Sủng Hậu Danh Giá Của Cuồng Đế

Chương 77-1: Sống chết (1)



Edit: Ciao

“Công tử đang đập bể bảng hiệu của chúng ta sao?” Ông chủ Thiên Hương lâu vừa nghe, hóa ra người nọ đến đục khoét nền tảng, vì bản thân có tu dưỡng nên thái độ của hắn cũng không ác liệt lắm, nhưng mà rõ ràng không được như trước.

“Ngươi muốn bao nhiêu tiền mới có thể thả người?” Trước nay Mộ Phi Chỉ làm việc rất trực tiếp, thấy ông chủ này có chút mâu thuẫn thì hắn trực tiếp mở miệng nói đến tiền.

Ông chủ đặt hai nén vàng mà tiểu nhị vừa đưa lên bàn, sau đó bày tư thế xin mời với Mộ Phi Chỉ, lúc này giọng điệu của hắn đã không còn ôn hòa như trước mà có vài phần lạnh lùng: “Vị công tử này, sư phụ làm bánh dẻo là chiêu bài của cửa hàng chúng tôi, nếu sư phụ làm bánh không còn ở đây, dù cho có phương thức thì cũng không thể làm ăn được gi, nếu như công tử không thể mua được đồ trong lòng, vậy thì mởi công tử dời bước!”

Mộ Phi Chỉ nhìn hai nén vàng, lông mày hơi nhíu một cái, hắn vẫn bình tĩnh ngồi ở đó, nhưng mà đổi giọng mỉm cười nói: “Phu nhân ta rất muốn ăn bánh dẻo, ta muốn mỗi ngày nàng đều được ăn những cái nóng hổi nhất.

Hắc Ưng đứng sau lưng Mộ Phi Chỉ khóe miệng khẽ run, thì ra chủ tử ra ngoài vì thế này, hắn còn tưởng rằng đến đây để làm chuyện bí mật gì chứ!

Ông chủ vừa nghe lý do của Mộ Phi Chỉ, lại nhìn ánh mắt của hắn khi nói đến phu nhân thì dịu dàng hơn, thần sắc có chút hòa hoãn, nhưng vẫn lắc đầu một cái: “Công tử có thể nói gia đinh đến mua là được.”

“Quá phiền toái...” Mộ Phi Chỉ lắc đầu phủ quyết. Bánh dẻo mới ra lò mới là ngon nhất, nhưng từ phố xá sầm uất của kinh đô đến Vương cung, nhanh cũng phải hơn một chút, trong đầu Mộ Phi Chỉ vẫn luôn luẩn quẩn về vấn đề này.

“Nếu thế tại hạ không thể phụng bồi, hai vị cứ tự nhiên.” Ông chủ quả thực không thể nói gì, nam nhân cổ quái này, đúng là khó hầu hạ, có vàng cũng không hầu hạ! Dứt lời, ông chủ xoay người muốn đi.

Lần đầu Mộ Phi Chỉ bị người khác bỏ qua, hắn còn chưa có động tác gì nhưng Hắc Ưng ở sau lưng đã xuất động, cửa nhã gian bị đóng lại, ông chủ nghe thấy tiếng động này thì sau lưng cũng cứng ngắc, thậm chí hắn còn chưa kịp di động, trên cổ đã có một con dao sắc, mũi dao rất khéo léo đặt bên da của ông, chỉ cần ông khẽ động một chút thì lưỡi dao có thể lập tức cắt đứt da cổ.

Mặc dù nói vô thương bất gian, nhưng cửa hiệu Thiên Hương lâu có thể đứng vững ở kinh đô nhiều năm như vậy, đương nhiên ông chủ là người biết tròn biết méo. Hôm nay mệnh ở trên tay người khác, hắn chỉ có thể thuận theo ý của người khác.

“Các ngươi muốn gì?” Ông chủ run rẩy nói, nhiều năm như vậy, ông còn chưa từng thấy ép buộc rõ ràng như thế.

“Đưa ta đi nhà bếp.” Mộ Phi Chỉ đứng dậy, vỗ vỗ trường bào, chậm rãi đi đến sau lưng ông chủ, trầm giọng nói: “Quả nhiên, vẫn là dùng bạo lực thì sẽ tốt hơn.”

Kết quả là, hôm nay tại Thiên Hương lâu, khách nhân nhìn thấy bước chân ông chủ có chút kỳ quái, mang theo hai nam nhân tướng mạo thường thường đi vào nhà bếp. Nói là nhà bếp, nhưng thật ra là một vườn nhỏ sau Thiên Hương lâu, còn chưa tới gần đã ngửi thấy hương thức ăn nhàn nhạt.

“Vương sư phụ.” Ông chủ đẩy cửa ra, nhìn nam nhân béo mập đeo tạp đề đang vội vàng làm bánh.

“Ôi, ông chủ, hôm nay cơn gió nào đưa ngài tới đây thế? Bánh dẻo hôm nay làm không ngon sao?” Vương sư phụ không ngẩng đầu, ngón tay lưu loát xoa nắn gạo nếp trong tay.

“Có vị công tử muốn gặp ông...” Ông chủ vừa mới dứt lời, cánh cửa đã bị một chưởng mạnh mẽ của Hắc Ưng đóng lại.

Lúc này, Vương sư phụ mới ngẩng đầu lên nhìn cảnh tượng trước mắt. Ông chủ đứng phía trước, đi theo phía sau là hai nam nhân, có vẻ như là một chủ một bộc.

“Hai vị tìm ta có việc gì?” Vương sư phụ dừng lại, nhìn người đứng phía sau Vương ông chủ, không khí quỷ dị trong phòng khiến ông ý thức được chuyện có vẻ như không được tốt.

“Ta sẽ trả cho ngươi gấp bội giá tiền ở đây...”

“Ha ha, lại là một người có bệnh.” Lời của Mộ Phi Chỉ bị tiếng cười của Vương sư phụ cắt đứt, Mộ Phi Chỉ vẫn luôn bình tĩnh bị điều này làm cho kinh ngạc.

“Ngươi có biết điểm tâm xem trọng cái gì nhất không?” Vương sư phụ vỗ vỗ bột trên người, đi đến trước mặt Mộ Phi Chỉ, đứng song song với ông chủ, hỏi Mộ Phi Chỉ.

“Cách làm, con người.” Mộ Phi Chỉ không nói gì, Hắc Ưng lại lạnh lùng mở miệng.

“Mặc dù cách làm và con người quan trọng, nhưng quan trọng nhất chính là tâm tình của ta, tâm trạng của lão tử hôm nay cực kỳ có chịu, đầu tiên là một nữ nhân cầm một đống tiền dơ bẩn bảo ta làm hai nồi bánh dẻo mới nhất, sau đó lại là các ngươi muốn cho ta đi, ta có thể làm cho các ngươi nhưng hương vị của bánh dẻo ta không thể cam đoan.” Vương sư phụ nói với Mộ Phi Chỉ, ông chủ kinh ngạc nhìn hắn, mà ngay cả Mộ Phi Chỉ cũng như đang suy nghĩ gì đó.

“Vậy thế nào ngươi mới bằng lòng làm?” Một lâu sau, Mộ Phi Chỉ giương mắt nhìn, mang theo áp lực nhìn về Vương sư phụ. Chuyện còn phiền toái hơn tưởng tượng của hắn, vốn cho là Phúc Hải sẽ đến ua, nhưng người ta sống chết không bán, còn bị mắng là có mấy đồng tiền dơ bẩn thì rất giỏi. Bây giờ hắn tự mình đến tóm người, thì lại bị ‘giáo huấn’ cho một trần, vốn là muốn trực tiếp mang người về cung, nhưng bây giờ sợ là ngay cả một cái bánh dẻo bình thường A Vu cũng không kịp ăn rồi.

“Ta sẽ không rời khỏi Thiên Hương lâu, đây là lời truyền từ các thế hệ trước, nhưng ta có thể cho ngươi mang nồi bánh dẻo nóng hổi nhất.” Vương sư phụ thấy Hắc Ưng quay đầu ra ngoài thì cười nói: “Ngươi không cần nhìn bên ngoài, tới trước dùng trước, nhiều người đang chờ ăn bánh dẻo như vậy, ta không thể vì mấy đồng tiền mà phá lệ được.”

“Ngươi nói điều kiện.” Mộ Phi Chỉ cảm giác đầu cũng to ra, vì sao hắn lại giẫm vào cái hầm này chứ, nhưng mà nghĩ tới giọng nói mềm mại của Thẩm Hành Vu vào sáng sớm, hắn lại quyết tâm, hỏi Vương sư phụ.

...

Lại nói đến trong cung, lúc Mộ Tê Hoàng đi ra từ Lý Viên, rõ ràng là ít nói đi hẳn, nàng thật không ngờ, trên người Thẩm Hành Vu lại xảy ra chuyện như vậy, chuyện thế này mà Mộ Phi Chỉ cũng không nói với nàng một câu, hai người kia rõ là...

“Sẽ không có chuyện gì.” Từ trước đến nay Phong Dự luôn ít nói, thấy Mộ Tê Hoàng có chút không yên lòng thì biết rõ nàng đang nghĩ những lời Đỗ Trọng vừa nói, vì vậy vỗ tay nàng, an ủi nói.

“Ừ.” Mộ Tê Hoàng yên lặng nắm tay Phong Dự đi đến điện Thái Cực.

Lúc bọn họ trở lại điện Thái Cực, Mộ Phi Chỉ vẫn chưa về, Thẩm Hành Vu đang nằm trên nệm, vừa nhìn Thạch Lưu thêu thùa, vừa suy nghĩ.

“Đây là làm cho tiểu bảo bảo sao?” Mộ Tê Hoàng đi qua, cầm một cái yếm nhỏ khéo léo và hoàn mỹ hỏi.

“Bẩm công chúa, vâng ạ.” Thạch Lưu cuống quít muốn hành lễ, Mộ Tê Hoàng cười cười vỗ bờ vai nàng, ý bảo nàng cứ làm tiếp.

“Bây giờ ngươi có bầu đừng làm những chuyện này.” Mộ Tê Hoàng nhìn những vải vóc không muốn đánh giá trong tay Thẩm Hành Vu, lắc đầu, nói trêu: “Về sau nếu những y phục này mặc trên người con ngươi, nó không hận ngươi mới là lạ.” Nói xong, Mộ Tê Hoàng cầm bộ y phục có đường may rất lớn, chậc chậ hai tiếng, sau đó cười ha ha, người này đúng là không biết chút gì về thêu thùa.

Thẩm Hành Vu híp híp mắt, nhìn Thạch Lưu bên cạnh làm được, nàng tự tin nói: “Nào có khó coi như vậy chứ?”

Mặc dù Mộ Tê Hoàng và Phong Dự biết tình huống thân thể của Thẩm Hành Vu, nhưng đều không hẹn mà không nhắc tới, nhất là Mộ Tê Hoàng, nàng chủ động nói một ít chuyện thú vị tại biên cương với Thẩm Hành Vu.

“Ư ư ư...” Nói khoảng nửa canh giờ thì đột nhiên Mộ Tê Hoàng nghe được những tiếng ư ư, nàng nghiêng đầu nhìn lại thì thấy con chó trắng Cầu Cầu đang cắn áo choàng của một người, kéo lê người vào bên trong.

Đến khi nhìn thấy chủ nhân của chiếc áo choàng thì Mộ Tê Hoàng cười nói: “Nửa đường còn mặc kệ chúng ta, không biết là đệ vội thế nào.”

“Đâu có, chỉ là làm một việc nhỏ thôi.” Mộ Phi Chỉ mím môi cười.

Cầu Cầu vẫn luôn cắn áo choàng của hắn, hắn muốn đá lại không thể đá, mặc dù hắn rất ghét con chó này nhưng ai bảo nó là sủng vật của A Vu chứ, hắn vẫn lịch sự, dùng sức rất nhẹ đá nó sang một bên. Sau đó nhận hộp đựng thức ăn trên tay Phúc Hải, đưa tới trước mặt Thẩm Hành Vu như hiến vật quý.

Thẩm Hành Vu đưa tay nhận hộp thức ăn, chỉ nghe thấy Mộ Phi Chỉ kêu lên một tiếng, khiến nàng cả kinh vội vàng để hộp đựng thức ăn uống, ánh mắt quét qua, bắt tay Mộ Phi Chỉ tới. Mộ Phi Chỉ nhe răng trợn mắt kêu lên, Thẩm Hành Vu nhíu mày, nhìn một vết đỏ lưu lại trên ngón tay thon dài của hắn, ánh mắt bình tĩnh ngẩng đầu hỏi: “Chàng làm sao thế?”

“Không có việc gì.” Mộ Phi Chỉ thấy ánh mắt đau lòng của Thẩm Hành Vu, rút tay về, chỉ chỉ vào hộp cơm nói: “Mới ra lò, nàng nếm thử đi.”

Mộ Tê Hoàng nhìn một người nguyện đánh một người nguyện chịu đựng thì lặng lẽ kéo Phong Dự ra ngoài điện, đến khi tất cả mọi người đều rút ra khỏi nội điện thì Thẩm Hành Vu mới vịn bụng dựa sát vào ngực Mộ Phi Chỉ, nhẹ giọng hỏi: “Chàng tự mình đến Thiên Hương lâu sao?”

“Thông minh như nàng thì ta không cần lo lắng sẽ sinh ra một đưa con ngốc rồi.” Mộ Phi Chỉ trêu ghẹo nói.

Thẩm Hành Vu cầm lấy bàn tay bị thương của Mộ Phi Chỉ, mười ngón tay đàn vào nhau, nàng vuốt vuốt nơi bị sưng đỏ, vành mắt hồng hồng, trên mặt vẫn là nụ cười: “Lần đầu chàng đến nơi như thế sao?”

“Hả?” Mộ Phi Chỉ biết rõ còn cố hỏi.

“Trên người chàng còn vị của bột mì.” Thẩm Hành Vu nói xong, lại mở hộp cơm bên cạnh, từ bên trong nặn ra một miếng bánh dẻo, quơ quơ trước mắt Mộ Phi Chỉ: “Mặc dù hình không sai nhưng vẫn rất khó coi”

“Chàng ngốc, đi mua không được à.” Thẩm Hành Vu tự tay đút miếng bánh vào trong miệng Mộ Phi Chỉ.

Mộ Phi Chỉ không nói gì, nhưng trong lòng lại oán thầm: Cái tên đầu bếp là khối gỗ cứng đầu, cứng mềm không ăn, còn rất xem thường tiền, nói gì mà gia tài bạc vạn cũng phải ra ngoài xếp hàng, đợi xếp hàng đến hắn thì bánh cũng đã nguội rồi.

“Ngọt không?” Thẩm Hành Vu cũng cầm một cái, nhẹ cắn một miếng, hỏi Mộ Phi Chỉ.

Mộ Phi Chỉ khẽ gật đầu, trong miệng còn lưu lại mùi gạo thơm, giọng nói mát lạnh: “Rất ngọt.”

...

Bởi vì Mộ Tê Hoàng và Phong Dự hồi kinh nên Mộ Phi Chỉ tổ chức tiệc đón gió tẩy trần cho hai người, nhưng hắn không tổ chức đại yến quần thần mà chỉ gọi Đỗ Trọng, vài người tụ cùng chỗ ăn cơm. Từ phương diện này mà nói, Hoài Nam Vương cung có nhiều hơn vài phần gia đình tình cảm so với các Hoàng thất khác.

Trong bữa tiệc, Mộ Phi Chỉ cũng không nói mấy câu, toàn bộ quá trình đều chăm sóc cho Thẩm Hành Vu, bởi vì càng lúc bụng càng lớn nên Thẩm Hành Vu ngồi lâu sẽ không thoải mái, Mộ Phi Chỉ vừa đút cho một ít nàng đã thấy no rồi, được Thạch Lựu và Hoa Dung dìu về nghỉ ngơi.

Thẩm Hành Vu đi rồi, không khí trong bữa tiệc trở nên nghiêm túc hơn, Mộ Tê Hoàng hỏi Mộ Phi Chỉ: “Chỉ hai ba tháng nữa là đứa nhỏ được sinh ra rồi, giải dược chưa tìm ra, đệ định làm thế nào?”

“Bất kể thế nào, A Vu không có việc gì là tốt rồi.” Mộ Phi Chỉ ngửa đầu uống một ngụm rượu, chậm rãi nói.

Mộ Tê Hoàng và Phong Dự liếc nhìn nhau một cái, lời nói của Mộ Phi Chỉ sao nàng không rõ được, ngày sinh đẻ, người cần lo lắng nhất thật ra là đứa nhỏ, bởi vì độc tố trong cơ thể mẹ sẽ chuyển dời lên thân đứa nhỏ khi sinh, sau khi sinh thì trên người mẫu thân sẽ không có chút độc tố nào, không biết trên thân đứa nhỏ sẽ có phản ứng gì.

“Giang sơn cũng được, đứa trẻ cũng được, đều không so sánh được với A Vu.” Đêm nay Mộ Phi Chỉ uống không ít, cả người hắn đều ở trong trạng thái lơ lửng, một tay nắm ly rượu, một tay rót rượu, nhưng nếu nhìn kỹ thì trong mắt hắn lại không hề say. Những thứ kia đều là hư không, sinh không mang theo mà chết cũng không thể mang theo, có thể cùng hắn trải qua cả đời, sau khi chết có thể chôn cùng huyệt, chỉ có thể là nương tử của hắn. Nếu không có nàng, giang sơn cũng không còn là giang sơn, đứa nhỏ cũng không có liên hệ gì.

“Không phải ngươi rất giỏi sao? Sao mà ngay cả giải dược cũng không làm được thế?” Mộ Tê Hoàng lại chĩa mũi nhọn vào Đỗ Trọng, nàng ghét bỏ nhìn Đỗ Trọng, trong giọng nói không hề có tôn trọng với tiểu thúc thúc.

“Một loại thuốc, chỉ vì loại bỏ một đoạn trí nhớ ngắn của người này, nhưng chắc là không tạo thành bất cứ tổn thương gì tới thân thể, chỉ khi sinh sản hoặc đổi máu mới có thể bài xuất ra bên ngoài cơ thể, loại độc dược xảo trá như vậy ngoại trừ Vu tộc thì ta không nghĩ ra ai làm nó nữa. Bây giờ ta chỉ có thể cho nàng ăn Bạch đoàn tử, nếu như Bạch đoàn tử đúng là thánh vật của Vu tộc thì có thể sẽ có tác dụng triệt tiêu.” Đỗ Trọng nhìn Mộ Phi Chỉ ngàn chén không say, giải thích một lần lời đã nói trước kia.

“Tất cả chỉ có thể đợi khi đứa nhỏ sinh ra mới có thể nói.” Mộ Tê Hoàng ủ rũ tựa vào vai Phong Dự, nhìn Mộ Phi Chỉ khó chịu như vậy, trong lòng nàng cũng không được tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.