Sủng Hậu Danh Giá Của Cuồng Đế

Chương 95: Thái tử có bệnh không tiện nói ra



Đây là lần đầu tiên, mọi người cùng ăn cơm ở một chỗ như vậy, ngay cả hai hoàng tử Tần Chinh Viễn và Tần Huyền Qua, từ nhỏ đến giờ cha con cũng chưa từng cùng ngồi chung ăn một bữa cơm giống như gia đình bình thường.

Mộ Phi Chỉ và Thẩm Hành Vu cũng không cảm thấy có gì kinh ngạc, hai người ở nhà cũng như vậy, Vương cung Hoài Nam đơn giản hơn rất nhiều so với Tần Hoàng Hoài Bắc, bình thường mọi người ở chung cũng giống như trong gia đình thông thường, ở chung cùng một chỗ.

Lúc này Thần nhi không ầm ĩ vui đùa, hắn ru tú ở trong lòng Mộ Phi Chỉ, đôi mắt bồ câu nhanh như chớp nhìn Tần Huyền Qua và Tần Chinh Viễn, trong ánh mắt đó còn mang theo một chút hiếu kỳ.

Tần Chinh Viễn thường xuyên chạy qua chỗ bọn họ, cho nên so với Tần Huyền Qua, hắn cũng thân với Thần nhi hơn một chút, lúc này thấy Thần nhi nhìn mình như vậy, Tần Chinh Viễn liếc nhìn Tần Huyền Qua, sau đó đưa một đĩa nho nhỏ đến trước mặt Thần nhi, hắn biết, Thần nhi rất thích nho.

Thần nhi thấy đĩa nho được đẩy đến trước mặt mình, rất vui vẻ cầm lấy tay Mộ Phi Chỉ, ngọt ngào ngây thơ hét lên: “Phụ vương, hôm nay Thần nhi rất ngoan, Thần nhi có thể ăn nho không?” Nói xong, liền ngửa đầu, bàn tay mập mạp bắt đầu giữ lấy cằm Mộ Phi Chỉ.

Mộ Phi Chỉ không lên tiếng, nhưng lại đưa tay ra, ngón tay thon dài lấy một quả nho lên, sau đó xoay người nói với Thẩm Hành Vu: “Há mồm.”

“Cám ơn phu quân.” Thẩm Hành Vu cười híp mắt, há miệng, một ngụm cắn quả nho, mùi vị tươi mát liền tràn ngập trong khoang miệng nàng.

“Hoàng đế gia gia, người có thể lột vỏ nho cho Thần nhi được không?” Thần nhi nhanh như chớp chuyển ánh mắt, bỗng nhiên hỏi Tần Hoàng.

Tần Chinh Viễn nghẹn họng, giật mình nhìn tiểu bất điểm này, hừ hừ nói: “Tiểu tử này, lá gan của ngươi lớn thật đấy.”

“Hoàng đế gia gia.” Thần nhi kêu rất thân thiết, thật giống như coi Tần Hoàng là gia gia của mình.

“Hừ, ta chỉ biết phụ vương không thích nghe ta gọi lão nhân kia là Hoàng đế gia gia, nếu như không lột vỏ nho cho ta, ta cố tính muốn gọi.” Trong lòng Thần nhi không ngừng tính toán những chuyện nhỏ nhặt.

Tần Hoàng nhìn tiểu oa nhi ru rú trong lòng Mộ Phi Chỉ, tâm cũng mềm nhũn, nhưng mà, loại việc lột vỏ nho cần phải tỷ mỷ này, hắn thật sự không am hiểu.

Tần Chinh Viễn và Tần Huyền Qua đều đang nhìn vẻ mặt của Tần Hoàng, thật hiển nhiên, Tần Hoàng cũng không tính toán lột bỏ nho cho Thần nhi. Tần Chính Viễn lại quay đầu nhìn cái kẻ đang vui vẻ hầu hạ kiều thê kia, trong lòng lắc đầu, bộ dạng rất muốn nhìn lão nhân gia phát hỏa.

“Lão Tứ, khi nào thì ngươi để cho trẫm ôm tôn tử?” Tần Hoàng đột nhiên chất vấn Tần Chinh Viễn: “Lão Tam bận chính sự ta có thể lý giải, còn ngươi một Vương gia nhàn rỗi thì bận cái gì.”

Tần Chinh Viễn không ngờ Tần Hoàng sẽ đem mũi đao chuyển về phía hắn, vội vàng xua tay nói với Tần Hoàng: “Đừng, phụ hoàng, nhi thần còn nhỏ.”

“Không nhỏ, tính ra, Cô vương bằng tuổi Tứ vương gia, đã cưới A Vu rồi.” Mộ Phi Chỉ lại nhét một quả nho vào miệng Thẩm Hành Vu, sau đó mới không mặn không nhạt nói.

Cái này chẳng khác gì thêm dầu vào lửa, Mộ Phi Chỉ ở trong này châm ngồi thổi gió, Thần nhi ngồi ở chỗ kia, mở miệng gọi một tiếng Hoàng đế gia gia, khiến Tần Chinh Viễn càng lâm vào hoàn cảnh khó xử, hắn chỉ giận dữ cắn răng, rất muốn tiến lên chém Mộ Phi Chỉ.

Tần Chinh Viễn bị quấn vào đại sự thành thân sinh con, ánh mắt của Tần Huyền Qua lại vẫn đặt ở trên người Thẩm Hành Vu và Mộ Phi Chỉ, hai người này, giống như hoàn toàn ngăn cách với bọn họ, cũng không giống như làm bộ, mà giống như bình thường bọn họ cũng có thói quen vô cùng thân thiết như vậy. Mộ Phi Chỉ giống như một người ra đang tận tình chiếu cố nữ nhi của mình, hắn thường cầm khăn lau miệng cho Thẩm Hành Vu, Thầm Hành Vu lại lộ ra bộ dạng dịu dàng của tiểu nữ nhân, mỉm cười ngọt ngào, Tần Huyền Qua nhìn nụ cười này không khỏi cảm thấy sững sờ, đã bao lâu rồi hắn chưa nhìn thấy nụ cười hồn nhiên như vậy.

Ngay tại thời điểm hắn lơ đãng nhìn chằm chằm hai người, Thẩm Hành Vu lấy một khối điểm tâm đưa đến bên môi Mộ Phi Chỉ, Mộ Phi Chỉ lại giở trò cũ ngậm chặt ngón tay Thẩm Hành Vu, mặt Thẩm Hành Vu chợt đỏ lên, một phen véo vào lưng Mộ Phi Chỉ, Mộ Phi Chỉ khẽ cười ha ha. Cảm giác quen thuộc như vậy không thể giả vờ được.

Thẩm Hành Vu không biết nhất cử nhất động của mình đều rơi vào trong mắt người khác, bởi vì trong mặt nàng bây giờ chỉ có Mộ Phi Chỉ.

Mộ Phi Chỉ nhìn thoáng quá, liếc mắt nhìn Tần Huyền Qua một cái, sau đó cũng không để ý tới những cái khác nữa.

Lúc đồ ăn được mang lên, tiểu Thần nhi bị phụ mẫu vô lương bỏ qua đã ngồi an vị ở trên đùi Mộ Phi Chỉ, buồn bực, cầm thìa hừ một tiếng rồi đem thìa đam vào trong chén.

“Nếu ngươi không muốn là nhi tử của Mộ Phi Chỉ, ta thật sự rất thích tiểu nhi tử này.” Thần Hoàng nhìn không chớp mắt, thật sự rất xem trọng tiểu tử này.

“Tần Hoàng vẫn nên trông cậy vào tôn tử của mình đi.” Mộ Phi Chỉ ngạo mạn nói: “Dựa theo tuổi, Thần nhi kêu ngươi một tiếng cũng đã đủ vừa lòng hữu lễ rồi.”

“Hoài Nam vương luôn nói chuyện hiểm độc như vậy sao?” Tần Chinh Viễn cười nói.

“Tứ điện hạ có cần Cô vương tìm cho ngươi một vị vương phi ở Hoài Nam không?” Mộ Phi Chỉ lạnh mặt nhìn Tần Chinh Viễn.

Tần Chinh Viễn nhất thời cúi đầu không nói chuyện.

Không khí của bữa cơm này thật giống như dùng cơm bình thường, Tần Chinh Viễn vẫn không phục khiêu chiến Mộ Phi Chỉ, nhưng cuối cùng Mộ Phi Chỉ lại nhường hắn, làm cho hắn cảm thấy nuốt không trôi được cục tức này.

Tần Hoàng và Tần Huyền Qua lại thường thảo luận một chút chuyện trong triều, một bữa cơm này ăn tương đối hòa bình. Thẩm Hành Vu nhìn mấy nam nhân nói chuyện, liền toàn tâm toàn ý chiếu cố Thần nhi, thấy đồ ăn ngon cũng sẽ gắp cho Mộ Phi Chỉ, giờ phút này, cho dù Mộ Phi Chỉ có đang nói cái gì, hắn cũng sẽ dừng lại, trước mắt mọi người, hôn nhẹ Thẩm Hành Vu, sau đó mới ăn sạch toàn bộ đồ ăn nàng gắp cho hắn.

“Thần nhi cũng muốn hôn nhẹ.” Thần nhi nhìn hai người chơi trò hôn nhẹ, cũng la hét muốn tham gia cùng.

Tần Huyền Qua nhìn tình cảnh này, trong lòng chợt sinh ra một cảm giác mong chờ nho nhỏ.



Mấy ngày sau, sinh thần của Thẩm Mộng Nhu cũng đến, vài ngày trước khi nàng cắt cổ tay tự sát Tần Huyền Qua đã hứa cho nàng ta một điều kiện, chính là ngày sinh thần của nàng ta Tần Huyền Qua sẽ bồi nàng ta một ngày, mà hôm nay, chính là sinh thần của nàng ta.

Hôm nay nhân lúc chạng vạng, Thẩm Mộng Nhu cố ý để Tiểu Điệp đi đưa thư cho Tần Huyền Qua trước, nói mình đã chuẩn bị tốt rồi.

Tần Huyền Qua nghĩ đến trước đó mình đã đáp ứng hứa hẹn, mà chính sự cũng xử lý không tệ, liền chậm rãi đi đến viện của Thẩm Mộng Nhu.

Tần Huyền Qua vừa đi đến viện, liền ngửi thấy một mùi hương, chờ đến khi hắn đi tới mới phát hiện, mùi hương này dường như là mùi đồ ăn.

Trong viện rấy ít người, chỉ có Tiểu Điệp bận việc ở bên ngoài, Tần Huyền Qua đi theo mùi hương, liền thấy Thẩm Mộng Nhu đang đứng ở trong phòng bếp nhỏ, tóc được búi lên, chỉ có vài sợi rơi xuống cổ, trên người nàng ta mặc y phục trắng đơn thuần, đưa lưng về phía Tần Huyền Qua.

Bóng lưng này bỗng dưng đánh trúng tâm Tần Huyền Qua, hắn chợt nhớ tới bữa cơm vài ngày trước ở trong cung, Thẩm Hành Vu và Mộ Phi Chỉ cũng có một loại cảm giác vô cùng thân thiết này, hai người uy cơm cho nhau, tự nhiên như vậy, trước mắt nhìn một đại tiểu thư như Thẩm Mộng Nhu tự mình xuống bếp, nói không cảm động là không có khả năng, Tần Huyền Qua đứng ở cửa, nhưng giọng nói vẫn lạnh nhạt như cũ, hắn nói với Thẩm Mộng Như: “Sao lại tự mình làm?”

Thẩm Mộng Nhu nói: “Khó được Điện hạ tới nơi này một lần, đã là sinh thần của Nhu nhi, Nhu nhi muốn tự mình chuẩn bị cẩn thận một chút, nhưng mà, lần đầu tiên xuống bếp, thật sự rất sợ mình không làm tốt.” Nói tới đây, Thẩm Mộng Nhu còn thè lưỡi, giống như một tiểu nữ nhi.

Tần Huyền Qua cười cười nói: “Không sao, ta ở bên ngoài chờ nàng.”

Khi nhìn thấy bóng lưng của Tần Huyền Qua rời đi, Thẩm Mộng Nhu khẽ cười một tiếng.

Tự mình làm chút thức ăn rồi bưng ra, lại tự mình thay y phục dính đầy khói dầu trên người, lúc này nàng mới đến hành lễ với Tần Huyền Qua, sau đó ngồi xuống, tự mình gắp mấy miếng thịt vào trong bát của Tần Huyền Qua, rồi cười nói: “Hương vị cũng không tệ, Điện hạ nếm thử.”

Tần Huyền Qua như ma xui quỷ khiến đáp một tiếng, cũng gắp cho Thẩm Mộng Nhu một miếng, trong mắt Thẩm Mộng Nhu không tránh được có chút kinh ngạc nho nhỏ, nàng liền vội vàng cúi đầu, che khuất kinh ngạc trong mắt mình.

Có lẽ là di chứng của bữa cơm hôm trước, hơn nữa không khí ấm áp của bữa cơm này khiến Tần Huyền Qua rất hài lòng, đối với bộ dạng mảnh mai của Thẩm Mộng Nhu cũng càng nhìn càng vừa lòng, sau khi để Tiểu Điệp thu dọn đồ ăn, hắn chợt ôm lấy Thẩm Mộng Nhu đi đến bên trong chính thất.

Bọn người hầu trong viện đều rất thức thời đi ra ngoài, để lại không gian cho hai người.

Màn chậm rãi hạ xuống, y phục của hai người dần rơi xuống đất, triền miên trên giường, Tần Huyền Qua chỉ cảm thấy tinh lực của mình tràn đầy hơn rất nhiều so với trước kia, một đêm triều miên, thẳng đến khi trời sáng.

Sáng sớm, Tần Huyền Qua phải vào triều nên đã đi trước. Không lâu sau, Thẩm Mộng Nhu từ trong giấc ngủ say cũng tỉnh lại, nàng cười một tiếng, thầm nghĩ: Điện hạ, đây là một phần đại lễ mà Nhu nhi đưa cho ngươi.

Hôm nay Tần Huyền Qua mang theo tâm tình không tệ đi vào triều, kết quả trên triều bị Tần Chinh Viễn vượt mặt, Tần Chinh Viễn buộc tội bao che, thì ra một tiểu tổng quản trong Đông cung cáo mượn oai hùm cường bạo dân nữ, lại chuyện nhỏ này để Tần Chính Viễn tô vẽ lên thành đủ loại dạng, Tần Huyền Qua nhìn bộ dạng dương dương đắc ý của Tần Chinh Viễn, nghĩ muốn phát tác mà không thể không nhịn.

Tần Hoàng dựa theo chuyện này, đối với Tần Huyền Qua có chút ý kiến, vừa vặn có một công việc bên ngoài, liền trực tiếp để hắn đi giải quyết, cần ra ngoài bảy tám ngày, giải quyết lũ lụt ở một huyện gần Kinh thành.

Bị Tần Chinh Viễn làm cho bất ngờ như vậy, Tần Huyền Qua đành phải cúi đầu đáp ứng, gần như không có thời gian phản ứng, sau khi hạ triều, Tần Huyền Qua trở lại Đông cung, sai người chuẩn bị một chút, sau đó ngồi trên xe ngựa mang theo đồ cứu tế rời đi.



Thẩm Hành Vu sợ đem dài lắm mộng, mang theo Huyết linh chi đi sự mình không cẩn thận, cho nên sau khi Tần Hoàng giao huyết linh cho cho nàng, nàng liền nhanh chóng chuẩn bị, để Thần nhi dùng hết thuốc, tuy bây giờ hắn đã khôi phục thị lực, nhưng muốn chắc chắn một chút vẫn tốt hơn.

Hôm nay Thẩm Hành Vu đang chuẩn bị dược liệu, Tần Chinh Viễn lại nhàn nhã đi đến.

“Tiểu tử Thần nhi đâu?” Tần Chinh Viễn đứng ở bên cạnh Thẩm Hành Vu, cười hì hì hỏi Thẩm Hành Vu.

Thẩm Hành Vu cũng không đáp, chỉ hỏi ngược lại: “Sao thế? Lại tới muốn hỏi ta thuốc sao?”

“Ha ha, đâu có đâu có.” Tần Chinh Viễn nghe thấy dược lại giống như rất hưng phấn, hắn cười nói: “Loại thuốc này dùng một lần là đủ rồi.”

“Xem ra, ngươi rất hận kẻ thù kia, lại để cho người ta không thể... khụ, không thể tiếp xúc nữ nhân.” Bây giờ Thẩm Hành Vu còn nhớ rõ, lúc trước Tần Chinh Viễn đến tìm nàng xin thuốc, nghe thấy tác dụng của thuốc, trên mặt liền rất hưng phấn.

“Nói đến cũng là ngươi chế được thuốc tốt, thì ra trên đời này còn có loại thuốc thần kỳ như vậy, nữ tử uống thuốc này, chỉ cần nam nữ phát sinh quan hệ, thuốc liền có thể rời đến trên người nam nhân, sau đó nam nhân liền không thể giao hợp, ha ha, cũng không biết bây giờ Tam ca có cảm nhận được không, à, không, hiện giờ Tam ca đang ngủ ở trị thủy, chắc cũng không tiếp cận với nữ nhân.” Tần Chinh Viễn cười ha ha nói.

“Ngươi dùng thuốc này trên người Tần Huyền Qua?” Thẩm Hành Vu hỏi.

“Đương nhiên, thuốc quý giá như vậy sao có thể tùy tiện lãng phí được.” Tần Chinh Viễn chợt nhớ đến cái gì đó, sau lại rất tiếc nuối nói với Thẩm Hành Vu: “Đáng tiếc, các ngươi muốn rời đi, không kịp xem một màn thú vị này rồi.”

“Mộc Thạch và Thẩm Mộng Nhu đã đi rồi sao?” Thẩm Hành Vu cũng đoán được là Tần Chinh Viễn cố ý buộc tội Tần Huyền Qua, là vì để cho Mộc Thạch và Thẩm Mộng Nhu có thời gian chạy trốn.

“Chưa có, đêm nay ta sẽ an bài.” Tần Chinh Viễn đối với chuyện này giống như rất hài lòng.

Ngay lúc hai người nói chuyện, Mộ Phi Chỉ từ bên trong đi ra, tiểu Thần nhi chậm rãi đi theo phía sau.

Vừa nhìn thấy khuôn mặt của Tần Chinh Viễn, Mộ Phi Chỉ liền cực kỳ chán ghét, hắn lạnh lùng nhìn Tần Chinh Viễn, nói: “Ngươi thật là rảnh rỗi. Xem ra bà mối chưa có phá cửa nhà ngươi, à không đúng, Cô vương đã quên, bộ dáng của Tứ điện hạ hơi thô bạo, chỉ sợ...”

Mộ Phi Chỉ đi đến liền châm chọc bộ dạng xấu của Tần Chinh Viễn, cứ như vậy phá hư tâm tình đang tốt của hắn, hắn hừ lạnh một tiếng, cũng chán ghét nói: “Ba tháng, hình như Hoài Nam vương cũng sắp coi nơi này thành nhà của mình rồi.” Giống như mình mới là chủ nhân nơi này, coi họ Tần bọn họ mới là khách, nhìn một cái, trên người Mộ Phi Chỉ xuất hiện một khí tức rất quỷ dị.

“Hết bận rồi sao?” Thẩm Hành Vu thấy Mộ Phi Chỉ, giọng nói không khỏi mềm xuống, nàng có chút lo lắng nhìn Mộ Phi Chỉ, nhưng ánh mắt lại nghi hoặc nhìn Tần Chinh Viễn, chẳng lẽ Mộ Phi Chỉ gặp chuyện gì?”

“Ừ.” Mộ Phi Chỉ gật đầu, nhìn tiểu oa nhi xoay vòng vòng bên người mình, giống như trấn an Thẩm Hành Vu: “Không sao.”

“Vậy thì tốt.” Thẩm Hành Vu tiếp tục giã thuốc.



Thời gian Tần Huyền Qua ngốc ở trong huyện lũ lụt dài hơn so với tưởng tượng, thời gian dài, có người muốn tìm một cô nương trong sạch đưa đến trong phòng Tần Huyền Qua, dù trong trong huyện nhỏ này cũng không thiếu người. Tần Huyền Qua vốn đang muốn từ chói, nhưng bản thân mình đã rời đi rất lâu, vì thế liền giữ lại nàng.

Lúc trời tối, mỹ nhân trong ngực, trước hương thơm tươi mát của khuê nữ, kết quả, ngay tại thời khắc mấu chốt, nàng kia mắt ngập nước kinh ngạc nhìn Tần Huyền Qua ở phía trên.

“Cút!” Thật lâu sau, Tần Huyền Qua liền quát lên một tiếng.

Nàng kia bị khí thế của hắn dọa sợ, vội vàng hốt hoảng mặc y phục, nhanh nhẹn đi ra ngoài, kết quả vừa đi tới cửa, từ sau lưng nàng liền bay tới một thanh kiếm, khiến nàng dính vào trên khung cửa.

Máu của nàng kia chậm rãi chảy xuống, Tần Huyền Qua sững sờ ngồi ở trên giường, một lúc lâu sau cũng vẫn không tin được chuyện này. Hắn mặc xong quần áo, đi ra bên ngoài gọi cấp dưới của mình đến, để cho bọn họ mang thêm cô nương trong sạch đến.

Cấp dưới này đều kinh ngạc, bởi vì bọn họ biết chủ tử nhà mình chưa bao giờ có hành động như vậy, nhưng mà, chủ tử vẫn là chủ tử, không dám không theo mệnh lệnh của chủ tử, bọn họ lên tiếng, vội vàng đi ra ngoài, không đến nửa canh giờ, những người này liền dẫn đến ba bốn nữ tử đang nơm nớp lo sợ.

Tần Huyền Qua thử một đám, kết quả phát hiện, hắn giống như phế vật, không thể sinh hoạt vợ chồng.

Nữ nhân ru rú ở mép giường, giật mình nhìn vị nam nhân tuấn tú ở trước mặt, trong lòng không khỏi thổn thức, hiển nhiên, trong lòng các nàng cũng có chút thương tiếc, nó cũng biểu hiện trên mặt các nàng, các nàng nhìn về phía Tần Huyền Qua, trong mắt cũng có chút đồng tình.

Tần Huyền Qua từ nhỏ đã cao cao tại thượng, chưa bao giờ bị người ta xem thường như vậy, hơn nữa trong lòng khó chịu, hắn thậm chí còn không khống chế được cảm xúc, một ánh sáng xuất hiện, chỉ nghe thấy vài tiếng kêu thê thảm, tất cả nữ tử đều mất mạng.

Từ trong phòng tràn ngập mùi máu đi ra, Tần Huyền Qua ngồi ở trong sân, điên cuồng suy nghĩ, rốt cuộc là đã sai ở đâu, làm sao có thể xuất hiện sai lầm như vậy?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.