Sủng Thê Chi Đạo

Chương 27: Hiểu ra



Thấy thiếu niên tựa như đang câu dẫn, ánh mắt thẳng thừng nhìn chằm chằm Cốc Tu Cẩn, Đường Hiểu đột nhiên có chút cảm giác bực mình, lập tức nói, “Chu Thích, tiền thuê nhà chỉ còn vài ngày nữa là hết hạn, bất quá hôm nay tôi sẽ dọn đi, sau này vệ sinh nhà trọ tự cậu dọn dẹp, chìa khóa phòng và chìa khóa nhà trọ tôi đặt trên bàn trà.”

Chu Thích nhìn chiếc chìa khóa đặt trên bàn trà, lộ ra một nụ cười nói, “Đường Hiểu, không thể tin cậu thật sự câu dẫn được kẻ có tiền, nhanh chóng dọn ra ngoài như vậy. Cậu chắc chắn là không có tiền để thuê nhà, không phải là được người đàn ông này bao dưỡng chứ?”

Người đàn ông trong miệng hắn dĩ nhiên là nói Cốc Tu Cẩn đang đứng ở cạnh cửa, khóe miệng hơi nhếch lên, mang theo một tia khinh miệt cùng xem thường.

“Chu Thích, miệng của cậu tốt nhất nên sạch sẽ một chút, bình thường chơi phụ nữ còn chưa nói, bây giờ ngay cả đàn ông cũng chơi. Cuộc sống cá nhân bừa bãi như vậy, ăn nói vẫn nên chừa cho mình một chút khẩu đức đi!” Sắc mặt Đường Hiểu có chút khó coi.

“Đừng nói nghe tốt đẹp như vậy, cuộc sống cá nhân của tôi như thế nào không đến lượt cậu chỉ trỏ. Thật sự mà nói, chúng ta ở chung gần một năm, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cậu quen bạn gái hay mang phụ nữ về nhà, tôi thấy cậu căn bản là một thằng đồng tính luyến ái!” Chu Thích mang theo ngữ khí ác ý nói.

Tuy rằng lúc trước hắn chủ động theo tin tức tìm đến tận cửa để cùng ở chung, nhưng sau khi ở chung gần một năm, mặc dù ngoài miệng hắn không nói, nhưng thực tế hắn rất chán ghét Đường Hiểu.

Nhiều lúc nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộ nhưng không dám bộc phát của cậu, hắn cảm thấy vui sướng vô cùng. Cho nên, hắn không muốn thấy Đường Hiểu sống tốt.

Lần này vậy mà nhìn thấy cậu muốn dọn đi, đã vậy giúp cậu chuyển nhà còn là một người đàn ông thoạt nhìn rất có tiền, hắn liền ghen tỵ, nhịn không được châm chọc cậu. Hắn cũng không hối hận, bởi vì hắn đã sớm muốn nói như vậy.

Đường Hiểu tức giận đến cả người phát run, cơ hồ là hận không thể bước đến đánh Chu Thích một trận.

Hắn vậy mà dám nói cậu là đồng tính luyến ái ngay trước mặt Cốc Tu Cẩn, tuy rằng cậu biết mình không phải như vậy, nhưng sau khi hắn nói ra, cậu lại cảm thấy một chút chột dạ.

Không phải bởi vì lời nói của Chu Thích, mà là cậu cảm thấy chính mình không có biện pháp đối mặt với Cốc Tu Cẩn.

Lúc này, Cốc Tu Cẩn đột nhiên đè vai cậu lại, giọng nói trầm thấp mang theo khí tức nhè nhẹ làm người ta an lòng ghé vào tai cậu chậm rãi vang lên, “Đường Hiểu, sau này gặp người như vậy thì tránh xa hắn một chút, tránh bị lây nhiễm những loại bệnh kỳ kỳ quái quái trên người hắn!”

Bệnh kỳ kỳ quái quái? Với trình độ quan hệ bừa bãi của Chu Thích, quả thật có thể như vậy!

Đường Hiểu ngây ngẩn cả người, không ngờ với thân phận của Cốc Tu Cẩn mà lại nói ra những lời như vậy. Mặc dù trong lòng kinh ngạc không thôi, nhưng không thể không nói, cậu đã được những lời này an ủi rất nhiều, trong lòng cũng bất giác dâng lên một chút vui mừng.

“Chúng ta đi thôi!” Cốc Tu Cẩn kéo tay cậu ra ngoài.

Đường Hiểu bị động đi theo anh ra khỏi nhà trọ, cỗ không khí ngột ngạt làm cậu hít thở không thông trong nhà trọ kia nhất thời đều tiêu tán hết.

Giọng nói ác ý của Chu Thích lần thứ hai từ nhà trọ truyền đến, “Đường Hiểu, cậu thừa nhận đi, cậu vốn dĩ là một thằng đồng tính luyến ái!”

Những lời này đã không còn làm Đường Hiểu cảm thấy khó chịu, nhưng cậu vẫn nhíu mày.

Cậu với Chu Thích ở chung gần một năm, tuy rằng hắn là một người quan hệ không biết tiết tháo, nhưng cho đến bây giờ cậu chưa từng nghĩ Chu Thích lại là người như vậy!

Ác ý công kích người khác như vậy, đối với hắn có gì tốt? Chỉ làm cho người khác cảm thấy hắn xấu xa mà thôi!

Bất quá Đường Hiểu không còn muốn nói gì, dù sao cậu cũng không còn sống ở nhà trọ này nữa, người tên Chu Thích này cũng sẽ biến mất khỏi cuộc sống của cậu.

Sau khi xuống lầu, Đường Hiểu rành mạch nghe được tiếng mắng chửi và tiếng Chu Thích dùng sức đá sôpha, khiến cậu càng sâu sắc hiểu được bản chất của hắn.

Sau này nếu thật sự gặp hắn trên đường, vậy thì phải nghe lời Cốc Tu Cẩn tránh xa hắn mới được.

Không lâu sau, chiếc BMWs của Cốc Tu Cẩn liền rời khỏi tiểu khu âm u tiến ra đường lớn.

Đường Hiểu an tĩnh ngồi ở ghế phó lái, vali hành lý được Cốc Tu Cẩn đặt ở ghế sau. Bây giờ trên tay cậu chính là tài liệu công việc, bởi vì quá khẩn trương, mười ngón tay của cậu đều gắt gao nắm chặt lấy túi hồ sơ.

Tuy rằng cậu không để ý những lời nói của Chu Thích, nhưng cậu lại để ý thái độ của Cốc Tu Cẩn, không biết anh sẽ nghĩ gì về cậu.

Nếu là lúc trước, cậu có thể quyết đoán phủ nhận những lời nói của Chu Thích. Nhưng hiện tại cậu không thể xác định được, từ sau khi quen biết Cốc Tu Cẩn, cậu liền trở nên có chút không giống với bản thân.

Luôn luôn vì Cốc Tu Cẩn đối xử tốt với cậu mà mừng thầm, nếu trước kia Chu Thích chưa nói gì, cậu còn có thể tự an ủi mình, rằng đó là vì trên đời này ngoại trừ ông nội vẫn còn người đối xử tốt với cậu, cho nên trong lòng cậu rất cảm động.

Nhưng mà, lời nói của Chu Thích giống như một đòn cảnh cáo, cậu đột nhiên phát hiện, thì ra tâm tình vừa khẩn trương vừa vui sướng mỗi khi nhìn thấy Cốc Tu Cẩn không đơn giản như cậu nghĩ. Không biết từ khi nào, cậu đối với Cốc Tu Cẩn lại sinh ra một loại tâm tư xấu xa này.

Đường Hiểu có chút sợ hãi, cậu đối với tình cảm của người đồng tính luyến ái hoàn toàn không biết, nhưng cậu biết đó là một loại tình cảm cấm kỵ, không được xã hội tiếp nhận. Cho nên cậu căn bản không biết đối mặt với loại tình cảm này như thế nào, trong lúc nhất thời cảm thấy vô cùng hoang mang lo lắng.

Đường Hiểu chỉ lo nghĩ đông nghĩ tây không nói chuyện, Cốc Tu Cẩn cũng không nói gì.

Nửa giờ sau, bọn họ về đến biệt thự.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.