Sủng Ái Vô Biên Thế Tử Xinh Đẹp

Chương 10: Gặp lại nam nhân xúi quẩy, oan gia ngõ hẹp



Thân thể nho nhỏ của nàng phảng phất như khảm vào ngực của hắn, phù hợp như vậy.

Một luồng khí lạnh lẽo từ phần lưng tràn vào, nhìn như mãnh liệt, đến trong kinh mạch lại như mưa xuân tháng ba, ôn nhuận không tiếng động, từng chút trấn an xao động trong cơ thể nàng.

Ninh Sở dần dần an tĩnh lại, quần áo người đến cũng đã bị kéo tới thất linh bát lạc, hai gò má dán chặt lấy da thịt như lăng la tơ lụa của người nọ, cảm giác hết sức an bình. Nàng còn có nhiều chuyện muốn nói với hắn, muốn hỏi một chút vì sao hắn xuất hiện ở này, nhưng mà, mí mắt lại nặng nề không mở ra được, chỉ cảm thấy ngón tay của hắn ôn nhu, từng chút lại từng chút xuyên qua mái tóc nàng, tràn đầy thương tiếc.

Ninh Sở nằm một giấc mộng thật dài. Trong mộng có Ngọc Sanh, còn có thật nhiều người có khuôn mặt mơ hồ, trình diễn từng chuyện xưa buồn vui ly hợp. Cuối cùng nàng chết ở trong lòng một người nam tử, nam tử tê tâm liệt phế la lên làm cho nàng cảm giác đau lòng không chịu nổi...

Ngay tại trong nháy mắt muốn thấy rõ khuôn mặt nam tử, Ninh Sở tỉnh. Mở mắt ra, nhưng lại thấy sao sáng đầy trời, nam tử trong mộng làm nàng khắc cốt ghi tâm, tựa hồ xa cách?

Mùi máu tươi nồng đậm chui vào chóp mũi, Ninh Sở bỗng nhiên từ trong mộng cảnh tỉnh thần, vội vàng ngồi dậy, phát hiện quần áo trên người đã khô, thân thể cũng không không ổn. Hoảng hốt nhớ lại một ít chuyện trước khi mê man, ngước mắt nhìn chung quanh, lại chứng kiến cách hồ nước không xa có một người ngồi.

"Ngọc Sanh?" Nàng vội vã đứng dậy đi tới, thấy rõ khuôn mặt người nọ, vẻ mặt vui mừng trong nháy mắt tan thành mây khói.

Đúng là Sở Phong Bạch? Chẳng lẽ, người vừa rồi vẫn là hắn? Ầm ầm một tiếng, chỉ cảm thấy như bị sét đánh, Ninh Sở cương cứng tại chỗ, thật lâu không thể hoàn hồn.

Sở Phong Bạch khoanh chân ngồi ở trên thảm cỏ, hai mắt nhắm nghiền, hai tay ở vị trí ngực bụng bắt bí quyết, một cái chiết phiến mở rộng vô căn cứ trôi nổi ở trước mặt hắn. Mặt quạt màu đỏ, phiến cốt màu vàng kim, trên mặt quạt màu hồng nhìn thấy mà giật mình, giống như máu đang lưu động, quỷ dị đẹp đẽ không nói nên lời. Mắt thường có thể thấy được luồng khí màu đen từ mặt quạt bay ra, hướng chóp mũi hắn chui vào, mà ở chung quanh thân hắn, rất nhiều thi thể dã thú nằm lả tả, một chiêu bị mất mạng, thân thủ chia lìa. Mùi máu tươi trong không khí quả thực làm người ta nôn mửa.

Toàn bộ cảnh tượng, quỷ dị tà ác, làm cho người ta không khỏi sợ hết hồn hết vía.

Sắc mặt hắn trắng như tờ giấy, gần như trong suốt, đôi môi lại tươi đẹp ướt át, khuôn mặt như tiên, giờ phút này lại mơ hồ toát ra tà mị quỷ tươi đẹp khác.

Mà theo luồng khí màu đen hút vào càng nhiều, sắc mặt hắn dần dần chuyển biến tốt đẹp, Ninh Sở thấy vậy, không khỏi tâm niệm vừa động, lúc này đến gần phía trước, nhìn Sở Phong Bạch vẫn nhắm mắt, trong đôi mắt xẹt qua một tia hàn mang.

Nếu như đoán không sai, giờ phút này chính là thời khắc nguy hiểm mấu chốt nhất của hắn, cũng là cơ hội lấy tính mệnh của hắn.

Chậm rãi giơ tay lên, hướng thiên linh cái của hắn mà đánh tới - - nhưng vào lúc này, Sở Phong Bạch bỗng nhiên mở mắt, con mắt rõ ràng như nước phản chiếu vẻ mặt đằng đằng sát khí của nàng, thời khắc chỉ mành treo chuông, hắn lại khẽ mỉm cười, nụ cười kia, như Phật tổ nhặt hoa, bình tĩnh thoải mái.

Nhìn thần sắc hắn như thế, Ninh Sở do dự. Bốn mắt nhìn nhau, đều tâm tư khó lường. Cuối cùng, Ninh Sở bỏ qua cơ hội lần này.

Nàng lạnh lùng nhìn hắn nói: "Ngươi cứu ta một lần, ta tha cho ngươi một mạng. Hai bên không thiếu nợ lẫn nhau." Vừa rồi nếu không phải hắn ra tay, nàng còn không biết mình sẽ như thế nào.

Có lẽ sẽ chết, có lẽ sẽ cường hắn, sau đó tiếp tục biến nhỏ? Hoặc là khôi phục hình dáng cũ? Vô luận là loại nào, đều không muốn gặp.

Xoay người rời đi, cảm giác được tầm mắt của hắn thủy chung dính ở sau lưng.

Trở về đêm đã khuya.

Giản Thiếu Hoàn còn chưa đi ngủ, A Vệ đang hồi báo tình huống: "Nhiếp chính vương đi ra ngoài không về, A Tầm cũng không gặp bóng dáng."

Giản Thiếu Hoàn lật xem quyển sách tay bỗng nhiên dừng lại, đôi mắt khẽ nâng: "A Tầm, cũng không có ở đây?"

"Vâng." Lời nói của A vệ vừa dứt, nghe thấy bên ngoài có người giòn thanh nói: "Thái tử điện hạ tìm ta sao?"

Nói quân quân đến, Giản Thiếu Hoàn nhíu mày "Cho hắn đi vào."

"Thái tử điện hạ." A Tầm đi tới, ngồi đối diện hắn "Không biết tìm A Tầm là vì chuyện gì?"

Giản Thiếu Hoàn không biến sắc quan sát nàng một phen: "Đi ra ngoài?"

"Ra đi làm chút việc." Vẻ mặt Ninh Sở thản nhiên, tùy ý hắn xem kỹ.

"Bản cung muốn hỏi ngươi - -" Lời Giản Thiếu Hoàn còn chưa dứt, liền nghe được bên ngoài bẩm báo, nhiếp chính vương đến, không khỏi nhướng mày, vô ý thức nhìn về phía Ninh Sở, không khỏi quá mức trùng hợp?

Đối với hoài nghi của hắn, lòng Ninh Sở biết rõ, lúc này đứng dậy: "Ta về tránh trước." Thẳng ẩn thân sau tấm bình phong.

Sở Phong Bạch bồng bềnh mà vào, Giản Thiếu Hoàn xé hạ môi mỏng, ánh mắt tĩnh mịch rơi vào trên người hắn, vô tình hay cố ý xẹt qua mái tóc ướt nhẹp của hắn, vừa rồi tựa hồ tóc A Tầm cũng ướt ?

"Nhiếp chính vương đêm khuya đến thăm, chắc hẳn có chuyện quan trọng."

Sở Phong Bạch điềm nhiên như không liếc mắt bình phong, hơi mỉm cười nói: "Bản vương là tới cùng điện hạ thương nghị chuyện trở về kinh."

Sắc mặt Giản Thiếu Hoàn trầm xuống: "Bản cung chưa có dự định trở về kinh."

"Thân thể nghìn vàng cần cẩn thận. Dịch bệnh lần này mặc dù đã giải, nhưng dù sao cũng là nơi thị phi. Huống chi, điện hạ rời kinh lâu ngày, hoàng hậu nhớ, bệ hạ cũng không sẽ an tâm, còn là sớm ngày trở về kinh thì tốt hơn." Tạm ngừng, "Còn nữa, điện hạ không vì mình mà suy nghĩ, cũng nên vì an toàn của Thất điện hạ mà suy tính mới phải." Một phen, trong ôn hoà mang cứng rắn, thâm ý trong đó lại chỉ có hai người mới hiểu.

Giản Thiếu Hoàn nheo mắt lại, sắc bén nhìn hắn: "Nhiếp chính vương đây là đang uy hiếp bản cung sao?"

"Không dám." Vẻ mặt Sở Phong Bạch vân đạm phong khinh "Bản vương là đang cùng điện hạ thương nghị. Không bằng liền quyết định ở hai ngày sau đi, công việc trở về kinh bản vương sẽ an bài tốt." Đúng là giải quyết dứt khoát, hoàn toàn không để ý ý nguyện của Giản Thiếu Hoàn, ra quyết định.

Nói xong, thản nhiên đứng dậy nhanh nhẹn rời đi.

Dưới ánh đèn, sắc mặt Giản Thiếu Hoàn âm trầm đáng sợ, hai tay đặt tại đầu gối sớm đã nắm chặt thành quả đấm, sau một khắc, nện mạnh đến trên mặt bàn, phát ra tiếng vang ngột ngạt.

Ninh Sở từ sau tấm bình phong đi ra, Giản Thiếu Hoàn đột nhiên ngẩng đầu, đáy mắt là tàn khốc trước nay chưa có: "Ngươi khả có thuốc khiến người ta nhìn như bệnh nặng, nhưng thầy thuốc tầm thường không thể nhận ra?"

Ninh Sở hơi chút trầm ngâm, hỏi ngược lại: "Điện hạ là muốn bỏ thuốc nhiếp chính vương hay là muốn chính mình 'Bệnh nặng' để lấy cớ lưu lại? Nếu là cái sau, A Tầm cho rằng điện hạ còn là không cần nếm thử tốt hơn, dù sao, điện hạ có uy hiếp, mà Sở Phong Bạch không cố kỵ gì, một chiêu không được còn có hậu chiêu."

Nói trúng tim đen, một lời trúng đích. Giản Thiếu Hoàn kinh dị vì bản lãnh hiểu rõ lòng người của hắn. Đúng là, phụ hoàng cùng Thiếu Tư đều là uy hiếp của hắn. Hắn mặc dù có thể kéo dài nhất thời, Sở Phong Bạch không chừng có chiêu số khác có thể khiến cho hắn rời đi.

Xem ra, chuyện quân quyền chỉ có thể từ từ mà tính.

Bất quá chẳng mấy chốc, Giản Thiếu Hoàn đã khôi phục lạnh lùng bình thường, hắn nhìn Ninh Sở đang như lão tăng nhập định.

Giờ khắc này, cảm giác mình đối mặt cũng không phải là một đứa bé, mà là một vị vương giả bình tĩnh lão luyện, sống ở thượng vị.

"A Tầm hiểu được không ít." Hắn ý tứ hàm xúc không rõ nói, trên mặt bình tĩnh, kì thực đáy lòng cuồn cuộn nổi lên sóng to gió lớn.

Người như vậy, nếu không thể sử dụng cho bản thân, như vậy chỉ có... Ánh mắt tối sầm lại, xẹt qua một tia khó lường.

Bởi vì phải về kinh, hai ngày sau Giản Thiếu Hoàn sai người đem Giản Thiếu Tư đã đưa ra ngoài đón trở lại. Lại không nghĩ đồng thời trở về còn có một người khác ngoài dự đoán mọi người.

"A Tầm!" Tiếng kêu vui mừng từ phía sau truyền đến, Ninh Sở đang bị Giản Thiếu Hoàn nô dịch mài mực còn chưa kịp ngẩng đầu liền bị người sít sao siết vào trong ngực, thiếu chút nữa thở không nổi.

"A Tầm, ngươi không đi, thật tốt quá! Ô ~ ta cho rằng sẽ không còn được gặp lại ngươi!" Giản Thiếu Tư kích động được nước mắt lưng tròng, dứt khoát đem Ninh Sở toàn bộ ôm dậy chuyển vài vòng.

Đối mặt nhiệt tình như vậy, Ninh Sở bất đắc dĩ giật giật khóe miệng, cảm giác cũng rất uất ức.

Mà Giản Thiếu Hoàn chỉ là nhìn thoáng qua Giản Thiếu Tư liền đưa mắt nhìn vào nam tử phía sau hắn, thần sắc khó nén kinh ngạc: "Hoàng, thúc?"

"Ngài, cũng tới?"

"Ân. Ngẫu nhiên gặp được 'Tiểu kết ba', liền tới xem một chút." Nam tử hơi có phần ngạo mạn trả lời.

Khi Ninh Sở mới vừa được Giản Thiếu Tư để xuống, đầu còn vựng hồ hồ, nghe được thanh âm này, đột nhiên chấn động, lập tức theo tiếng nhìn sang - -

Nam tử mặc áo bào màu trắng bạc thêu trang trí hình diều hâu ở cổ và tay áo, mắt phượng cao gầy, mũi thẳng, môi mỏng, vẻ mặt thoạt nhìn ngông cuồng tự đại, trong tay khuấy động một chuỗi băng tằm ti sáng long lanh... Khuôn mặt quen thuộc, thần thái quen thuộc, không phải là nam nhân xúi quẩy bị nàng cường nơi núi hoang dã tự? !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.