Sủng Hậu Danh Giá Của Cuồng Đế

Chương 78-2: Bảo bảo không hoàn chỉnh (2)



Edit: Quỳnh

Lúc Đỗ Trọng tới, Mộ Phi Chỉ vẫn ở cùng một chỗ với Thẩm Hành Vu như cũ, tay Đỗ Trọng nắm thành quyền đặt ở trên môi khẽ ho một tiếng, âm hiểm cười nói: “Sinh xong một tháng không thể cùng phòng.”

Một câu nói nhất thời làm mặt Thẩm Hành Vu đỏ lên, nàng tựa vào trong lòng Mộ Phi Chỉ, có chút ý tức không thể gặp người khác.

“Cảm giác thế nào, sư điệt? Để ta bắt mạch.” Nói xong, Đỗ Trọng đặt ba đầu ngón tay lên mạch của Thẩm Hành Vu, ngón tay ở trên mạch nàng nhảy lên.

Tuy trên mặt Mộ Phi Chỉ vẫn lạnh nhạt, nhưng trong lòng rất sốt ruột, hắn không biết, độc quỷ dị này có mang đến ảnh hưởng không tốt gì cho Thẩm Hành Vu hay không.

“Tốt lắm, quả nhiên không có.” Đỗ Trọng nhận thấy mạch tượng vốn không ổn định của nàng đã khôi phục bình thường. Hắn thu tay lại nói với Mộ Phi Chỉ.

“Nhưng mà...” Ánh mắt Đỗ Trọng nhìn tiểu gia hỏa còn chưa có mở mắt trên giường kia, muốn nói nhưng lại thôi.

Từ trước đến nay Thẩm Hành Vu là người rất biết quan sát, nàng nhìn bộ dạng không giống như bình thường của Đỗ Trọng, tâm liền trầm xuống. Toàn bộ sự chú ý của Mộ Phi Chỉ đều đặt trên người Thẩm Hành Vu, cho nên cảm xúc vừa có dao động, hắn liền phát hiện.

“Sư thúc, bảo bảo thế nào?” Thẩm Hành Vu rúc ở trong lòng Mộ Phi Chỉ hỏi Đỗ Trọng.

“Ta hoài nghi, hắn không nhìn thấy được.” Một chút thời gian để suy xét Đỗ Trọng cũng không lưu lại cho Thẩm Hành Vu và Mộ Phi Chỉ, trực tiếp nói ra lời cần nói.

“Cái gì?” Thẩm Hành Vu thất thanh hô một tiếng, nàng chỉ cảm thấy cổ họng mình như muốn bốc hỏa.

“Hôm qua ta đã bắt mạch cho hắn, không có vấn đề.” Ngụ ý của Đỗ Trọng là toàn thân bảo bảo hoàn hảo, ngoại trừ mắt.

“Nhưng đến bây giờ hắn vẫn chưa có mở mắt.” Mộ Phi Chỉ nhíu mày nói.

“Đứa trẻ bình thường hai ngày sẽ mở mắt, mà hắn đã ngày thứ tư rồi.” Câu nói đầu tiên của Đỗ Trọng đã đánh trúng chỗ hiểm.

“Tại sao có thể như vậy!” Trước mặt chợt trở nên tối tắm, Thẩm Hành Vu lập tức ngã vào lòng Mộ Phi Chỉ.

“Phải hay không, đều phải chờ hắn mở mắt mới nói được.” Mộ Phi Chỉ ôm chặt lấy Thẩm Hành Vu, dùng ánh mắt ngăn cản Đỗ Trọng nói tiếp.

Đỗ Trọng gật đầu, lặng yên không tiếng động đi ra ngoài.

Mộ Phi Chỉ ôm lấy Thẩm Hành Vu, ánh mắt nhìn về phía đứa nhỏ còn đang nằm trong tã lót ngủ kia, trong lòng một trận co rút đau đớn, vì sao đứa nhỏ của bọn họ lại gặp phải chuyện thống khổ như vậy.

“A Vu, chúng ta phải cảm thấy may mắn vì tính mạng của đứa nhỏ không gặp nguy hiểm, nếu thật sự giống như lời Đỗ Trọng nói, ta sẽ tìm tất cả những dược liệu tốt nhất trên đời này, chỉ cần hai người có thể bình an đứng bên cạnh ta là được.” Mộ Phi Chỉ ôm lấy Thẩm Hành Vu, giọng khàn khàn nói.

“Làm sao ta có thể để hắn cả đời sống trong bóng tối?” Trong đại điện yên tĩnh, Mộ Phi Chỉ ôm chặt lấy Thẩm Hành Vu, khẽ nói một câu.

Sau khi Thẩm Hành Vu tỉnh lại, điện Thái Cực bắt đầu trở nên vô cùng náo nhiệt, rất nhiều quý phu nhân muốn tiến cung dò xét, chẳng qua vì muốn bảo hộ mẹ con các nàng, Mộ Phi Chỉ chỉ cho phép Mộ Tê Hoàng thường xuyên tiến cung, còn những người khác đều ngăn cản.

Thẩm Hành Vu ngồi ở trên giường, trong lòng ôm bảo bảo còn ở trong tã lót, bảo bảo đã mở mắt, đồng tử đen nhánh, rất đẹp, cực kỳ giống Mộ Phi Chỉ, tuy đứa nhỏ này do Thẩm Hành Vu sinh ra, nhưng nàng không thể không thừa nhận, hắn càng ngày càng giống Mộ Phi Chỉ, gần như là hắn kế thừa hết những ưu điểm trên khuôn mặt của Mộ Phi Chỉ, tối hôm đó, khi Thẩm Hành Vu nói đến chuyện này với hắn, Mộ Phi Chỉ hơi nhíu mày, trong giọng nói mang theo một chút ghét bỏ: “Lúc ta còn nhỏ có xấu như hắn vậy sao?” Có lẽ là do ấn tượng ban đầu, hiện giờ mỗi lần Mộ Phi Chỉ nghĩ đến đứa nhỏ, liền nghĩ tới bộ dạng khi hắn vừa sinh cũng có nhiều nếp nhắn.

Ngày thứ hai, khi Thẩm Hành Vu đem những lời này nói với Mộ Tê Hoàng, Mộ Tê Hoàng mím môi, ôm tiểu oa nhi trong lòng, phản bác nói: “Đừng nghe hắn nói bậy, rõ ràng đứa bé rất giống hắn hồi nhỏ, thậm chí còn tốt hơn so với hắn.”

“Ai.” Dường như Mộ Tê Hoàng đột nhiên nghĩ mới một chuyện, không khỏi hỏi Mộ Phi Chỉ đang ngồi ở một bên phê duyệt tấu chương: “Ta nói, mấy ngày nay bận việc, các ngươi đã đặt tên cho đứa nhỏ này chưa? Cả ngày kêu bảo bảo, chẳng lẽ nhũ danh của đứa bé này là bảo bảo? Nếu sau này hắn trưởng thành, có người kêu hắn bảo bảo, không phải để cho người khác người chết Mộ gia chúng ta sao?”

Mộ Phi Chỉ ngẩng đầu, lạnh nhạt nói: “Mộ Duyệt Thần, nhũ danh là Thần nhi!” Nói xong lời này, ánh mắt Mộ Phi Chỉ hướng về phía nữ nhân đang cười dịu dàng ngồi ở trên giường.

Mộ Tê Hoàng lầm bầm: “Duyệt Thần, không tệ, là ai đặt?” Nàng nhìn về phía hai người.

Thẩm Hành Vu cười tinh quái, Mộ Phi Chỉ nhíu mày nói: “Là ta.”

“Sao vậy? Phi Chỉ người không vừa ý sao? Vì sao lại lộ ra biểu cảm như vậy?” Mộ Tê Hoàng không hiểu nhìn biểu cảm phức tạp trên mặt Mộ Phi Chỉ, giống như còn mang theo một chút giãy dụa cùng phản đối.

“Là ta.” Thẩm Hành Vu thở dài nói: “Hôm qua ta nói với hắn, muốn hắn đặt một cái tên cho nữ nhi.”

“Ngươi còn muốn sinh nữ nhi? Nhưng hắn mất hứng.” Bỗng chốc Mộ Tê Hoàng hiểu rõ ý tứ của Thẩm Hành Vu.

Thẩm Hành Vu gật đầu.

“Cái này có gì mà mất hứng? Đã có đứa bé mập mạp, lại thêm một nữ nhi vừa vặn đủ một cặp, tốt!” Mộ Tê Hoàng không hiểu nhìn về phía Mộ Phi Chỉ.

“Hắn không thích đứa nhỏ.” Thẩm Hành Vu rất vô tội chớp chớp mắt, cố ý cúi đầu, làm ra bộ dạng bi thương.

Mộ Phi Chỉ thấy vậy, không khỏi nâng trán.

“Vì sao? Phi Chỉ? Chẳng lẽ đệ trọng nam khinh nữ?” Mộ Tê Hoàng nhíu mày nhìn Mộ Phi Chỉ.

“Ta chỉ không muốn lại phải trải qua loại tra tấn này.” Mộ Phi Chỉ thở dài, buông bút son xuống, đi tới nâng đầu Thẩm Hành Vu lên, sau đó lôi kéo tay nàng để nàng dựa vào trong lòng mình.

“Sẽ không, sẽ không bao giờ nữa, chàng xem, ca ca kêu Duyệt Thần, muội muội kêu Duyệt Vi, vậy không phải là tốt lắm sao?” Thẩm Hành Vu cọ xát làm nũng trong lòng hắn, ôm lấy cánh tay hắn lung lay.

“Chàng không muốn có một nữ nhi đáng yêu giống như ta sao?” Thẩm Hành Vu chui từ trong ngực hắn ra, rất nghiêm túc nói với Mộ Phi Chỉ.

Lông mày Mộ Tê Hoàng run rẩy, quăng cho hai người một cái ánh mắt, sau đó ghét bỏ nói: “Chưa thấy ai chán ghét như hai người các ngươi.”

“Không phải tỷ với Phong tướng quân cũng chán ghét như vậy sao?” Thẩm Hành Vu hài hước nhìn về phía Mộ Tê Hoàng.

“Được, ta ở trong này cũng chướng mắt, nên đi rồi.” Gò má Mộ Tê Hoàng đỏ lên, cuối cùng đứng dậy đi ra ngoài.

Sau khi Mộ Tê Hoàng rời đi, lúc này Thẩm Hành Vu mới buông tay đang ôm cổ Mộ Phi Chỉ ra, cười khanh khách nói: “Đề nghị vừa rồi của ta thế nào?”

Mộ Phi Chỉ nhìn nhi tử vừa mới bị Mộ Tê Hoàng đặt ở bên giường, lông mày run rẩy, trong lòng hắn thở dài, sao lại không thích, hắn thật sự rất muốn có một nữ nhi giống như nàng, sau khi cưới nàng về, thậm chí hắn còn muốn sinh một phòng đứa nhỏ, nhưng hiện giờ, cả đầu hắn đều là bộ dạng đau đến tê tâm liệt phế của nàng ngày đó.

“Phu quân, chàng sợ cái gì?” Hai tay Thẩm Hành Vu xoa mặt Mộ Phi Chỉ, chăm chú hỏi.

“Tuy là Thần nhi không nhìn thấy, nhưng có mẫu thân biết y thuật như nàng, thúc thúc của hắn lại là Quỷ y, không phải chàng đã phía người đi tìm Huyết linh chi sao?” Thẩm Hành Vu dựa sát vào trong lòng Mộ Phi Chỉ, cọ xát: “Ta không muốn cả ngày hắn đều lặng lẽ sống trong nhà, làm phụ thân và mẫu thân của hắn, nếu ngay cả chúng ta cũng không chống đỡ đứng dậy được, thì làm sao hắn chống đỡ được?”

“Được, ta sẽ không như vậy. Có các nàng bên ta, ta đã thỏa mãn rồi.” Mộ Phi Chỉ ôm lấy nàng, hai mắt nhắm lại...

Trong Thiên Cơ lâu, Bạch Tước đong đưa cái quạt lông màu trắng, đôi mắt xếch lên, thoang thả nói: “Ý của chủ tử, là muốn ta đi Tắc Bắc?”

“Đúng.” Mộ Phi Chỉ gật đầu: “Tắc Bắc tương đối rét, có lợi cho việc sinh trưởng của Huyết linh chi. Ngươi mang theo thư của ta đi tìm Tắc Bắc Vương. Lúc trước khi hắn kế vị còn thiếu ta một nhân tình, nếu có thể tìm được là tốt nhất, cho dù không tìm thấy cũng phải manh mối về.”

“Chủ tử, các huynh đệ trong Thiêu Cơ lâu đều quan tâm, không biết tình hình của tiểu chủ tử thế nào?” Bạch Tước phe phẩy cây quạt, mong chờ hỏi.

“Khỏe mạnh, có huyết linh chi thì càng tốt.” Mộ Phi Chỉ rất hào phóng khi nói đến nhi tử của mình.

“Đã biết, ngày mai thuộc hạ sẽ xuất phát.” Bạch Tước gật đầu cười, trên gương mặt tái nhợt kia càng điểm nhiều ý cười hơn.

Sau khi từ Thiên Cơ lâu trở về, Mộ Phi Chỉ không trực tiếp hồi điện Thái Cực, mà đi Ly Viên. Khi hắn đến, Đỗ Trọng đang nằm trên giường ngủ ngon, nghe thế tiếng bước chân, biết là Mộ Phi Chỉ, cho nên cũng không đứng dậy, nằm ở trên giường, từ từ nhắm hai mắt ngủ.

“Oành.” Mộ Phi Chỉ đá một cước. Đỗ Trọng không kịp đứng dậy, chỉ kịp bịt lỗ tai của mình.

“Thời tiết hôm nay rất đẹp, Vương thúc cũng rất thích thú, xem ra thật là có thói quen ngủ trên giường rồi.” Mộ Phi Chỉ khoanh hai tay trước ngực đứng ở nơi đó, ánh mắt buốt lạnh liếc nhìn Đỗ Trọng.

Đỗ Trọng mở hai mắt ra, miễn cưỡng ngáp một cái, đưa tay để sau ót, bắt chéo hai chân trên giường, tóc bạc tán loạn trên giường, hắn híp mắt, giả vờ yếu ớt nói: “Vì tiểu tử Thần nhi, ta không ngủ ngon một tháng nay, sao vậy? Còn không thể để lão nhân gia ta ngủ một giấc?” Nghĩ đến sau này tiểu tử Mộ Duyệt Thần kia sẽ gọi mình thúc thúc, Đỗ Trọng liền cảm thấy cực kỳ yêu thích.

“Ha ha.” Đỗ Trọng thấy Mộ Phi Chỉ nghiêm mặt, nhưng lại âm hiểm cười hai tiếng, hắn vươn tay chỉ đám cỏ bên ngoài cửa sổ nói: “Bên ngoài phơi một đống dược, đủ cho tiểu tử này ăn một năm rồi.”

“Huyết linh chi là vị thuốc chữa bệnh, nhưng dược này cũng là dược tẩm bổ, ngươi yên tâm đi.” Đỗ Trọng lười giải thích nhiều với Mộ Phi Chỉ, nói xong lời này, hắn buông chân, nghiêng đầu ngủ.

Mộ Phi Chỉ yên lặng không tiếng động rời khỏi phòng, đi đến lều nhỏ Đỗ trọng nói với mình, nhìn đủ loại thảo dược bên trong, trong lòng càng kiên định.

Khi trở lại điện Thái Cực, Hoa Dung mang theo bà vú ôm Thần nhi đi cho uống sữa, Thẩm Hành Vu rảnh rỗi ngồi ở trên giường xem sách, nghe thấy tiếng bước chân của Mộ Phi Chỉ, nàng quay đầu, khuôn mặt ỉu xìu nói với hắn: “Khi nào thì ra có thể không phải nằm giống như heo vậy.”

“Còn vài ngày nữa, nàng an phận đi.” Mộ Phi Chỉ sờ đầu nàng giống như tiểu hài tử, ngoài miệng còn mang theo chút ý cười.

“Làm sao bây giờ? Ta đột nhiên phát hiện chàng lớn hơn rất nhiều.” Thẩm hành Vu chợt thâm trầm nói với Mộ Phi Chỉ.

“...” Mộ Phi Chỉ bị lời nói của nàng làm cho phát nghẹn, chẳng lẽ trước kia ta rất ngây thơ sao? Trong nháy mắt mặt Mộ Phi Chỉ đen lại.

“Trước kia chàng đã ngây thơ lại là mặt dày, bây giờ nhìn cũng có vài phần bộ dạng của người làm phụ vương rồi.” Ngoài miệng Thẩm Hành Vu cười nói như vậy, thật ra lại rất đau lòng, bởi vì hai người mẫu tử bọn họ, cả người hắn gầy đi hẳn một vòng.

“Chờ nàng khỏe lại, ta sẽ lại càng mặt dày.” Mộ Phi Chỉ tiến lên, nhẹ nhàng giữ lấy cằm của nàng, cúi người, triền miên mút chặt môi của nàng, lúc vẻ mặt của nàng ửng đỏ, liền dán ở môi nàng ái muội nói.

“Chàng có thể đừng cắt câu lấy nghĩa như vậy không?” Thẩm Hành Vu vô vào lồng ngực hắn.

Rõ ràng, tâm tình của hai người đều đã tốt lên rất nhiều, chuyện của Thần nhi còn chưa giải quyết, cứ vui vẻ nhìn hắn lớn lên, che chở tốt cho hắn, cho đến khi lấy được giải dược đến tay.

Con trai của bọn họ, sao bọn họ có thể để hắn không hoản chỉnh cả đời được chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.