Sủng Em Đến Nghiện

Chương 10-2



Sáng sớm hôm sau,die»ndٿanl«equ»yd«on Lăng phu nhân để một quà tặng mới kết hôn, lên đường đi đến   nước Mĩ; bà nghĩ, thật ra thì bà luôn không biết,die»ndٿanl«equ»yd«on bà thích anh không thích, bà không thích, nhưng anh lại cứ thích.

Nhưng qua hai ngày, Hạ Dung Dung tới nhà họ Lăng tìmdie»ndٿanl«equ»yd«on đến Lăng phu nhân, cô cho tới bây giờ không phải là người phụ nữ dễ dàng buông tha, người đàn ông mình nhìn trúng, lại cùng người phụ nữ khác nằm trên một cái giường!die»ndٿanl«equ»yd«on Cô không chịu nổi. . . . . . Nhốt mình ở nhà mấy ngày, nhưng mà không nghĩ ra biện pháp gì nên không ra ngoài.

Lăng Thiệu, là người đàn ông đầu tiên không thèm để ý đến cô, die»ndٿanl«equ»yd«onnhìn cũng không nhìn cô một cái, lại có thể lộ ra vẻ mặt cưng chìu đối với người phụ nữ khác như vậy!

Ban đầu cô chuẩn bị tới bàn bạc cách đối phó cùng Lăng phu nhân, die»ndٿanl«equ»yd«onLăng phu nhân là một người phụ nữ hiểu lí lẽ, cô nhất định không cho phép Lăng Thiệu cùng loại phụ nữ đê tiện đó ở cùng nhau, nhưng đợi khi cô đến nhà Lăng mới phát hiệndie»ndٿanl«equ»yd«on, Lăng phu nhân đã ra khỏi nước, mặc kệ chuyện của cô.

Dĩ nhiên, cái này chưa tính, đợi đến khi cô biết Lăng Thiệu đã bí mật kết hôn với Lô Nguyệt Nguyệt, cả người liền sụp đổdie»ndٿanl«equ»yd«on. . . . . . Lúc đầu, cô vẫn còn đắc chí, tính toán, sớm muộn gì thì Lăng Thiệu vẫn là của cô, chỉ cần cô nghĩ biện pháp đem Lô Nguyệt Nguyệt gì đó xử lý xong,die»ndٿanl«equ»yd«on tất cả sẽ như cô mong muốn.

Nhưng hôm nay, một chút hi vọng cô đều không códie»ndٿanl«equ»yd«on. . . . . . Trong lòng Lăng Thiệu hoàn toàn không có cô, một chút cũng không có, nhưng Hạ Dung Dung cô sẽ không buông tha như vậy! Cô là một người chủ nghĩa hoàn mỹ, cho dù hôm nay người đàn ông cô thích đã cưới một người phụ nữ khác,die»ndٿanl«equ»yd«on cô cũng không từ bỏ!

Lô Nguyệt Nguyệt bị Lăng Thiệu thúc épdie»ndٿanl«equ»yd«on, nghỉ để kết hôn mấy ngày, hôm nay, cô đã ra khỏi bóng ma làm cô sợ hãi, vì Lăng phu nhân ra nước ngoài, cô tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

Người gặp chuyện tốt thì tinh thần thoải mái,die»ndٿanl«equ»yd«on sắc mặt Lăng Thiệu những ngày qua rất tốt, không hề bệnh như trước,die»ndٿanl«equ»yd«on hình như là từ ngày đó trở đi, anh nếm được sự khoái lạc, những ngày qua luôn thưởng thức món ăn đầy hương vị này. . . . . .(3T: Suy nghĩ sâu xa 1 chút là hiểu đc đoạn này a *đỏ mặt*)

"A, Lăng Thiệu, chúng ta không thể die»ndٿanl«equ»yd«onnhư vậy . . . . . ." Sắc mặt Lô Nguyệt Nguyệt đỏ hồng, không nhịn được nữa mà gào thét, die»ndٿanl«equ»yd«on"Chúng ta nên ra ngoài dạo. . . . . . Đi ra ngoài vận động, vận động, phơi nắng dưới ánh nắng mặt trời mới có lợi với anh. . . . . ."

Trong tay Lăng Thiệu đang cầm một cây mát xa, trên mặt có nụ cười đùa giỡn nhàn nhạt, "Đó. . . . . . Vận động, phơi nắng? Tốt. . . . . ."die»ndٿanl«equ»yd«on Nói xong, anh đứng dậy mở cửa sổ ra, khiến ánh nắng mặt trời từ ngoài tràn vào, "Em xem, hài lòng không?"

"A. . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt có chút muốn khóc, Lăng Thiệu sao lại ghê gớm như vậy!

Lăng Thiệu tiếp tục trêu đùa cô, trêu chọc cô đến tình dục dâng cao,die»ndٿanl«equ»yd«on "Bạn của em rất phúc hậu, lại cho chúng ta quà tặng tân hôn như vậy." Anh đem gậy mát xa đang chấn động ong ong, đè lên hoa hạch đỏ tươi, vừa mới đụng vào,die»ndٿanl«equ»yd«on Lô Nguyệt Nguyệt lập tức đến cao trào, cô khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, kịch liệt thở hổn hển, "Em không nhanh được. . . . . . Lăng Thiệu, anh không cần chơi đùa em nữa. . . . . ." (3T: Tô Tô, hảo dạng a!!!!)

Nhưng Lăng Thiệu không ngừng lại, trên mặt mang một nụ cười,die»ndٿanl«equ»yd«on đemquà Tô Tô tặng, dùng thử trên người Lô Nguyệt Nguyệt, anh lại kéo bên cạnh ra một bộ nội y màu đen sexy, anh lắc đầu một cái, "Đồ thuần thục như vậy,die»ndٿanl«equ»yd«on nhất định không thích hợp với Nguyệt Nguyệt."

Lô Nguyệt Nguyệt thở một hơi, trong lòng bắt đầu mắng Tô Tô,die»ndٿanl«equ»yd«on con nhỏ khốn kiếp này, lại đưa nhiều đồ cho cô vậy, đều là đồ để hành hạ cô!

"Chỉ là. . . . . . Anh rất muốn xem một chút, bộ dáng Nguyệt Nguyệt thuần thục ra sao." Lăng Thiệu cười xấu xa, đem mấy miếng 『 vải rách 』die»ndٿanl«equ»yd«on thả trước mặt Lô Nguyệt Nguyệt, dùng vẻ kiêu ngạo liếc nhìn cô, "Nguyệt Nguyệt, thay y phục nhanh lên, cho anh nhìn một chút."

"Em…..Em không cần." Lô Nguyệt Nguyệt khôngdie»ndٿanl«equ»yd«on chút do dự mà lắc đầu.

Lăng Thiệu nhíu mày một cái, cầm thứ gì đó bên cạnh, theo dịch thể, liếm hạ thể của cô, "Không cần phải không? Tại sao không cần?"

"A. . . . . ." Lúc đầu Lô Nguyệt Nguyệt khẽ ưỡn die»ndٿanl«equ»yd«oncong thân thể, nhưng Lăng Thiệu có ý xấu mà đem trứng nhảy (khiêu đản) vào miệng hoa huyệt, trứng nhảy chấn động khác thường đến lợi hại, ma sát miệng hoa huyệt của cô, thân thể nhạy cảm, chấn động làm thân thể cô tê dại một mảnh, cả thân thể die»ndٿanl«equ»yd«onmềm nhũn trên giường, chỉ có thể đạp chân loạn xạ, ra vẻ mình giờ phút này cảm giác.(3T: Đừng hỏi taz trứng nhảy là j, ai nhảy zô hố này thì phải cóa chút “sắc” trg ng` a)

"Không cần nói, hôm nay em sẽ rất thê thảm đó,die»ndٿanl«equ»yd«on Nguyệt Nguyệt." Lăng Thiệu cười vui sướng, đưa một ngón tay vào miệng của cô mà trêu chọc, bắt chước động tác nào đó, ngón tay luật động trong miệng cô một nông một sâu.

Lô Nguyệt Nguyệt đành phải gật đầu một cái,die»ndٿanl«equ»yd«on từ từ mặc nội y màu đen sexy, áo hầu như là trong suốt, nụ hoa vểnh lên, như ẩn như hiện, hết sức mê người; hạ thân là một cái quần chữ đinh (chữ T), phía trước mở ra die»ndٿanl«equ»yd«onmột khe hở, chỉ cần đem chân mở ra một chút xíu, chỗ kín hoàn toàn bị lộ ra ngoài!

Ngược lại Lăng Thiệu rất thích dáng vẻ mê người lúc này của Lô Nguyệt Nguyệt, anh trêu đùa cô, không biết anh học lời nói làm die»ndٿanl«equ»yd«onngười ta xấu hổ từ nơi nào, nói không ngừng ở bên tai cô, Lô Nguyệt Nguyệt bị trêu đùa đến muốn khóc.

Lăng Thiệu vẫn tà ác cười, bắt tay của cô, đi trêu chọc hoadie»ndٿanl«equ»yd«on huyệt chảy ra chất lỏng giàn giụa của cô, Lô Nguyệt Nguyệt không lưu loát nên không biết nên để tay vào đâu, càng cảm thấy xấu hổ, ngón tay rõ ràng cũng sờ nhẹdie»ndٿanl«equ»yd«on đến cánh hoa, cũng không dám động.

Hai tay Lăng Thiệu nắm bầu ngực của cô, dùng sức vuốt ve,die»ndٿanl«equ»yd«on trong miệng không ngừng phun ra lời nói đùa giỡn, "Nguyệt Nguyệt, gần đây bọn nó có lớn lên không?"

"A. . . . . . Mới, mới không có!" Lời nói kích thích của anh,die»ndٿanl«equ»yd«on làm cho thân thể cô chảy ra nhiều chất lỏng hơn, cô đỏ mặt phản bác, cũng không ngừng ngâm nga, mà Lăng Thiệu lấy phân thân xâm nhập vào giữa hai chân cô,die»ndٿanl«equ»yd«on dùng phần hông đụng vào thân thể của cô.

Động tác của anh không tính là nhanh,die»ndٿanl«equ»yd«on Lô Nguyệt Nguyệt chỉ cảm thấy thoải mái, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, cô nhắm mắt die»ndٿanl«equ»yd«onlại hưởng thụ, thân thể run rẩy, đôi tay ôm lấy thân thể của anh thật chặt, móng tay như muốn đâm vào da thịt anh.

Không đủ. . . . . . Không đủ. . . . . . Môi cô die»ndٿanl«equ»yd«onrun rẩy, không biết nên nói những gì.

"Làm sao vậy, Nguyệt Nguyệt?" Lăng Thiệu cảm nhận được Lô Nguyệt Nguyệt đang run rẩy, bộ dạng ngấm ngầm chịu đựng,die»ndٿanl«equ»yd«on tay dao động sau lưng cô, từ từ đi xuống, mở rộng hai chân cô, "Nói, em muốn cái gì?"

Lô Nguyệt Nguyệt không dám nhìn anh, đầu chuyển sang một bên, cắn môi, bị anh đùa bỡn, cả người nhạy cảm, cô cảm thấydie»ndٿanl«equ»yd«on rất trống rỗng, rất muốn thứ gì đó tới an ủi mình.

Lăng Thiệu đưa đầu ngón tay từ từ, chạm nhẹ hoa huyệt đang đóng mở, miệng huyệt không ngừng chảy xuống hoa dịch trong suốt,die»ndٿanl«equ»yd«on "Nguyệt Nguyệt, nói em muốn, hả?"

Anh nhìn dáng vẻ say mê của cô die»ndٿanl«equ»yd«onlúc này, tim cũng đập nhanh, ngón tay anh ở cửa huyệt của cô vỗ về chơi đùa, cái tay còn lại bấm vào hoa châu đỏ tươi mà vuốt ve; thândie»ndٿanl«equ»yd«on thể cô lúc này quá nhạy cảm, anhdie»ndٿanl«equ»yd«on không muốn làm cho cô lập tức đến cao trào, anh thích đùa giỡn cô, thích vẻ thoả mãn trên mặt cô.

Lô Nguyệt Nguyệt không chịu nổi, tiếng rên rỉ đứt quãng từ trong miệng chạy ra ngoài: "Lăng Thiệu, Lăng Thiệu. . . . . ." die»ndٿanl«equ»yd«onCô không nhịn được, thật là muốn. . . . . .

"Nói, em làm sao vậy?"

"Em nghĩ em muốn anh. . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt bật thốt lên, lúc nói ra những lời này, lại có chút xấu hổ, nhắm mắt lại, cắn chặt môi,die»ndٿanl«equ»yd«on giống như cô làm vậy có thể thu hồi lại những lời kia.

Lúc Lô Nguyệt Nguyệt trên giường, đều tương đối ngượng ngùng, Lăng Thiệu thầm nghĩ, như vậy cũng không tốt!

Động tác của anh càng ngày càng chậm, die»ndٿanl«equ»yd«on"Em muốn anh làm cái gì? Vậy. . . . . . Như vậy sao?" Động tác của anh càng ngày càng chậm, Lô Nguyệt Nguyệt không thoải mái mà ưỡn ẹo thân thể, khóc lóc cầu lóc: die»ndٿanl«equ»yd«on"Không...không nên như vậy. . . . . . Dùng sức, dùng sức trêu đùa em. . . . . ."

Lô Nguyệt Nguyệt nói ra những lời này thì khôngdie»ndٿanl«equ»yd«on biết là mắc cỡ hay bởi vì nguyên nhân khác, nước mắt rơi, Lăng Thiệu tách hai chân của cô ra, đỡ lấy phân thân thẳng cứng của mình, hướng die»ndٿanl«equ»yd«onvề phía miệng hoa huyệt, thẳng tắp đi vào, anh cúi người xuống, hôn nước mắt của cô,die»ndٿanl«equ»yd«on "Nguyệt Nguyệt ngoan, Nguyệt Nguyệt lớn tiếng nói ra đi. . . . . ."

Động tác Lăng Thiệucàng lúc càng nhanh, càng ngày càng nặng, Lô Nguyệt Nguyệt chỉ có cảm giác mình suýt nữa bị đánh bay, cô chưa die»ndٿanl«equ»yd«on từng nghĩ tới, anh sẽ như vậy. . . . . . Dũng mãnh, toàn thân mềm nhũn, lập tức đến cực điểm.

Lăng Thiệu thích vùi die»ndٿanl«equ»yd«onmình ở trong thân thể của cô, anh ôm lấy hai chân của cô, một lần rồi một lần mà đi vào cơ thể cô,die»ndٿanl«equ»yd«on Nguyệt Nguyệt của anh là một bảo bối, để cho anh cảm thấy rất thoải mái.

"Lăng Thiệu. . . . . . A. . . . . . Trước kia, anhdie»ndٿanl«equ»yd«on. . . .anh. . . . . . giả vờ bệnh phải không?" Lô Nguyệt Nguyệt nói không rõ ràng lắm, nhưng vẫn đem nghi vấn trong lòng nói ra, tại sao Lăng Thiệu có thể lợi hại như vậy? die»ndٿanl«equ»yd«onCó lẽ đã qua hai giờ rồi, cô không chịu nổi nữa, nhưng anh không ngừng nghỉ.

"Bởi vì quá yêu em, cho nên không nhịn được mà vẫn yêu em."die»ndٿanl«equ»yd«on Mặt Lăng thuộc có một nụ cười thỏa mãn, lại đem chính mình vùi sâu vào cơ thể cô một lần nữa.

Những ngày này, Lăng Thiệu đều nghĩ biện pháp trêu đùa cô mỗi ngày, anh lần đầu có kinh nghiệm tình dục, đối với cách trêu đùa khéo léo;die»ndٿanl«equ»yd«on Tô Tô đưa đồ tốt cho anh rất nhiều, khi anh không có việc làm sẽ cầm những đồ dùng tình thú đi trêu chọc Nguyệt Nguyệt, mỗi lần Nguyệt Nguyệt đều bịdie»ndٿanl«equ»yd«on anh trêu chọc phải thở gấp liên tiếp.

"Lăng Thiệu, anh còn như vậy,die»ndٿanl«equ»yd«on em sẽ không làm thức ăn cho anh!" Lô Nguyệt Nguyệt có chút tức giận mà la hét, Lăng Thiệu gần đây rất tốt,die»ndٿanl«equ»yd«on luôn bắt nạt cô như vậy!

"Không được!" Lăng Thiệu cau mày hừ một tiếng, "Nguyệt Nguyệt làm đồ ăn ngon nhất! Hơn nữa. . . . . ." Anh nở nụ cười, die»ndٿanl«equ»yd«on"Gần đây Nguyệt Nguyệt chăm sóc anh tốt như vậy, anh cũng nên có qua có lại chứ?"

"Hả. . . . . ."

"Nguyệt Nguyệt chăm sóc anhmệt mỏi như vậy, anh nên làm cho Nguyệt Nguyệt thả lỏng một chút?" Đầu ngón tay Lăng thuộc không biết bôi thứ gì, đột nhiên tìm kiếm chỗ kín của cô.

"Anh nói bậy! Bộ dáng này die»ndٿanl«equ»yd«onđâu phải để cho em thả lỏng?" Lô Nguyệt Nguyệt bất mãn chu miệng , gần đây anh đều muốn cô mỗi ngày, muốn cô, mỗi lần anh như vậy, cô đều bị tê liệt trên giường thật lâu !

"Em nói là, như vậy không thoải mái?" Đầu ngón die»ndٿanl«equ»yd«ontay Lăng thuộc lại len lén bôi một ít gì đó, hướng tới chỗ kín của cô, vẻ mặt có chút bất mãn.

"Dĩ nhiên là không thoải mái!"die»ndٿanl«equ»yd«on Lô Nguyệt Nguyệt còn chưa nói hết, trái lại làm Lăng Thiệu không vừa ý, hừ lạnh một tiếng, đem người cô lật qua, lấy tay vỗ cặp mông mềm mại lại trắng như tuyết, "Trứng thối! Lừa gạt!die»ndٿanl«equ»yd«on Trong lòng rõ ràng không phải nghĩ như vậy."

"Đừng! Thật là đau!"

"Là ai nói 『 Lăng Thiệu, thật thoải mái 』,die»ndٿanl«equ»yd«on 『 Lăng Thiệu, đừng có ngừng 』, 『 Lăng Thiệu, dùng sức trêu đùa em 』?"

Lô Nguyệt Nguyệt bị xem thường, lập tứcdie»ndٿanl«equ»yd«on cứng họng, còn chưa chờ cô nói, Lăng Thiệu đã sờ soạng cặp mông trắng như tuyết của cô một cái, "Được rồi, anh không trêu đùa em nữa, cũng không muốn để ý đến em." die»ndٿanl«equ»yd«onNói xong, buông Lô Nguyệt Nguyệt ra, xoay người sang chỗ khác không nhìn cô nữa, hình như tức giận rồi! (3T: Trẻ con ghê!!!)

Lô Nguyệt Nguyệt dùng chăn che die»ndٿanl«equ»yd«onthân thể mình lại, buồn bực ở trong gối, chưa nghĩ kỹ mình nên làm như thế nào để anh vui lòng, đột nhiên cảm thấy, hạ thể của mình như có lửa bắt đầu die»ndٿanl«equ»yd«oncháy rừng rực, ngứa đến khó nhịn; toàn thân run rẩy, quay đầu nhìn Lăng Thiệu, lại thấy anh đang cười he he nhìn cô.(3T: *đập bàn*cười lớn* taz biết mà, LNN bị bỏ thuốc òi)

"Anh đã làm cái gì?"die»ndٿanl«equ»yd«on Lô Nguyệt Nguyệt bọc chăn thở, căm giận nhìn anh, một lát sau, từng đợt thoải mái tăng vọt, vọt tới thân thể của cô.

Cô kéo tay anh, "Lăng Thiệudie»ndٿanl«equ»yd«on, tha cho em đi. . . . . . Tha em. . . . . ." Cô thật sự không có cách nào đem Lăng Thiệu trước mắt,die»ndٿanl«equ»yd«on đem gắn liền với Lăng Thiệu suy yếu trước kia! Hôm nay anh thật xấu xa, luôn bắt nạt cô!

Lô Nguyệt Nguyệt có chút thở hổn hển nói:die»ndٿanl«equ»yd«on "Thật sự là em không nên chăm sóc anh tốt như vậy!"

Ngược lại Lăng Thiệu rất vui vẻ,die»ndٿanl«equ»yd«on mỉm cười vuốt mặt của cô, quan sát hai gò má đỏ hồng của cô, "Anh ăn nhiều mỗi ngày, hơn nữa em còn『 vận động 』với anh, anh phát hiện gần đây anh có thể chạy rất xa,die»ndٿanl«equ»yd«on hơn nữa không có chút nào cố hết sức! Bảo bối, làm phiền em rồi."

Đúng vậy, làm phiền cô, cho nên than thể anh die»ndٿanl«equ»yd«onmới tốt như vậy, nếu muốn luyện tập cho thân thể tốt hơn, dùng cô thật tốt!

Lăng Thiệu lôi kéo cô, hôn lên trán cô,die»ndٿanl«equ»yd«on "Nguyệt Nguyệt, anh thích bộ dạng hư hỏng của em, anh cảm thấy rất đẹp."

"Ưmh. . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt vùi mình ở trong ngực của anh, cảm thấy rất ấm áp, nhưng ấm áp không bao lâu,die»ndٿanl«equ»yd«on phát hiện thân thể của mình không chịu nổi; giọng nói của cô có chút nức nở, hỏi lần thứ nhất:die»ndٿanl«equ»yd«on "Lăng Thiệu, rốt cuộc là anh bỏ gì vào người em. . . . . ."

"Thế nào? Khó chịu?" Lăng Thiệu cười rất không thuần khiết, trong lòng âm thầm nghĩ, lúc nào thì hỏi bạn của Nguyệt Nguyệt,die»ndٿanl«equ»yd«on để cho cô ta cung cấp một ít đạo cụ, cô ta đưa quà tặng tân hôn, anh rất thích!

Anh ôm cô vào trong ngực, êm ái vuốt,die»ndٿanl«equ»yd«on "Nếu như còn muốn, thì tự mình đến , hả?"

Lô Nguyệt Nguyệt bắt đầu giả bộ đà điểu, die»ndٿanl«equ»yd«onnhưng hai tay của anh không nổi loạn ở trên người cô, cô bị bỏ thuốc đến phát hỏa,die»ndٿanl«equ»yd«on làm cô ngứa ngáy khó nhịn, suýt nữa là cô không nhịn được, cũng không chịu nổi, cô ô ô rên rỉdie»ndٿanl«equ»yd«on, muốn Lăng Thiệu chú ý đến mình; nhưng Lăng Thiệu không có bất kỳ động tác gì, một tay chống đầu của mình, một tay hạ xuống thân thể cô,  không ngừng vỗ về chơi đùadie»ndٿanl«equ»yd«on, Lô Nguyệt Nguyệt bị anh trêu chọc phải ngâm nga ra tiếng, lý trí suýt nữa muốn hỏng mất.

Không biết có phải Lăng Thiệu nhịn đã lâu,die»ndٿanl«equ»yd«on luôn có thể nhịn lâu như vậy. . . . . . Về sau, Lô Nguyệt Nguyệt không có cách nào chịu đựng, cô cắn răng, suy nghĩ một chút rồi dứt khoát lớn mật một lần!

Cô vắt chân trên người của anh, để hoa huyệtdie»ndٿanl«equ»yd«on ướt át của mình, nhắm ngay lửa nóng của anh mà từ từ ngồi xuống, cho đến khi hạ thể hai người gắn liền thật chặt, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.

Lăng Thiệu rất thích như vậy,die»ndٿanl«equ»yd«on cả người kích động, nhưng sau khi Lô Nguyệt Nguyệt ngồi xuống, lại không biết nên làm cái gì,die»ndٿanl«equ»yd«on đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm LăngThiệu; nhưng Lăng Thiệu không nhìn cô, chỉ đưa đôi tay ra, die»ndٿanl«equ»yd«onxoa bầu ngực của cô, "Không chịu nổi? Vậy thì chính mình tới! . . . . . ."

Lô Nguyệt Nguyệt nhẹ nhàng giật giật,die»ndٿanl«equ»yd«on tiếng rên rỉ tinh tế của Lăng Thiệu cho Lô Nguyệt Nguyệt khích lệ cực lớn, động tác của cô nhanh hơn một chút, chỉ dựa vào bản năng, lắc lắc lên xuống trái phải, nmắt Lăng Thiệu hơi khép lại, hô hấp càng ngày càng dồn dập.

Thật ra thì, người đàn ông mình thích, chính là thuốc kích thích tốt nhất, lúc này cô cưỡi thích trên thân đàn ông, die»ndٿanl«equ»yd«onmỗi phản ứng của anh, đều cho cô động lực lớn! Cô tăng nhanh động tác, nắm tình yêu trong tay, chỗ kín có nước không ngừng chảy ra, mà dù sao thể lực không đủ,die»ndٿanl«equ»yd«on cô sẽ không chịu nổi rất nhanh.

Mà ngay lúc này, Lăng Thiệu die»ndٿanl«equ»yd«onhung hăng đâm vào hạ thân cô, hạ xuống, hạ xuống, đâm vào địa phương mềm mại nhất, mới đầu Lô Nguyệt Nguyệt còn lo lắng cho anh, nhưng anh lại một cái die»ndٿanl«equ»yd«onso với một cái còn lợi hại hơn, toàn thân cô co quắp, bản thân bất lực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.