Sủng Thê Đại Trượng Phu

Chương 1



Ở ngoại ô thành phố nhà hàng Tôn Tước, vẻ ngoài kiến trúc theo phong cách Nhật giản dị, ẩn vào trong rừng cây, lối vào tạm thời đỗ rất nhiều chiếc xe tất cả đều là xe nhập khẩu nổi tiếng, tỏa ra khí thế tôn quý cùng khí chất phi phàm của các khách hàng cùng thái độ cẩn thận cung kính của các phục vụ, càng tạo cho nơi này nồng đậm cảm giác thần bí.

Giờ phút này, một chiếc xe BMW màu đen đang chậm rãi hướng khách sạn đi đến, ngồi sau xe chính là xí nghiệp nổi danh trong nước – vợ chồng tổng giám đốc tập đoàn Hồng Trạch – Quan Trạch Thao cùng Kiều Cảnh Nghị.

Hôm nay là ngày tròn một năm kết hôn của bọn họ, hai vợ chồng chọn đến nơi lần đầu gặp nhau để kỉ niệm ngày cưới của họ.

Xe đi đến cửa chính của nhà hàng, tài xế riêng lập tức xuống xe mở cửa xe, thái độ cung kính, động tác thuần thục lưu loát.

Cửa xe mở ra, một đôi chân dài rắn chắc với một đôi giày da thủ công tinh xảo bước ra khỏi xe, nhìn lên phía trên là một bộ tây trang màu xám, áo sơ mi màu tím sậm cùng sắc tím các họa văn của caravat màu xám, chính là một sự kết hợp tuyệt vời với quần áo, thời thượng phối hợp ổn trọng, khắp nơi lộ ra một cỗ thưởng thức bất phàm.

Ngoài ra, Quan Trạch Thao có một ngũ quan khắc sâu với khuôn mặt tuấn tú, mày rậm phía dưới là một đôi mắt sáng ngời, mũi thẳng hòa cùng cằm ngay ngắn, cho thấy anh không dễ dàng thỏa hiệp cá tính cương nghị, sống trong môi trường tôn quý lại làm anh tản ra một cổ khí phách nghiêm nghị.

Bất quá bộ dáng nghiêm khắc lạnh lùng, khi đối mặt với thê tử yêu dấu lại thay đổi hoàn toàn bất đồng…

” Cảnh Nghị, xuống thôi!” Quan Trạch Thao xuống xe trước quay người nhìn vào trong xe, đưa tay dắt thê tử ra, đôi mắt cùng thanh âm đồng dạng ôn nhu.

Cánh môi đỏ tươi cong lên ngọt ngào ý cười, Kiều Cảnh Nghị được chồng dắt ra khỏi xe, mắt đẹp nhìn phong cảnh xung quanh.

”Đã lâu không có tới, rất nhớ a!”

” Muốn tới liền nói với anh, anh sẽ dành thời gian bồi em tới.”

Quan Trạch Thao sủng nịnh nhìn cô, thay cô đem sợi tóc bị gió thổi loạn vén ra phía sau tai, giơ tay nhấc chân đối với cô tràn ngập nhu tình mật ý.

” Còn nói đâu, anh bận rộn!” Kiều Cảnh Nghị liếc nhìn anh, bỉu môi làm nũng oán trách, khuôn mặt trang điểm đơn giản thoạt nhìn mềm mại xinh đẹp động lòng người, thân cao cân xứng với dáng người, âu phục màu xám tao nhã càng tôn thêm vẻ lung linh duyên dáng.

” Thiếu gia, thiếu phu nhân, tôi khi nào có thể tới đón hai người?” Xe không tiện dừng lâu, lão Trần lái xe không thể không chen vào hỏi.

” Chúng ta trước khi rời khỏi nữa tiếng sẽ gọi cho ông ”. Kiều Cảnh Nghị thân thiết mỉm cười ôn nhu hướng lão Trần nói.

” Ừ ” Quan Trạch Thao gật đầu đồng ý.

” Vâng”, lão Trần cúi người chào rồi rời đi, hiểu được hai vợ chồng bọn họ cảm tình tốt, đối với bữa cơm kỉ niệm này không biết phải mất bao lâu.

Nhân viên phục vụ ở bãi đậu xe thấy có khách đến, đã lập tức thông báo với người phụ trách tiếp đón, Quan Trạch Thao cùng Kiều Cảnh Nghị hai người nắm tay nhau, bước được khoảng mươi bậc cầu thang đá, đã thấy bồi bàn chu đáo đứng chờ ở cửa, chuẩn bị nghênh đón khách.

”Quan tiên sinh, Quan phu nhân người khỏe, chỗ ngồi đã chuẩn bị xong, bên này mời”. Mạnh quản lí dẫn một gã bồi bàn, được huấn luyện nghiêm chỉnh gật đầu tiếp đón.

” Thượng Quân hôm nay có đến không?” Quan Trạch Thao dừng lại, hỏi đến bạn thân của bà xã, nói chuyện từ trước đến nay luôn là vẻ mặt lạnh lùng, hôm nay là ngày đặc biệt nên có vẻ nhu hòa nhẹ nhàng hơn nhiều.

” Có, ông chủ đang cùng các bạn học đại học gặp mặt”. Mạnh quản lí mỉm cười đáp. Ông chủ đã cho phép tiết lộ hành tung của hắn .

” Đồng học’‘ khoác tay chồng, Kiều Cảnh Nghị mắt sáng lên.

Cô cùng Mẫn Thượng Quân học cùng trường đại học, cũng bởi vì anh mà cô cùng Vệ Duẫn Hàn, Thiệu Cảnh Tu cũng đã trở thành bạn tốt, lúc này nghe được anh đang cùng bạn học đại học gặp nhau, cô lập tức cảm thấy hưng phấn, dù sao sau khi lấy chồng, phải học tập để thích ứng nhiều lắm, cùng bọn họ gần như không có gặp lại, ngược lại lão công cùng bọn họ giao tình tốt lắm, thật sự là không công bằng!

” Ai, hôm nay là ngày kỉ niệm của chúng ta.” Quan Trạch Thao hoàn toàn là con giun trong bụng vợ yêu, đơn giản hai chữ liền lập tức hiểu được ý đồ của cô, vội vàng nhắc nhở cô.

Hôm nay chính là ngày kỉ niệm một năm ngày cưới của họ, anh thật vất vả từ trong công việc bận rộn rút ra một khoảng thời gian chính là để cùng cô cùng nhau chúc mừng, vừa rồi hỏi về Mẫn Thượng Quân, chính là dựa trên một chút phép lịch sự chào hỏi mà thôi, cũng không có nghĩa là anh hoan nghênh bóng đèn.

” Nhiều người cũng là một loại chúc mừng thôi!” Kiều Cảnh Nghị khuỷu tay nắm chặt, nghiêng đầu để sát vào anh, để từ góc độ này chỉ có anh mới thấy được, lộ ra ánh mắt vô tội cùng biểu tình làm nũng.

Quan Trạch Thao liếc nhìn cô, không có biện pháp bĩu môi than nhẹ.

Cái gọi là một vật khắc một vật, nhược điểm của anh Quan Trạch Thao chính là tiểu nữ nhân này Kiều Cảnh Nghị, bởi vì yêu cô, cho nên luôn luôn đối với cô không có biện pháp cự tuyệt.

” Được rồi, em cao hứng là được”. Giọng điệu bất đắc dĩ mang theo sủng nịnh, vừa muốn cô vui vẻ vừa muốn có thời gian riêng của hai người.

” Chỉ biết anh là tốt nhất!”. Kiều Cảnh Nghị đạt được ý nguyện nhếch miệng cười. Băn khoăn bây giờ là đi tìm đồng học có vẻ đường đột quấy rầy họ, lập tức hướng Mạnh quản lý nói: ”Làm phiền anh mời Thượng Quân cùng bọn họ tới chỗ chúng tôi”.

” Vâng, tôi đây giúp các vị tìm một gian phòng lớn hơn”. Mạnh quản lý gật đầu trả lời, đưa tay ý bảo mời bọn họ đi theo, dẫn đầu đi phía trước.

Theo ở phía sau Quan Trạch Thao trong lòng vẫn là không thích, cánh tay dài ôm eo nhỏ của bà xã, không cam lòng khom người ở bên tai cô thấp giọng nói.

” Hy sinh thời gian riêng tư của chúng ta, em buổi tối phải hảo hảo bồi thường cho anh”.

Nghe vậy, Kiều Cảnh Nghị trố mắt, khuôn mặt thoáng chốc đỏ bừng một mảnh diễm lệ.

Trong một gian phòng của nhà hàng, Mẫn Thượng Quân cùng Vệ Duẫn Hàn, Thiệu Cảnh Tu ba người đã sớm đoán được Kiều Cảnh Nghị nếu biết bọn họ ở đây, khẳng định yêu cầu Quan Trạch Thao cùng bọn họ gặp mặt, cho nên ngay cả đồ ăn cũng không có gọi, chỉ mang trà cùng một ít bánh, chuẩn bị trước lá trà nói chuyện phiếm, lúc này mới pha trà, quản lý quả nhiên đi tới truyền lời.

” Được, nói với cô ấy chúng ta sẽ đi qua đó’‘. Thân là ông chủ nhà hàng Mẫn Thượng Quân hướng Mạnh quản lý trả lời.

” Cậu không đi làm thầy bói thật sự đáng tiếc!” Quản lý vừa đi, Vệ Duẫn Hàn lập tức trêu chọc người định liệu như thần Mẫn Thượng Quân.

‘‘Hư, cái gì thầy bói, ta người tài giỏi như thế phải là làm người tiên đoán cho tổng thống!” Mẫn Thượng Quân chậm rãi rót trà, ở trước mặt bạn tốt, khẩu khí kiêu ngạo.

Bề ngoài hào hoa phong nhã, anh là người nhã nhặn lịch sự, kỳ thật là một người có cái đầu giảo hoạt nhanh nhẹn, là một tiêu chuẩn tươi cười hồ ly.

Mặc dù xuất thân là một gia đình chính trị, nhưng Mẫn Thượng Quân trời sinh trái tính, cố tình không đi theo sự an bài của gia đình, ngược lại lợi dụng các mối quan hệ chính trị, khiến nhà hàng Tôn Tước nổi tiếng.

” Tôi có thể tượng tượng Trạch Thao nghe thấy sẽ xuất hiện ba cái bóng đèn, vẻ mặt chắc rất xấu’’. Thiệu Cảnh Tu vui sướng khi người gặp họa giương cao khóe miệng. Anh có một đôi mắt so với nữ nhân còn xinh đẹp hơn, đầu tóc ngắn, màu da trắng, hoàn toàn chính là một mĩ nam, đáng tiếc tính tình cùng ngoại hình tương phản rất lớn, mỗi khi tính xấu phát tác, thật sự người ta không dám khen tặng.

”Ai bảo hắn cưới đi Kiều Cảnh Nghị luôn theo chúng ta ba người, còn suốt một năm không được gặp mặt”. Mẫn Thượng Quân biết nơi này là nơi Quan Trạch Thao cùng Kiều Cảnh Nghị quen nhau, mấy ngày trước nhận được tin họ đặt chỗ, vì thế cố ý hẹn bạn tốt đến dụ dỗ người luôn thích náo nhiệt Kiều Cảnh Nghị.

” Ha hả….Nói cũng đúng, cho nên không đáng đồng tình.” Vệ Duẫn Hàn cười sang sảng, bất kể đã ba mươi tuổi, bất luận là ngoại hình hay tính cách cũng còn giống một đứa trẻ lớn tuổi trong sáng như ánh mặt trời, hài hước khôi hài, hơn nữa so với những bạn bè ở đây, có thể nói là nam nhân tốt ở nhà.

Bọn họ đều có ưu khuyết điểm nhưng ở trường học đều là nhân vật nổi tiếng, chỉ tiếc bọn họ cùng đồng học nổi tiếng Kiều Cảnh Nghị cũng không có quen biết.

Bất quá danh tiếng của cô cũng đưa đến cho cô nhiều người ái mộ theo đuổi, ngay cả Mẫn Thượng Quân ngay từ đầu cũng có ý nghĩ theo đuổi cô, nhưng bị cô ghét bỏ vì quá mức giảo hoạt, đành phải từ bỏ mà trở thành bạn tốt, cho nên Kiều Cảnh Nghị mới quen thân với Thiệu Cảnh Tu và Vệ Duẫn Hàn.

Bởi vì cô cá tính thích náo nhiệt, cũng không bởi vì có nhiều người theo đuổi mà kiêu căng tuy hứng hoặc có dáng vẻ làm bộ làm tịch, cho nên cùng ba cái đại nam hài nhưng thật ra rất hợp, dần dần thành nhóm bốn người bạn tốt.

Bất quá Kiều Cảnh Nghị mặc dù là hoa đào nở rộ, nhưng không có cùng ai từng kết giao thân thiết, nói chi bên người cô còn có ba nam nhân xuất sắc là anh em, có ít người theo đuổi vừa nhìn thấy bọn họ, liền tự biết xấu hổ bỏ cuộc .

Sau đó,cô tốt nghiệp đại học ra làm một phóng viên, bởi vì muốn phỏng vấn tổng giám đốc tập đoàn Hồng Trạch nhưng không được bọn họ cho gặp, nhờ đến Mẫn Thượng Quân giao thiệp rộng an bài, rốt cuộc phỏng vấn được vị tổng giám đốc thần bí Quan Trạch Thao này, hai người này không biết yêu nhau từ lúc nào, cho đến khi mọi người nhận được thiệp cưới của cô làm cho kinh ngạc, mới biết nguyên lai cô thích mẫu người như Quan Trạch Thao.

” Đem trà uống ngay, rồi chúng ta đi đến đó.” Mẫn Thượng Quân hoạt động đĩa trà, đem trà tốt nhất ô long hiếm có dời tới trước mặt bọn họ.

”Ăn chút bánh điểm tâm lót dạ, như thế này đem Quan Trạch Thao chuốc say mềm mới thôi.’’ Thiệu Cảnh Tu cười xấu xa, cả ngày đối mặt với công tác không thú vị, có cơ hội giở trò xấu đương nhiên phải nắm chắc.

” Cụng ly’’.

Ba nam nhân hiểu lòng nhau nhìn nhau cười, tính toán đem ngày kỉ niệm kết hôn trở thành đêm tân hôn đến nháo là được rồi!


Địa điểm chuyển từ lan tự sương phòng sang tùng tự sương phòng, trong phòng bài trí cơ bản giống nhau, cổ kính, thoải mái lại không mất hoa lệ.

Mẫn Thượng Quân, Vệ Duẫn Hàn, Thiệu Cảnh Tu gia nhập làm cho gian phòng không còn lưu lại một tia lãng mạn, cuộc hẹn riêng của hai người Quan Trạch Thao cùng Kiều Cảnh Nghị thành một cuộc tụ hội bạn bè.

Quan Trạch Thao nhíu mày suy nghĩ, liếc nhìn kẻ chủ mưu, ý tứ trách cứ oán hận thập phần nồng đậm.

” Đừng nhìn tôi, bọn họ cũng muốn nhìn thấy Cảnh Nghị”. Mẫn Thượng Quân nhún vai cười, đưa ra đồng phạm cùng gánh vác lỗi.

Kiều Cảnh Nghị nhìn đến ánh mắt chồng giống hố sâu xú ra sắc mặt rất xấu, không khỏi bật cười nhéo anh một cái.

” Đúng vậy, từ sau tiệc cưới hôm đó chúng ta không có gặp mặt”. Kiều Cảnh Nghị cười, tuy đã ba mươi tuổi nhưng vẫn một bộ dáng sinh viên đơn thuần, tóc dài thẳng tự nhiên, lộ ra một cỗ khí chất, khuôn mặt trang điểm đơn giản nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người.

”Còn dám nói a? Gặp sắc quên bạn!” Vệ Duẫn Hàn thẳng thắn trách cô.

”Hay là lão công không để cho cậu đi ”. Thiệu Cảnh Tu miễn cưỡng liếc nhìn người ham muốn chiếm hữu Quan Trạch Thao.

” Oan uổng, các cậu chính mình hỏi Cảnh Nghị, tôi nào không để cô ấy đi?” Quan Trạch Thao không nghĩ bị bạn bè biến thành một người chồng bá đạo vô lý.

” Là tôi chính mình muốn học tập, thích ứng nhiều chuyện, bận quá nên quên a!” Kiều Cảnh Nghị vội vàng thành thực giải thích.

Quan Trạch Thao cùng cha mẹ người thân đều là những người hết sức tiến bộ, cũng đối với cô rất tốt. Nhưng cô vẫn phải yêu cầu chính mình, hy vọng có thể biểu hiện tốt, mới không uổng phí bọn họ thương yêu, cho nên thực cố gắng thích ứng một ít quy củ cùng lễ tiết, học tập quản lý việc trong nhà.

Trừ việc đó ra, còn phải giao tiếp với giới thượng lưu cũng hết sức mệt mỏi, hơn nữa cô còn phải bồi Quan Trạch Thao tham dự một ít buổi tiệc, ngẫu nhiên anh xuất ngoại thị sát doanh nghiệp, bàn bạc việc làm ăn, cô cũng sẽ đồng hành…………

Tóm lại, cuộc sống hôn nhân của cô năm đầu tiên thật sự phong phú, cho nên không nghĩ đến cái khác, liền xem nhẹ các anh em, không nghĩ tới bọn họ sẽ tính toán như vậy.

” Cho nên a?” Vệ Duẫn Hàn ý tứ biểu thị ly rượu trên bàn.

”Được rồi được rồi, tôi uống một chén bồi tội, cam đoan về sau sẽ không đem các cậu quên mất”. Cô bày ra biểu tình vô tội cầu xin tha thứ.

” Một ly đổi một năm? Nào có chuyện tiện nghi như vậy?” Thiệu Cảnh Tu lành lạnh ném ra một câu.

Kiều Cảnh Nghị hướng tới người vừa nói ra Thiệu Cảnh Tu bắn ra ánh mắt tràn ngập sát khí.

Này e sợ thiên hạ bất loạn đồ xấu xa.

” Đúng vậy, ít nhất phải uống ba chén”. Mẫn Thượng Quân cười hì hì rót rượu, mỗi chén đều đầy đến mau tràn ra, một chút cũng không nương tay.

”Ai, các cậu không biết cái gì gọi là thương hoa tiếc ngọc sao?” Kiều Cảnh Nghị oa oa kêu, nhìn bọn họ ăn ý mười phần, thể hiện rõ là khi dễ cô mà.

” Thương hoa tiếc ngọc không cần, tại cậu là con gái đã kết hôn, ha ha..…..” Vệ Duẫn Hàn lập tức châm chọc, còn giúp nâng chén đến trước mặt cô.

Kiều Cảnh Nghị tức giận nhìn chằm chằm ba người xấu xa, sau đó hậm hực uống ngay một ly, có chút cảm giác lên lầm thuyền giặc.

” Tôi giúp lão bà uống hết được chứ?” Không nỡ để lão bà bị ép uống rượu, Quan Trạch Thao từ giữa ngăn lại, nhanh chóng uống hết một ly, còn lại lại bị Mẫn Thượng Quân cấp ngăn lại.

” Đương nhiên được a, bất quá nếu muốn giúp đỡ, là gấp đôi a!” Mẫn Thượng Quân toát ra bộ dáng tươi cười vô hại, lại nói ra quy tắc làm người ta nổi giận.

Nghe vậy,vợ chồng Quan thị biểu tình đông cứng, khóe mắt run rẩy.

” Ai, các ngươi rất xấu xa a”. Đau lòng lão công Kiều Cảnh Nghị lập tức kháng nghị, lập tức lắc lắc cánh tay lão công. ” Chúng ta vào nhầm hang thổ phỉ rồi!”

” Không sao, nam tử hán đại trượng phu, uống thì uống”. Quan Trạch Thao lộ ra nét mặt tươi cười nhưng trong không cười, một lúc uống liền bốn ly.

” Sảng khoái!” Mẫn Thượng Quân khen.

Bọn họ tuy rằng chế nhạo trêu chọc lẫn nhau, nhưng đều hiểu được đối phương chính là hay nói đùa, đây là phương thức đối xử độc đáo của bọn họ, cũng không ảnh hưởng đến quan hệ tình cảm của họ. Hơn nữa cũng chỉ có khi ở chung với bạn bè, mới có thể không chỗ nào kiêng dè, cùng nhau chơi đùa ầm ĩ, không phải lúc nào cũng có cơ hội.

” Hừ, kia đương nhiên, lão công của Kiều Cảnh Nghị tôi tuyệt nhất!” Tiểu nữ nhân tuyệt đối không kiêng dè, đắc ý dào dạt, tiện thể cấp cho chồng yêu vừa bị vây công một chút cổ vũ cùng an ủi.

” Chậc chậc, thế nào cũng phải ở trước mắt chúng tớ những người đàn ông độc thân phát ra tình ý chói mắt sao?” Vệ Duẫn Hàn vỗ vỗ trán nhướng mày, cùng Thiệu Cảnh Tu liếc mắt xem thường.

”Vậy các cậu liền nhanh chóng tìm bạn gái a!” Biểu tình của nàng đều thực khoe khoang, tiếp tục biểu hiện ngọt ngào, phóng điện, khiến bọn họ hoa mắt.

” Được, được, được, đã biết!” Vệ Duẫn Hàn chua sót nói, lập tức xin nguyệt lão của Quan Trạch Thao cùng Kiều Cảnh Nghị hỗ trợ. ” Thượng Quân, ngày mai liền giới thiệu cho tôi một muội muội ”.

“Giới thiệu một đoàn đều được!” Biết là nói giỡn, Mẫn Thượng Quân rất phối hợp đáp ứng.

”Chúng tôi sẽ chờ tin tốt của cậu.” Quan Trạch Thao ôm bả vai lão bà, cố ý khoe khoang nhướng mi cười nói.

” Tốt, đến lúc đó đổi lại các cậu ở trong này giúp tôi chúc mừng”. Vệ Duẫn Hàn tiếp nhận yêu cầu.

” Không thành vấn đề.” Kiều Cảnh Nghị ngọt ngào nhìn lão công liếc mắt một cái, rất nhanh đáp ứng yêu cầu của bạn tốt.

” Hiện tại trước hết chúc mừng Trạch Thao cùng Cảnh Nghị kỉ niệm một năm ngày cưới đi”. Mẫn Thượng Quân thúc dục mọi người nâng ly. ”Đêm nay tôi mời khách,các cậu cứ thoải mái uống a!”.

” Chúc các cậu trăm năm hảo hợp, sớm sinh quý tử, năm nào cũng giống như tân hôn”. Vệ Duẫn không quên nói lời chúc phúc. ”Cụng ly nào!”.

“Cụng ly, không say không về“.

Mọi người hùa theo, bắt đầu một đêm vui vẻ.

Mười hai giờ đêm, nhà hàng Tôn Tước sắp đóng cửa, Quan Trạch Thao cùng Kiều Cảnh Nghị đoàn người mới bắt đầu giải tán.

Đêm dài yên tĩnh, nhật nguyệt treo cao phía chân trời, chiếc BMW cùng màn đêm hòa thành một màu, vững vàng chạy trên đường, ngồi phía sau là một đôi vợ chồng ân ái.

Quan Trạch Thao một tay ôm Kiều Cảnh Nghị một thân mềm nhũn vì uống rượu, làm cho nàng tựa vào trên vai, một tay nắm lấy tay cô.

Không thể an tâm đi vào giấc ngủ Kiều Cảnh Nghị từ từ nhắm mắt lại, cong môi, lẩm bẩm hỏi: ” Ngô…hảo mệt mỏi a! Sắp đến nhà chúng ta chưa?”

Ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa xe, quan sát vị trí chỗ này.

Biệt thự Quan gia nằm ở vùng núi phía bắc là một vùng đất rộng lớn bằng phẳng nằm phía trên cao, muốn vào nội thành phải chạy một đoạn rừng núi, mà giờ này ngoài cửa xe dày đặc bóng cây, cho thấy bọn họ cách nhà không xa.

”Gần rồi, em trước ngủ một chút, đến nơi anh sẽ gọi em.” Ôm vào đầu vai bàn tay vỗ vỗ trấn an, hắn nhẹ giọng dụ dỗ.

Thân thể mềm mại càng thêm gần anh, tìm góc độ thoải mái, dự định ngoan ngoãn nghe lời, trước ngủ một chút, nhưng im lặng vài giây, môi đỏ mọng bỗng dưng tràn đầy tươi cười.

” Trạch Thao, đêm nay không thể bồi anh a!” Cô chợt nhớ tới cái gì liền nói.

Anh nghe vậy hơi giật mình, lúc sau hiểu được liền cười. ”Còn nhớ rõ xem như phu nhân có thành ý, để cho phu nhân thiếu nợ tốt lắm, dù sao khi nào có cơ hội, bất quá phải thêm lãi mới được”.

”Thật sự là bản tính thương nhân a, tính toán tỉ mỉ, một chút cũng không chịu thiệt!” Lời của anh làm cô đỏ mặt, mềm mại tươi cười, nhẹ nhéo tay anh.

”Đương nhiên, anh muốn triệt để sử dụng quyền lợi của lão công Kiều Cảnh Nghị.” Anh ở bên tai cô nói nhỏ, hơi nóng thổi vào tai cô, sau đó thích thú nhẹ gãi lòng bàn tay non mềm của cô.

Đột nhiên nổi lên một trận cảm giác tê dại, Kiều Cảnh Nghị theo bản năng né tránh, đánh anh một cái, lui đến cạnh cửa xe, hờn dỗi liếc mắt nhìn anh.

Hai người tầm mắt cùng xuất hiện, truyền lại ánh mắt ám muội, tình ý ngọt ngào sâu đậm không cần nói cũng biết.

”A!” Lái xe vẫn luôn trầm mặc, lúc này lại kêu lên một tiếng sợ hãi.

Không khí ái muội biến mất, bọn họ còn chưa kịp hỏi phát sinh chuyện gì, liền nhìn thấy một chiếc xe tải không khống chế được hướng đường xe chạy lao tới, Quan Trạch Thao theo bản năng duỗi tay muốn đem bà xã kéo vào trong lồng ngực bảo hộ, nhưng đột nhiên phát sinh chuyện ngoài ý muốn này, cho dù lái xe dồn sức đánh tay lái né tránh, vẫn tránh không được trận ngoài ý muốn này. Trong lúc ánh đèn xe lóe lên, tiếng phanh xe khẩn cấp chói tai vang lên, sau một hồi hỗn loạn va chạm, BMW màu đen đâm vào vách núi, một tiếng nổ lớn làm cho người ta sợ hãi vạch ngang phía chân trời———–

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.