Sủng Phi Của Vương: Ái Phi Thiếu Quản Giáo

Quyển 2 - Chương 106: Chương 38.4



"A?" Tô Mạc Thiên nhưng cũng không còn hoài nghi Hách Liên Diệc trước mắt, Hách Liên Diệc đã từng cải trang thành Tô Lăng Trạch rất nhiều lần, đã sớm đem nhất cử nhất động của Tô Lăng Trạch bắt chước một cách hoàn hảo không sợ Tô Mạc Thiên sẽ phát hiện.

"Xem ra tam đệ ở chỗ hoàng tổ mẫu nhưng lại có không ít thay đổi, chẳng lẽ là quỳ lăng quỳ hơi lâu, hiện tại lại không yêu thích náo nhiệt nữa?" Tô Mạc Thiên nói một cách mơ hồ, đáy mắt mơ hồ mang theo vài phần trào phúng.

Hắn đã từng nói, hắn phải đoạt lại tất cả của Tô Lăng Trạch.

Nay, hắn đang từng bước một thực hiện cam kết của mình, từng bước một nhìn người đã từng không đem hắn để vào mắt, thấp hèn như thế nào.

Hách Liên Diệc cũng thản nhiên nói: "Thái tử điện hạ nói rất đúng, có thể vì hoàng tổ mẫu quỳ lăng, cũng là thần đệ có phúc."

Tô Mạc Thiên nở nụ cười, trong tươi cười lại mang theo mấy phần mỉa mai: "Xem ra tam đệ đúng là một mảnh hiếu tâm, bất quá tam đệ yên tâm, chờ hội yến kết thúc, tam đệ lại có thể trở về làm bạn với hoàng tổ mẫu, tam đệ đối với hoàng tổ mẫu nếu có hiếu tâm như vậy, đến lúc đó bản thái tử có thể giúp tam đệ nói tốt vài lời trước mặt phụ hoàng, cho ngươi bồi hoàng tổ mẫu thêm một ít ngày, cũng không phải không thể."

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, ánh mắt hiện lên một tia sáng âm u: " Thất đệ nán lại có thể đi ra cùng phụ hoàng, tất cả vương công đại thân đại thần đều đã chuẩn bị lễ vật, không biết tam đệ đã chuẩn bị lễ vật gì?"

Sắc mặt Hách Liên Diệc khẽ biến, ẩn nhẫn tức giận nói: "Qùa mừng thần đệ chuẩn bị, dĩ nhiên so ra vẫn kém hơn thái tử điện hạ ngài."

Nghe vậy, Tô Mạc Thiên vừa lòng gật đầu, thản nhiên nói: "Tam đệ chớ khiêm tốn , bản thái tử biết gần đây Lăng Vương phủ không được tốt lắm, nếu thật sự không có cái gì tốt đem ra, nói với bản thái tử một tiếng, trong phủ bản thái tử vẫn có một chút trân phẩm, chỉ cần tam đệ nói một câu, bản thái tử sẽ lập tức đưa đến cửa."

Như vậy, đa tạ thái tử điện hạ rồi." Giọng nói của Hách Liên Diệc, được ép từ trong kẽ răng ra ngoài.

Khiêm tốn?

Nói Lăng Vương phủ hắn khiêm tốn.

Hách Liên Diệc khing thường trong lòng, sản nghiệp của chủ tử trải rộng thiên hạ, trân phẩm còn nhiều mà các ngươi không tưởng tượng được, còn cần các ngươi tiếp tế?

Thật sự là buồn cười.

Nghe hắn nói một chút gì đó, quỳ trước mộ lão thái hậu bốn mươi chín ngyaf hắn còn ngại không đủ, còn muốn để cho chủ tử quỳ thêm mấy ngày này?

Qùy cái đại gia ngươi!

Đừng rơi vào tay ta, nếu không ta đây không khiến cho ngươi quỳ trước mặt chủ tử ta bốn mươi chín ngày được.

"Có thể chia sẻ vì huynh đệ, là chức trách của bản thái tử." Tô Mạc Thiên mang bộ dáng cực kì đại nghĩa, nói xong, hắn tự mình rót rượu cho Hách Liên Diệc, rồi sau đó đứng dậy cười nói: "Tam đệ mau ăn no chút, sau này quay về hoàng lăng, sẽ không còn rượu và thức ăn ngon như vậy rồi, ha ha ha."

Nói xong, hắn tùy tiện xoay người rời đi, mang theo đắc ý ngạo mạn cùng cuồng vọng.

Tô Mạc Thiên vừa đi, Hách Liên Diệc cũng bốp một tiếng đem ly rượu đặt thật mạnh trên bàn.

Quần thần xung quanh thấy hắn như vậy, cho rằng hắn đang tức giận vì bị thái tử khi dễ, trong mắt xuất hiện chút thương hại, nhưng không có biểu tình gì, vẫn ồn ào tự mình tiêu khiển theo nhạc như cũ.

Trong lòng Dương thành cũng là lửa giận ngập trời, nhưng mà, hiện tại cũng không phải thời điểm bọn họ phát hỏa.

"Nán lại đến khi dâng hạ lễ lên Thất hoàng tử chúng ta liền rời đi, Hoàng Thành tựa hồ có biến." Hắn thấp giọng nói.

Hách Liên Diệc đem lửa giận trong lòng đè ép xuống, trầm giọng hỏi: "Có tình hình gì?"

Trong mắt Dương Thành xẹt qua mấy tia ý lạnh lẽo: "Hầm Hàn băng của lão thái hậu, tựa hồ bị người động tới."

Nghe vậy, Hách Liên Diệc kinh hãi, nơi lão thái hâu yên nghỉ là nơi chủ tử xem trọng nhất, nếu bị người động tới, chủ tử chỉ rời đi vài ngày, bọn họ vẫn chưa bảo vệ lão thái hậu cẩn thận.

Lỗi của bọn họ không phải là chỉ cần trừng phạt là đủ để có thể chuộc lại!

"Ta hiểu, tùy cơ hành sự!"

Trong cung đèn đuốc sáng trưng, ồn ào náo động tứ tung, lại như cũ không thể triệt tiêu được âm mưu quỷ kế trùng trùng mọc lan tràn.

****

Phía Đông Thiên Sơn trấn.

Thủy Nhược ước chừng hôn mê bốn ngày bốn đêm, lại vẫn như cũ không tỉnh lại.

"Tại sao còn chưa tỉnh?" Quân Lam Tuyết mím đôi môi anh đào, lo lắng nhìn Thủy Nhược hôn mê bất tỉnh trên giường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.