Sủng Thê Chi Đạo

Chương 91: Ăn không còn một mẩu



Ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ sát đất thật lớn phản xạ lên bức rèm lam sắc, ánh sáng màu lam nhạt rơi xuống mặt đất, phủ bóng lên mớ quần áo hỗn độn trên sàn nhà, trong đó có chiếc áo sơ mi màu trắng của Đường Hiểu, có vẻ như như trước đó nó đã bị người khác đối xử thô bạo, trên quần áo còn mang theo một ít nếp nhăn.

Giữa phòng là một chiếc giường lớn gần như chiếm hơn một nửa không gian, trên giường, hai thân thể trần truồng nóng bỏng gắt gao quấn lấy nhau, khiến cho mùa hè nóng nực này lại càng tăng thêm cảm giác khô nóng, trong không khí dường như lộ ra một cỗ khí tức vừa khô ráo lại vừa ẩm ướt.

Đường Hiểu ngửa đầu, hai mắt mất đi tiêu cự, thân thể xích lõa che kín bởi một tầng mồ hôi nóng ẩm, tùy ý cho người trên thân mình ‘ta cần ta cứ lấy’, tiếng rên rỉ kiềm nén thỉnh thoảng phát ra từ đôi môi đang cắn chặt, khiến bầu không khí kiều diễm trong căn phòng không bị cản trở lại càng gợi cảm hơn.

Một giọt mồ hôi từ trán người đàn ông nằm trên cậu đột nhiên dần dần trượt xuống theo sườn mặt, vừa vặn rơi xuống tại khóe mắt của Đường Hiểu, khiến cậu nhịn không được nhắm mắt lại.

Chiếc giường rắn chắc dường như sắp không chịu nổi động tác kịch liệt của hai người, phát ra tiếng kẽo kẹt nặng nề.

Ngực Đường Hiểu phập phồng kịch liệt, không biết qua bao lâu, một chân đặt bên hông người đàn ông rốt cuộc không còn sức lực, đột nhiên trượt xuống.

Người đàn ông liền dứt khoát nâng hai đùi của cậu đặt lên bả vai, cánh tay so với cậu còn lớn hơn tựa như thép nguội gao siết chặt thắt lưng không được mấy lượng thịt của Đường Hiểu, trong lúc cậu vẫn chưa kịp phản ứng, đột nhiên đẩy nhanh tốc độ luật động.

Người đàn ông tựa như dã thú vĩnh viễn không biết thoả mãn, sau khi nếm đươc mùi vị ngon ngọt, liền yêu cầu càng mãnh liệt hơn, va chạm kịch liệt tựa như muốn ma sát ra lửa, mỗi lần đều xâm nhập thật sâu, tựa như muốn đâm xuyên qua người dưới thân.

Thân thể vô lực bị va chạm, Đường Hiểu nhịn không được phát ra thanh âm đau đớn, “Học… Học trưởng… Chậm một chút… Đau…”

Những lời này tựa như thuốc kích thích, người đàn ông chẳng những không thả chậm động tác, ngược lại giống như dã thú động dục càng va chạm người dưới thân mãnh liệt hơn, tiếng thân thể và thân thể va chạm tựa như một giai điệu vang vọng trong căn phòng nhỏ hẹp.

Đường Hiểu rốt cuộc không chịu nổi khoái cảm do kịch liệt va chạm mang đến, trong tiếng rên rỉ tăng thêm một tia nức nở.

Đôi mắt người đàn ông vốn bị dục vọng chi phối thoáng chốc thâm trầm hơn rất nhiều, nhìn Đường Hiểu bị vạ chạm đến hỗn độn dưới thân mình, trên người tràn đầy đều dấu vết do anh lưu lại, đáy lòng ngược lại dâng lên một cỗ dục vọng muốn ngược đãi.

Bốn giờ, động tác của người đàn ông đột nhiên chậm lại một chút, một bàn tay nắm lấy cằm cậu, để cậu đối diện với chính mình, cúi người tựa như phát tiết hôn lên đôi môi đã sớm sưng đỏ của cậu, tựa như phải muốn nuốt sống cậu vào, không buông tha bất kỳ một nơi nào có thể nhấm nháp.

“Ưmh…” Đường Hiểu vốn đang vui mừng rốt cục cũng có thể hít thở, không ngờ miệng bị chặn lại, cậu sâu sắc cảm nhận suy nghĩ khiến người ta sợ hãi của người đàn ông này, ánh mắt trừng thật to.

“Gọi tên anh.”

Bên tai chợt vang lên giọng nói khàn khàn trầm thấp của anh.

Đường Hiểu mơ mơ màng màng ôm cổ anh, nghe thấy câu nói kia gần như liền phản xạ có điều kiện gọi, “Cẩn… Chậm một chút…”

Đáp lại cậu chính là động tác ngày càng kịch liệt của người đàn ông.

Đường Hiểu có loại cảm giác giây tiếp theo bản thân sẽ chết đi, lần đầu tiên của một xử nam như cậu, có lẽ cũng là lần đầu tiên của anh, lại hệt như thân kinh bách chiến, một lần làm tình, tựa như chiến đấu mấy trăm hiệp.

Mặt trời cũng thẹn thùng mà lặn xuống.

Đường Hiểu trợn tròn mắt, bên tai truyền đến tiếng nước trong phòng tắm, vẻ mặt mê mang nhìn trần nhà. Trước ngày hôm nay cậu chưa bao giờ nghĩ sẽ trao lần đầu tiên của mình ở trong phòng làm việc của Cốc Tu Cẩn, càng không ngờ lần làm tình này lại kịch liệt như vậy, từ hơn ba giờ làm đến hơn năm giờ chiều. Hiện tại nửa người dưới và nửa người trên tựa như bị tách ra, nửa người dưới hoàn toàn mất cảm giác, cậu bây giờ mệt đến mức ngay cả một ngón tay cũng không muốn động.

Ken két ——

Cửa phòng tắm bật mở, Cốc Tu Cẩn trần như nhộng từ bên trong đi ra, mới vừa tắm xong, trên người còn đọng lại bọt nước, tóc cũng ẩm ướt.

Đường Hiểu ngốc lăng nhìn anh, trong đầu không còn nghĩ thêm được gì, toàn bộ tâm trí đều là dáng người kiện mỹ của Cốc Tu Cẩn, không giống như đã từng rèn luyện, ai lại ngờ rằng một người hàng năm ngồi văn phòng cư nhiên lại có dáng người cơ bụng tám múi đẹp như vậy.

Nghĩ đến người đàn ông này vừa mới rong ruổi ngay trên người cậu, liền nhịn không được miệng khô lưỡi khô, suy nghĩ này vừa mới hiện ra, cậu liền muốn phỉ nhổ chính mình, thật sự là không chịu được hấp dẫn mà.

Cốc Tu Cẩn vừa lau bọt nước trên người, vừa đi tới, nhìn thấy biểu tình chưa kịp biến mất trên gương mặt cậu, nhịn không được lộ ra nụ cười, “Có phải muốn làm một lần nữa hay không?”

Đường Hiểu lập tức xấu hổ dời tầm mắt, Cốc Tu Cẩn vừa rồi đã giúp cậu tắm rửa, hiện tại cậu cũng đang trong tình trạng kiệt sức, nếu làm một lần nữa thật sự là muốn chết ở trên giường!

Cốc Tu Cẩn cười thành tiếng, thuận tay ném khăn mặt trên tay xuống, cầm lấy quần áo để trên ghế dựa chậm rãi mặc vào, trong phòng làm việc không có chuẩn bị quần áo thừa, cho nên chỉ có thể mặc lại quần áo đã mặc lúc nãy, anh vừa mặc vừa cười nói, “Tuy rằng anh cũng rất muốn làm một lần nữa, đáng tiếc không có thời gian.”

Đường Hiểu thật sự rất muốn liếc mắt xem thường, năm phút đồng hồ sau sẽ tan tầm, nếu thật sự làm một lần nữa, phỏng chừng ngày mai công ty sẽ truyền ra lời đồn Đường Hiểu và tổng tài ở trong văn phòng cả một đêm.

Sau khi Cốc Tu Cẩn mặc quần áo tử tế, mới nhặt quần áo của Đường Hiểu lên, cũng may lúc anh cởi ra cũng không làm rách, ngoại trừ quần lót, bên trên dính không ít tinh dịch, đã không thể mặc lại rồi.

Cốc Tu Cẩn một chân gác lên giường, giúp Đường Hiểu mặc lại áo sơ mi, sau đó mới tới quần.

Đường Hiểu cả kinh, “Quần, quần lót của em đâu?”

Cốc Tu Cẩn kéo một ống quần vào chân cậu, sau đó mới tiếp tục kéo ống còn lại vào, nghe thấy câu hỏi của cậu mới trả lời, “Quần lót không thể mặc lại rồi, chịu khó một chút đi.”

Đường Hiểu đen mặt, không thể mặc quần lót là cái chuyện gì đây chứ.

Lúc Cốc Tu Cẩn giúp cậu mặc quần áo tử tế cũng vừa vặn là thời gian tan tầm, bất quá lúc này người tan tầm chắc chắn rất nhiều, nếu cứ đi xuống như vậy khẳng định sẽ bị nhìn thấy, Đường Hiểu cũng không có dũng khí kia.

Cốc Tu Cẩn biết trong lòng cậu cố kỵ, liền tùy ý cậu, cũng may anh đã dặn dò Elma rồi.

Sau khi tỉnh táo lại, Đường Hiểu nhất thời thả lỏng một chút, nhưng cậu lại chợt nghĩ tới một vấn đề, thiếu chút nữa liền bật dậy.

Cốc Tu Cẩn chú ý tới động tác của cậu, hỏi “Làm sao vậy?”

Đường Hiểu đang định nói, đột nhiên dừng lại, loại chuyện này cậu có chút không nói nên lời, làm sao cậu có thể hỏi những lời như ‘Sao trong phòng làm việc của anh lại có bôi trơn?’ chứ, cuối cùng cậu vẫn không thể nói nên lời.

Bảy giờ, Đường Hiểu ôm cái bụng thầm thì kêu không ngừng được Cốc Tu Cẩn dìu xuống lầu, lúc này, gara dưới tầng ngầm hầu như không còn người nào.

Lại không biết, hầu như không còn người nào không có nghĩa là một người cũng không còn, ngay sau khi xe rời khỏi không lâu, một nhân viên vì đi tắt mà cố ý đi xuống gara dưới tầng ngầm từ phía sau cây cột bước ra, vẻ mặt khiếp sợ nhìn theo hướng xe rời đi.

Trở lại biệt thự, Trương quản gia đã bảo đầu bếp Lưu chuẩn bị thức ăn xong xuôi hết rồi, Đường Hiểu cũng chẳng thể cố lết lên lầu mà đổi một thân quần áo sạch sẽ nữa, lập tức thẳng tiến đến bàn ăn, bất quá tư thế đi lại của cậu rất quái dị, cà nhắc cà nhắc, Cốc Tu Cẩn cũng ở bên cạnh cậu.

Lúc Trương quản gia bưng món ăn cuối cùng đi ra, vừa đúng lúc nhìn thấy một màn như vậy, nghĩ rằng cậu bị thương, vội vàng đi tới, “Làm sao vậy, có phải té ngã hay không?”

Đường Hiểu đỏ bừng mặt, nhất thời có loại cảm giác bị trưởng bối bắt tại trận, không biết phải trả lời như thế nào.

Cốc Tu Cẩn đi ra, cười giải vây nói, “Không cẩn thận té ngã, tôi đã giúp cậu ấy thoa thuốc, không còn gì đáng ngại, đúng rồi Trương quản gia, lấy cái đệm mềm lần trước dùng ra đây.”

Trương quản gia cũng không nghi ngờ gì, trên thực tế chỉ cần là lời nói của Cốc Tu Cẩn, phỏng chừng ông sẽ không chút nghi ngờ, lập tức đi lấy cái đệm, sau khi trở lại còn dặn dò, “Sau này đi lại phải cẩn thận một chút, đây không phải là lần đầu bị thương, rất dễ gây ảnh hưởng xấu đến thân thể.”

Nghe đến câu cuối cùng, Đường Hiểu thừa nhận bản thân thực mẫn cảm, cậu lại hiểu sai rồi.

Trên mặt Cốc Tu Cẩn thì lại ngoài ý muốn mà lộ ra nụ cười sâu xa.

Không có Bạch Lâm cùng ăn cơm chung bàn, không khí lại trở về như trước đây, trong an tĩnh lộ ra một tia ấm áp thản nhiên.

Sau khi ăn xong bữa cơm chiều, Cốc Tu Cẩn muốn đỡ Đường Hiểu đi lên, bất quá Đường Hiểu không đồng ý, từ chối nói mình đã tốt hơn rất nhiều, sau đó mới tự mình cà nhắc cà nhắc lên lầu.

Cốc Tu Cẩn cầm lấy túi xách trên ghế sô pha, theo phía sau cậu đi lên.

Đường Hiểu muốn tắm một lần nữa, lần này cậu muốn tự mình tắm, Cốc Tu Cẩn liền mỉm cười chuẩn bị cho cậu một bộ áo ngủ màu vàng, trên quần áo in hình vẽ phim hoạt hình, là do Trương quản gia chọn lựa cho cậu, Đường Hiểu mỗi lần nhìn thấy đều vô cùng buồn bực, cậu càng thích áo ngủ sọc ca rô không có hình vẽ hơn.

“Thật sự không cần anh giúp sao?” Cốc Tu Cẩn đứng ở cửa phòng tắm hỏi.

Đường Hiểu một bên đóng cửa, một bên xấu hổ buồn bực cự tuyệt, “Không cần, tự em có thể làm.”

Cốc Tu Cẩn cười cười, “Được rồi, nếu có yêu cầu gì, nhớ phải gọi anh.”

“Không có yêu cầu gì cả.” Đường Hiểu lập tức đóng cửa lại.

Cốc Tu Cẩn nhịn không được bật cười, xoay người rời khỏi phòng ngủ trở lại thư phòng, từ trong giá sách lấy ra thuốc đã sớm chuẩn bị tốt, kỳ thật anh cũng đoán được những lời lúc trước Đường Hiểu muốn nói rồi lại thôi, anh thừa nhận là do anh cố ý.

Đúng lúc này, Trương quản gia đi đến, cầm điện thoại di động của anh trong tay.

“Đại thiếu gia, Bạch Lâm thiếu gia gọi tới.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.