Sủng Phi Của Vương: Ái Phi Thiếu Quản Giáo

Quyển 2 - Chương 184: Chương 59.2



Nếu hắn thừa nhận, như vậy, tội mưu đồ tạo phản, khó thoát khỏi cái chết.

Nhưng nếu hắn phủ nhận, không có lệnh của ai nhưng hắn lại tự tiện xông vào cung, cũng đều là tội chết.

Nếu như hắn làm theo lời của Khúc Vô Nham, nói mình là người do Lăng Vương điện hạ phái tới, như vậy, không chỉ mình hắn phải chết, ngay cả chủ tử cũng bị dính líu.

Hắn không thể để chủ tử bị liên lụy, cho nên hắn chỉ có thể thừa nhận.

Hách Liên Diệc nhìn Khúc Vô Nham chằm chằm, một hồi lâu sau, đột nhiên cười một tiếng.

"Khúc Vô Nham, không phải ngươi muốn ta chết sao?" Hách Liên Diệc nắm chặt hai nấm đấm, một cây chủy thủ xuất hiện ở trong tay, hắn kiên quyết đối mặt với Tĩnh Uyên đế: "Bệ hạ, thần nghe theo lời sàm ngôn của Thất hoàng tử, tội ác tày trời, không xứng với chức Thống lĩnh ám vệ nữa, thần, lấy cái chết tạ tội!"

Ánh mắt Tĩnh Uyên đế âm trầm, đối với tính mạng của nghịch tặc, cho dù hắn không tự vẫn, hắn cũng sẽ giết hắn, vì vậy khi thấy động tác của Hách Liên Diệc, mắt ngay cả chớp cũng không chớp lấy một cái.

"Khoan đã!" Ánh mắt Quân Lam Tuyết trầm xuống, nhanh chóng phi thân ra, muốn đỡ thủy chủ của hắn, nhưng không nghĩ tới một khắc nàng phi thân ra kia, Hách Liên Diệc đột nhiên cười lạnh một tiếng, trở tay một cái, chủy thủ vốn nhắm ngay vào tim của hắn, lại đâm thẳng về hướng Quân Lam Tuyết.

Quân Lam Tuyết trong lòng cả kinh, nhưng lúc vừa rồi phi thân đến quá nhanh, lúc này nàng đã bị bức vào thế bí, muốn tránh căn bản đã không còn kịp nữa.

Trên bậc thang, nhìn thấy biến cố bất ngờ này, Khúc Vô Nham cũng cả kinh thất sắc, vội vàng phi thân tới, nhưng hắn cách quá xa, căn bản là không thể kịp thời cứu vãn.

Quân Lam Tuyết bất chấp tất cả, liều mạng khiến mình bị thương, dùng hai tay nắm chặt thủy chủ sắc bén đâm tới kia, hai tay dùng lực, đâm về phía Hách Liên Diệc.

"Phập---- ----"

Chủy thủ đâm vào tim, máu tươi phun ra, trên đất bị nhuộm đỏ một mảnh, không biết là máu của hắn, hay là máu trên hai bàn tay của Quân Lam Tuyết đang không ngừng nhỏ xuống,

Chủy thủ sắc bén kia cơ hồ đã sắp cắt đứt hai tay nàng, cũng may trong tình huống nguy cấp, nàng đã chiếm được lợi thế.

Hách Liên Diệc bất đắc dĩ cười khổ: "Cuối cùng... khụ... Vẫn không thể kéo theo một cái đệm lưng..." Còn tưởng rằng trước lúc chết có thể kéo theo một tên, giúp chủ tử giảm bớt đi một địch nhân, không nghĩ đến đối phương còn ngoan cường hơn mình, liều mạng bất chấp hai tay có thể bị chặt đứt, cũng muốn liều một phen.

Hách Liên Diệc có chút suy yếu nhắm mắt, chủ tử... Xem ra thuộc hạ chỉ có thể thần phục người tới đây thôi.

Nhưng, nhìn Hách Liên Diệc đã hấp hối trước mắt, mắt Quân Lam Tuyết rung lên, không để ý đến hai tay đâu đớn, nắm chặt lấy áo hắn: "Hách Liên Diệc! Trước khi chết ngươi phải nói cho ta biết, nói cho ta biết! Nói cho ta biết mẹ ta được mai táng ở nơi nào?!"

Năm đó khi nàng tìm tới Tô Mạc Thiên, đã hỏi hắn mẫu thân nàng rốt cuộc được mai táng ở nơi nào, Tô Mạc Thiên nói cho nàng biết, vốn hắn đã đưa mẹ nàng đi an táng. Nhưng lúc Hách Liên Diệc biết được Đường Mai Thanh là mẹ nàng, đã lén gạt Tô Lăng Trạch, đánh cắp thi thể mẹ nàng, tìm một địa phương khác mà an táng, hay là nói, hắn muốn giảm bớt áy náy của mình đối với Tô Lăng Trạch đi.

Tô Mạc Thiên không biết chính xác mộ địa kia rốt cuộc ở đâu, nhưng ban đầu Hách Liên Diệc cũng đã uy hiếp hắn, chuyện này không thể nói cho bất kì kẻ nào, sau này dưới sự uy hiếp cùng dụ dỗ của Quân Lam Tuyết và Vũ Thú Kình, hắn mới nói ra.

Cho nên vừa rồi, lúc nhìn thấy Hách Liên Diệc muốn tự sát, nàng mới vội vàng muốn ngăn cản hắn, bởi vì trên thế giới này, chỉ có Hách Liên Diệc mới biết mẫu thân nàng rốt cuộc đã được mai táng ở nơi nào.

"Nói a! Ngươi đã mai táng mẹ ta ở đâu? Đường Mai Thanh, Đường Mai Thanh! Ngươi đã an táng người ở đâu?" Dưới tình thế cấp bách, giọng nói của Quân Lam Tuyết mang theo mấy phần run rẩy.

Có lẽ ba chữ 'Đường Mai Thanh' đối với Hách Liên Diệc mà nói có chút quá mức kinh ngạc, ánh mắt đang dần trở nên mờ nhạt của hắn lại nổi lên một chút ánh sáng, hắn cố gắng nhìn diện mạo của nam tử trẻ tuổi trước mặt, tại sao hắn lại gọi Đường Mai Thanh là mẹ, chẳng lẽ hắn là nàng...

"Ngươi, ngươi là..." Quân Lam Tuyết.

Chính là người, chủ tử... tâm tâm niệm niệm sao?

"Hắn đang làm gì vậy?" Trên bậc thang, bởi vì cách quá xa, Tĩnh Uyên đế không thể nghe thấy lời của Quân Lam Tuyết, nhưng nhìn thấy Quân Lam Tuyết cùng nghịch tặc ở chung một chỗ, không khỏi nhíu mày.

Sau khi nhìn thấy Quân Lam Tuyết không có chuyện gì, Khúc Vô Nham liền trở lại bên người Tĩnh Uyên đế, bởi vì hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

"Có thể nàng đang lục soát trên người nghịch tặc kia thử xem có thể còn có chứng cớ nào khác hay không, bệ hạ, bên ngoài tẩm cung này gió lớn, Bát hoàng tử đã ở ngoài điện, không bằng chuyện này hãy giao cho Bát hoàng tử xử lý, bệ hạ nên chú trọng thân thể."

Tối nay vì bị kinh sợ quá nhiều, Tĩnh Uyên đế lúc này đã sớm suy yếu vô lực, nghe được lời của Khúc Vô Nham, cũng không hề cự tuyệt, xoay người trở về tẩm cung.

"Nói cho ta biết... Mẹ ta rốt cuộc được an táng ở đâu?" Quân Lam Tuyết gắt gao nắm lấy áo Hách Liên Diệc, vô cùng sợ hắn cứ như vậy mà chết đi.

Sau đó trên đời này, sẽ không còn bất kì người nào biết được nơi chôn cất mẫu thân nàng.

"Ở... Khụ... Ở hầm băng... Lão thái hậu... hầm băng..." Hách Liên Diệc cố gắng nói xong một câu hoàn chỉnh, nhưng, một đao kia đâm vào quá sâu, trực tiếp xuyên thủng tim hắn, đã không còn cách nào cứu chữa.

Bất quá, hắn vẫn còn may mắn.

Cũng may, cũng may người chết là hắn.

Trước không biết nàng chính là Quân Lam Tuyết, thiếu chút nữa đã thất thủ giết nàng...

Hách Liên Diệc vui mừng nhắm mắt lại, rốt cuộc hắn cũng vì chủ tử, làm được một chuyện tốt.

Mẫu thân của nàng, ở hầm băng của lão thái hậu sao...

Nàng nhìn hai tay nhuốm đầy máu của mình, lại nhìn Hách Liên Diệc đã chết, hốc mắt chợt phiếm hồng.

Nàng tự tay báo thù cho mẹ.

Nhưng cũng... một lần nữa cướp đi một người quan trọng nhất bên người Tô Lăng Trạch.

Đầu tiên là Vân Ly, lần này là Hách Liên Diệc, cho dù Vân Ly không phải là chết ở trên tay nàng, nhưng cũng là vì cừu hận của Quân gia mà chết.

Tô Lăng Trạch, cùng lúc với sự báo thù của ta, ta và ngươi... Cũng càng ngày càng cách xa-------

Mà lúc này, Khúc Vô Nham đỡ Tĩnh Uyên đế về tẩm cung bỗng nhiên nói: "Bệ hạ, huyền thiết ám vệ cùng cấm vệ quân, Bát hoàng tử chẳng qua cũng chỉ là hoàng tử, không có quyền điều khiển, sợ rằng lát nữa sẽ rất khó để lệnh cho bọn họ rời đi."

Tĩnh Uyên đế ngồi trên long sàng, đang muốn gọi thái y đến xem xét thương thế của mình, nghe được lời của Khúc Vô Nham, cảm thấy hắn nói cũng có lý, chậm rãi gật đầu một cái: "Lần này nhờ lão Bát phái người tới cứu giá, nếu không trẫm lần này..."

Nghĩ đến Thất hoàng tử Tô Chỉ Trần, sắc mặt Tĩnh Uyên đế lại thay đổi, không nghĩ đến việc mình phải thay người khác nuôi dưỡng nhi tử lâu như vậy, Tĩnh Uyên đế giận đến mức ho khan liên tục, ngay lập tức lại trông già hơn.

"Bệ hạ, bảo trọng long thể quan trọng hơn." Khúc Vô Nham vội vàng đỡ hắn, vẻ mặt trông có vẻ lo lắng vội vàng, nhưng trong cặp mắt phượng hẹp dài, lại là một mảng lạnh như băng.

Tĩnh Uyên đế thuận thuận khí, vỗ ngực nói: "Ngươi đem thánh chỉ của trẫm đến đây, trẫm muốn hạ chiếu thư, lập Bát hoàng tử thành thái tử."

Vì để tránh cho đêm dài lắm mộng, Tĩnh Uyên đế vội vàng nói.

Tô Chỉ Trần có thể bức vua thoái vị, đến lúc đó nếu như Tô Lăng Trạch cũng bức vua thoái vị thì làm sao bây giờ?

Tĩnh Uyên đế hiện tại có rất nhiều điều để để tâm, thế lực dưới trướng, quyền lực trong tay Tô Lăng Trạch lớn hơn Bát hoàng tử rất nhiều, vì không muốn để Tô Lăng Trạch có được ngôi vị hoàng đế, hắn nhất định phải nhanh chóng định ngôi vị thái tử, đến lúc đó cho dù Tô Lăng Trạch có bức vua thoái vị, cũng không thể làm được gì.

"Bệ hạ chờ thần một tí." Trong mắt phượng của Khúc Vô Nham xẹt qua một tia sáng, xoay người đi về hướng thư trác.

Cầm thánh chỉ trống không lên, Khúc Vô Nham đem những thứ trống không đó đến trước mặt Tĩnh Uyên đế,

Tĩnh Uyên đế sắc mặt nghiêm cẩn đem toàn bộ việc muốn lập Bát hoàng tử thành thái tử ghi ra rõ ràng, lúc này mới để bút xuống: "Khúc ái khanh, đỡ trẫm."

"Vâng." Khúc Vô Nham lại đỡ Tĩnh Uyên đế lên, Tĩnh Uyên đế đi thẳng về hướng giá sách, rút một quyển sách ra từ kệ thứ ba, đè ngón tay lên, trên tường lại mở ra một hốc nhỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.