Sủng Phi Của Vương: Ái Phi Thiếu Quản Giáo

Quyển 2 - Chương 136



Uyên sử năm thứ năm mươi hai, đế kinh.

"Phải nói, trong bốn năm này, chuyện tình oanh động nhất phát sinh trong Tĩnh Uyên ta, không thể không kể đến biến cố bốn năm trước! Cứ nghe thái tử đương triều Tô Mạc Thiên câu thông cùng kẻ thù bên ngoài, cùng một giuộc với lũ Nam Việt xâm phạm biên cảnh Tĩnh Uyên ta! Nam Việt là nước gì chứ? Là quốc gia lân cận chỉ đứng sau Minh Sùng quốc cùng Tĩnh Uyên vương triều hai đại đế quốc, nếu thật để cho Nam Triều được như ý, xâm chiếm được biên cảnh Tĩnh Uyên, Tĩnh Uyên ta bị tổn thất nặng, mặt rồng bệ hạ giận dữ, thiên tử giận dữ, giang sơn cũng lâm vào sợ hãi, vì để cho tất cả gian tế một lời cảnh cáo, hoàng đế ta giết một kính trăm, hủy bỏ ngôi vị của thái tử Tô Mạc Thiên, đem đày đi biên cương cả đời không được bước vào kinh! Cũng để cho tam hoàng tử Tô Lăng Trạch điện hạ làm chủ soái tự mình dẫn binh đi Nam Việt, tam hoàng tử nhưng là hoàng tử mà hoàng thượng cùng thái hậu sủng ái lâu năm, đừng xem tam hoàng tử thường ngày không vào triều sớm, võ công cũng tạm được, nhưng Lăng Vương điện hạ cũng là quân trung chi vương, mang binh dũng mãnh thiện chiến, đánh cho địch quốc hoa rơi nước chảy, không dám nghĩ đến vùng đất của Tĩnh Uyên chúng ta, Lăng Vương chiến quân có công, hoàng đế ta cực kỳ vui mừng, tự mình ban thưởng hôn sự cho Lăng Vương điện hạ cùng Tĩnh Uyên công chúa...."

Trong khách điếm, tiên sinh kể chuyện miệng phun nước bọt, hứng thú kể xong chuyện vui, vậy mà, hắn còn chưa nói hết, đã bị đám người cắt đứt.

"Này này, ngươi kể chuyện, có phải muốn nói gì thì nói không? Không phải nói Lăng Vương điện hạ đã nói rõ cùng hoàng thượng, sẽ không thành thân cùng Tĩnh An công chúa sao?"

"Không phải đâu, kia đều là chuyện của bốn năm trước, nghe nói Lăng Vương điện hạ vì giữ đạo hiếu ba năm cho lão thái hậu, lúc này mới đẩy lùi hôn sự, sau này lại mang binh xuất chinh, hôn sự này mới kéo dài tới bây giờ, bốn năm này Tĩnh An công chúa cũng không có hôn phối, không phải là đang đợi Lăng Vương sao."

"Không không, tới nay ba năm giữ đạo hiếu đã sớm hết, hiện tại đã là đầu năm thứ tư, Lăng Vương điện hạ còn không chịu lấy, ta nghe một bà con trong cung nói a, Lăng Vương người ta là có ý trung nhân đấy."

"Đúng đúng đúng, ta cũng nghe nói, nghe nói ý trung nhân của Lăng Vương điện hạ đã từng là tiểu nô tài của Lăng Vương phủ, nhưng dáng dấp rất xấu."

"Thật rất xấu? Vậy tại sao Lăng Vương người ta còn coi trọng nàng nha, còn là một tiểu nô tài, không có thân phận, không có địa vị, khó trách hoàng thượng không đồng ý...."

Trong khách điếm tiếng bình luận nhiệt tình bình luận nổi lên, mặt tiên sinh kể chuyện kia căng trướng đỏ bừng, thấy bọn họ cũng không muốn nghe hắn kể chuyện nữa, không khỏi tức đến dậm chân, thu dọn đồ đạc rời đi.

"Đợi một chút, vị khách quan kia." Tiểu nhị trong điếm chợt ra gọi hắn dừng lại.

"Làm cái gì làm cái gì?" Mặt tiên sinh kể chuyện bất mãn, không nhịn được hừ một tiếng.

Thái độ tiểu nhị trong điếm rất tốt, thấy hắn như thế cũng không tức giận, chẳng qua là chỉ vị trí sau bức rèm trong một nhã gian trên lầu hai nói: "Một vị khách quý trong đó muốn nghe ngươi kể chuyện đây, kể một đoạn cho ngươi năm mươi lượng bạc."

"Năm mươi lượng?" Mắt tiên sinh kể chuyện trong nháy mắt sáng lên: "Đi một chút, ta nhanh đi!"

Sau bức rèm, một nam tử dựa vào cửa sổ ngắm cảnh, ống tay áo trắng rộng, tà áo màu nhạt buông rơi, hoa văn trên áo phẳng phiu, thêu một đóa hoa Ngọc Lan nhẹ nhàng tươi đẹp úp mở.

Hắn rảnh rỗi ngồi trên ghế, tay rót rượu trắng nõn sạch sẽ, dài mà có lực, tư thái ưu nhã thưởng thức rượu, khiến người ta cảm giác được một cỗ khí phong đạm vân khinh, không khỏi ngửa mặt nhìn lên.

Ở bên cạnh hắn, còn có một nam tử đeo bội kiếm, im lăng mà kính cẩn đứng cạnh bạch y nam tử.

Tiên sinh kể chuyện cười hì hì hai tiếng: "Xin hỏi vị công tử này là muốn nghe chuyện xưa gì?"

Bạch y nam tử kia quay đầu lại, nhìn hắn một cái, khóe môi khẽ nhấc, thản nhiên nói: "Liền nghe chuyện xưa của Lăng Vương cùng tiểu nô tài."

"Chuyện xưa của Lăng Vương cùng tiểu nô tài đó?" Tiên sinh kể chuyện cười đắc ý: "Được, nếu là công tử thích nghe, không phải là ta khoác lác, so với mọi người ta biết về Lăng Vương nhiều nhất, trong kinh này cũng không có ai rõ ràng hơn ta, nhà ta có thân thích trong Lăng Vương phủ, cũng biết...."

"Bảo ngươi kể thì ngươi kể, sao lại nói nhảm nhiều như vậy đây." Vị hộ vệ bên cạnh kia lên tiếng, giọng nói rất bất mãn.

"Ách..." Tiên sinh kể chuyện cổ tích bị hắn nghẹn, nhất thời một chữ cũng không dám nói.

"Mạc Ninh, chớ lắm mồm." Bạch y nam tử nhàn nhạt giáo huấn một tiếng.

Mạc Ninh hung hăng trợn mắt nhìn tiên sinh kể chuyện cổ tích một cái, lúc này mới chậm rãi nói: "Vâng, chủ tử."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.