Sủng Ái Vô Biên Thế Tử Xinh Đẹp

Chương 12: Thập Thất, nhục nhã



"A Tầm, ngươi thật sự là hài tử của nhiếp chính vương?"

"Pằng" Ninh Sở cầm lấy sách tiện tay gõ xuống đầu hắn "Nói qua bao nhiêu lần rồi, không phải. Còn hỏi lại, gõ nát sọ não ngươi!" Hôm nay đều hỏi trên trăm lần, nàng sắp bị hắn phiền chết.

Giản Thiếu Tư sờ sờ đầu bị gõ đau, vẻ mặt ủy khuất úp sấp bên người nàng: "Ta đây không phải là sợ ngươi rời đi sao..."

Ninh Sở lắc đầu cười một tiếng, đưa mắt thả lại trang sách, nhưng mà lại cũng không cách nào tập trung tinh thần nhìn xuống. Chờ trở về kinh lấy được dược liệu, nàng nhất định phải đi.

Nói thật, quen người này dính lấy, rời đi thật là có chút không quen đâu.

"Nếu A Tầm không phải là hài tử của nhiếp chính vương, vậy hắn muốn nhận thức, đến tột cùng là có ý đồ gì đâu?"

"Ai biết hắn nổi điên cái gì!" Nghĩ đến Sở Phong Bạch, Ninh Sở không khỏi có chút tinh thần hoảng hốt. Những ngày qua Sở Phong Bạch đối nàng dung túng cùng sủng ái, cộng thêm kiêu căng tuyên dương, nàng hiện thời cũng đã bị dán lên nhãn hiệu "Con nhiếp chính vương" rồi, đến đâu đều nhận ánh mắt khác thường của mọi người.

Giản Thiếu Tư chú ý tới nàng thất thần, đáy mắt xẹt qua một tia phức tạp, trầm mặc, bỗng nhiên thanh âm buồn bực nói: "Kỳ thật, nếu A Tầm là hài tử của hắn cũng không tồi."

Nghe vậy, Ninh Sở xoay mặt hồ nghi nhìn thấy hắn, thuận thế dò xét trán của hắn: "Điện hạ chớ không phải là bệnh hồ đồ?" Nên biết vừa rồi hắn liên tục ở bên tai nhắc nhở Sở Phong Bạch âm hiểm xảo trá, đối tốt với nàng nhất định là có âm mưu, không nên bị lừa gạt đi các loại lời nói. Lỗ tai nàng sắp sinh kén rồi.

"Ta không có phát sốt." Giản Thiếu Tư nhẹ nhàng bắt lấy tay nhỏ bé của nàng, áp vào gò má, nghiêm túc nói ra: "Hoàng cung là địa phương ngươi không cách nào tưởng tượng ... Chỗ đó, rất nguy hiểm... Nếu như có nhiếp chính vương che chở cho ngươi, liền không ai dám tổn thương ngươi."

Ninh Sở lắc đầu không nói, nếu thật cùng Sở Phong Bạch nhấc lên quan hệ, mới thật sự là nguy hiểm. Người đối đầu với hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho mình.

Thấy nàng không cho là đúng, Giản Thiếu Tư có chút gấp: "Thật sự, A Tầm. Trong nội cung rất phức tạp. Huống chi, ngươi còn đắc tội hoàng thúc, lấy cá tính có thù tất báo của hắn, một khi hồi cung chắc chắn tìm ngươi tính sổ!"

"Hắn? Không đủ gây sợ." Ninh Sở ý tứ hàm xúc không rõ nở nụ cười, Giản Việt mất đi nội lực, căn bản không phải đối thủ của nàng.

"Nhưng là ~" Giản Thiếu Tư muốn nói lại thôi, Ninh Sở tiện tay lại gõ xuống đầu của hắn "Đừng nhưng là, đêm đã khuya, mau ngủ. Ngày mai còn dậy sớm gấp rút lên đường đâu!"

"Oh." Giản Thiếu Tư sờ sờ đầu, rất là thông minh nằm xong "A Tầm cũng ngủ đi, đừng xem sách, nếu không con mắt muốn hư."

"Ân." Đem sách nhét dưới gối đầu, Ninh Sở tắt đèn, cũng đi theo nằm xuống. Cũng không có thực ngủ. Nàng có dự cảm, Giản Việt người kia sẽ không từ bỏ ý đồ.

Quả nhiên là, lúc nửa đêm, có động tĩnh.

Trong bóng tối, ánh mắt Ninh Sở sáng được kinh người, từ từ quét qua mỗi một tấc trong phòng. Rốt cục để cho nàng phát hiện dị thường trên sàn nhà.

Sàn nhà hơi động, lập tức có một bóng đen im hơi lặng tiếng chui vào. Ngoài cửa sổ ánh sao ảm đạm, miễn cưỡng có thể nhìn ra là một bóng người.

Ninh Sở rùng mình, gấp rút điểm huyệt ngủ Thiếu Tư, chợt nhảy xuống giường, bóng dáng vẫn như u linh hướng về người nọ đánh tới.

"Chủ tử." Vô hình phong sít sao cuốn lấy cổ người nọ, nghe được tiếng kêu của người nọ hơi có vẻ khàn khàn, Ninh Sở không khỏi ngẩn ra "Ngươi là?"

"Thập Thất." Người nọ trả lời.

Ninh Sở suy nghĩ, mới nhớ lại trong những thuộc hạ của Tuyết nương đúng là có một thiếu niên gọi là "Thập Thất", lúc trước tựa hồ cũng là cùng Nô cùng đi ra ngoài "Liệp diễm" đi.

Nhưng cũng không có buông lỏng cảnh giác với người này, lúc trước Nô phản bội làm nàng đối với thủ hạ của Tuyết nương sinh ra nguy cơ tín nhiệm, thích thú trầm giọng nói: "Tại sao đến bây giờ mới về?"

"Công tử đã phân phó, sau khi chủ tử trưởng thành tất yếu phải tìm thêm vài thiếu niên, cộng thêm gần đây võ lâm chính đạo rối rít xuất động, trên đường gặp chút ít phiền toái, cho nên trì hoãn. Bất quá, ngược lại mang về không ít người, bởi đó trước đó không xác định hành tung chủ tử, cho nên những người kia thuộc hạ đưa bọn họ giấu ở một chỗ bí ẩn. Lúc này mới bẩm báo chủ tử trước." Người nọ không chút do dự trả lời, làm cho Ninh Sở càng thêm tò mò với bản tôn, đồng thời càng thêm mê hoặc.

"Công tử" là ai? Cái gì gọi là "Trưởng thành" phải tìm thêm vài thiếu niên? Lúc trước Nô cũng đề cập qua "Trưởng thành", chẳng lẽ có ý nghĩa đặc thù?

Trầm ngâm, người nọ hơi nghi hoặc "Di", "Chủ tử biến thân rồi? Không biết những người kia có đủ hay không, có muốn thuộc hạ bắt thêm vài người trở lại hay không?"

Bắt một nhóm không đủ còn lại phải bắt... Mặt Ninh Sở lập tức đen không thể đen hơn.

"Không cần."

Ninh Sở lại nói bóng nói gió, rốt cuộc biết "Công tử" trong miệng Thập Thất là ai, dĩ nhiên là ca ca bản tôn. Ca ca tìm nam nhân cho muội muội, còn thật là nhiều, rất nhiều nam nhân, thật sự mới nghe lần đầu. Về phần nghi hoặc "Trưởng thành" "Biến thân", Thập Thất bất quá nghe lệnh làm việc, biết rất ít, cuối cùng không có thò ra cái gì.

Đáng tiếc, ký ức về Tuyết nương trong đầu nàng thật là ít ỏi. Nàng đến tột cùng là lai lịch ra sao, người gọi là ca ca là ai, hoàn toàn không giải thích. Lại không dám thử dò xét quá mức, không khỏi dẫn tới Thập Thất hoài nghi. Chỉ có thể tạm thời gác lại.

Ngược lại hỏi: "Thuật độn thổ của ngươi càng tinh tiến rồi." Đây vốn là câu thử dò xét, người nọ lại đáp: "Vâng." Khẳng định suy đoán của nàng.

Ninh Sở không khỏi kinh dị, trong thuật ngũ hành, chỉ có thổ là khó thao túng nhất, thuật độn thổ lại là càng ít người có thể luyện thành. Không thể tưởng được thuộc hạ của Tuyết nương lại có nhân vật như vậy, đáng tiếc không dùng trên chính đạo.

Mắt cố gắng thích ứng với hắc ám, đem người trước mắt nhìn rõ ràng, chỉ thấy Thập Thất mặt mày thanh tú, nhưng mặt trắng bệch như quỷ, vẻ mặt cứng ngắc, thoạt nhìn quả thực có chút khủng bố.

"Cần phải dẫn người đến?" Thập Thất hỏi thăm, Ninh Sở lắc đầu: "Tạm thời không cần. Ngươi đem mọi người thả đi, trước mắt ta muốn vào kinh, có nhiều bất tiện."

Những thiếu niên kia, nàng sẽ không chạm vào. Về công pháp quỷ dị thỉnh thoảng phát tác, nhất định có thể được phương pháp giải quyết.

"Đều thả?" Mười bảy khó hiểu, Ninh Sở bỗng nhiên nói: "Trốn kỹ, có người đến."Lúc này Thập Thất ẩn thân dưới gầm giường. Ninh Sở là nằm lại trên giường.

Giản Việt là từ cửa chính tiến vào, thủ vệ âm thầm đều không dám ngăn trở.

Hắn đến gần trước giường, nhìn hai người ngủ say, âm trầm cười một tiếng. Nhanh chóng ra tay đem Ninh Sở bắt lấy còn thuận thế điểm huyệt đạo của nàng.

Xách nàng như xách gà con trong tay, Giản Việt cười gằn nói: "Nhìn ngươi làm sao lại chạy ra khỏi lòng bàn tay bản vương!" Chuyện hôm nay, sau đó ngẫm lại, hơn phân nửa là tiểu quỷ này động tay chân ở trên người mình. Thù này không báo, khó tiết mối hận trong lòng.

Đang đắc ý, gáy bỗng nhiên đau xót, theo một tiếng kêu đau đớn ngay cả phản kháng cũng không cùng liền ngất đi.

Thập Thất cẩn thận nâng hắn, mắt nhìn Ninh Sở: "Chủ tử, có giết hay không?"

"Không cần." Khóe miệng Ninh Sở khẽ nhếch, nói: "Đưa hắn đến Kỳ Sơn vứt chỗ phật tự, để cho hắn nhớ lại những ký ức sỉ nhục kia. Ngoài ra, ngươi còn phải giúp ta làm việc..."

Nhìn qua bóng dáng Thập Thất biến mất, Ninh Sở ý tứ hàm xúc không rõ nở nụ cười. Mục đích của nàng cũng không đơn thuần là nhục nhã Giản Việt, quan trọng hơn chính là muốn thuận thế bố trí nghi trận đẩy Thập Thất ra, làm cho Giản Việt bị ngăn trở bước chân, cũng tiện làm cho nàng trở về kinh ít phiền toái chút.

...

Ánh mặt trời không rõ, Giản Việt ung dung tỉnh lại, sợ hãi phát hiện mình thế nhưng không mảnh vải che thân nằm trong đại điện hoang phế, mà xung quanh hết thảy quen thuộc như vậy, vừa lúc lần trước bị nhục, lập tức hỏng mất, rống lớn một tiếng.

Lập tức phát hiện trên người mình lại vẫn bị lưu chữ "Tư vị lang quân thật tốt, Tuyết nương rất thích", "Phốc" khí giận công tâm, Giản Việt trực tiếp bị tức đến hộc máu.....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.