Sủng Hậu Danh Giá Của Cuồng Đế

Chương 81: Hành trình đến Hoài Bắc



Từ sau lễ chọn đồ vật đoán tương lai được hoàn thành, vợ chồng Mộ Phi Chỉ liền bảo vệ Thần Nhi vô cùng kín. Nơi tiểu gia hỏa hoạt động thường xuyên nhất là Thái Cực điện và Ngự Thư Phòng. Bởi vì hắn là đứa trẻ được chiều chuộng nhất trong cung nhất, lại không có bạn cùng lứa tuổi. Cho nên, viên tròn màu trắng Cầu Cầu trở thành bạn chơi thường xuyên của hắn.

Thân thể của Thẩm Hành Vu đã dần dần khôi phục trở lại. Lúc rảnh rỗi không việc làm nàng liền đứng ở phòng bếp nhỏ hầm canh cho hai phụ tử kia, nếu không thì ngồi yên tĩnh ở chỗ kia, nghiên cứu dược thư cổ, điều trị thân thể giúp Thần Nhi.

Đã vào đông, hôm nay, Mộ Phi Chỉ phải vào triều sớm. Vì không muốn đánh thức Thẩm Hành Vu, tất cả hành động của hắn đều làm hết sức im lặng. Nhưng lúc sắp đi, hắn cúi người, định hôn trán Thẩm Hành Vu theo thường lệ, thì thấy Thẩm Hành Vu đã sớm mở mắt ra, trong con ngươi sáng lộ ra tia ấm áp, quấn quýt chặt chẽ trong lòng hắn.

"Trời có chút lạnh, nàng ngủ nhiều thêm một chút." Mộ Phi Chỉ dùng tay dịch chăn cho nàng, sau đó hôn một nụ hôn lên môi của nàng. Ai ngờ, hắn đang định đứng dậy, Thẩm Hành Vu liền vươn hai tay bóng loáng ra ôm lấy đầu của Mộ Phi Chỉ, đầu mũi cọ vào nhau , vuốt ve một trận thật tốt mới thả hắn ra.

"Ngoan." Mộ Phi Chỉ sờ đầu nàng, dụng giọng điệu nói chuyện với nàng y như khi nói chuyện với Thần Nhi, sau đó khóe miệng mang theo nụ cười, đi ra ngoài.

Sau khi bóng dáng của Mộ Phi Chỉ đi ra ngoài, bên giường nhỏ có một cái đầu lông lá xù xì từ từ vươn ra. Thấy phụ vương của mình đã đi ra ngoài, cả người hắn mặc bộ quần áo mỏng, từ trong giường nhỏ xoay người chui ra ngoài, cọ cọ chạy lên trên giường, vểnh mông nhỏ lên, cố hết sức lực nhỏ chui lên giường, sau đó vén chăn lên chui vào trong.

"Thần Nhi?" Thẩm Hành Vu cảm thấy bên người chợt lạnh, sau đó nhìn thấy con trai của mình giống như một chú khỉ con chui vào bên trong.

"Có lạnh không?" Thẩm Hành Vu ôm Thần Nhi vào trong ngực, giọng nói ôn nhu.

"Mẫu hậu, ngủ một giấc." Thần Nhi cuộn mình thành một cục, ghé vào trong lòng Thẩm Hành Vu, chỉ trong chớp mắt là ngủ. Thẩm Hành Vu dở khóc dở cười nhìn một cục trong lòng, khóe miệng hơi nhếch lên, ôm thân thể nhỏ bé ấm áp của hắn rồi nhắm mắt ngủ.

Lúc Mộ Phi Chỉ hạ triều liền nhìn thấy hai người một lớn một nhỏ vô cùng nghiêm chỉnh ngồi ở trên ghế, ánh mắt đồng thời nhìn về phía mình.

"Như thế nào? Thấy ta có anh tuấn (anh khí, tuấn tú) hay không?" Mộ Phi Chỉ tiến lên, một tay bế Thần Nhi lên, sau đó ở ngay trước mặt đám người hôn môi Thẩm Hành Vu một chút. Mặt Thẩm Hành Vu đỏ lên, mà Thần Nhi dùng hai tay mập che mặt mình, mềm mại nói: "Xấu hổ xấu hổ."

"Xú tiểu tử (đứa nhóc thối), bảo ngươi đọc thơ thì ngươi không đọc, bảo ngươi nói linh tinh, ngược lại ngươi lại rất thông thạo." Mộ Phi Chỉ nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của nhi tử, sau đó liền đặt hắn ngồi lên chân của mình. Mộ Phi Chỉ bảo tất cả người trong cung lui ra, sau đó nói với Thẩm Hành Vu: "A Vu, Huyết Linh Chi có tin tức rồi."

"Huyết linh chi ở Hoài Bắc kia không phải bị Tần hoàng sử dụng làm thuốc rồi sao?" Thẩm Hành Vu không hiểu, hỏi.

"Bạch Tước trở về nói, vị đạo sĩ bên người Tần Hoàng tuy ra chủ ý bảo ông ta dùng hai tòa thành trì để mua Huyết Linh Chi. Nhưng trên thực tế, trong thuốc để chữa đau đầu, trường sinh bất lão mà đạo sĩ kia nghiên cứu chế tạo căn bản là không có Huyết Linh Chi." Mộ Phi Chỉ nói tin tức mà sáng sớm hôm nay Bạch Tước đưa đến với Thẩm Hành Vu.

"Vậy Huyết Linh Chi ở trong tay ai, ta nghĩ, nhất định sau lưng vị đạo sĩ này có người giật dây." Thẩm Hành Vu cảm thấy sự việc bắt đầu phát triển dọc theo một phương hướng quỷ dị, không thể đoán trước.

"Chính xác có người." Mộ Phi Chỉ gắp một khối thịt được ninh nhừ để đến miệng của Thần Nhi, sau đó nghe thấy hắn nói: " Tần Huyền Qua."

"Xem ra hắn ta vẫn chưa từ bỏ ý định?"Thẩm Hành Vu cười lạnh một tiếng, mang theo sự châm chọc nói: "Tính toán quá nhiều, một ngày nào đó sẽ tự mình ăn phải quả đắng."

"Mẫu hậu, quả đắng là cái gì nha? Ăn ngon sao?"Thần Nhi phồng má, vừa ăn thịt trog miệng, vừa nhìn về phía Thẩm Hành Vu.

Nhìn ánh mắt không có tiêu điểm của nhi tử, Thẩm Hành Vu đang định nói chuyện, một tay Mộ Phi Chỉ liền xoay đầu Thần Nhi chuyển về phía hắn, hắn lau miệng cho Thần Nhi, vô cùng nghiêm túc nói: "Lúc đang ăn thì không được nói."

"Thần Nhi, ngươi có muốn nhìn thấy bộ dáng của phụ vương và mẫu hậu hay không?" Thẩm Hành Vu đưa tay xoa nhẹ cái đầu xù xì long lá của Thần Nhi, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh hỏi. Thần Nhi đã một tuổi hơn, nhưng đây là lần đầu tiên nàng hỏi vấn đề này một cách trực tiếp như vậy.

"Thần Nhi không nhìn thấy, mẫu hậu và phụ vương sẽ không yêu Thần Nhi nữa sao?" Thần Nhi bỉu môi hỏi.

Vấn đề này vừa hỏi ra, Thẩm Hành Vu không còn lời nào để nói, nàng chợt nở nụ cười, sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Thần Nhi, một lúc lâu sau mới nói: " Sao có thể có chuyện đó? Ngươi vĩnh viễn là đứa bé ngoan của mẫu hậu."

"A Vu, ngày hôm qua Lễ bộ thu được thiếp mời của Hoài Bắc, hôm nay lúc lâm triều đã trình lên cho ta." Mộ Phi Chỉ chuyển rời thân thể gầy yếu của Thần Nhi ra, đặt thìa vào trong tay hắn, để cho tự hắn dựa theo cảm giác của mình để lấy thịt trong bát.

"Vì dịp gì?" Thẩm Hành Vu bình tĩnh hỏi, nhưng trong lòng luôn có cảm giác không yên. Ánh mắt nàng có chút vội vàng nhìn Mộ Phi Chỉ, rất muốn Mộ Phi Chỉ nhanh chóng nói ra, để kiểm tra xem có phải giống như suy nghĩ trong lòng nàng hay không.

"Tần hoàng tổ chức đại thọ 50 của mình."Mộ Phi Chỉ thản nhiên nói.

Phu quân, ý của chàng là?"Thẩm Hành Vu hỏi tiếp. Từ khi hai người thành thân tới nay, trong hậu cung ngoài Thẩm Hành Vu thì không còn một nữ chủ nhân nào khác. Cho nên nơi này giống như một gia đình của Mộ Phi Chỉ. Bởi vậy, lúc xua Mộ Phi Chỉ rất ít bàn luận chuyện triều chính ở chỗ này. Hiện giờ hắn nói như vậy, đối với những hiểu biết về Mộ Phi Chỉ, Thẩm Hành Vu trực giác được trong lòng hắn có tính toán gì, chỉ là nàng không thể tin mà thôi.

"Ta muốn tự mình đi." Hai người tâm ý tương thông, ánh mắt của hắn chợt ấm áp hơn, trấn an Thẩm Hành Vu: “Huống hồ, chuyện nàng bị hạ dược, ta cũng cần phải tra ra rõ ràng."

"Ta không đồng ý." Thẩm Hành Vu trực tiếp mở miệng phản đối.

"A vu, nàng cũng biết, không ai có thể ngăn cản quyết định của ta." Mộ Phi Chỉ quay đầu lại, nhìn con trai ăn cơm giống như con gà con mổ đồ ăn, ánh mắt càng trở nên nhu hòa hơn.

"Nếu chàng đi, thì Hoài Nam làm sao bây giờ? Ta sẽ làm sao bây giờ? Thần Nhi thì phải làm sao?" Nói ra nhưng lời này, cảm xúc của Thẩm Hành Vu bắt đầu cuộn trào như sóng biển, đến chính nàng cũng cảm thấy kinh ngạc. Chỉ trong thời gian hai năm ngắn ngủn, hóa ra, sự ỷ lại của nàng đối với Mộ PhiChỉ đã đến mức này. Nàng đã trở thành thói quen mỗi tối ngủ yên ở trong lòng Mộ Phi Chỉ, sáng sớm hôm sau tỉnh dậy ở trong lòng hắn mỗi một ngày đều có mặt hắn.

"Triều chính ta sẽ giao cho Đỗ Trọng và Phong Dự, còn nàng và Thần Nhi, ta có thể bảo Vương tỷ thường xuyên vào cung ở cùng các ngươi. Bạch Tước sẽ đi theo bên người các ngươi."Chỉ trong thời gian lâm triều ngăn ngủi, Mộ Phi Chỉ đã sắp xếp mọi việc thật tốt.

"Không được."Thẩm Hành Vu lắc đầu, hai tay che mặt mình, dường như đang trầm tư suy nghĩ cái gì đó. Một lát sau, nàng thu lại toàn bộ sự yếu ớt vừa bày ra, sau đó bình tĩnh nhìn Mộ Phi Chỉ, giọng nói kiên quyết: " Chàng phải mang ta đi theo."

"A Vu!" Mộ Phi Chỉ dùng vẻ mặt cứng rắn ngăn trở suy nghĩ của Thẩm Hành Vu.

“Phi Chỉ, trên đời này chỉ có chàng mới có thể bảo vệ được ta."Thẩm Hành Vu nắm lấy cánh tay của Mộ Phi Chỉ, giọng điệu vô cùng quyết đoán nói: “Huống chi, tranh đấu ở Hoài Bắc gay gắt như thế, việc tìm Huyết Linh Chi cũng không phải chỉ cần một hai ngày có thể giải quyết, chàng nhẫn tâm khiến ta lo lắng đề phòng và chờ ngươi nửa năm, một năm?"Thẩm Hành Vu nói xong lời cuối cùng, giọng điệu như nhũn ra.

"Nàng để cho ta suy nghĩ." Mộ Phi Chỉ.

"Phụ vương muốn ra ngoài sao?" đúng lúc Thần Nhi ngẩng đầu lên, đầu lưỡi liếm nước thịt dính ở khóe môi, bỉu môi nói: " Thần Nhi cũng muốn đi chơi có thể chứ?"

Mộ Phi Chỉ đau cả đầu, người lớn thì không thành thật, trẻ con cũng vô cùng không an phần, hắn nâng trán, quả thực việc này hơn khó.

"Phu quân." Thẩm Hành Vu lay động cánh tay của Mộ Phi Chỉ.

Chắc vì mẹ con liền tâm, nghe thấy giọng nói mềm mại kia của Thẩm Hành Vu, Thần Nhi vốn đang ngồi ở trên đùi của Mộ Phi Chỉ , liền níu chặt quần áo của Mộ Phi Chỉ, cọ xát vào ở trong lòng Mộ Phi Chỉ, sau đó mới cười tít mắt ngửa đầu nhìn về phía Mộ Phi Chỉ, học bộ dáng của Thẩm Hành Vu, lắm lấy quần áo của Mộ Phi Chỉ, ngọt ngào nói: "Phụ vương, phụ vương..."

Mộ Phi Chỉ: "..."

...

"Ngươi muốn ta giám quốc, ngươi không sợ Hoài Nam mất ở trong thay ta sao?"Hắn cười khanh khách hai tiếng, miễn cưỡng dựa cây cột, ánh mắt hung tợn nhìn về phía Mộ Phi Chỉ.

"Ngươi không cần giả vờ, ta biết ngươi có khả năng này, huống hồ, có Phong Dự và Hữu Tướng trợ giúp ngươi, ngươi cũng nên ít giả đi."Mộ Phi Chỉ nâng trán, vô cùng ảm đạm nói.

"Sau đó ngươi liền dắt díu con cái đi Hoài Bắc?" Ánh mắt Đỗ trọng nhìn về phía một bên có một lớn một nhỏ đang nhìn chăm chú.

"Không có biện pháp, ta sợ vợ." Mộ Phi Chỉ rất thản nhiên đạo.

"Mẫu hậu, sợ vợ là cái gì? Ăn ngon sao?" Thần Nhi lại nói đến một câu như vậy.

Thẩm Hành Vu không nói gì, ngược lại là Đỗ Trọng nói: "Ăn ngon vô cùng, phụ vương ngươi rất là thích."

"Như vậy sao." Thần Nhi có vẻ đăm chiêu nghiêng đầu, ôm lấy eo của Thẩm Hành Vu.

"Tiểu tử này, mới một tuổi mà đã có thể nói nhiều như vậy, là một mầm tốt." Đỗ Trọng chậc hai tiếng, cảm thán nói.

"Xem con ta là ai?" Mộ Phi chỉ hừ lạnh.

"Nói lời hẳn hoi tử tế vào, đừng quên hiện tại ngươi đang có việc cầu xin ta." Đỗ Trọng xoay người, vừa dứt lời.

"Phu quân, nói như vậy, chàng cũng đã đồng ý phải hay không?" Thẩm Hành Vu cực kì hưng phấn nhìn Mộ Phi Chỉ.

Gương mặt Mộ Phi Chỉ lạnh lùng, dưới ánh mắt khó hiểu của Thẩm Hành Vu liền đi tới, ôm Thần Nhi đi ra ngoài, lúc đi ra đến bên ngoài điện, Mộ Phi chỉ nói với Thạch Lưu: "Coi chừng hắn giúp ta."

Thạch Lưu nghe thấy thế, vội vàng nhận lấy tiểu chủ tử.

Mộ Phi Chỉ dàn xếp tốt cho nhi tử xong, lúc này mới lảo đảo đi đến, đưa tay đóng cửa lớn của nội điện. Trên mặt lại mang theo ý cười lười nhác, không đứng đắn kia, đi đến trước mặt Thẩm Hành Vu, tay nhẹ nhàng nắm cằm của nàng, vô cùng ái muội dán vào môi của nàng nói: "Nương tử, ta đã đồng ý với nàng, vậy buổi tối mấy ngày nay nàng phải bồi thường thật tốt cho vi phu."

"Nói cái đấy?" Thẩm Hành Vu một nhát muốn đẩy Mộ Phi Chỉ ra, kết quả Mộ Phi Chỉ lại dùng ta kéo Thẩm Hành Vu đến gần. Một tay hắn di chuyển ái muội ở sau lung Thẩm Hành Vu, nhiệt khí thở ra phun lên trên mặt Thẩm Hành Vu. Hắn cười hắc hắc, cúi đầu hôn triền mien trên đôi môi đỏ mọng kia.

Từ sau lễ chọn đồ vật đoán tương lai được hoàn thành, vợ chồng Mộ Phi Chỉ liền bảo vệ Thần Nhi vô cùng kín. Nơi tiểu gia hỏa hoạt động thường xuyên nhất là Thái Cực điện và Ngự Thư Phòng. Bởi vì hắn là đứa trẻ được chiều chuộng nhất trong cung nhất, lại không có bạn cùng lứa tuổi. Cho nên, viên tròn màu trắng Cầu Cầu trở thành bạn chơi thường xuyên của hắn.

Thân thể của Thẩm Hành Vu đã dần dần khôi phục trở lại. Lúc rảnh rỗi không việc làm nàng liền đứng ở phòng bếp nhỏ hầm canh cho hai phụ tử kia, nếu không thì ngồi yên tĩnh ở chỗ kia, nghiên cứu dược thư cổ, điều trị thân thể giúp Thần Nhi.

Đã vào đông, hôm nay, Mộ Phi Chỉ phải vào triều sớm. Vì không muốn đánh thức Thẩm Hành Vu, tất cả hành động của hắn đều làm hết sức im lặng. Nhưng lúc sắp đi, hắn cúi người, định hôn trán Thẩm Hành Vu theo thường lệ, thì thấy Thẩm Hành Vu đã sớm mở mắt ra, trong con ngươi sáng lộ ra tia ấm áp, quấn quýt chặt chẽ trong lòng hắn.

"Trời có chút lạnh, nàng ngủ nhiều thêm một chút." Mộ Phi Chỉ dùng tay dịch chăn cho nàng, sau đó hôn một nụ hôn lên môi của nàng. Ai ngờ, hắn đang định đứng dậy, Thẩm Hành Vu liền vươn hai tay bóng loáng ra ôm lấy đầu của Mộ Phi Chỉ, đầu mũi cọ vào nhau , vuốt ve một trận thật tốt mới thả hắn ra.

"Ngoan." Mộ Phi Chỉ sờ đầu nàng, dụng giọng điệu nói chuyện với nàng y như khi nói chuyện với Thần Nhi, sau đó khóe miệng mang theo nụ cười, đi ra ngoài.

Sau khi bóng dáng của Mộ Phi Chỉ đi ra ngoài, bên giường nhỏ có một cái đầu lông lá xù xì từ từ vươn ra. Thấy phụ vương của mình đã đi ra ngoài, cả người hắn mặc bộ quần áo mỏng, từ trong giường nhỏ xoay người chui ra ngoài, cọ cọ chạy lên trên giường, vểnh mông nhỏ lên, cố hết sức lực nhỏ chui lên giường, sau đó vén chăn lên chui vào trong.

"Thần Nhi?" Thẩm Hành Vu cảm thấy bên người chợt lạnh, sau đó nhìn thấy con trai của mình giống như một chú khỉ con chui vào bên trong.

"Có lạnh không?" Thẩm Hành Vu ôm Thần Nhi vào trong ngực, giọng nói ôn nhu.

"Mẫu hậu, ngủ một giấc." Thần Nhi cuộn mình thành một cục, ghé vào trong lòng Thẩm Hành Vu, chỉ trong chớp mắt là ngủ. Thẩm Hành Vu dở khóc dở cười nhìn một cục trong lòng, khóe miệng hơi nhếch lên, ôm thân thể nhỏ bé ấm áp của hắn rồi nhắm mắt ngủ.

Lúc Mộ Phi Chỉ hạ triều liền nhìn thấy hai người một lớn một nhỏ vô cùng nghiêm chỉnh ngồi ở trên ghế, ánh mắt đồng thời nhìn về phía mình.

"Như thế nào? Thấy ta có anh tuấn (anh khí, tuấn tú) hay không?" Mộ Phi Chỉ tiến lên, một tay bế Thần Nhi lên, sau đó ở ngay trước mặt đám người hôn môi Thẩm Hành Vu một chút. Mặt Thẩm Hành Vu đỏ lên, mà Thần Nhi dùng hai tay mập che mặt mình, mềm mại nói: "Xấu hổ xấu hổ."

"Xú tiểu tử (đứa nhóc thối), bảo ngươi đọc thơ thì ngươi không đọc, bảo ngươi nói linh tinh, ngược lại ngươi lại rất thông thạo." Mộ Phi Chỉ nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của nhi tử, sau đó liền đặt hắn ngồi lên chân của mình. Mộ Phi Chỉ bảo tất cả người trong cung lui ra, sau đó nói với Thẩm Hành Vu: "A Vu, Huyết Linh Chi có tin tức rồi."

"Huyết linh chi ở Hoài Bắc kia không phải bị Tần hoàng sử dụng làm thuốc rồi sao?" Thẩm Hành Vu không hiểu, hỏi.

"Bạch Tước trở về nói, vị đạo sĩ bên người Tần Hoàng tuy ra chủ ý bảo ông ta dùng hai tòa thành trì để mua Huyết Linh Chi. Nhưng trên thực tế, trong thuốc để chữa đau đầu, trường sinh bất lão mà đạo sĩ kia nghiên cứu chế tạo căn bản là không có Huyết Linh Chi." Mộ Phi Chỉ nói tin tức mà sáng sớm hôm nay Bạch Tước đưa đến với Thẩm Hành Vu.

"Vậy Huyết Linh Chi ở trong tay ai, ta nghĩ, nhất định sau lưng vị đạo sĩ này có người giật dây." Thẩm Hành Vu cảm thấy sự việc bắt đầu phát triển dọc theo một phương hướng quỷ dị, không thể đoán trước.

"Chính xác có người." Mộ Phi Chỉ gắp một khối thịt được ninh nhừ để đến miệng của Thần Nhi, sau đó nghe thấy hắn nói: " Tần Huyền Qua."

"Xem ra hắn ta vẫn chưa từ bỏ ý định?"Thẩm Hành Vu cười lạnh một tiếng, mang theo sự châm chọc nói: "Tính toán quá nhiều, một ngày nào đó sẽ tự mình ăn phải quả đắng."

"Mẫu hậu, quả đắng là cái gì nha? Ăn ngon sao?"Thần Nhi phồng má, vừa ăn thịt trog miệng, vừa nhìn về phía Thẩm Hành Vu.

Nhìn ánh mắt không có tiêu điểm của nhi tử, Thẩm Hành Vu đang định nói chuyện, một tay Mộ Phi Chỉ liền xoay đầu Thần Nhi chuyển về phía hắn, hắn lau miệng cho Thần Nhi, vô cùng nghiêm túc nói: "Lúc đang ăn thì không được nói."

"Thần Nhi, ngươi có muốn nhìn thấy bộ dáng của phụ vương và mẫu hậu hay không?" Thẩm Hành Vu đưa tay xoa nhẹ cái đầu xù xì long lá của Thần Nhi, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh hỏi. Thần Nhi đã một tuổi hơn, nhưng đây là lần đầu tiên nàng hỏi vấn đề này một cách trực tiếp như vậy.

"Thần Nhi không nhìn thấy, mẫu hậu và phụ vương sẽ không yêu Thần Nhi nữa sao?" Thần Nhi bỉu môi hỏi.

Vấn đề này vừa hỏi ra, Thẩm Hành Vu không còn lời nào để nói, nàng chợt nở nụ cười, sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Thần Nhi, một lúc lâu sau mới nói: " Sao có thể có chuyện đó? Ngươi vĩnh viễn là đứa bé ngoan của mẫu hậu."

"A Vu, ngày hôm qua Lễ bộ thu được thiếp mời của Hoài Bắc, hôm nay lúc lâm triều đã trình lên cho ta." Mộ Phi Chỉ chuyển rời thân thể gầy yếu của Thần Nhi ra, đặt thìa vào trong tay hắn, để cho tự hắn dựa theo cảm giác của mình để lấy thịt trong bát.

"Vì dịp gì?" Thẩm Hành Vu bình tĩnh hỏi, nhưng trong lòng luôn có cảm giác không yên. Ánh mắt nàng có chút vội vàng nhìn Mộ Phi Chỉ, rất muốn Mộ Phi Chỉ nhanh chóng nói ra, để kiểm tra xem có phải giống như suy nghĩ trong lòng nàng hay không.

"Tần hoàng tổ chức đại thọ 50 của mình."Mộ Phi Chỉ thản nhiên nói.

Phu quân, ý của chàng là?"Thẩm Hành Vu hỏi tiếp. Từ khi hai người thành thân tới nay, trong hậu cung ngoài Thẩm Hành Vu thì không còn một nữ chủ nhân nào khác. Cho nên nơi này giống như một gia đình của Mộ Phi Chỉ. Bởi vậy, lúc xua Mộ Phi Chỉ rất ít bàn luận chuyện triều chính ở chỗ này. Hiện giờ hắn nói như vậy, đối với những hiểu biết về Mộ Phi Chỉ, Thẩm Hành Vu trực giác được trong lòng hắn có tính toán gì, chỉ là nàng không thể tin mà thôi.

"Ta muốn tự mình đi." Hai người tâm ý tương thông, ánh mắt của hắn chợt ấm áp hơn, trấn an Thẩm Hành Vu: “Huống hồ, chuyện nàng bị hạ dược, ta cũng cần phải tra ra rõ ràng."

"Ta không đồng ý." Thẩm Hành Vu trực tiếp mở miệng phản đối.

"A vu, nàng cũng biết, không ai có thể ngăn cản quyết định của ta." Mộ Phi Chỉ quay đầu lại, nhìn con trai ăn cơm giống như con gà con mổ đồ ăn, ánh mắt càng trở nên nhu hòa hơn.

"Nếu chàng đi, thì Hoài Nam làm sao bây giờ? Ta sẽ làm sao bây giờ? Thần Nhi thì phải làm sao?" Nói ra nhưng lời này, cảm xúc của Thẩm Hành Vu bắt đầu cuộn trào như sóng biển, đến chính nàng cũng cảm thấy kinh ngạc. Chỉ trong thời gian hai năm ngắn ngủn, hóa ra, sự ỷ lại của nàng đối với Mộ PhiChỉ đã đến mức này. Nàng đã trở thành thói quen mỗi tối ngủ yên ở trong lòng Mộ Phi Chỉ, sáng sớm hôm sau tỉnh dậy ở trong lòng hắn mỗi một ngày đều có mặt hắn.

"Triều chính ta sẽ giao cho Đỗ Trọng và Phong Dự, còn nàng và Thần Nhi, ta có thể bảo Vương tỷ thường xuyên vào cung ở cùng các ngươi. Bạch Tước sẽ đi theo bên người các ngươi."Chỉ trong thời gian lâm triều ngăn ngủi, Mộ Phi Chỉ đã sắp xếp mọi việc thật tốt.

"Không được."Thẩm Hành Vu lắc đầu, hai tay che mặt mình, dường như đang trầm tư suy nghĩ cái gì đó. Một lát sau, nàng thu lại toàn bộ sự yếu ớt vừa bày ra, sau đó bình tĩnh nhìn Mộ Phi Chỉ, giọng nói kiên quyết: " Chàng phải mang ta đi theo."

"A Vu!" Mộ Phi Chỉ dùng vẻ mặt cứng rắn ngăn trở suy nghĩ của Thẩm Hành Vu.

“Phi Chỉ, trên đời này chỉ có chàng mới có thể bảo vệ được ta."Thẩm Hành Vu nắm lấy cánh tay của Mộ Phi Chỉ, giọng điệu vô cùng quyết đoán nói: “Huống chi, tranh đấu ở Hoài Bắc gay gắt như thế, việc tìm Huyết Linh Chi cũng không phải chỉ cần một hai ngày có thể giải quyết, chàng nhẫn tâm khiến ta lo lắng đề phòng và chờ ngươi nửa năm, một năm?"Thẩm Hành Vu nói xong lời cuối cùng, giọng điệu như nhũn ra.

"Nàng để cho ta suy nghĩ." Mộ Phi Chỉ.

"Phụ vương muốn ra ngoài sao?" đúng lúc Thần Nhi ngẩng đầu lên, đầu lưỡi liếm nước thịt dính ở khóe môi, bỉu môi nói: " Thần Nhi cũng muốn đi chơi có thể chứ?"

Mộ Phi Chỉ đau cả đầu, người lớn thì không thành thật, trẻ con cũng vô cùng không an phần, hắn nâng trán, quả thực việc này hơn khó.

"Phu quân." Thẩm Hành Vu lay động cánh tay của Mộ Phi Chỉ.

Chắc vì mẹ con liền tâm, nghe thấy giọng nói mềm mại kia của Thẩm Hành Vu, Thần Nhi vốn đang ngồi ở trên đùi của Mộ Phi Chỉ , liền níu chặt quần áo của Mộ Phi Chỉ, cọ xát vào ở trong lòng Mộ Phi Chỉ, sau đó mới cười tít mắt ngửa đầu nhìn về phía Mộ Phi Chỉ, học bộ dáng của Thẩm Hành Vu, lắm lấy quần áo của Mộ Phi Chỉ, ngọt ngào nói: "Phụ vương, phụ vương..."

Mộ Phi Chỉ: "..."

...

"Ngươi muốn ta giám quốc, ngươi không sợ Hoài Nam mất ở trong thay ta sao?"Hắn cười khanh khách hai tiếng, miễn cưỡng dựa cây cột, ánh mắt hung tợn nhìn về phía Mộ Phi Chỉ.

"Ngươi không cần giả vờ, ta biết ngươi có khả năng này, huống hồ, có Phong Dự và Hữu Tướng trợ giúp ngươi, ngươi cũng nên ít giả đi."Mộ Phi Chỉ nâng trán, vô cùng ảm đạm nói.

"Sau đó ngươi liền dắt díu con cái đi Hoài Bắc?" Ánh mắt Đỗ trọng nhìn về phía một bên có một lớn một nhỏ đang nhìn chăm chú.

"Không có biện pháp, ta sợ vợ." Mộ Phi Chỉ rất thản nhiên đạo.

"Mẫu hậu, sợ vợ là cái gì? Ăn ngon sao?" Thần Nhi lại nói đến một câu như vậy.

Thẩm Hành Vu không nói gì, ngược lại là Đỗ Trọng nói: "Ăn ngon vô cùng, phụ vương ngươi rất là thích."

"Như vậy sao." Thần Nhi có vẻ đăm chiêu nghiêng đầu, ôm lấy eo của Thẩm Hành Vu.

"Tiểu tử này, mới một tuổi mà đã có thể nói nhiều như vậy, là một mầm tốt." Đỗ Trọng chậc hai tiếng, cảm thán nói.

"Xem con ta là ai?" Mộ Phi chỉ hừ lạnh.

"Nói lời hẳn hoi tử tế vào, đừng quên hiện tại ngươi đang có việc cầu xin ta." Đỗ Trọng xoay người, vừa dứt lời.

"Phu quân, nói như vậy, chàng cũng đã đồng ý phải hay không?" Thẩm Hành Vu cực kì hưng phấn nhìn Mộ Phi Chỉ.

Gương mặt Mộ Phi Chỉ lạnh lùng, dưới ánh mắt khó hiểu của Thẩm Hành Vu liền đi tới, ôm Thần Nhi đi ra ngoài, lúc đi ra đến bên ngoài điện, Mộ Phi chỉ nói với Thạch Lưu: "Coi chừng hắn giúp ta."

Thạch Lưu nghe thấy thế, vội vàng nhận lấy tiểu chủ tử.

Mộ Phi Chỉ dàn xếp tốt cho nhi tử xong, lúc này mới lảo đảo đi đến, đưa tay đóng cửa lớn của nội điện. Trên mặt lại mang theo ý cười lười nhác, không đứng đắn kia, đi đến trước mặt Thẩm Hành Vu, tay nhẹ nhàng nắm cằm của nàng, vô cùng ái muội dán vào môi của nàng nói: "Nương tử, ta đã đồng ý với nàng, vậy buổi tối mấy ngày nay nàng phải bồi thường thật tốt cho vi phu."

"Nói cái đấy?" Thẩm Hành Vu một nhát muốn đẩy Mộ Phi Chỉ ra, kết quả Mộ Phi Chỉ lại dùng ta kéo Thẩm Hành Vu đến gần. Một tay hắn di chuyển ái muội ở sau lung Thẩm Hành Vu, nhiệt khí thở ra phun lên trên mặt Thẩm Hành Vu. Hắn cười hắc hắc, cúi đầu hôn triền mien trên đôi môi đỏ mọng kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.