Sủng Phi Của Vương: Ái Phi Thiếu Quản Giáo

Quyển 2 - Chương 139: Chương 46.2



Đang muốn hỏi thăm, nghe Vệ Tác tự giới thiệu mình, Mac đại hộ vệ phun một ngụm trà ra ngoài: "Bỉ ổi? Tên của ngươi là đáng khing?" ( Vệ Tác phiên âm trong tiếng trung là 'weisuo' còn bỉ ổi là wěisuǒ) Nói xong không nhịn được mà quan sát hắn từ trên xuống dưới một cái, lắc đầu thở dài nói: "Quả thật là người cũng như tên, thật đúng là đáng khinh."

Vệ Tác nổi giận, mày rậm dựng lên: "Thao, thao, thao nương ngươi, nương, lão tử gọi, gọi Vệ Tác! Vệ Tác!"

" Ngươi đi chết đi! Dám chửi mẹ ta! Nói ngươi đáng khinh thế nào, ngươi vốn là đáng khinh!" Mạc đại hộ vệ mấy năm này tính khí trở nên rất nóng nảy, vừa nghe đến đối phương thăm hỏi lão nương của mình, lập tức bùng nổ.

" Ngươi, ngươi, ngươi, lão tử, làm thịt ngươi!" Trường đao Vệ Tác thoáng một cái, tốc độ nhưng lại nhanh đến khó tin, dứt khoát bổ về hướng Mạc Ninh!

Ánh mắt Tô Lăng Trạch vẫn đứng tại bên người chớp lên một cái, ánh mắt nhìn Vệ Tác nhiều thêm mấy phần kỳ lạ.

Người nam tử cà lăm trước mắt này, không đơn giản.

Nói ra, nhưng lại cũng có chút kỳ quái, nhưng... Lại làm cho người ta cảm giác sự kỳ quái này lại có chút quen thuộc, tựa hồ như trong trí nhớ, cũng có một khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp như vậy, thỉnh thoảng sẽ nói chút lời làm cho người ta không thể hiểu nổi.

Tay hắn tùy tiện nhấc lên, nhìn như bay bổng nhẹ nhàng nhưng lại mang theo lực đạo mạnh mẽ, vững vàng tiếp nhận trường đao Vệ Tác bổ tới, thản nhiên nói: "Xin lỗi, là hộ vệ của Bổn vương lỗ mãng, các hạ nhìn mặt mũi của Bổn vương, không so đo như thế nào?"

Vệ Tác nhìn hắn, lại nhìn Mạc Ninh một chút, cuối cùng hừ một tiếng thu hồi trường đao: "Lão, Lão Tử liền, liền cho điện hạ, một, một mặt mũi!"

"Khụ, khụ..." Mới vừa rồi Tô Lăng Trạch dùng một chút lực, tựa hồ ảnh hưởng đến cái gì, che ngực ho khan, lồng ngực phập phồng không ngừng, sắc mặt khẽ trơ nên có chút tái nhợt.

Thấy hắn như vậy, Mạc Ninh không rãnh so đo cùng Vệ Tác, vội vàng nói: "Điện hạ, nơi này gió quá lớn, chúng ta vẫn là nên trở về đi thôi, tránh cho cảm lạnh. "

Tô Lăng Trạch chậm rãi gật đầu một cái, mất hồi lâu mới điều chỉnh tốt hô hấp, thản nhiên nhìn Vệ Tác nói: "Là ngươi muốn phủ đệ này sao?"

Vệ Tác lắc đầu: "Ta đây, ta đây là giúp, giúp công tử nhà ta đây, đến xem."

"Không biết công tử của các hạ là người phương nào?" Tô Lăng Trạch không chút để ý hỏi.

"Công tử, công tử của ta, chính là, là công tử nhà ta." Vệ Tác đầu lưỡi nói lắp một bộ công tử nhà hắn không có dáng vẻ gì nổi bật, ánh mắt nhìn về phía Tô Lăng Trạch, lại bắt đầu phát ra ánh sáng: "Thần, thần tượng, ngươi mới là, là, thần tượng của ta, quá, quá sùng bái, ngươi, ngươi, cho, cho ta, sờ, sờ, sờ một cái, tay, tay đi..."

Mạc Ninh u ám lượn một vòng, như gặp phải đại địch đứng trước người Tô Lăng Trạch: "Cái tên biến thái chết tiệt nhà ngươi! Không cho phép sờ điện hạ nhà ta! Điện hạ nhà ta cũng không có sở thích đoạn tụ! Ngươi chết nhanh cho ta nhờ một chút!"

Nghe hắn nói cái gì, còn muốn sờ tay điện hạ! Trời ơi! Tên biến thái này ở đâu ra vậy! Tay điện hạ sao có thể để người khác sờ loạn?!

Vệ Tác thẹn quá hóa giận, gương mặt đỏ căng trướng, tức giận chỉ vào Mạc Ninh: "Phóng, phóng, nương ngươi, nương ngươi có má! Lão, lão tử, mới không, không phải biến thái!"

" Không phải là biến thái thì sao ngươi lại thích sờ tay điện hạ?! Ta xem ngươi tám phần chính là một tên cuồng kẻ mạnh đến biến thái!" Mạc Ninh tức giận cãi lại.

Vệ Tác tối, đáng tiếc,bị râu quai nón trên gương mặt của hắn che mất, nhìn không được rõ lắm, hắn thật sự là thích những kẻ mạnh, hắn là người mạnh nhất! Cái tên đó thật đúng là đáng ghét!

Lý lão thấy tình trạng hai người càng mắng càng hăng không thể vãn hồi, vội vàng xin lĩnh mệnh nói: "Điện hạ, hãy để cho lão nô trước mang Vệ thiếu gia đi xem phủ trạch một chút đi."

Tô Lăng Trạch nhàn nhạt "Ừ" một tiếng, gật đầu như không có chuyện gì xảy ra: "Các ngươi đi đi." Dứt lời chuyển sang Mạc Ninh: "Chúng ta trở về."

"Vâng, điện hạ, ngài cẩn thận một chút." Mạc Ninh cẩn thận đỡ hắn, từ từ đi ra ngoài cửa.

Vệ Tác nhìn phương hướng bọn họ rời đi, ánh mắt to đen láy dưới dôi mày rậm thoáng qua một tia sáng đầy ý vị không rõ ràng.

Lăng Vương điện hạ? Này cũng rất thú vị. Thân thủ không tệ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.