Sương Mù (Sương Mù Vây Thành)

Chương 22



Dịch Liên Thận cất tiếng cười to, nói: “Ta dĩ nhiên là tin rồi.” Hơi ngừng lại một chút, nói: “Nếu ngươi thật sự đau lòng vì hắn, chi bằng đem vật kia giao ra. Ta sẽ để cho ngươi mang hắn đi, từ đây về sau hai người song túc song phi, tiêu dao sung sướng hưởng thụ cuộc sống.”

Mẫn Hồng Ngọc cười lạnh nói: “Nhị công tử hồ đồ rồi, ta nếu thật sự là có món đồ kia, đương nhiên ta sẽ đi qua sông gặp Mộ Dung đốc quân rồi, cần gì phải chạy đến trấn Hàn Quan này hít gió Tây bắc chứ?”

Dịch Liên Thận nói: “ Ngươi nếu quả thật không có món đồ kia, tự nhiên chạy tới trấn Hàn Quan này làm gì? Chẳng lẽ lại tới thay Dịch Liên Khải đưa tang sao?”

Mẫn Hồng Ngọc thản nhiên cười một tiếng, nói: “Không sai, ta chính là tới thay hắn đưa tang. Chuyện giữa người này và ta, ngài chỉ biết có nửa, còn một nửa còn lại ngài không biết. Ngài không biết ta hận hắn hận đến tận răng sao? Ta nếu như không tận mắt nhìn thấy hắn chết, đời này của ta sống quá uổng phí rồi.”

Dịch Liên Thận không nhịn được chặc chặc khen ngợi, quay mặt đối với Dịch Liên Khải nói: “Tam đệ, ngươi nhìn ngươi gây ra cái nợ phong lưu gì thế này, rốt cuộc khi nào mới có thể đòi lại được đây?”

Dịch Liên Khải nhíu chặt mày, hình dáng thống khổ, cũng không nói nhiều, hai con mắt nhìn chằm chằm Mẫn Hồng Ngọc, trong ánh mắt tràn đầy sâu sắc ý hận, tựa hồ như muốn dùng ánh mắt, khoét thủng hai lỗ ở trên người cô. Dịch Liên Thận ung dung thong thả uống nửa chung rượu, lại gắp thức ăn tới ăn, nói: “Ta không biết đồ trên người ai, hay là ở đâu, nhưng các người phải đem đồ vật giao ra. Lão tam trên người không có đồ, ta biết. Thậm chí cả hai ngươi, ta vừa rồi mới sai người đi lúc soát hành lý hai ngươi một chút, cũng không tìm thấy. mặc dù đồ ấy không tìm thấy, nhưng cả ba ngươi ở chỗ này, ta cũng không gấp. Lão tam ngươi sẽ không hồ đồ, đem đồ vật ấy giao cho tam muội chứ?”

Dịch Liên Khải đến lúc này mới cười một tiếng, anh cười làm động đến chỗ đau, chợt cau mày. Do ở trong sảnh khách này có treo đèn treo thủy tinh, nên thấy rất rõ, nụ cười này của anh, loáng thoáng còn có khí độ vô cùng anh tuấn của đài quý công tử ngày xưa tẩu mã. Anh nói: “Lão nhị, ngươi cảm thấy ta sẽ đem vật đó giao cho Tần Tang sao?”

“Ta cũng cảm thấy không thể nào.” Dịch Liên Khải hết sức bình tĩnh nói, “Ngươi biết rõ đó là một mầm tai họa, ngươi nếu đem đồ ấy cho cô ta, thì sẽ chả khác nào để cô ta rước lấy họa sát thân, cho nên ngươi sẽ không đưa đồ cho cô ta.”

Dịch Liên Khải gật đầu một cái, nói: “Không ai hiểu ta như nhị ca.”

Dịch Liên Thận nhoẻn miệng cười, nói: “Huynh đệ một nhà, cần gì phải khen ta như vậy.”

Lời hai người họ nói, tựa như vẫn còn như đang ở trong thành Phù Viễn vậy, như lúc còn ở trong phủ đốc quân, thân thiết như hai anh em vậy. Mẫn Hồng Ngọc nhìn thấy Dịch Liên Khải cầm đũa đến phát run, không khỏi để ý nhìn kỹ vết thương bị cắt trên cổ tay anh, mặc dù dùng băng vải quấn lại, nhưng hiển nhiên vẫn thấy vết máu đã thấm ướt nhiều ngày, băng vải kia đã sớm thành màu đen. Dịch Liên Khải nhìn thấy cô chú ý đến vết thương trên tay Dịch Liên Khải, liền cười nói: “Vị tam đệ này của ta thâm tàng bất lộ, thật ra khả năng bắn súng của hắn rất tốt, không chỉ có thể trái phải có thể bắn súng, mà hơn nữa tay trái của hắn nổ súng còn chính xác hơn tay phải, hai súng liên kích có thể trăm bước xuyên thủng, ngươi có biết hay không?”Mẫn Hồng Ngọc tỉnh bơ nói: “Công tử gia quả thật thương pháp không tệ.”

“Đáng tiếc hắn từ nay về sau không mở súng bắn được nữa rồi!” Dịch Liên Thận cầm đũa, xa xa gạt một cái, “Gân tay trái, gân tay phải của hắn, đều bị cắt đứt rồi, mặc dù ta đã kêu đại phu thay hắn nối lại thật tốt rồi, nhưng mà hắn hôm nay đến cả ly rượu còn bưng không xong, đừng nói chi là sau này cầm súng.”

Anh ở đây cười cười nói ra những lời này, Phan Kiện Trì tính tình kiên cường, cũng không nhịn được thần sắc khẽ biến, rốt cuộc không nhịn được, đứng lên lớn tiếng nói: “Dịch Liên Thận, sao ngươi có thể độc ác như vậy?”

“Ác độc?” Dịch Liên Thận mí mắt rũ xuống, khóe miệng tựa như có một nụ cười kín đáo, “Ngươi có bao giờ thấy xà nhân* chưa? Bọn họ so với rắn còn độc ác hơn, có thể còn độc hơn cả rắn. Nói đến độc ác, em trai ruột của ta cũng không kém hơn so với ta là bao đâu... Các ngươi có biết đại ca ta làm sao mà từ trên lưng ngựa rơi xuống không? Trong phủ mọi người đều nói là ta hại đại ca, nói hữu tị tử hữu nhãn**, ngay cả phụ thân đại nhân, cha ruột ta, cũng nghi ngờ có phải ta cố tình với huynh đệ mình làm ra chuyện mất hết nhân tính như vậy không. Cho nên lão đầu tử một mực trở về che chở hắn, đem hắn để ở Xương Nghiệp, chung quy để đề phòng ta, thậm chí còn định giải tán hết đám lính dưới quyền ta, để cho hắn quay về làm chủ soái. Thật ra ông trời oan uổng như vậy, ta còn có thể hướng ai nói đây? Năm ấy tam đệ mới mười một tuổi, một đứa trẻ mười một tuổi, làm ra chuyện mưu hại anh cả như vậy, ai mà tin cơ chứ?”

*vốn là hoàn xà đích nhân nhưng khó dịch quá nên mình cũng không viết nghĩa ra.

**Hữu tị tử hữu nhãn ý chỉ lời đồn thổi

Dịch Liên Khải lúc này mới lạnh lùng nhìn Dịch Liên Thận một cái, nói: “Ngươi biết ta ở bàn đạp động tay chân, nhưng cũng không đi nói cho lão đại biết, chẳng phải ngươi cũng chỉ mong hắn chết hay sao.”

Dịch Liên Thận lắc đầu than thở: “Tam đệ, làm trơn một cái bàn đạp, nhiều lắm chỉ khiến cho lão đại lảo đảo chút mà thôi, sao có thể để cho hắn nằm liệt trên giường mười mấy năm không thể nhúc nhích được.”

Dịch Liên Khải nhàn nhạt nói: “Cho nên phải đa tạ nhị ca năm đó âm thầm giúp ta một tay.”

Dịch Liên Thận thở dài một tiếng, nói: “ Ta biết trong lòng ngươi xem thường, cho là ta cùng hắn là anh em cùng một mẹ, ta cần gì phải làm ra chuyện như vậy. Nhưng ngươi có nghĩ tới hay không... Lão đại thuở nhỏ thông minh hiếu học, lão đầu tử thường hay nói hắn là “Ngô gia bạch ngạch câu”*, mà tam đệ ngươi, mặc dù từ nhỏ chẳng nói năng gì, nhưng lão đầu tử vẫn thật lòng thương ngươi, đi khắp nơi gửi ngươi đi, có thể lừa gạt được người khác, nhưng sao có thể gạt được ta đây? Ta so với lão đại sinh sau hai năm, cha không đau, mẹ không thương, nếu mình không tự tìm đường ra, trong nhà này cũng không có chỗ cho ta dung thân. Ngươi còn nhớ hay không, chúng ta ở tại trong vườn hoa nhỏ phủ đông đi vào trong viện Lục thúc, hắn là em trai ruột của lão đầu tử. Không nhớ nổi phải không, nếu ta không đề cập tới, ngươi sớm đã quên Lục thúc dáng dấp ra sao rồi, Lục thúc kia sống qua ngày, so với quản gia, người làm của chúng ta còn không bằng. Ngươi cho rằng hắn không bằng lão đầu tử sao, ông cũng hùng thao vĩ lược, cũng một bụng văn chương; hắn cũng văn võ song toàn, cũng biết cưỡi ngựa bắn súng. Nhưng lúc đó hắn ở tiền tuyến đánh trận, lão đầu tử liền cứ thế đưa hắn từ tiền tuyến lừa trở về, cũng lừa bịp giam lỏng hắn nhiều năm như vậy. Lão đầu tử đâu có ngu đâu, hắn đem lục thúc giữ lại, rõ ràng là thay lão đại để lại một đường lui. Cho nên ta biết một khi lão đại ngồi lên vị trí của lão đầu tử, người đầu tiên hắn đối phó chắc chắn là ta. Đả hổ thân huynh đệ, thượng trận phụ tử binh, ha ha, phòng anh em mình, so với phòng cướp còn lợi hại hơn.”*bạch ngạch câu là thanh niên anh tuấn có triển vọng

Dịch Liên Khải nhàn nhạt nói: “Ngươi không cần nhiều lời, ta nếu là như vậy, việc đầu tiên cũng là giết ngươi, cho nên ngươi bây giờ làm nhục ta, cũng đúng thôi. Chỉ bất qúa huynh đệ đánh nhau, ngươi cũng không chịu để cho ta thống khoái, thật sự quá là lề mề.”

Dịch Liên Thận cười lạnh nói: “Ngươi muốn trách phải trách lão đầu tử, ai bảo hắn đem đồ giao cho ngươi chứ? Ngươi nếu không chịu đem đồ giao ra, ta không thể làm gì khác hơn là phải nghĩ đủ mọi cách cậy miệng ngươi ra.”

Dịch Liên Khải bỗng nhiên quay mặt, hướng về phía Mẫn Hồng Ngọc cười một tiếng, nói: “Ta biết bây giờ đồ đang ở trong tay ngươi, ngươi nên đưa cho lão nhị, đỡ để cho hắn bắt ta chịu tội vặt vãnh.”

Mẫn Hồng Ngọc thản nhiên cười một tiếng, nói: “Đừng nói đồ có ở trong tay ta hay không, giả dụ như đồ ở trong tay ta, ta cũng không thể lấy ra đổi lấy tính mạng này của ngươi được!”

Dịch Liên Khải cũng không để ý tới. Ngược lại Dịch Liên Thận tựa như hết sức bằng lòng, cười nói: “Nếu như không cần tính mạng của hắn, thì ngươi muốn đổi với cái gì?”

Mẫn Hồng Ngọc thở dài: “Nó không có ở nơi này, ngươi dùng một tòa kim sơn để đổi, ta liền lấy ra!”

Dịch Liên Thận nói: “Ngươi muốn kim sơn còn không dễ sao, chỉ cần ngươi chịu đem đồ vật giao ra, ngươi muốn bao nhiêu thỏi vàng cũng được, muốn bạc nguyên cũng được, tùy tiện cho ngươi ra giá.”

Mẫn Hồng Ngọc ung dung cười một tiếng, lại gắp chút thức ăn, nói: “Mặc dù đồ không ở chỗ ta, nhưng liên quan đến tung tích của nó, ta cũng biết một chút. Chẳng qua đây cũng không phải đồ tầm thường gì, mà là Dịch gia lão đầu tử để lại một đường lui. Có thể mượn hùng binh mười vạn, có thể hiệu lệnh Giang Tả, cũng có thể khiến cho quân đội Mộ Dung cũng phải chịu chèn ép, ngươi nói vật như vậy, là trị giá mười vạn bạc trắng, hay là mười vạn hoàng kim?”

Dịch Liên thận cười nhạo một tiếng, nói: “Ở trong tay ngươi cũng không có giá trị bằng nửa hào.”

Mẫn Hồng Ngọc nói: “Nếu không đáng giá nửa hào, vậy ngài cần gì phải hùng hổ dọa người như vậy, dù thế nào cũng phải đem vật này tìm ra?”

Dịch Liên Thận cười lạnh một tiếng, nói: “Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, chính ngươi tự mình chui vào lưới, đứng trách ta không khách khí.”

Mẫn Hồng Ngọc nói: “Nhị công tử, ngài đừng hù dọa ta nha, ta là người nhát gan, thần kinh của ta rất yếu ớt. Ta chỉ là một cô gái yếu đuối, nếu ngài đem những cực hình kia trên người tam công tử một nửa đối phó ta, ta đoán ta không chịu nổi đâu. Cho nên trước khi tới ta liền đưa ra quyết định, chỉ cần ngài động thủ, ta liền ăn viên đường hoàn kia. Kia là viên thuốc do người nga làm ra, nghe nói vừa vào miệng liền khí tức. Ta chết như vậy cũng được thôi, nhưng nếu ngài muốn tìm tung tích vật kia, thì so với lên trời còn khó hơn.”

Dịch Liên Thận đã sớm đoán được Mẫn Hồng Ngọc nếu dám đến, chắc đã đem đồ giấu ở nơi khác rồi cho nên anh im lặng hồi lâu, cười ha ha một tiếng: “Ngươi tuổi còn trẻ, như hoa như ngọc như vậy, chết thật là đáng tiếc.”Mẫn Hồng Ngọc trầm tính nói: “Ta cũng không muốn chết đâu, nhưng là nhị công tử ngài quả thật muốn lấy hình ra để thi hành, ta tự nhận ta không chịu được cực hình, chi bằng chết thống khoái bây giờ còn hơn.”

Dịch Liên Thận nhàn nhạt nói: “Ngươi như vậy rốt cuộc muốn cái gì, mới chịu giao đồ ra?”

Mẫn Hồng Ngọc nói: “Nhị công tử nói chuyện thẳng thắn, vậy ta sẽ không vòng vo, ta muốn hắn.” Vừa nói vừa đưa tay chỉ Dịch liên Khải.

Dịch Liên Thận ha ha cười to, đối với Dịch Liên Khải nói: “Tam đệ à tam đệ, ta thật là phục ngươi, ngươi hôm nay ra nông nỗi này rồi, mà vẫn có đàn bà liều mình tới cứu ngươi. Ngươi rốt cuộc quá thu hút người khác hay không thu hút đây?”

Dịch Liên Khải cười lạnh một tiếng: “Ngươi cho rằng đồ thật sự ở trong tay cô ta? Ngươi cho rằng cô ta thật muốn mang ta đi?”

Dịch Liên Thận lại cười nói: “Ngươi đừng nói như vậy, tại sao ngươi lại không tin cô ta chứ?”

Dịch Liên Khải nói: “Cô ta nếu như thật sự từng thích ta một lần, ta cũng sẽ tin tưởng cô ta, đáng tiếc cô ta cho tới bây giờ cũng chưa từng thích ta.”

Dịch Liên Thận hỏi: “Vậy người cô ta thích là ai?”

Dịch Liên Khải cười lạnh một tiếng: “Hai người các người ca xướng cũng đủ rồi, dù hôm nay có bái đường thành thân, ta cũng sẽ nói một tiếng chúc mừng. Đồ ở nơi nào ta chắc chắn sẽ không nói, muôn giết muốn lăng trì tùy các ngươi.” Nói xong anh đứng lên, nói: “Ta trở về phòng giam đây, mấy vị cứ từ từ mà dùng.”

Anh vừa đứng lên, xích sắt trên chân liền “leng keng” vang lên, Dịch Liên Thận trầm mặc cũng không nói lời nào, Phan Kiện Trì lại nói: “Nhị công tử, ta cũng đi vào trong ngục hầu hạ công tử gia, làm phiền ngài rồi.”

Dịch Liên Thận hừ lạnh một tiếng, nói: “Ngươi đúng là trung thành, ngươi thích thì đi đi, nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, đó là tử ngục, đã đi vào thì đừng nghĩ sống mà đi ra.”

Phan Kiện Trì đứng lên, phủi một cái vạt áo trên bộ y phúc vừa rồi bị đổ rượu, nhàn nhạt nói: “Phan mỗ nếu đã tới, cũng chưa từng nghĩ tới phải sống ra ngoài.” Nói xong đi tới bên người Dịch Liên Khải đỡ anh ra ngoài.

Nói là tử ngục, thật ra cũng không đáng sợ như tưởng tượng, bất quá là một tòa viện tử được trông chừng nghiêm mật, trên cửa sổ đều lắp lưới sắt, ngay cả cửa đều là đắc chế, góc chết cũng bọc sắt, bọn họ vừa đi tới, cửa liền “Lạch cạch” một tiếng rồi đóng lại. Phan Kiện Trì nhìn bốn phía, chỉ thấy trong phòng khá chỉnh tề, lò sưởi chiếm nửa bên nhà, trên giường để chăn nệm, tuy không hoa lệ, nhưng cũng sạch sẽ. Anh đỡ Dịch Liên Khải lên trên giường ngồi xuống, Dịch Liên Khải giơ tay lên cho anh một cái tát, anh mặc dù tay vô lực, nhưng Phan Kiện trì cũng không né tránh, cho nên “Bốp” một tiếng, cuối cùng bị tát.

Dịch Liên Khải tựa hồ đè nén tức giận, nói: “Ai kêu ngươi tới? Ngươi vì sao không đi Xương Nghiệp?”

Phan Kiện Trì ngừng lại một chút, mới nói: “Không lên được thuyền.””Không lên được thuyền tại sao ngươi không nghĩ cách? Chẳng lẽ lại để cho cô ấy một thân một mình lên thuyền? Không lên được thuyền ngươi liền tới nơi này chịu chết sao?”

“Tôi không phải đi tìm cái chết.” Phan Kiện Trì nói: “Hai người so với một người thể nào cũng có biện pháp, tôi muốn cứu anh ra ngoài.”

“Đừng có nằm mơ!”

Phan Kiện Trì ngắm nhìn bốn phía, từ ô nhỏ trong cửa sổ thấy trong sân canh gác sâm nghiêm, thật sự không thể nghĩ ra biện pháp, huống chi nơi này cũng không phải chỗ nói chuyện. Anh ngồi chồm hõm xuống nhìn mắt cá chân bị thương của Dịch Liên Khải, suy nghĩ một chút, đột nhiên cởi nút áo bông ra, xé rách vạt áo sơ mi, muốn đem cái còng vướng víu kia quấn lại, cứ như vậy, cái xích sắt cũng sẽ không mài thương mắt cá chân của anh nữa, Dịch Liên Khải nhìn thấy anh ngồi xổm ở nơi đó, cẩn thận dùng chút vải quấn lấy xích sắt, không nhịn được cười nhạt: “Ngu xuẩn!”

Phan Kiện Trì thẳng người lên, nói: “Tôi cũng không phải tới cứu anh, tôi chẳng qua là tới vì một cái ân huệ. Tôi thiếu Tần Tang, cho nên không thể để cho anh chết được.”

Dịch Liên Khải một cước liền đá vào ngực anh, trực tiếp đạp khiến Phan Kiện Trì lảo đảo, Dịch Liên Khải cắn răng nghiến lợi nói: “Ta hối hận một chuyện, chính là lúc đầu không bắn một phát súng đánh chết ngươi, mà lại để cho ngươi sống lâu thêm một năm! Ngươi cho là ta không biết ngươi có chủ ý gì sao! Ngươi cho rằng ta không biết ngươi là hạng người gì sao?”

Phan Kiện Trì cười một tiếng: “Công tử gia, tiết kiệm chút sức lực đi, dưỡng thương tốt đã rồi nói sau.”

Mặc dù anh với Dịch Liên Khải kính cẩn quá mức, nhưng Dịch Liên Khải tính tình nóng nảy, hơn nữa bị giam ở chỗ này, bộc phát tàn ác mười phần. Cho nên không phải đánh chính là mắng, dùng mọi cách làm nhục, nhưng Phan Kiện Trì cũng không để ý chút nào.

Ngày hôm đó cai ngục mang thức ăn tới, Dịch Liên Khải tức miệng mắng to, giơ tay liền đem canh nóng ném lên người Phan Kiện Trì, may thay quần áo mùa đông mặc thật dày, nên cũng không thấy nóng, nhưng thức ăn lại đầm đìa cả người, hết sức hỗn độn. Phan Kiện Trì liền đem thức ăn phủi một cái, bình thản thay Dịch Liên Khải lấy thêm cơm, nhưng Dịch Liên Khải ngay cả chén cũng đập, lại chửi rủa mắng anh một trận. Cai ngục kia bận bịu thu nhặt chén đĩa bể, chốc lát sau lại đưa thức ăn tới, lần này là một bộ chén đĩa bạc tinh xảo, cai ngục kia nói: “Nhị công tử nói, công tử gia nhất thời nổi giận, cho nên ngài ấy bảo đổi sang đồ bạc, một là đập cũng không bể, hai là vạn nhất có người xấu hạ độc trong đồ ăn, ngài ấy cũng không bị bắt chẹt.”

Phan Kiện Trì bi ngục tốt mang đi ra ngoài, ngục tốt kia đối với Phan Kiện Trì nói: “Phan phó quan, nhị công tử nói, vị tam thiếu gia này tính khí không được tốt, chỉ khổ cho Phan phó quan, cũng may Phan phó quan cũng biết tính khí tam công tử, tất nhiên sẽ không chê bai... Còn nữa, nhị công tử kêu tôi mang Phan phó quan đi tắm rửa thay bộ quần áo, trời đông đừng để lạnh lại bị bệnh, lại đem bệnh lây qua cho Tam công tử sẽ không tốt.”Phan Kiện Trì bị ngục tốt kia đưa đi ra ngoài, nhưng lại như cũ đưa anh đến căn phòng đêm trước, chẳng qua là không thấy Mẫn Hồng Ngọc. Anh cũng không hỏi nhiều, tắm rồi thay quần áo, mới vừa tắm rửa liền nhẹ hàng khoan khoái đi ra, chỉ thấy ở bên ngoài có một người đang ngồi, chính là Dịch Liên Thận.

Anh thấy Dịch Liên Thận tựa hồ không có bất kỳ bất ngờ gì, nhàn nhạt nói thành tiếng: “Nhị công tử.”

Dịch Liên Thận lấy ra bao thuốc lá bạc tới, rút một điếu thuốc lá, ở trên bàn từ từ dừng một chút, nhưng không vội châm lửa, nói: “Phan tiên sinh, ta vẫn cảm thấy ngươi là một người thông minh, cho nên ta một mực không muốn vội biết, ngươi làm sao lại tới bước đường này.”

Phan Kiện Trì nói: “Nhị công tử có lời xin nói thẳng, không cần vòng vo.”

“Được.” Dịch Liên Thận từ từ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm ở trong ánh mắt anh, “Đồ ở nơi nào.”

“Tôi không biết.” Phan Kiện Trì nói: “Bất kể ngài có tin hay không, tôi thật sự là không biết.”

Dịch Liên Thận khẽ mỉm cười: “Phan tiên sinh, ngươi và ta đã có một thỏa thuận với nhau. Ta an bài cho ngươi một màn ám sát, ngươi liều mình đi cứu Dịch Liên Khải, một khi xong chuyện, hắn nhất định đối với ngươi vô cùng tín nhiệm. Ban đầu ngươi đem cái kế hoạch này nói thiên hoa loan trụy ( ba hoa chích chòe), bây giờ ngươi đối với ta lại nói không biết ư?”

“Sau khi bị thương ta không có khả năng gặp được Dịch Liên Khải, hơn nữa hắn đối với ta cũng không hề hoàn toàn tín nhiệm. Hắn biết tôi cùng Tần Tang có tình xưa, hắn cho là tôi sẽ đi Xương Nghiệp, nhưng tôi bây giờ lại đột nhiên chạy tới nơi này, cho nên hắn liền nảy sinh nghi ngờ.”

“Thật ra thì ta cũng có chút nghi ngờ.” Dịch Liên Thận hơi nghiêng về phía trước, “Ngươi chính là phó quan phụ tá của hắn, ngươi cùng tam đệ muội có duyên xưa với nhau, theo lý thuyết ngươi hẳn phải giúp hắn, tại sao ngươi lại muốn cùng ta hợp tác chứ?”

“Mối thù đoạt vợ.”

Dịch Liên Thận đột nhiên cười một tiếng: “Lấy lời như vậy của ngươi đi gạt người khác còn được, nhưng gạt ta thì miễn đi. Nói đi, ngươi rốt cuộc là do ai phái tới. Lý Trọng Năm? Khương Song Hỉ? Hay là Mộ Dung Thần?.”Phan Kiện Trì thản nhiên nói: “Vậy ta cũng mở lòng ra vậy, tôi chẳng phải do ai phái tới cả, mong muốn của tôi là lần nữa lập hiến, chính phủ tuyển cử hợp pháp, cấm quân sự và chính trị chủ nghĩa như bây giờ.”

Dich Liên thận bừng tỉnh hiểu ra: “Thì ra ngươi là người của Đảng cách mạng.”

“Cho nên, nhị công tử, ta nguyện ý cùng người hợp tác. Lý Trọng Năm thế lực lớn, hắn cứng rắn công hạ Phù Viễn, liễn sẽ có được điện báo độc lập, chiếm giữ một phương. Nhưng nếu như nhị công tử lấy được món đồ kia, dĩ nhiên có thể diệt trừ Lý Trọng Năm, bất quá ta hy vọng, nếu như ngài giúp ta lấy được thứ ngài muốn, ngài phải ủng hộ chúng ta lập hiến lần nữa.”

“Không có vấn đề gì. “ Dịch Liên Thận hết sức nhẹ nhàng nói: “Ta cùng mấy lão già ấy bất đồng, cá nhân ta là tán thành cấm quân chính trị như bây giờ, lần nữa lập hiến, khôi phục lại tuyển cử nội các. “

* quân chánh thời này là thuộc kiểu ai có nhiều quân hơn thì có quyền lực lớn trong tay

Phan Kiện Trì gật đầu một cái: “Như vậy tôi sẽ toàn lực giúp đỡ, tương trợ nhị công tử.”

“Nhưng mà hắn không tin ngươi, làm sao sẽ nói thật với ngươi.”

Phan Kiện Trì khẽ mỉm cười một cái, nói: “Nhị công tử yên tâm, đồ khẳng định không có trên người hắn. Hắn trước khi đi, khẳng định đã đem đồ an bài thỏa đáng rồi, cho nên hắn bây giờ mới không có chút sợ hãi nào, để nhị công tử tùy ý dùng hình, hắn cũng sẽ không nói.”

“Vậy ngươi có biện pháp gì?”

“ Tam công tử bình sinh nặng tình, thật sự chỉ có một mình Tần Tang. nếu như chúng ta có thể hiệp lực khống chế Tần Tang, không sợ hắn không nói ra.””Nhưng bây giờ chỉ sợ Tần Tang đã đến Xương Nghiệp, Cao Bội Đức xưa nay đối với lão cha trung thành vô cùng, chưa chắc sẽ chịu để ta mua chuộc dưới trướng được mà đem người giao ra. Mẫn Hồng Ngọc này được việc thì không có bại việc thì có thừa, ta để cho cô ta đem Tần Tang đưa đến, cô ấy lại đem Tần Tang đưa đi, ta nếu không lột da cô ta ra, thì liền không mang họ Dịch.”

Phan Kiện Trì tựa hồ thoáng bất ngờ, nói: “Thì ra Mẫn tiểu thư cũng là người của nhị công tử sao?”

Dịch Liên Thận “Hừ” một tiếng, nói: “Cô ta sao có thể coi là người của ta được, ta đem cô ta để bên người lão tam, trông cậy rằng cô ta có thể trở thành một nước cờ hay, kết quả cô ta ngược lại cùng lão tam cùng phe với nhau. Cố làm cái chuyện ăn cây táo rào cây sung kia, tiện nhân kia, sớm muộn ta cũng sẽ một phát súng bắn chết cô ta. Ngươi nói xem đồ có thể ở chỗ của cô ta hay không.”

Phan Kiện Trì suy nghĩ một chút, nói: “Tôi biết cô ta cầm lấy một món đồ của Tần Tang, nhưng không biết có phải món đồ đó hay không.”

Dịch Liên Thận lắc đầu một cái, nói: “Đồ tuyệt đối sẽ không đưa cho Tần Tang, tính tình lão tam ta biết, hắn càng yêu thích Tần Tang, càng sẽ không đem đồ để ở chỗ cô ấy, sợ mang đến tai họa cho cô ta. Tam đệ này của ta, là người tinh tế thông minh, chỉ là có chút hơi si tâm quá. Ngay cả lão đại đều biết lấy Tần Tang ra để lợi dụng điểm yếu uy hiếp hắn, cho nên hắn sẽ không đem đồ đưa cho Tần Tang đâu.”

“Vậy thì chỉ còn một cách, kêu Cao Bội Đức đưa Tần Tang đến để đổi lấy Dịch Liên Khải, Cao chủ soái nợ ân của Dịch soái sâu sắc như vậy, tất nhiên sẽ chịu đáp ứng trao đổi rồi. Đến lúc đó chỉ cần Tần Tang ở trong tay nhị công tử, nếu có tính mạng cô ta trong tay, tam công tử có thể không dám nghe theo hay sao.””Ngươi không phải cùng Tần Tang có ân tình xưa hay sao? Dịch Liên Thận cười một tiếng, “làm như vậy, há chẳng phải phân nửa đều không có lấy chút thương hoa tiếc ngọc nào sao?”

Pahn kiện Trì nói: “ Đại trượng phu làm việc, sao có thể để ý đến nhi nữ thường tình. Vì đại cuộc lo nghĩ, không thể làm gì khác hơn là hi sinh cô ta.”

Dịch Liên Thận nhìn anh hồi lâu, thấy anh thần sắc thản nhiên, mới lên tiếng: “Các người các ngươi, thật là loạn đến nỗi ta không thể hiểu nổi.” Anh lại lắc đầu nói: “Chủ ý này của ngươi không thú vị chút nào, Dịch Liên Khải nếu quả thật không muốn sống, ai cũng không ngăn được hắn, chỉ sợ chưa kịp làm gì hắn đã vội chết rồi.”

Phan Kiện Trì khẽ mỉm cười: “Kế này nếu dùng đúng lúc, chỉ sợ Dịch Liên Khải không trúng bẫy cũng phải trúng. Nói sao Cao chủ soái cũng có thâm tình, với Dịch Liên Khải, hay với Tần Tang mà nói cũng biết nặng nhẹ thế nào. Huống chi Cao đại soái là chủ soái nhiều năm ở đơn vị cũ, nếu như Nhị công tử thành tâm đối đãi, nói không chừng hắn cũng sẽ vứt bỏ thành kiến, giúp Nhị công tử một tay.”

“Ngươi có cách gì để Cao Bội Đức chịu giúp ta? Ban đầu ở trong thành Phù Viễn, lúc cha bệnh tình nguy kịch, hắn cũng không chịu giúp cho ta, nếu không phải, nếu không phải Mộ Dung Thần trên danh nghĩa phải đi xuống Giang Nam, nói không chừng hắn liền điều binh tới thành Phù Viễn để đánh rồi.” Dịch Liên Thân nói, “Tên này rất ngoan cố, không biết lão tam đã cho hắn cái gì tốt đẹp, mà hắn lại trung thành như vậy. Rõ ràng hắn là thuộc hạ cũ của phụ soái, đáng lẽ chuyện của ta và lão tam, hắn cũng không nên thiên vị mới đúng.”

Phan Kiện Trì nói: “Nhị công tử, thứ cho tôi nói lời không hay, chỉ sợ đại soái trong tay còn có đồ gì đó đưa cho Cao chủ soái rồi, nếu không cao chủ soái cũng không đến nỗi bên nặng bên nhẹ như vậy. Nhị công tử cũng là con của đại soái, lại ở trong quân đội nhiều năm, Dịch Liên Khải con nít miệng còn hôi sữa, tuy được Cao chủ soái chiếu cố, nhưng ai cũng hiểu được, Dịch Liên Khải không phải là tướng lĩnh tài giỏi gì. Theo lẽ thường, nhị công tử lôi kéo hắn như vậy, hắn nếu như không thiên vị với nhị công tử, thì cũng sẽ đưa ra được một cái nhìn công bằng thôi. Nếu Cao chủ soái cố ý làm khó nhị công tử, vậy khẳng định là bởi vì đại soái đã từng phân phó, chỉ bảo hắn không được cùng nhị công tử kết giao tới lui với nhau.”Dịch Liên Thận trầm ngâm nói: “Nói như vậy, ngược lại có mấy phần đạo lý. Nói lão cha thiên vị lão tam, cũng không phải chỉ có một hai chuyện. Nhưng bất qua chuyện đến bây giờ, món đồ kia ta chưa tìm ra, ta trong lòng thật không thoải mái.”

Phan Kiện Trì nói: “Dịch Liên Khải bây giờ đã là tù nhân của nhị công tử, tôi ngược lại có một chủ ý, chính là không biết Nhị công tử có nguyện ý nghe một chút ý kiện vụng về của tôi không.”

Dịch Liên Thận lại cười: “Ý ngươi nói chính là...”

Phan Kiện Trì nói: “Nếu đồ không có ở trên người của Dịch Liên Khải, vậy nhị công tử không ngại diễn một màn “ Tróc phóng tào” tương kế tựu kế một màn kịch hay.”

*Tróc phóng tào là một vở kịch dựa theo “Tam quốc diễn nghĩa” kể về việc Tào Tháo đi ám sát Đổng Trác không thành, đi qua huyện Mậu Bình bị Trần Cung phát hiện. Trần Cung bị lòng trung thành của Tào Tháo làm cảm động, liền bỏ trốn theo y. Đi đến một thành địa phương kết giao với huynh đệ nhà Lữ gia, Lữ bá phụ phân phó giết theo đón tiếp, Tào tháo nghe thấy tiêng mài dao, tưởng họ có ý giết mình, liền hạ thủ giết hết Lữ gia. Trần Cung thấy mình đã nhìn nhầm ngời trong đêm kiền bỏ đi.

Dịch Liên Thận nheo mắt lại, từ từ nói: “Ý ngươi nói...”

“Nếu không thả tam công tử, thì làm sao tìm được món đồ quan trọng đó chứ?” Phan Kiện Trì nói: “Dịch Liên Khải tính cách quái gở, vốn lại đa nghi, nên không có lấy một ai thực sự thân tín, nếu không cũng sẽ không bị đại thiếu gia dễ dàng như trở bàn tay tính kế như vậy. Theo ý kiến của tại hạ, đồ nhất định sẽ không giao cho Mẫn Hồng Ngọc. Người cô độc như hắn, cực kỳ biết lo trước tính sau, vạn vạn sẽ không yên tâm đem giao đồ cho người ngoài, theo tôi thấy, đồ sẽ không ở chỗ Mẫn tiểu thư, cũng không biết có ở chỗ Tần Tang đó không, chi bằng nếu như nhị công tử không ngại tương kế tựu kế, giả vờ trúng kế, thả cho Dịch Liên Khải chạy đi. Hắn một khi thoát thân, tất nhiên sẽ nghĩ tới nơi để món đồ đó, lúc đó nhị công tử liền bọ ngựa bắt ve sầu đường hoàng ở phía sau, cả người cả vật đều lấy đươc, cũng không phải việc khó gì. Vả lại cũng có thể thử Mẫn Hồng Ngọc đó một lần, đồ rốt cuộc có ở chỗ cô ta hay không, thử một lần như vậy liền biết, coi như là nhất cử lưỡng tiện.”Dịch Liên Thận nói: “Chủ ý của ngươi cũng không tệ, bất quá rốt cuộc như thế nào mới “Tróc phóng tào” được?”

Phan Kiện Trì liền ba từ hai câu, đem toàn bộ kế hoạch nói cho Dịch Liên Thận. Dịch Liên Thận nghe xong, chỉ trầm ngâm không nói, cũng từ chối cho ý kiến. Phan Kiện Trì thấy hắn như vậy, liền hỏi: “Nhị công tử không tin tôi?”

“ Ngay cả người mình yêu quý cũng còn có thể bán đứng mình, ta dĩ nhiên là không tin rồi.” Dịch Liên Thận lãnh đạm nói, “ Họ Phan, ngươi diễn xuất thật tốt, trở về trong ngục mà toan tính đi.”

Phan Kiện Trì không nói nhiều, biết nói cũng vô dụng. Xoay người đẩy cửa, đi theo lính canh trở lại trong ngục như trước, vừa mới vào cửa liền phát hiện, Mẫn Hồng Ngọc đang ở trong phòng, cô đứng xa xa trước kháng (giường lò), ánh mắt hồng hồng, giống như đang khóc. Phan Kiện Trì mặc dù cùng cô kết giao không lâu, nhưng cũng biết tính tình cô kiên cường, sẽ không phải loại phụ nữ tùy tiện khóc lóc, nên không khỏi có chút ngạc nhiên. Anh nhìn thấy Dịch Liên Khải vẫn để mặc nguyên quần áo ngủ ở trên giường lò, hai mắt khép hờ, hô hấp dồn dập - bởi vì bị thương rất nặng, cho nên anh mỗi lần thở đều rất khổ sở, không biết là đã ngủ chưa.

Vì vậy Phan Kiện Trì liền hướng Mẫn Hồng Ngọc hơi gật đầu một cái, hỏi: “Mẫn tiểu thư, sao cô lại tới đây rồi?”

Mẫn Hồng Ngọc chân ngừng lại một lát, nói: “Ngươi nguyên ý chết ở chỗ này, thì cứ chết ở chỗ này đi. Ta lấy vật đó đổi một trăm ngàn đồng bạc trắng, nửa đời sau tiền tiêu như nước, cũng đủ để ta thỏa mãn rồi.”

Dịch Liên Khải tựa như không nghe thấy, Phan Kiện Trì cũng không nói nhiều, Mẫn Hồng Ngọc cắn răng một cái, hướng Phan Kiện Trì nói: “Hắn không muốn sống, ngươi có muốn đi theo ta hay không?”

Phan Kiện Trì chỉ làm như không hiểu: “Đi tới chỗ nào đây?”

“Ta vốn định để cả ba người chúng ta trở về toàn thây, nhưng xem ra không được rồi.”

Mẫn Hồng Ngọc trấn định chút, rút tay lấy khăn tay ra lau khóe mắt, nói: “Hắn nếu đã không muốn sống, ngươi cùng ta cao chạy xa bay đi.”

Phan Kiện Trì nói: “Nơi này bốn bức tường cao bao quanh, làm sao có thể cao chạy xa bay đây?”

Mẫn Hồng Ngọc nói: “Ta cùng Dịch Liên Thận đã thỏa thuận xong rồi, hắn sẽ để hai chúng ta đi, chờ chúng ta đến nơi an toàn, ta liền nói nơi để món đồ đó cho hắn.””Đồ ngu xuẩn!” Dịch Liên Khải ngủ ở nơi đó rốt cuộc cũng mở miệng, thanh âm trầm thấp vô lực, nhưng hết sức rõ ràng. Mẫn Hồng Ngọc cười một tiếng: “Ngươi cho là ta không làm được sao? Ta sẽ đến đại sứ quán, gửi phách điện báo cho hắn, nói cho hắn đi đến nơi nào để lấy.”

Phan Kiện Trì nói: “Dịch Liên Thận sẽ không tin cô.”

“ Nhưng hắn đem chúng ta nhốt lại chỗ này, cũng không lấy được đồ. Trước mắt Lý Trọng Năm đã tấn công vào thành Phù Viễn, hắn muốn không hành động, cũng không còn kịp nữa rồi.”

Dịch Liên Khải nhắm mắt lại, tựa hồ ngủ nhưng lại không ngủ, cũng không nói lời nào, tựa hồ đối với lời của hai người bên cạnh anh đều không để ở trong lòng chút nào. Mẫn Hồng Ngọc thấy bộ dạng như vậy của anh, không kiềm được tức giận, dậm chân nói: “Ngươi cứ ngủ cho ngon rồi chết ở chỗ này đi!” Rồi xoay người đi ra cửa sổ lớn tiếng nói: “Người đâu!”

Chỉ nghe thấy tiếng bước chân, chỉ chốc lát liền xuất hiện một lính canh, là lính canh, đương nhiên vẫn lối ăn mặc tầm thường như vậy, đứng ở nơi đó cung kính hỏi: “Mẫn tiểu thư có gì phân phó?” Mẫn Hồng Ngọc nói: “Ta đói bụng rồi, đem một bàn đồ ăn ngon tới.”

Lính canh kia hỏi: “Là đưa đến phòng tiểu thư sao ạ?”

Mẫn Hồng Ngọc nói: “Đưa tới đây.”

Lính canh kia đáp ứng một tiếng rồi đi, qua nửa giờ sau, quả nhiên quay trở lại. Lúc này phía sau liền hai đầu bếp đi theo sau, trong tay xách một cái hộp, lính canh kia liền đem cái bàn trên chính giữa cái kháng trải khăn trải bàn, hai đầu bếp liền mở cái hộp, đem thức ăn nóng lạnh bày ra, trừ bốn đĩa thức ăn lạnh ra, bốn loại trái cây sấy khô thì còn có mấy món nóng, còn có một tô cháo gà chưng nhân sâm Cao Ly. Lính canh kia nói: “Phòng bếp nói, còn có vi ca nữa nhưng do đang hầm, nên một lúc nữa mới đưa tới. Mời tiểu thư dùng bữa trước.”

Mẫn Hồng Ngọc gật đầu một cái, đầu bếp liền bày đũa xuống, nhẹ nhàng đặt trên một kệ sứ để đũa, rồi mới cầm hộp không lui xuống.

Mẫn Hồng Ngọc cũng không khách khí, múc trước một chén canh, nói: “Ăn trước đi, ăn no rồi lát chúng ta thảo luận kỹ hơn.”

Phan Kiện Trì thấy điệu bộ cô như vậy, cũng không thấy kỳ quái, mặc dù cùng cô quen biết không lâu, nhưng cũng biết cô là loại người không sợ trời sợ đất. Chỉ thấy cô đẩy Dịch Liên Khải một cái, nói: “Phải làm bộ điệu như vậy sao? Ngươi nếu không ăn cơm no, thì lấy đâu ra khí lực cùng nhị ca ngươi đấu trí so dũng khí đây.”Dịch Liên Khải không hề để ý đến cô, vẫn như cũ quay mặt vào bên trong, tựa như đang ngủ. Mẫn Hồng ngọc thấy anh như vậy, liền “Hừ” một tiếng, cầm muỗng lên, tự mình nếm thử một miếng cháo gà, nói: “Cái này không tệ.” Lại gọi Phan Kiện Trì, “Phan phó quan, nghe nói buổi trưa hắn đem thức ăn ném hết, hại ngươi đói bụng, ngồi xuống ăn một chút lấp bụng đi.”

Phan Kiện Trì không đáp lời, Mẫn Hồng Ngọc hạ đũa như gió, đem thức ăn gắp lên nếm hết một lần, nói: “Tốt lắm, ta cũng ăn trước rồi, dù là có độc, cũng là ta chết trước.”

Phan Kiện Trì thấy cô như vậy, mới chậm rãi nói: “Nhị công tử sẽ không hạ độc đâu.”

Mẫn Hồng Ngọc cầm đũa gắp một miếng đầy thịt, lại cười nói: “Đúng vậy, nếu như hắn muốn hạ độc, chỉ sợ chỉ muốn hạ độc chết một mình ta thôi.”

Cô nói cười chầm chậm, tựa hồ không tức giận, vừa nói chuyện, vừa uống canh. Một lát sau, phòng bếp đưa vi cá tới, Mẫn Hồng Ngọc đổ một đĩa giấm lên, lại gắp một miếng cá, khen: “Chỗ này làm vi cá thật không tệ, bất quá hầm thời gian không đủ, còn thiếu chút nóng.”

Cô vừa nói vừa ăn, nhưng Dịch, Phan cả hai người không đáp lời. Mẫn Hồng Ngọc cuối cùng cũng đẩy chén đĩa ra, nói: “Ta ăn no rồi.”

Phan Kiện Trì thoáng cười khổ, Dịch Liên Khải vẫn như cũ không nhúc nhích ở đó, tựa hồ đối với người bên cạnh không cảm giác. Mẫn Hồng Ngọc thấy anh từ đầu tới cuối thờ ơ, không kiềm được tức giận, nói: “Người như ngươi đúng là không biết thức thời, hôm nay ngươi bị rơi vào ngục tù, trừ ta ra, ở đâu sẽ có người tới cứu ngươi chứ?”

Dịch Liên Khải lúc này mới “Hừ” một tiếng, ngay cả mắt cũng lười mở ra, lại chậm rãi nói: “Ngươi nào phải tới cứu người, rõ ràng là tới hại người.”

Mẫn Hồng Ngọc thấy anh chịu tiếp lời, cũng không im lặng mà lên tiếng, hết sức mừng rỡ, nói: “Dĩ nhiên là tới cứu ngươi rồi, ngươi không tin thì hỏi Phan phó quan xem.”

Dịch Liên Khải chỉ nói một câu như vậy, rốt cuộc cũng không trả lời cô. Mẫn Hồng Ngọc dùng chăm phương ngàn kế, nhưng anh vẫn như trước vẫn không nói một câu nào, chỉ đành hậm hức bỏ đi.

Cô sau khi rời đi, lính cạnh liền vào dọn dẹp bàn, Phan Kiện Trì ngồi ở trên giường lò, thấy bọn họ dùng hộp thức ăn đem bát đĩa dọn dẹp đi ra ngoài, thu dọn chỉnh tề, lần nữa đem cửa khóa lại. Nghe được âm thanh khóa cửa, Phan Kiện Trì cũng không động, mà Dịch liên Khải vẫn nằm ở đó, hô hấp đều đều, tựa như đang ngủ.

Ước chừng qua nửa giờ sau, Phan Kiện Trì nhảy xuống kháng, đi quanh ngục nhìn quanh, chỉ thấy trong sân lính canh đi đi lại lại, tuần tra cẩn mật, nhưng do Dịch Liên Khải bị giam lại nhiều ngày, cũng do Dịch Liên Thận từng có lệnh giới nghiêm, cho nên không có ai liếc mắt nhìn, chỉ nghiêm túc đi tuần mà thôi.

Phan Kiện Trì nhẹ nhàng ho khan một tiếng, Dịch Liên Khải con ngươi khẽ động, nhưng cũng không mở mắt ra. Phan Kiện Trì khẽ gọi một tiếng “Tam công tử“. Dịch Liên Khải vẫn như cũ không động đậy, Phan Kiện Trì trong lòng gấp gáp, mới đem đồ giấu trong tay từ từ đưa tới trong tay chỗ Dịch Liên Khải, Dịch Liên Khải ngón tay run lên, bỗng nhiên mở mắt. Môi tựa hồ hơi động, thanh âm lại thấp không nghe rõ: “Từ đâu mà có?”

Phan Kiện Trì chỉ nói: “Vừa mới rồi.”

------------------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.