Sủng Phi Của Vương: Ái Phi Thiếu Quản Giáo

Quyển 2 - Chương 182



Bất đắc dĩ thở dài, mơ hồ đã có chút buồn ngủ, Thường An vội vàng đỡ hắn đến giường: "Bệ hạ, đêm đã khuya, ngài nghỉ ngơi sớm một chút đi."

"Cũng được, ngày mai sau khi lâm triều, gọi Chỉ Trần đến thư phòng cũng trẫm học cách làm sao để quản lý giang sơn, ai, trẫm già rồi, sau này thiên hạ sẽ là của người trẻ tuổi bọn hắn." Tĩnh Uyên đế nằm xuống, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, tựa hồ đang cảm thán thời gian trôi qua thật nhanh, trong nháy mắt tóc mai đã nhuốm hoa râm.

Hắn lặng lẽ thở dài, chuẩn bị nhắm mắt lại, vừa lúc đó, thái giám giữ cửa bên ngoài chợt hô to: "Bệ hạ, Thất hoàng tử điện hạ cầu kiến."

Nghe vậy, Tĩnh Uyên đế cau mày, Thường An nhìn thấy hắn cau mày, vội vàng nói: "Đã giờ gì rồi, bệ hạ đã sớm đi nghỉ rồi, nói với Thất điện hạ ngày mai hẳn quay lại."

Tĩnh Uyên đế nhíu mi, lúc này mới giãn ra, chuẩn bị nằm xuống lần nữa.

Đột nhiên, ngoài cửa lại truyền tới giọng của thái giám, hiển nhiên là đang bị làm khó: "Nhưng..."

Thường An tức giận, lớn tiếng quát: "Không có nhưng nhị gì cả, chẳng lẽ các ngươi muốn quấy nhiễu giấc ngủ của bệ hạ sao?"

"Chậm đã." Tĩnh Uyên đễ ngồi dậy từ long sàn, thản nhiên nói: "Nửa đêm canh ba, Trần Nhi tìm trẫm chắc phải có chuyện gì khẩn yếu, để hắn vào cầu kiến đi."

"Vâng, nô tài sẽ đi truyền lệnh ngay." Thường An nhanh chóng đi đến ngoài cửa nói: "Bệ hạ muốn triệu kiến Thất hoàng tử điện hạ, ngài vào đi."

Thân ảnh Tô Chỉ Trần từ từ bước vào, xuất hiện trước mặt Tĩnh Uyên đế: "Nhi thần, thỉnh an phụ hoàng."

Tĩnh Uyên đế nhìn nhi tử của nữ nhân mà mình thương yêu nhất, trong mắt có mấy phần ấm áp, nhẹ giọng hỏi: "Trần Nhi trễ như vậy còn đến tìm phụ hoàng, có việc gì gấp sao?"

"Đúng là có chút chuyện." Tô Chỉ Trần từ từ lấy ra một chiếu thư, đặt trước mặt Tĩnh Uyên đế: "Chỉ cần phụ hoàng đặt kim ấn lên chiếu thư này là được."

Vừa thấy được chiếu thư màu vàng kia. sắc mặt Tĩnh Uyên đế đột nhiên đại biến, hô hấp dồn dập thở mạnh, tựa hồ đến đây mới hiểu được Tô Chỉ Trần đến nơi này là có mục đích gì, ánh mắt trừng lớn: "Ngươi, Trần Nhi, ngươi đây là có ý gì?"

Tô Chỉ Trần trừng mắt nhìn, một bộ dáng thư sinh tính tình hiền hòa: "Chẳng lẽ phụ hoàng nhìn không hiểu sao? Nhi thần chỉ muốn phụ hoàng đóng kim ấn lên mà thôi."

"Ngươi..." Tĩnh Uyên đế nghẹn hơi ở cổ họng, bị nghẹn đến ho sặc sụa, giận tím mặt: "Khụ... Ngươi, giang sơn này, giang sơn này sớm muộn gì phụ hoàng cũng sẽ giao cho ngươi, khụ khụ, ngươi cư nhiên, cư nhiên... khụ..."

"Nếu phụ hoàng đã muốn để cho ta, phụ hoàng chỉ cần đóng ấn ngay lập tức thôi, cũng không uổng công nhi thần nửa đêm đến đây có phải hay không?" Tô Chỉ Trần mỉm cười.

" Thất hoàng tử! Ngài làm cái gì vậy! Uổng công bệ hạ thường ngày sủng ái người như vậy, làm sao người có thể làm ra chuyện như vậy?" Thường An ở một bên tức giận chất vấn.

Ánh mắt Tô Chỉ Trần lạnh lẽo, một cước đá tới, Thường An bị đá bay sang một bên, thoi thóp.

"Ngươi, ngươi, nghiệt tử! Ngươi thế nhưng... dám bức vua thoái vị!" Tĩnh Uyên đế hỏa khí công tâm, phun một ngụm máu ra ngoài, hắn che ngực, gấp gáp thở hổn hển, thở gấp từng ngụm, lớn tiếng kêu: "Ngươi, ngươi đừng mơ tưởng! Thường An... Thường An... Mau! Truyền lệnh của trẫm... Thất hoàng tử mưu đồ..."

Hắn vừa quay đầu liền thấy được Trường An không biết từ lúc nào đã nằm trên mặt đất không nhúc nhích, giọng nói đột nhiên dừng bặt, nhưng chỉ trong nháy mắt dừng lại đó, Tĩnh Uyên đế chợt điên cuồng nhảy dựng lên từ trên long sàn: "Người đâu! Người đâu a! Người đâu đến đây cho trẫm-----!"

Tô Chỉ Trần để mặc hắn kêu, rảnh rỗi ngồi trên ghế dài, dùng loại ánh mắt như đang nhìn một con khỉ đùa giỡn mà nhìn Tĩnh Uyên đế, ánh mắt tràn đầy giễu cợt: "Ngươi cứ kêu đi, nhưng, nhi thần không thể không nhắc nhở phụ hoàng lão nhân gia ngài, cho dù ngài có kêu đến đứt cổ họng, cũng không có ai đến, không chỉ là ảnh vệ của ngài, coi như là huyền thiết ám vệ, hiện tại đều không có cách nào đến để cứu ngài, đợi đến sau khi nhi thần thừa kế ngôi vị hoàng đế, người bọn họ nên thần phục, chính là ta... Ha ha ha!" Tô Chỉ Trần điên cuồng cười: "Nếu phụ hoàng không chịu giao kim ấn ra, như vậy nhi thần không thể làm gì khác hơn là tự mình tìm rồi." Hắn cũng không tin ở cái Càn Khôn điện nho nhỏ này, sẽ không tìm được kim ấn.

Trên chiếu thư này, hắn đã sớm kêu người bắt chước nét chữ của Tĩnh Uyên đế viết lên, hôm nay chỉ thiếu ngọc tỷ kim ấn, chỉ cần ấn một cái, giang sơn này, thiên hạ này, vĩnh viễn đều là của hắn!"

"Ngươi----- Nghiệt tử----- nghiệt tử!" Tĩnh Uyên đế liên tiếp phun ra vài ngụm máu, sắc mặt càng thêm tái nhợt, trăm ngàn lần đều không nghĩ đến, nhi tử mà mình sủng ái nhất, sẽ làm ra chuyện bức vua thoái vị như vậy.

" Các ngươi đi ra ngoài trước đi, bổn hoàng tử muốn cùng phụ hoàng bồi đắp... tình cảm phụ tử." Tô Chỉ Trần nói.

Bên trong Kiền Khôn Điện, mấy đạo bóng dáng ẩn núp trong bóng tối, vô thanh vô tức rời đi, đợi sau khi bọn hắn đi, Tô Chỉ Trần cất bước đi đến trước mặt Tĩnh Uyên đế, hung hắn túm lấy vạt áo của hắn, nhấc hắn lên từ dưới sàn nhà, hung tợn hỏi: "Tử lão đầu, ta hỏi ngươi một lần nữa, ngọc tỷ đâu? Rốt cuộc là ngươi đóng hay không đóng?"

"Ngươi, khụ, ngươi nằm mơ! Ngươi dám giết cha... Ngươi sẽ bị thiên lôi đánh!" Uyên đế dùng sức vặn bung tay Tô Chỉ Trần ra, rơi bịch xuống mặt đất.

Tô Chỉ Trần hừ lạnh một tiếng, nhấc chân đá hắn văng thật xa, hờ hững nói: "Đừng lầm tưởng rằng ta là con của ngươi, con của ngươi sớm đã chết, mà ta, tuyệt đối cũng không có một điểm thương hại đối với ngươi!"

"Còn nhớ rõ năm đó ngươi thu dọn loạn đản Tào gia không? Ta chính là hậu nhân của Tào gia!" Tô Chỉ Trần cười tàn khốc: "Năm đó lúc mẫu phi vẫn còn chưa gả cho ngươi, đã mang thai ta, ta càng không phải là do mẫu phi sinh non, mà là vừa đủ tháng, nhưng khi đó chỉ vừa mới gả cho ngươi không bao lâu, chỉ có thể bất đắc dĩ biện ra lí do sinh non để khiến ngươi tin tưởng, ngươi để cho mẫu phi phải nếm trải nỗi khổ chu di cửu tộc, mẫu phi mỗi ngày nén hận ở cạnh ngươi, chính là vì để cho ta có một ngày lớn lên, có thể báo thù cho Tào gia! Hôm nay, chờ đến khi ta lên ngôi, ta sẽ để cho ngươi tận mắt chứng kiến tất cả thân nhân của mình, người ngươi yêu thương, từng bước từng bước mất đi sinh mạng, nhìn từng người bọn họ, bị ngũ mã phanh thây!"

Từ khi hắn hiểu chuyện đến nay, mẫu phi liền nói cho hắn biết mối huyết hải thâm thù này, hắn chỉ có thể giả bộ, cố tình thân cận Tĩnh Uyên đế, thật vất vả mới có được sự sủng ái của hắn, nhưng lão đầu tử kia lại chậm chạp không chịu lập chiếu thư phong hắn lên làm thái tử.

Lão đầu tử này sợ rằng vẫn còn chưa tin tưởng hắn đi, bất quá dù có như vậy thì thế nào, lão đầu tử đã không muốn cho, hắn liền tự mình giành!

Tĩnh Uyên đế đột nhiên trở nên sợ hãi, toàn thân không ngừng run rẩy, Tào gia là ai hắn không hề biết, năm đó lúc tiêu diệt loạn đảng, có quá nhiều gia tộc bị chu di, hắn không nhớ rõ trong đó có một gia tộc gọi là Tào gia hay không, hắn chỉ nhớ rõ, trên đoạn lầu cao ấy, có một tiếng kêu lớn thảm thiết, thê lương nguyền rủa hắn nhất định sẽ gặp báo ứng!

Hắn càng không nghĩ tới, nhi tử mà hắn hết lòng thương yêu, sẽ là con trai của người khác, ở một ngày nào đó, đột nhiên hóa thân thành hổ, ăn tươi nuốt sống hắn!

Chẳng lẽ hôm nay, đây chính là báo ứng của hắn? Dưới sự sợ hãi và tuyệt vọng cùng cực, Tĩnh Uyên đế lại nở nụ cười: "Báo ứng---- báo ứng------"

Hắn hung hăng cắn vào tay, nhanh chóng cắn thành một mảnh huyết nhục, ánh mắt thê lương mà hung ác nhìn chằm chằm Tô Chỉ Trần: "Ngươi cũng sẽ có báo ứng! Trẫm hôm nay —— sẽ là ngươi của ngày mai! Không tin ngươi cứ chờ đi, ha ha ha ha-----"

Tiếng cười thê lương cùng với tiếng gào khóc thảm thiết, sắc mặt Tô Chỉ Trần càng thêm thâm trầm: "Ta không có thời gian nói nhảm nhiều với ngươi, ngươi đã không chịu giao ngọc tỷ ra, vậy thì ta sẽ trực tiếp tiễn ngươi lên đường, ta không tin, ở Kiền Khôn điện này sẽ không tìm được!"

Hắn nảy sinh một ý nghĩ ác độc, trong mắt lóe lên sát ý, bàn tay nâng lên, trực tiếp hạ xuống đỉnh đầu Tĩnh Uyên đế.

"Vèo----" Đột nhiên một đạo ki quang nhỏ vụt đến, Tô Chỉ Trần cả kinh, theo bản năng thu tay về, nhưng không nghĩ đến phía bên phải lại còn một ngân châm đang bay đến, trong phút chốc, ngân châm xuyên qua tay trái của hắn, để lại một lỗ máu nhỏ.

Khúc Vô Nham cùng Quân Lam Tuyết chậm rãi đi ra từ chỗ tối, biếng nhác cười: "Coi như ngươi ở chỗ này tìm được ngọc tỷ, ta xem ngươi chưa chắc đã có thể dễ dàng mang đi."

Nhìn thấy Khúc Vô Nham xuất hiện, Tô Chỉ Trần đầu tiên là mừng rỡ, sau đó lại nghĩ đến điều gì, lập tức chuyển từ tức giận đến sợ hãi, đột nhiên hắn cảm thấy có chút choáng váng, sắc mặt nhất thời đại biến, hiểu mình đã sơ hở, không nhận ra được có người ẩn nấp trong chỗ tối, vì vậy mới khiến cho bản thân bị ám toán.

Bọn họ đã hạ độc trong ngân châm!

"Lại là ngươi..." Tô Chỉ Trần gắt gao nhìn chằm chằm Khúc Vô Nham: "Khúc Vô Nham... ngươi dám phản bội ta..."

Không giống với bộ dáng tức giận không cam lòng của Tô Chỉ Trần, Khúc Vô Nham đem theo Quân Lam Tuyết sải bước đến trước người Quân Lam Tuyết, đỡ hắn dậy, sau đó khom người hành lễ: "Tại hạ là cận vệ của Bát hoàng tử, phụng lệnh của Bát hoàng tử đến bảo vệ bệ hạ, cứu giá chậm trễ, kính xin bệ hạ thứ tội!"

Bát hoàng tử?

Nghe Khúc Vô Nham nói, tròng mắt Quân Lam Tuyết lóe lên, rốt cuộc hắn muốn làm gì? Múc đích của nàng tới nơi này, chỉ là vì giết Tĩnh Uyên đế, giết Hách Liên Diệc, vì cha mẹ mình mà báo thù mà thôi, vậy mà Vô Nham thật giống như... Không phải chỉ là như thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.