Sủng Phi Của Vương: Ái Phi Thiếu Quản Giáo

Quyển 2 - Chương 123: Chương 42.2



Đô Sát viện, Thiên Lao.

Thủy Nhược chậm rãi đi tới chỗ sâu nhất bên trong nhà giam.

Xung quanh thực im lặng.

Bên trong Thiên Lao không ngày không đêm, ầm ỹ, náo loạn đã đủ, mọi người liền ngủ.

Mà lúc này, đại đa số mọi người đã lâm vào ngủ say.

Nàng ngừng lại ở chỗ sâu nhất nhà giam, trong bóng đêm, một bóng dáng dựa lưng vào nhà giam, ôm ngực, hơi thở mỏng manh, vì khó nén được đau đớn nên nhẹ nhàng thở hổn hển.

Tựa hồ nhận thấy được có người đến, bóng dáng kia khẽ vừa động, chậm rãi ngẩng đầu lên, chống lại ánh mắt của Thủy Nhược.

Nhà tù cách vách, thân mình Quân Mạc Thiên cứng ngắc một chút, tựa hồ muốn nói cái gì, lại không xoay đầu lại.

Mà những tù nhân khác nhìn không tới phòng giam này, hô hấp đều vững vàng, đại đa số mọi người đều đã ngủ vì mệt nhọc.

Quân Lam Tuyết thở phì phò yếu ớt, trong mắt thoáng hiện ra kinh ngạc, rồi sau đó hiểu rõ.

Thủy Nhược lẳng lặng liếc mắt nhìn nàng một cái, đột nhiên lại như bình thường, cười một tiếng, cuối cùng cũng trực tiếp ngồi xuống bên ngoài nhà tù.

"Tiểu cô nãi nãi, ngươi có vẻ một chút cũng không ngạc nhiên đó là ta?"

Quân Lam Tuyết khẽ nghiêng đầu, chuyển hạ thân, đổi một vị trí thoải mái, làm dịu đi thân thể đau đớn vì Phệ tâm chi độc phát tác, nói: "Không, ta rất giật mình, lúc trước khi ngươi chưa xuất hiện, ta còn không có giật mình như thế."

Thủy Nhược dùng tay trái sờ mũi, cười đến vẻ mặt sáng lạn, trong mắt đã có chút ẩm ướt: "Nếu giật mình như thế, vậy tại sao một chút cũng không tức giận?"

Cánh môi không có chút huyết sắc của Quân Lam Tuyết giật giật, cũng cười khổ một tiếng: "Tức giận, không phải là lãng phí sức lực hay sao."

Nàng còn phải bảo tồn sức lực gắng gượng, cùng Vô Nhan nội ứng ngoại hợp, đem cha, còn có nhị trưởng lão cứu ra.

Thủy Nhược lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu, thoáng chốc thở dài một tiếng xa xôi: "Có đôi khi, ta thật sự nghi ngờ ngươi, ngươi rốt cuộc không phải cùng một người Quân Lam Tuyết mà ta biết, vẫn là nói, sau khi ngươi mất trí nhớ, liền biến thành hai người khác nhau?"

Nếu là Quân Lam Tuyết trước kia, nàng sẽ thống khổ thất thanh, sẽ lớn tiếng chất vấn, hỏi nàng vì sao lại phản bội, vì sao lại gạt nàng.

Nhưng mà, Quân Lam Tuyết hiện tại, lại thản nhiên mà bình tĩnh nói với nàng, tức giận, là lãng phí khí lực.

Hay hoặc là, nàng đã không còn tư cách gì làm cho nàng tức giận, cho nên, nàng khinh thường.

"Có lẽ thế." Quân Lam Tuyết lấp lửng nói.

Thủy Nhược dùng cánh tay trái hoàn hảo không tổn hao gì đưa vào trong lòng, từ trong lồng ngực lấy ra một cái bình sứ đỏ xanh , dùng nội lực đưa ra, chậm rãi đưa đến bên người Quân Lam Tuyết, nói: "Là giải dược của Phệ Tâm chi độc."

Quân Lam Tuyết yên lặng liếc mắt nhìn bình sứ bên người một cái, ngẩng đầu nhìn nàng: "Vì sao ngươi lại có giải dược của Phệ Tâm chi độc?"

Nghe thấy Quân Lam Tuyết hỏi vậy, Thủy Nhược nỏ nụ cười: "Xem ra quả nhiên người đã quên sự tình trước kia, ngay cả chuyện ta mang ngươi đi ám lâu, ngươi đều quên."

Nghe vậy, mi tâm Quân Lam Tuyết nhíu lại, nàng nói cái gì? Là nàng mang nàng đi ám lâu?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.