khó khăn, khi cả hai đều cần có ai đó để lắng nghe và chia sẻ, một ai đó để khiến nàng nở nụ cười. Và họ đã có được những ngày như thế bên nhau.

- Sao? – anh nói. – Cô bé lọ lem sẽ đi dự tiệc năm nay chứ?

Holly mỉm cười và hếch mũi lên định nói sẽ kô đi, nhưng bỗng dừng lại và nói:

- thế anh có đi kô?

Anh mỉm cười:

- Chà, chà, có lẽ đó sẽ là một đêm của những cặp tinh nhân đấy. Vậy thì ý cô định thế nào đây?

Daniel kéo ghế xuống ngồi cạnh Holly. Hôm nay anh mang đôi giày cao cổ bốt da.

Holly nghiêm túc.

- Tôi nghĩ anh nên đi.

Daniel thôi cười.

- Được, vậy chúng ta sẽ cùng đi. – Holly nhìn anh mỉm cười. – Tôi nghĩ cũng sẽ tốt hơn cho anh nếu đi đến đó, Daniel. – nàng khẽ nói.

- Holly, tôi kô sao cả đâu. – anh nói, nhưng kô thuyết phục được Holly.

- Daniel Connolly, đừng tỏ ra mạnh mẽ như thế nữa. Kô thuyết phục được tôi đâu.

Holly quay lại chỗ làm, quyết định kô thay đổi nữa. Nàng gõ mạnh gót gàiy khi bước lên cầu thang.

- John Paul.- Holly kêu thật to. – tôi cần 1 chiếc váy, nhanh lên nào!

Trong phòng của mình, Chris mỉm cười 1 mình khi nghe thây tiếng Holly. Chris mở hộc bàn và nhìn tấm ảnh của ôgn và vợ. Ông đã tự hứa sẽ quay lại khu vườn vào một ngày nào đó. Nếu Holly có thể làm được thì ông cũng có thể.

*

- Thưa công chúa Lọ Lem, hoàng tử của công chúa đã đến! – Sharon đứng dưới cầu thang kêu to hối thúc Holly.

Trống ngực Holly đập liên hồi, nàng cần thêm thời gian. Vì lúc này, trong đầu nàng toàn hiện lên những lí do để bảo nàng kô nên đi.

"Holly, hãy mạnh mẽ lên. Cô có thể làm được mà.", nàng nói với chính mình trong gương. Nàng lặp đi lặp lại điều này kô biết bao nhiêu lần cho đến khi Sharon xuất hiện sau lưng khiến nàng giật nảy người.

- Ôi, Holly, trông cậu rất xinh! – Sharon vui vẻ reo lên.

- Không, trông mình tệ quá – Holly lẩm bẩm.

- Ồ, đừng nói thế, cậu sẽ ổn thôi mà.

- Mình chỉ muốn ở nhà thôi, Sharon. Mình phải mở lá thư cuối cùng của Gerry.

Holly không thể tin được rằng đã đến lúc nàng phải mở lá thư cuối cùng của Gerry. Nàng đã từng háo hức chờ đợi từng ngày từng giờ để được đọc từng dòng từng chữ Gerry viết cho nàng. Vậy mà đến hôm nay, nàng sắp kô còn được chờ đợi như thế nữa.

- Mình biết, - Sharon nói vẻ cảm thông, - nhưng lá thư ấy cũng có thể đợi cậu vài tiếng đồng hồ phải kô?

Holly định nói kô thì nghe John la to từ dưới lầu.

- Nhanh lên nào, các cô gái! Taxi đang đợi đây! Chúng ta còn phải đón Tom và Denise nữa!

Lá thư tháng 11 của Gerry nàng vẫn cầm trong tay. Nó đã mang đến cho nàng sức mạnh. Mỗi ngày qua, nàng đều nhẩm đi nhẩm lại những dòng chứ của chàng:

Công chúa lọ lem Cinderella phải đến dự buổi tiệc trong tháng này.

Nàng Lọ lem sẽ trông thật quyến rũ, xinh đẹp và cũng như mọi khi, phải hạnh phúc với quãng thời gian đang có...

Nhưng năm nay đừng mặc váy trắng em nhé...

Tái bút: Anh yêu em...

Gerry đã quyết định thay nàng, từng lời trong thư bảo nàng nên đi. Đây là một nhiệm vụ mới dành cho nàng. Nàng hít 1 hơi thật sâu rồi theo Sharon xuống lầu:

- Chao ôi! – Daniel nói, miệng há hốc. – Trông cô xinh quá, Holly!

*

- Chào, Holly.

- Ồ, xin chào, Jennifer.

Nàng vẫn nhớ đó là người phụ nữ nàng quen trong buổi tiệc Giáng Sinh năm trước. Jennifer mặc một chiếc đầm dạ hội rất lộng lẫy, người đeo đầy những trang sức đắt tiền.

- Cô khỏe không? Trông cô rất xinh, mặc chiếc váy rất hợp mốt! – cô ta nhấp li sâm panh và nhìn Holly từ trên xuống dưới.

- Tôi khỏe, cảm ơn. Còn cô?

- Tôi vẫn tốt, cảm ơn. Gerry kô đi cùng cô năm nay sao? – cô ta nhìn quanh tìm Gerry.

- Không, anh ấy mất hồi tháng hai. – Holly nói khẽ.

- Ôi, lạy Chúa tôi, tối rất tiếc khi nghe điều này. – Jennifer bỏ li sâm panh xuống bàn rồi ôm mặt, tỏ rõ vẻ lo âu. – Tôi kô hề biết gì cả. Thế cô sống thế nào, cô gái tội nghiệp?

- Tôi khỏe, cảm ơn chị. – Holly mỉm cười để giữ cho kô khi cuộc nói chuyện không quá nặng nề.

- Ôi, thật tội nghiệp cho cô. – Giọng Jennifer lạc đi, cô ta nhìn Holly với vẻ thương cảm. – Chắc cô đau khổ lắm.

- À, vâng, thật khó khăn, nhưng tôi đang cố gắng đây, như chị thấy đấy.

- Chúa ơi, tôi kô biết gì cả, thật là một tin tồi tệ - Mắt cô ta vẫn tiếp tục nhìn Holly xoi mói.

- Anh ấy bị bệnh à? – cô ta tiếp tục thăm dò.

- À, anh ấy bị một khối u não.

- Ôi, trời, thật là tồi tệ. Nhưng anh ấy còn quá trẻ.

- Đúng thế...nhưng chúng tôi đã có khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau, Jenifer. – Holly cố tỏ ra hết sức tự nhiên trong lời nói của mình.

- Phải, đúng là như thế, nhưng thật là một điều đáng tiếc vì cuộc sống hạnh phúc đó kô kéo dài được bao lâu. Như thế thì thật là bất hạnh cho cô. Thật là tồi tệ và quá bất công. Chắc là cô đang cảm thấy rất buồn khổ. Vậy thì cô đến buổi tiệc tối hôm nay làm gì? Trong khi mọi người xung quanh đây đều có đôi có cặp cả. – nói xong, cô ta đưa mắt nhìn xung quanh.

- Phải, thật khó khăn, nhưng chúng ta vẫn cứ phải nhìn cuộc đời lạc quan và phải tiếp tục sống tốt. Dù sao, nói đến chuyện phải tiếp tục, có lẽ tôi phải qua chỗ các bạn tôi đây. – Holly lịch sự nói và quay mặt bước đi.

- Cô kô sao chứ? – Daniel hỏi khi Holly xuất hiện.

- Vâng, tôi kô sao, cảm ơn. – Holly lặp lại câu nói lần thứ mười trong đêm hôm đó. Cô liếc nhìn Jennifer với đám bạn túm tụm của cô ta, chốc chốc lại quay sang nhìn Holly và Daniel một cách xoi mói.

Holly đang cười khi nghe Sharon kể một câu chuyện thì có ai đó đập nhẹ lên vai. Holly quay sang với nụ cười rất tươi. Nàng bắt gặp gương mặt ủ rũ của Helen.

- Chào, Helen. – Holly vui vẻ nói.

- Cô khỏe chứ?

- Ồ, tôi khỏe. – Holly gật đầu. Nàng mỉm cười và tiếp tục lắng nghe Sharon kể chuyện.

Helen lại vỗ nhẹ lên vai Holly lần nữa:

- ý tôi là cô thế nào kể từ ngày Gerry...?

Holly đành phải gác lại câu chuyện của Sharon:

- Từ ngày Gerry mất hả, có phải ý chị thế kô?

Helen có vẻ ngượng ngùng với câu hỏi của Holly:

- Vâng, đúng thế, nhưng tôi kô có ý muốn nói...

- Kô sao, Helen, tôi chấp nhận những gì xảy ra với tôi.

- Chấp nhận ư?

- Dĩ nhiên là phải chấp nhận. – Holly cau mày

- À, chỉ là đã lâu rồi tôi chưa gặp cô, nên tôi cũng cảm thấy lo lắng..

Holly cười:

- Helen, tôi vẫn sống ngay ngôi nhà cũ ở góc đường gân nhà chị, số điện thoại nhà vẫn như trước, và số điện thoại di động cũng kô đổi. Nếu chị có lo lắng cho tôi thì cũng kô khó lắm để tìm thấy tôi.

- À, phải, nhưng tôi kô muốn làm kẻ kô mời... - Helen im bặt.

- Bạn bè thì đừng nói đến chuyện kô mời mà đến, Helen.- Holly cố tỏ ra lịch sự, nhưng hi vọng Helen nhận ra ý nàng muốn nói.

Rồi nàng quay sang tiếp tục câu chuyện với Sharon.

- Cô vẫn ổn chứ? – Daniel lại thì thầm vào tai Holly.

- Vâng, tôi vẫn khỏe, cảm ơn. – Holly đáp, nhấp 1 ngụm rượu.

- ồ, đừng có trả lời tôi bằng cái câu chán ngắt ấy nữa chứ, Holly. Là tôi đây. – anh cười.

- thật ra thì... tất cả mọi người ở đây đều rất thân thiên và đều muốn chia sẻ với tôi, nhưng họ làm cho tôi cảm thấy tôi đang trong một lễ tang của anh ấy vậy. Tôi phải vờ tỏ ra mình mạnh mẽ... Tôi thật sự thấy khó khăn, Daniel ạ.

Daniel kiên nhẫn lắng nghe.

- Tôi hiểu những gì cô nói. – cuối cùng anh lên tiếng. – Khi tôi và Laura chia tay nhau, tôi cũng có cảm giác như thế trong nhiều tháng vì bất cứ nơi nào tôi đến, tôi lại phải nói với mọi người rằng chúng tôi đã chia tay nhau. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua cả thôi, Holly. Tôi mogn cô đừng quá lo lắng thế!

- À, hay là chúng ta nói về Laure đi? – Holly đề nghị dù kô chắc rằng Daniel thích. Và thế là hai người nói chuyện cả buổi về Laura, về việc Laura đáng ghét như thế nào.

- À, một người bạn của tôi tên là Chralie phục vụ quầy bar trong khách sạnc ảu bố Laura bảo rằng chồng sắp cưới của cô ta định ve vãn một người khách nữ ở đó và laura bắt gặp nên họ chia tay.

Holly sững sờ khi nghe câu chuyện.

- ừm.. Daniel, bố Laura sở hữu khách sạn nào vậy?

- khách sạn Galway. Đó là một nơi rất tốt, nằm trên đường đi ra bãi biển...

Holly kô còn nghe thấy gì nữa, cô chỉ còn biết mở tròn mắt.

Nàng tò mò nhìn Daniel, tự hỏi kô biết tại sao anh ấylaij từng có lúc rất quan tâm đến Laura. Cô ta kô phải tuýp người của Daniel. Daniel là người luôn dịu dàng, khoan dung và thân thiện, còn Laura thì... Nàng kô thể tìm được một từ ngữ nào để miêu tả Laura.

- thật ra... - Holly nói tiếp, nàng cảm thấy mình phải thật cẩn thận khi đi thẳng vào chủ đề này, nàng biết Laura làm tan nát trái tim Daniel như thế nào. – Thật ra, câu hỏi mà tôi muốn hỏi là, bất kể anh đã tìm thấy điểm gì đặc biệt trong con người cô ta, tôi vẫn thắc mắc tại sao hai người lại từng yêu nhau? Hai người thực sự rất khác nhau... - nàng vội dừng lại vì chợt nhớ ra rằng trên danh nghĩa, nàng chưa hề biết Laura là ai.

Daniel im lặng. Holly tự hỏi nàng đã đi quá xa rồi chăng?

- Holly à, thật ra khi cô ta rời bỏ tôi để đến với người bạn thân nhất của tôi, cô ta đúng là... Nhưng với riêng tôi, khi chúng tôi bên nhau, cô ta chưa bao giờ là một người đàn bà xấu xa cả. Nhưng một người thất thường thì có. – anh mỉm cười và nhìn thẳng vào Holly. – Cô biết kô, tôi thích cái kịch tính trong mối quan hệ đó. Tôi cảm thấy như thế thì tình yêu mới thật thú vị, cô ấy đã làm tôi bị mê hoặc. – Giọng nói anh như nhanh hơn với những cảm xúc chợt ùa về cho một chuyện tình đã qua, một người tình đã xa.

Tiếng nhạc vừa dứt thì một bản khác lại vang lên, "Wonderful Tonight" của tay ghi ta tài danh Eric Clapton. Sàn nhảy thưa dần, người ta tản về phía quầy bar để nghỉ mệt sau một điệu nhạc sôi nổi, để lại một mình Holly đối mặt với Daniel. Nàng nín thở. Nàng chưa hề chuẩn bị. Với bài hát này, nàng chỉ nhảy với mỗi mình Gerry.

Daniel nhẹ đặt một tay lên eo nàng, nhẹ nắm lấy tay nàng và họ bắt đầu khiêu vũ. Người Holly cứ đơ ra. Nầng cảm thấy có lỗi khi nhảy với một người đàn ông khác mà kô phải là Gerry. Người nàng như muốn co rúm lại. Chắc Daniel nghĩ nàng lạnh nên càng kéo nàng sát vào mình hơn. Nắm tay Holly, Daniel dẫn nàng theo điệu nhạc, nàng kô còn nghĩ ra được điều gì cho đến khi bài hát kết thúc và nàng chạy vội vào phòng vệ sinh.

- Chị có thấy Holly Kennedy nhảy với người đàn ông đó kô? – Giọng của Jennyfer kô lẫn vào đâu được.

- Có! – 1 giọng khác trả lời một cách khinh miệt. – Trong khi thân thể chồng cô ta còn chưa lạnh dưới đáy mồ!

- Thôi, hãy để cô ấy yên. – Giọng một người phụ nữ khác vui vẻ nói. – Có thể họ chỉ là bạn của nhau thôi.

"Cảm ơn", Holly thầm nghĩ.

- Nhưng tôi cũng hơi nghi ngờ. – Cô ta nói tiếp làm tất cả cùng phá lên cười.

- Chị có thấy cái cách họ ôm nhau trên sàn nhảy kô? Tôi sẽ kô nhảy với bâtf kì người đàn ông nào ngoài chồng tôi theo kiểu ấy. – Jenyfer nói.

- Thật là ô nhục! tưởng tượng xem, khoe khoang người đàn ông mới của mình ở một nơi mà mình từng đến cùng chồng cũ, trước mặt bạn bè của anh ấy. Thật là gớm ghiếc.

Bọn họ tặc lưỡi. Có tiếng nước dội sát bên phòng của Holly. Holly đứng sững người.

Cửa mở và tiếng của bọn kia cũng ngưng bặt.

- Những con chó cái già chuyên soi mói vào chuyện của người khác có biến đi kô, hãy lo chuyện của riêng các người ấy. – Sharon quát lên. – các người kô cần phải chõ mũi vào chuyện của bạn tôi nên làm gì và kô nên làm gì! Jennyfer, nếu như cuộc đời của cô đã hoàn hảo đến thế thế thì việc quái gì cô phải lảng vảng bên chồng của Pauline, hả?

Holly nghe có tiếng thở gấp vì bất ngờ. Có lẽ đó là Pauline. Holly bịt miệng cười.

- Vậy thì hãy chõ mũi vào chuyện của chính các người ấy và hãy cút hết đi.! – Sharon quát như ra lệnh.

Mọi người đi cả, Holly mới bước ra ngoài. Sharon đang rửa tay kinh ngạc nhìn lên.

- cảm ơn, Sharon.

- Ôi, Holly, mình rất tiếc là cậu phải nghe những chuyện như thế. – Sharon vội vàng nói và ôm Holly vào lòng.

- Kô sao đâu. Mình sẽ chẳng để ý đến mấy mụ già ngồi lê ấy làm gì cho mệt, - Holly tỏ ra can đảm, - nhưng mình kô thể tin được là Jenyfer lại làm thế với Pauline!

Sharon nhún vai.

- Thật ra thì kô, mình chỉ cho bọn chúng một thứ gì đó để bọn chúng cãi nhau trong vài tháng tới thôi.

Sharon và Holly thích thú cười vang.

- Mình nghĩ mình phải về nhà bây giờ đây. – Holly liếc nhìn đồng hồ, nàng đang nghĩ đến lá thư cuối cùng của Gerry.

- Tốt lắm, Holly, - Sharon đồng ý, - Mình cảm thấy đêm nay rất vui vì cậu kô cần đến men rượu để quên đi sầu muộn. Dù sao, đêm nay cậu rất tuyệt, Holly. Cậu đã đến, cậu đã chiến thắng được tất cả, giờ cậu về nhà và mở thư Gerry đi. Và nhớ phải gọi cho mình đấy nhé. – Sharon ôm bạn lần nữa.

Holly tạm biệt mọi người. Daniel cũng đứng dậy để về cùng Holly.

- Cô kô định rời khỏi đâyy và bỏ lại một mình tôi đấy chứ. – anh cười. – CHúng ta sẽ cùng đi taxi về.

Holly cảm thấy hơi khó chịu khi Daniel theo nàng vào nhà. Đã 12h kém 15, nàng còn 15 phút nữa.. Cầu mng anh ấy uống xong tách trà này rồi về ngay. Nàng gọi sẵn 1 chiếc taxi, 10 phút nữa sẽ tới, anh ấy sẽ kô thể ở lại lâu.

- À, đây là chiếc phong bì được nói đến nhiều nhất đây. – Daniel nói và cầm chiếc phong bì đang đặt trên bàn đây.

"Tháng 12", Daniel đọc hàng chữ viết ben ngoài bức thư và chạmn ngón tay lên dòng chữ. Holly rất muốn bảo Daniel bỏ nó xuống nhưng nàng kô thể cư xử thô lỗ thế được. Cuối cùng, anh cũng đặt nó lại trên bàn, còn Holly thì thở phào nhẹ nhõm.

- Còn lại bao nhiêu bức thư nữa, Holly? – Daniel hỏi, anh cởi chiếc áo khoác ngoài ra và lại gần Holly.

- Đó là lá thư cuối cùng. – giọng Holly kô chút biểu cảm.

- Vậy cô định sẽ thế nào?

- Ý anh là sao? – nàng hỏi lại 1 cách bối rối.

- Như tôi thấy, những lá thư này như là những trang kinh thánh, như là "Mười điều răn" vậy. Cô đã trung thành thực hiện mọi thứ mà những lá thư này yêu cầu. Vậy thì cô sẽ làm gì khi kô còn chúng nữa.

Holly nhìn lên để chắc là Daniel còn tỉnh táo khi nói chuyện với mình. Đáp lại cái nhìn thảng thốt đó là ánh mắt long lanh của anh, ánh mắt ẩn chứa một tình yêu.

- thì tôi sẽ chỉ sống cuộc sống của mình. – nàng đáp lại và khẽ quay mặt đi.

- Em có thể làm thế được kô? – anh bước lại gần nàng hơn và nàng có thể nghe thấy hơi thở của anh. Đó là hơi thơ của một Daniel có thực, chứ kô phải là cái mùi mà nàng đã xịt khắp nhà cách đây vài hôm.

- Tôi nghĩ thế. – nàng trả lời kô mấy tự tin.

- Em phải tự quyết định lấy mọi thứ trong cuộc sống của chính mình. – anh nhẹ nhàng.

- Tôi biết. – Nàng đáp lại như để tự vệ và tránh nhìn thẳng vào mắt anh.

- Và em nghĩ là em sẽ làm được điều đó chứ?

Holly đưa tay lên xoa mặt một cách mệt mỏi:

- Daniel, anh muốn nói gì?

Anh hít thở, thẳng người lại trước mặt nàng.

- Anh muố hỏi em một điều, nhưng em phải tự quyết định đấy. – Rồi anh nhìn thẳng vào mắt nầng. Tim nầng đập loạn xạ. – Sẽ chẳng còn bản danh sách những việc em phải làm, sẽ kô có lời hướng dẫn nào nữa. Em chỉ cần làm theo những mách bảo của trái tim mình thôi.

Holly nhẹ lùi về phía sau. Nầng thấy sợ hãi, và hi vọng anh kô định nói những điều mà nàng kô muốn nghe.

- Ừm.. Daniel, tôi cho rằng.. đây.. kô phải lúc thích hợp... ừm.. anh nên về thì hơn.

- Đây là thời điểm tốt nhất. – Anh nói vẻ nghiêm túc. – EM đã biết anh định nói gì với em rồi phải kô Holly?

Holly há hốc miệng khi nhìn lên tường.

Đồng hồ vừa điểm tiếng thứ 12.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.