Sủng Thiếp Dưỡng Thành Ký

Chương 16: Nhược điểm




đang giở trò thì bỗng cảm thấy tay mình chợt đau, A Hạo lập tức nhăn nhăn mày.

Nàng vừa cúi đầu liền thấy tay mình bị một bàn tay to cầm lấy. Dọc theo cánh tay nhìn lên trên liền đối diện với một đôi mắt đen nhánh.

Đôi mắt đào hoa này cùng với vẻ ôn nhuận thường ngày hoàn toàn bất đồng, vẻ ôn nhu này cũng thật hiếm thấy, thậm chí…Thậm chí còn có chút ngả ngớn.

Nhưng không thể không nói, quả thực rất đẹp.

A Hạo lại không rảnh để thường thức vẻ đẹp, nàng sợ tới mức thở dốc từng ngụm, lắp bắp nói: ""Thế tử, nô…Nô tỳ hầu hạ người cởi áo…’’ A Hạo lúc này hối hận không kịp, thầm nghĩ mình không nên tò mò như vậy.

Nhưng lời còn chưa dứt đã cảm thấy trời đất quay cuồng.

Nàng kinh ngạc nhìn nam nhân đang đè lên người mình, đôi mắt mở lớn.

Nam nhân vươn tay, vuốt mặt nàng. Ngón tay hắn rất đẹp, khớp xương cân xứng, mười ngón thon dài. Ngón tay cái nhẹ nhàng xoa lấy môi nàng, vuốt ve tới lui, rất là ôn nhu.

A Hạo có chút ngây ngẩn cả người, do hắn quá nặng nên nàng căn bản là không thể động đậy.

Hơn nữa, đôi mắt hắn lại quá đẹp. Ánh mắt như vậy, ân ái nhìn mình…Quấn quýt si mê lại quyết liệt.

Mặt nam nhân ngày càng gần, chậm rãi tiến tới, hơi nóng phả vào mặt nàng, giống như sợi lông vũ chậm rãi lướt trên mặt.

A Hạo nhất thời không dám lộn xộn, trong lòng cũng đang khẩn trương tới cực hạn. Nàng hiểu được thế tử chính là không gần nữ sắc nhưng hôm nay lại uống rượu…Cũng không hiểu được tính tình sau khi uống rượu là thế nào. A Hạo hô hấp có chút dồn dập, tư thế này, trọng lượng này, cơ hồ ép nàng đến nghẹt thở, đầu váng mắt hoa, thậm chí nàng còn nghe được tiếng tim mình ""Thình thịch thình thịch’’ đập liên hồi.

Mặt nam nhân cách nàng không quá một lóng tay. Chỉ cần thêm một tí nữa liền có thể chạm tới môi nàng.

A Hạo đầu óc trống rỗng.

Cuối cùng, theo bản năng nhắm hai mắt lại.

Chỉ là

Ngay sau đó, đầu nam nhân ngã xuống cổ nàng một cái thật mạnh, đôi môi ấm áp kia cọ qua vành tai nàng, nàng cơ hồ có thể cảm nhận được sựmềm mại, làm cho cơ thể khẽ rung rẩy một trận.

A Hạo chậm rãi mở mắt ra nhìn lên trên.

Nàng nghe thấy tiếng thở đều đều của nam nhân, lúc này mới thở mạnh một hơi.

Hôm sau, A Hạo đặc biệt chuẩn bị canh giải rượu.

Nàng nhìn thái độ của thế tử rất bình thường, không hề có chút sai biệt gì cả, trong lòng thầm nghĩ: Rốt cục thế tử có nhớ tối hôm qua đã phát sinh sựtình gì hay không?

Nàng đương nhiên hy vọng là thế tử không nhớ rõ.

Tuy rằng Quốc Công phu nhân muốn nàng trở thành thông phòng cho thế tử nhưng nói đến cùng chuyện này quan trọng nhất vẫn là thế tử. hiện giờ thế tử không có chạm vào nàng, trong lòng nàng đương nhiên cảm thấy vui mừng. Nếu không như vậy, nàng chỉ có thể cả đời ở lại Quốc Công phủ. Hơn nữa, về sau có được làm di nương, thế tử có nhiều nữ nhân như vậy, nếu nàng không biết tranh giành e là cả đời này cũng sẽ không có con nóidõi.

hiện nay thế tử không cưới chính thê, nàng trở thành thông phòng, hầu hạ xong liền phải uống canh tránh thai, dù sao Tĩnh Quốc Công phủ cũng là Đại Hộ Nhân gia, những việc này đều phải theo quy cũ mà làm.

A Hạo hiểu được mình đang nghĩ đến chuyện quá xa vời.

Nhưng sau sự việc hôm qua, nàng vẫn không tài nào chợp mắt, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến việc này.

Nàng không có thích nam tử nào, bên cạnh cũng không có ai theo đuổi. Bây giờ đã đến tuổi cập kê, người nàng hầu hạ chỉ có một mình thế tử. Mà thế tử lại anh tuấn như vậy.

A Hạo hiểu được mình đối với thế tử ít nhiều có chút thưởng thức, hơn nữa còn có chút thích. Nhưng thích này so với tình yêu nam nữ lại không giống nhau, lần đầu nhìn thấy nam nhân này, nàng cũng hiểu được người này không có khả năng thuộc về mình.

Loại tình huống này, giống như lúc ở cửa hàng trang sức, nàng nhìn trúng một cây trâm cài quý nhất nhưng cuối cùng vẫn là mua một cây trâm bình thường, dù cho có thích cây trâm kia đến đâu thì cũng chỉ là xem nhiều hơn một chút.

Cứ tưởng tượng như thế, trong lòng A Hạo thoải mái hơn nhiều.

Năm nay Tĩnh Quốc Công phủ vô cùng náo nhiệt.

Ngay cả thế tử cũng vì vui vẻ mà thưởng cho hạ nhân một ít bạc. A Hạo hiểu được thế tử xưa nay hào phóng, liền đem số bạc này cùng với số bạc mình để giành trước kia lấy ra, trong lòng lại nhớ tới đệ đệ và muội muội ở nhà.

Ngày tám tháng này, A Hạo nhận được bức thư từ nhà gửi tới.

Mỗi ngày nàng đều nhớ về người thân, tất nhiên rất vui mừng tiếp nhận bức thư. Nhưng khi đọc nội dung, A Hạo lại chẳng vui mừng mà đứng dậy.

Cha uống say, đối với người khác xảy ra tranh chấp, không cẩn thận làm người ta bị thương.

A Hạo biết được cha nàng có thói quen uống rượu nhưng cũng sẽ không làm ra loại chuyện này chứ. Chỉ là bọn họ bốn năm trước mới tới Yến Thành, bên cạnh cũng không có người giúp đỡ. hiện giờ xảy ra chuyện này, cũng phải nên bồi thường tiền cho người ta. A Hạo hiểu được tình cảnh trong nhà, hiện giờ…Cũng chỉ có thể tới tìm nàng.

Nhưng mà

Tới một trăm lượng.

Nàng làm sao có nhiều bạc như vậy chứ?

A Hạo đem chuyện này nói cho Hạnh Dao, nghe xong Hạnh Dao tấm tắc nói:

""Nếu không ngươi đi cầu xin thế tử đi.’’

Thế tử sao?

A Hạo nhíu mày, vẫn cảm thấy không ổn:

""không được. Thế tử đối xử với ta không tệ, chuyện này ta làm sao có thể làm phiền ngài ấy?’’ Hơn nữa, một trăm lượng bạc này cả đời nàng cũng không trả nổi. Nếu bây giờ thiếu nợ, chỉ sợ rằng cả đời này nàng cũng không thể rời khỏi Quốc Công phủ.

Thế nhưng

Nàng lại không thể mặc kệ không giúp cha được.

A Hạo nghĩ tới nghĩ lui, đâm ra sầu não, lại nghe Hạnh Dao nói:

""Ta nhiều nhất cũng chỉ có mười lượng, có thể cho ngươi mượn một ít.’’

A Hạo hiểu được Hạnh Dao xưa nay rất tiết kiệm, mười lượng bạc này cũng là nàng tích góp ba năm mà có được, nàng như thế nào không biết xấu hổ mà đi mượn? A Hạo cong cong môi, đối với Hạnh Dao nói:

""Ta trước nghĩ cách khác đã, nếu thật sự không còn cách nào khác, sẽ lại hỏi mượn ngươi.’’

Hạnh Dao vẫn luôn coi A Hạo là tỷ muội tốt nhất, hai người vẫn luôn sống nương tựa lẫn nhau, bây giờ nhìn nàng như vậy liền nói:

""Ngươi cũng đừng khách khí với ta làm gì, chẳng lẽ trong phủ này ngươi còn có thể mượn tiền ai khác sao? Chỉ là---A Hạo, ngươi cũng hiểu được, chúng ta căn bản không có nhiều tiền như vậy, người vì sao không đi cầu xin thế tử?

A Hạo rũ rũ mắt, không nói chuyện.

Bảo nàng đến hỏi thế tử mượn tiền, nàng thật sự là không thể mở miệng được, liền nói:

""không được, để ta nghĩ cách khác vậy.’’ nói xong, liền trở về Ký Đường Hiên.

A Hạo trở về phòng của hạ nhân, ngồi trước cửa sổ trầm tư suy nghĩ, thật sự nghĩ không ra biện pháp nào.

Nhanh như vậy, bảo nàng kiếm đâu ra một trăm lượng bạc đây? Bỗng nhiên nhớ tới cái gì, A Hạo vội lấy ra từ giường một cái hộp nhỏ màu xanh lá. Mở ra, bên trong đầy đủ bốn món trang sức: Chiếc châu thoa vàng, cây trâm hoa nhài, vòng tay san hô và vòng cổ khảm kim châu, mỗi cái đều hoàn toàn mới tinh.

Nàng cầm lấy cây trâm vàng, quan sát một lát cuối cùng thở dài một hơi.

Nếu như nghĩ ra biện pháp, nàng cũng không chú ý đến mấy món trang sức này.

Chuyện đã đến nước này, nàng cũng chỉ có thể làm như vậy.

Ngày hôm sau, A Hạo liền đi hiệu cầm đồ, đem bốn món trang sức này đem bán.

Lúc đầu mua những món trang sức này phải tới hai trăm lượng bạc nhưng tới hiệu cầm đồ lại chỉ còn tám mươi lượng.Hiệu cầm đồ phân ra hai loại, một loại bán luôn còn một loại có thể chuộc về, nếu bán luôn thì có thể trả thêm hai mươi lượng bạc.

Kỳ thật A Hạo cũng hiểu được, về sau nàng không có khả năng chuộc lại mấy thứ trang sức này, nếu đã như vậy không bằng bán luôn cho người ta còn được nhiều hơn hai mươi lượng bạc.

Nhưng cuối cùng nàng vẫn lựa chọn chuộc lại.

Còn về hai mươi lượng còn thiếu kia, chỗ nàng có mười lượng, hơn nữa mấy ngày nay thế tử ban thưởng, một trăm lượng cũng coi như là đủ.

Hạnh Dao không nghĩ rằng A Hạo có thể trong vòng một ngày gom đủ một trăm lượng bạc, kinh ngạc nói:

""Ngươi mượn của thế tử sao?’’

A Hạo lắc lắc đầu.

Nàng không hiểu được mình có nên đem chuyện này nói cho Hạnh Dao hay không, nghĩ một hồi vẫn là nên nói sự thật. Hạnh Dao nghe xong kinh hãi, biểu tình chấn động rồi lại hâm mộ nói:

""Thế tử tiêu tiền như nước, thật sự là phá gia chi tử.’’

Còn không phải sao?

Đồ vật giá hai trăm lượng, tùy tiện đem cho người ta còn không phải là phá gia chi tử sao?

A Hạo nghiêm trang nói:

""Chuyện này ngươi đừng nói cho người khác biết.’’

Cái này Hạnh Dao đương nhiên hiểu được, vỗ ngực nói với A Hạo:

""Được. Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói bậy. Bất quá…Kế tiếp ngươi định làm thế nào?’’

Cái này A Hạo sớm đã nghĩ tới, nói:

""Ta định một lát nữa sẽ đi nói với thế tử, xin nghỉ phép mấy ngày, về nhà thăm cha mẹ.’’ Hầu hạ bên cạnh thế tử gần hai tháng, nàng hiểu được thế tử là người rộng lượng, chắc chắn sẽ đáp ứng. Chỉ là tưởng tượng đến cảnh nàng đem trang sức của thế tử cho đem bán, trong lòng liền cảm thấy chột dạ.

A Hạo cong cong môi, lại nói:

""thật ra ta vẫn luôn rất nhớ nhà. Đặc biệt là đã ba năm không gặp các đệ đệ muội muội, có lẽ đã cao lên không ít, không biết có còn nhớ đến ta hay không.’’

Hạnh Dao hỏi:

""Vậy ngươi không hận cha mẹ mình sao?’’

nói đến cha mẹ, A Hạo trên mặt liền lộ ra nét cười, thanh âm cũng nhẹ đi một chút, nói:

""Dù sao họ cũng là cha mẹ sinh ra ta, hơn nữa khi còn nhỏ cha đối xử với ta khá tốt, nếu không phải dính vào rượu thì cũng sẽ không trở thành cái dạng này.’’

nói chuyện với Hạnh Dao xong, A Hạo chạy nhanh trở về phòng hạ nhân.

Vừa mở cửa ra, liền nhìn thấy Như Ý cô cô, Cẩm Sắt và Uyển Thước đều ở trong đó.

A Hạo không biết chuyện gì xảy ra, nghĩ cũng không phải chuyện gì tốt, vội tiến lên hành lễ, nói với Như Ý:

""không biết Như Ý cô cô đến đây hôm nay có chuyện gì?’’ Lại nhìn đến Uyển Thước bên cạnh Như Ý, bộ dáng đang xem kịch vui, khóe miệng đậm ý cười nhìn vô cùng vênh váo tự đắc.

A Hạo cảm giác có chuyện chẳng lành, lại thấy Như Ý đem đồ vật trong tay gác ở trên bàn, nói với mình:

""Cái này là của ngươi?’’

Nghe vậy, A Hạo đi đến xem, tức khắc liền ngây ngẩn cả người.

không phải chứ---đây là biên lai cầm đồ lúc sáng mà.

Phía trên liệt kê từng đồ vật đem cầm, còn có tên nàng.

Nàng không nghĩ tới nhanh như vậy sẽ bị phát hiện, hơn nữa là Như Ý cô cô phát hiện. Chỉ là…A Hạo nghĩ tới cái gì, ngẩng đầu lên nhìn Uyển Thước bên cạnh, nói:

""Ngươi…Ngươi theo dõi ta?’’

Uyển Thước cười cười, lại nói:

""Nếu ngươi không làm chuyện trái với lương tâm sao lại cảm thấy chột dạ? Buổi sáng ta ra ngoài gặp bạn liền thấy A Hạo lén lén lút lút, trong lòng nghi ngờ, còn tưởng rằng ngươi đi gặp nam nhân nào, không nghĩ tới…’’ Uyển Thước dừng một chút, nhìn về phía A Hạo, trong mắt đều toàn vẻ trào phúng,

""Lão thái thái luôn miệng khen ngơi A Hạo ngươi, ngươi lại không biết điều mà ăn trộm, lại còn đem đồ vật trong phủ ra ngoài bán lấy tám mươi lượng bạc.

Từ khi thay đổi phòng ở đến bây giờ, Uyển Thước vẫn luôn không thấy thoải mái.

A Hạo dựa vào cái gì mà được Như Ý cô cô che chở? Mà nàng cùng Cẩm Sắt tỷ tỷ cố gắng nhiều như vậy cũng không được. Nàng vốn là người Quốc Công phu nhân chọn để chuẩn bị thông phòng cho thế tử thế nên mấy năm nay ở Thanh Lan Cư không có người nào dám khi dễ nàng. Nhưng khi đến Ký Đường Hiên lại bị tiểu nha hoàn này cưỡi ở trên đầu, nàng làm sao có thể nhẫn nhịn đây?

Hơn nữa, cái tát kia nàng vẫn luôn nhớ rõ.