Sủng Ái Vô Biên Thế Tử Xinh Đẹp

Chương 11: Ai dám động đến hài tử của bản vương? !



Không thể tưởng được hắn đúng là người trong hoàng thất, Giản Thiếu Hoàn gọi hắn "Hoàng thúc" ? Vậy chẳng phải là Giản Thiếu Tư cũng - - Ninh Sở cứng ngắc chuyển mắt, nhìn về phía Giản Thiếu Tư, đã thấy ánh mắt của hắn lóe lên, không dám cùng mình đối mặt.

Người nọ là hoàng thúc hắn, ở phá tự không tin hắn không nhận ra được, lại vẫn mang vẻ mặt bình tĩnh giẫm đạp thân thể người ta đi tới. Giữa chú cháu này có bao nhiêu đại cừu hận?

Người này nhìn như thuần lương vô hại, nguyên lai cũng là người lòng dạ hiểm độc, xem ra sau này cần đề phòng nhiều hơn!

Ninh Sở có chút hối hận đáp ứng cùng bọn họ một đường thượng kinh, có thể đoán được tiền đồ một mảnh u ám.

Đang nghĩ ngợi lung tung, đã thấy nam tử đi tới bên này, vội cúi đầu, tầm mắt nam tử tự tiếu phi tiếu quét qua hai người: "Ai vậy? Xem tiểu kết ba kích động đến mức mặt đều đỏ, chậc chậc, để cho hoàng thúc xem một chút, là dạng tiểu mỹ nhân gì để cho Thất điện hạ chúng ta cơm nước không cần!"

"Ta, ta không phải là tiểu kết ba..." Giản Thiếu Tư ấp úng phản bác, âm thanh như ruồi muỗi, tỏ ra sức lực không đủ, nhưng khi hắn nhìn thấy hoàng thúc muốn chạm vào Ninh Sở, lại lập tức la lớn: "Đừng đụng A Tầm." Thuận thế đem Ninh Sở kéo ra phía sau, như gà mẹ bao che cho con.

Ninh Sở nhìn bóng lưng hắn hơi có vẻ gầy yếu, đáy lòng lướt qua một dòng nước ấm.

"Ân?" Giản Việt nhướn mày, lộ ra một tia không vui, "Không cho xem, bản vương càng muốn xem." Nói xong, băng tàm ti rời tay, đem Ninh Sở hắn đang che chở thoáng cái kéo đến trước chân.

Bỗng nhiên gương mặt che kín chấm đỏ bại lộ ở đáy mắt, Giản Việt lập tức mang vẻ mặt chán ghét: "Xấu vô cùng, quả thực dơ bẩn mắt bản vương!" Nói xong, băng tàm ti buông Ninh Sở ra cũng thuận thế đẩy đẩy.

Ninh Sở ổn định thân thể, lập tức lui về phía sau vài bước, lập tức vô cùng may mắn ngày hôm qua thí nghiệm thuốc đem mặt biến thành bộ dáng quỷ bức thế này.

"A Tầm, mặt của ngươi - -" Giản Thiếu Tư lớn tiếng thét kinh hãi, lúc này mới chú ý mặt của nàng hiện đầy chấm đỏ, thập phần lo âu nói.

Ninh Sở lắc đầu, bày tỏ không sao... Thầm nghĩ, Giản Việt cần phải không nhận ra mình. Dù sao nàng "Thay đổi nhỏ" rồi, hơn nữa khí chất cùng tính tình cùng bản tôn trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, huống chi nàng hoài nghi, lấy Giản Việt chán ghét với Tuyết nương, lúc trước chỉ sợ ngay cả dung mạo Tuyết nương cũng không nhớ kỹ.

Lại nghe được Giản Việt "Di", "Tiểu tử thế nhưng không có ngã xuống?" Lấy hành động vừa rồi của hắn, hài tử tầm thường đã sớm ném xuống đất rồi.

Kinh sợ mình bại lộ, trong nội tâm Ninh Sở lộp bộp một tý.

Giản Việt đi lên trước, lại cúi đầu tỉ mỉ đánh giá mặt mũi của nàng, hồ nghi nói: "Tại sao bản vương càng xem mặt ngươi này càng cảm thấy nhìn quen mắt đâu?"

Vốn Giản Thiếu Hoàn muốn mở miệng giúp đỡ, thấy vậy, lại bỏ đi ý niệm trong đầu. Hắn sai người tra lai lịch A Tầm, lại không hề tiến triển, hoàng thúc lại tựa hồ như nhận ra A Tầm?

"A Tầm từ trước liền hầu hạ bên người ta, hoàng thúc chắc hẳn ở trong cung gặp qua, nhìn quen mắt cũng không kỳ quái." Giản Thiếu Tư trấn định giải thích, kì thực căng thẳng đến tay đầy mồ hôi. Hoàng thúc rất đáng sợ, hắn lần đầu tiên dám cùng hắn nói dối.

Nghe được hắn lời ấy, Giản Thiếu Hoàn lại hạ quyết tâm khoanh tay đứng nhìn. Vì sao Tư nói dối? Muốn thay A Tầm giấu giếm cái gì?

Ninh Sở cúi đầu, tận lực giả bộ bộ dáng hèn mọn, giảm bớt cảm giác tồn tại.

Nhưng Giản Việt xưa nay đa nghi, vừa nhận định nàng có vấn đề, sao cứ như vậy bỏ qua? ! Hắn nhớ tới ở phá tự gặp phải nhục nhã, lửa giận trong lòng liền phiên giang đảo hải. Nữ dâm ma chết tiệt kia, đụng phải hắn không nói thế nhưng cơ hồ hút sạch nội nguyên của hắn. Hắn thề phai tìm nàng, sau đó lột da hủy cốt, bầm thây vạn đoạn!

Nhớ rõ khi tỉnh lại trong hoảng hốt, cổ phá lệ mảnh khảnh kia... Cùng thân thể tựa hồ rất nhỏ gầy cưỡi ở trên người ... Không biết có phải ảo giác hay không, lúc ấy tựa hồ là đứa bé?

Nghi ngờ này liên tục khốn nhiễu hắn, cho nên những ngày này hắn tìm bóng dáng nữ ma đầu khắp nơi không được, cũng đem phạm vi tìm tòi mở rộng đến trên người tiểu hài tử. Cho dù không phải là nữ ma đầu, khẳng định cùng nữ ma đầu thoát không khỏi liên quan!

Tiểu kết ba che che giấu giấu, chút mánh khoé này, tự nhiên không thể gạt được ánh mắt của hắn. Càng xem người này càng khả nghi.

Nhẹ mị mắt phóng ra hào quang nguy hiểm, Giản Việt ý tứ sâu xa cười nói: "Nói như vậy, người này là nội thị rồi?"

"Đúng." Giản Thiếu Tư vô ý thức bật thốt lên.

"Vậy thì cởi quần áo!" Giản Việt bỗng nhiên hung ác nói, "Cởi cho bản vương xem một chút, nếu thật là thái giám thì thôi, nếu không phải - - hừ!"

"Hoàng thúc, ngươi không thể - -" Giản Thiếu Tư đang muốn mở miệng, lại bị Ninh Sở ngăn cản.

Ninh Sở âm thầm cười lạnh, nếu người này đã từng bước ép sát, muốn nhục nhã nàng, sao không cho hắn chút dạy dỗ?

Chủ ý đã định, Ninh Sở lộ ra vài phần thần sắc hoảng sợ, nói: "Có thể đến bên trong cởi hay không?" Ngón tay chỉ sau lưng doanh trại.

Giản Thiếu Hoàn đã nhìn quen nàng lớn lối có nhiều hứng thú nhìn xem nàng lộ ra vẻ mặt như vậy, hắn thật tò mò, A Tầm muốn đối phó hoàng thúc xưa nay mắt cao hơn đầu như thế nào. Nói thật, hắn còn rất thích ý nhìn hoàng thúc bị chút dạy dỗ.

"Bản vương sẽ phải nhìn ngươi ở đây cởi!" Thời gian trước Giản Việt chịu vô cùng nhục nhã, giờ phút này rốt cuộc tìm được phát tiết, tự nhiên nhất quyết không tha, hắn vuốt vuốt một sợi tóc trước ngực, cười đến vẻ mặt tà ác.

Ninh Sở giận quá hóa cười, nhanh nhẹn đem áo ngoài cởi ra tiện tay ném đi, nhìn qua quần áo phiêu bay trong gió, đáy mắt xẹt qua một tia lành lạnh. Vừa vặn mấy ngày gần đây buôn bán một ít đồ tốt, cũng tiện để cho Thân vương điện hạ tôn quý hưởng thụ thật tốt một phen!

Giản Việt ghét bỏ đem quần áo bay về hướng mình gạt văng ra: "Tiếp tục cởi!"

"Thật muốn nhìn một chút, ai dám khi dễ hài tử của bản vương!" Tiếng nói lạnh như sương tuyết bỗng nhiên vang lên, ngước mắt, bóng dáng Sở Phong Bạch nhanh nhẹn như tiên nhân liền ánh đập vào đáy mắt. Chống lại ánh mắt mỉm cười của hắn, tim Ninh Sở bỗng dưng đập lỡ một nhịp.

Hắn đi vào bên cạnh Ninh Sở, lấy một loại tư thái bảo vệ, cười lạnh chống lại vẻ mặt ngoài ý muốn của Giản Việt. Ánh mắt giao nhau, liền là chém giết không tiếng động.

"A ~ bản vương không nghe lầm chứ?" Giản Việt hoàn hồn, ngón tay chỉ Ninh Sở, cười đến vẻ mặt châm chọc: "Nhiếp chính vương còn có thể sinh con? Đứa bé kia, không phải là cùng nam nhân sinh a? !"

Đối mặt mỉa mai, Sở Phong Bạch nói nói cười cười: "Là nam hay nữ, dầu gì cũng biết sinh. Vinh thân vương cho dù muốn tìm người sinh, chỉ sợ, cũng không sinh ra! Trong kinh ai không biết, Vinh thân vương phi vườn không nhà trống vài năm, đều bởi vì Vinh thân vương ... Không thể... !" Nói, ánh mắt nghiền ngẫm nhàn nhạt xẹt qua bộ vị nào đó của hắn.

Giản Việt lập tức không nhịn cười được, đây là chân đau của hắn. Nữ nhân đáng chết kia, làm cho hắn thành trò cười lớn nhất trong kinh!

"Sở Phong Bạch, ngươi được!" Giản Việt nghiến răng nghiến lợi, chẳng những hàm răng ngứa, mà ngay cả toàn thân đều tựa hồ ngứa lên, nhịn không được gãi gãi gáy.

"Bản vương được hay không, không nhọc ngài hao tâm tổn trí." Sở Phong Bạch lạnh nhạt nói, không nhìn thẳng hắn, ngược lại đưa thay sờ sờ đỉnh đầu Ninh Sở, ôn nhu nói: "Phối dược cho ngươi, một ngày hai viên, rất nhanh thì tốt rồi." Nói, kín đáo đưa cho nàng một cái bình sứ trắng.

Ninh Sở tiếp nhận, híp mắt nhìn hắn, thần sắc có chút khó lường. Thuốc này, đến tột cùng là trị mặt của nàng còn là trị bệnh trạng của đêm đó nàng? Đêm đó hắn từ trên người nàng do thám biết cái gì? Có nhìn thấu thân phận nữ nhi của nàng hay không?

Sở Phong Bạch ngưng mắt nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy thương tiếc, ngón tay nhẹ nhàng chạm chạm chấm đỏ trên mặt nàng "Sau này lại có người không có mắt muốn khi dễ, chỉ cần báo ra danh hiệu phụ vương."

Phụ vương? Nói được thật đúng là thuận miệng! Ninh Sở yên lặng lau mồ hôi, Giản Việt là mặt đen như đáy nồi, giận tới cực điểm, trên người càng ngứa rồi, hắn nhịn không được lại gãi gãi phần lưng, tiếp theo là tay, bả vai...

Càng gãig càng ngứa, chuyện gì xảy ra? Dư quang thoáng nhìn vẻ mặt nét mặt cổ quái của Giản Thiếu Hoàn, thần sắc Giản Việt hơi chậm lại, bộ dáng của hắn nhất định rất không nhã nhặn ... Nhưng là, thật sự là ngứa không thể nhịn được nữa.

Giản Thiếu Tư lại mở to miệng thiếu chút nữa có thể nhét vào trứng gà. Nên biết, hoàng thúc chú trọng hình tượng nhất, trước mắt lại giống như con khỉ đùa giỡn đông cào tây gãi, bộ dáng tức cười thế kia, làm cho hắn buồn cười.

"Xì" Tướng sĩ xung quanh có người nhịn không được, rất không nể mặt cười ra tiếng.

"Không cho phép, không cho phép nhìn!" Giản Việt thẹn quá hoá giận, ngoan lệ quét mọi người xung quanh một cái "Ai lại liếc mắt nhìn, bản vương móc mắt hắn!"

Thuốc phấn kia phát huy công hiệu rồi, Giản Việt không cào phá lớp da đừng nghĩ ngừng.

"Vinh thân vương đang đùa xiếc khỉ sao?" Giọng Sở Phong Bạch nhàn nhạt mỉa mai, Giản Việt đã ngứa đến chẳng quan tâm cùng hắn so khả năng miệng lưỡi, dụng cả tay chân chỉ lo gãi ngứa, hận không thể nhiều thêm mấy cái tay chân.

Bộ dáng quý công tử nhẹ nhàng hoa tay múa chân cao thấp gãi ngứa phải có bao nhiêu tức cười, trên mặt Ninh Sở nhàn nhạt, kì thực nén cười đều nghẹn ra nội thương.

Giản Việt thân ngứa khó nhịn, xấu hổ và giận dữ không chịu nổi, lúc này oán hận trừng Sở Phong Bạch một cái, hừ lạnh một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.

Hắn vừa đi, xung quanh đột nhiên bộc phát một trận tiếng cười lớn nhẹ nhàng vui vẻ đầm đìa. Vinh thân vương triệt để thành trò cười.

Giản Thiếu Hoàn sâu sắc nhìn mắt hai người Ninh Sở, cũng vội vàng đuổi kịp Giản Việt.

Ninh Sở lạnh lùng mắt liếc bóng lưng của hắn, hạ quyết tâm, đến kinh thành lấy được dược liệu lập tức rời đi. Giản Thiếu Hoàn người này vong ân bội nghĩa, không được!

"A, A Tầm ~" nghe được tiếng kêu nhút nhát e lệ, lúc này Ninh Sở mới chú ý tới Giản Thiếu Tư còn chưa đi. Hai mắt hắn trợn tròn, mặt mũi tràn đầy dại ra, ngón tay chỉ Sở Phong Bạch lại chỉ chỉ Ninh Sở, một hồi lâu mới lắp ba lắp bắp nặn ra một câu: "Ngươi, ngươi dĩ nhiên là, hài, hài tử của nhiếp, nhiếp chính, vương?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.