Sushi Cho Người Mới Bắt Đầu

Chương 44



“Hôm nay ai chạy đi mua đồ buổi trưa?” Lisa hỏi.

“Tôi,” Trix trả lời nhanh. Rất nhanh.

Trix thích chạy đi mua đồ buổi trưa, không phải bởi vì cô nàng muốn phục vụ các đồng nghiệp của mình, mà là bởi vì nó bảo đảm cho cô có hai tiếng nghỉ ăn trưa. Mất bốn phút để đi bộ tới cửa hàng bán sandwich, sáu phút nữa để gọi đồ, trả tiền và nhận bánh. Như vậy là còn những bốn mươi lăm phút để thơ thẩn qua các cửa hàng của khu Temple Bar trước khi quay về văn phòng và the thé đay nghiến những đám đông lần khần đứng trước cô trong hàng mua sandwich, rồi những kẻ đầu đất làm việc ở đó lại không thể nào phân biệt nổi giữa gà và lê tàu, cả người đàn ông bị một cơn đau tim và thế là cô lại phải nới lỏng quần áo của ông ta và chờ cùng với ông ta cho tới khi xe cấp cứu tới...

Mặc dù tất cả mọi người đều ngập đầu vì công việc, khi chỉ còn hơn một tháng nữa là đến lễ khai trương của Colleen, tuy thế họ chợt nhận ra là mình đang háo hức được nghe những lời bao biện ngày càng trâng tráo của cô nàng.

Sau đó cô sẽ ngồi xuống và dành mười lăm phút cho việc ăn chiếc sandwich của mình, trước khi ngước lên nhìn đồng hồ và thông báo, “Một giờ năm mươi bảy phút, tôi đi ăn trưa tiếp đây, gặp tất cả mọi người lúc hai giờ năm mươi bảy phút nhé.”

“Hôm nay tôi muốn thứ gì đó khác đi một chút cho bữa trưa của mình,” Lisa bảo Trix.

“À, Burger King.” Trix hiểu ngay.

“Không.”

“Không”

“Còn nhiều thứ để ăn trưa hơn là sandwich và hamburger.”

Tròng mắt Trix đần ra.

“Có phải chị muốn ăn hoa quả không?” Cái trán trang-điểm-quá-tay nhăn lại vì bối rối. Cô biết là thỉnh thoảng Lisa lại ăn táo và nho rồi đủ các thứ như vậy. Trix không bao giờ ăn hoa quả. Tuyệt đối không bao giờ. Cô tự hào vì điều đó.

“Tôi muốn ăn sushi.”

Đó thật là một đề xuất kinh tởm đến nỗi mà trong giây lát Trix không thốt nổi thành lời. “Sushi” cuối cùng cô cũng khạc được ra trong nỗi kinh hoàng. “Ý chị là cá sống ấy à?”

Cuối tuần vừa rồi Lisa đọc thấy là một cửa hàng sushi đã có mặt tại Dublin và cô hy vọng rằng việc đi ăn thử món hàng của họ biết đâu lại giúp cô thoát khỏi nỗi suy sụp do Oliver gây ra. Nhưng cô còn hy vọng là buổi biểu diễn hài tối thứ Bảy cũng sẽ có tác dụng, và rồi không ăn thua: mặc dù Jack đã đến và nói chuyện với cô khá nhiều trong buổi tối đó - tức là những lúc anh không mải nói chuyện với cái cô nàng Clodagh của nợ ấy.

“Và người bạn thân nhất của cô là cá đấy thôi,” Lisa tưng tửng nói.

“Tôi phải nói với chị bao nhiêu lần là không bao giờ có con cá nào ở trong xe mỗi khi tôi ở trong đó nhỉ!”

“Đây, tôi đã vẽ cho cô một tấm bản đồ nhỏ,” Lisa nói. “Gọi cho tôi một hộp bento.”

“Một hộp bento? Chị đang bịa ra đấy phải không?” Trix hăm hè, chỉ sợ bị biến thành một con ngốc.

“Không, đó là cách người ta đựng những suất sushi mua về nhà. Ở cửa hàng người ta sẽ biết là cô nói gì ngay ấy mà.”

“Một cái hộp bento,” Trix ngờ vực nhắc lại.

“Ai đang gọi một hộp bento đấy?” Jack đã từ trong văn phòng đi ra.

“Chị ấy,” Trix rên rỉ, cùng lúc đó Lisa lên tiếng, “Tôi đấy.”

Trix bô bô bắt đầu màn kết tội ầm ĩ cho Lisa, rằng Lisa đang bắt cô phải đi mua và vận chuyển thứ cá sống ghê tởm đó qua cả thành phố, rằng chỉ nghĩ đến thôi cũng đã khiến cô thấy buồn nôn rồi...

“Một người khác có thể đi mua đồ buổi trưa nếu cô muốn,” Jack nhẹ nhàng giải thích.

“Không, không sao mà,” Trix sưng sỉa nói - nhưng rất nhanh nhảu.

Rồi, trước sự ngạc nhiên của mọi người, Jack nói, “Đây, mua cho tôi một hộp nữa.”

Miệng há hốc, Lisa nhìn anh nhét tay vào túi quần lục lọi tìm tiền, vai anh tì cả vào cằm trong lúc bàn tay sờ soạng. Không hiểu vì lý do gì đó cô đã đinh ninh Jack là một người đàn ông ăn thịt-và-hai-món-rau, mẫu người vẫn thường nói, “Món nào mà tôi không phát âm được là tôi không ăn đâu.” Nhưng nếu như anh đã từng sống ở Mỹ thì...

Bàn tay của Jack thò ra với một chiếc vé đỗ xe và anh buồn bã nhìn nó. “Thế này không được rồi.” Anh bắt đầu lại cuộc tìm kiếm, lần này lôi ra được một tờ năm bảng đã qua những ngày tươi đẹp nhất của nó, rồi chìa cho Trix.

“Chưa chắc họ đã chấp nhận đâu,” Trix kêu ca. “Anh đã làm gì với nó thế? Trông cứ như là nó vừa trải qua một tour nghĩa vụ trong cuộc chiến nào đó vậy.”

“Chắc đó là tờ bị giặt lẫn,” Jack nói. “Tôi bỏ quên nó trong túi áo sơ mi.”

Trix lấy làm phẫn nộ. Sao lại có chuyện người ta bỏ quên tiền trong một chiếc túi nào đó cơ chứ? Cô biết chính xác mình có bao nhiêu tiền tại bất kỳ thời điểm nào, tới cả mười xu lẻ. Quá quý giá để có thể bị bỏ quên trong một túi áo sơ mi.

***

Jack quay trở vào phòng làm việc của mình, rồi Kevin đến, lần đầu tiên trong ngày hôm đó. Anh ta vừa đi dự một buổi chiêu đãi báo chí.

“Biết sao không?” Anh ta hổn hển.

“Sao?”

“Chuyện của Jack và Mai hoàn toàn chấm dứt rồi.”

“Đừng nói linh tinh, Sherlock.” vẻ khinh bỉ củaTrix thật cay độc.

“Không, tôi nói nghiêm túc đấy. Thực sự, thực sự chấm dứt rồi. Chứ không phải chấm dứt kiểu Who’s-Afraid-of Virginia- Woolft[Tên một vờ kịch nổi tiếng. Nghĩa là "Ai sợ Virginia Woolf?" - Tên vở kịch được nhại từ bài hát "Who's Afraid of the Big Bad Wolf?" (Ai sợ con sói to xác độc ác?) trong bộ phim hoạt hình "Ba chú lợn con", nhưng từ"wolf" nghĩa là "chó sói" được thay bằng "Virginia Woolf", nữ văn sĩ Anh nổi tiếng.]. Chấm dứt đúng nghĩa, không còn cãi cọ nữa, chấm dứt kiểu không-gặp-nhau- trong-hơn-một-tuần-nay-rồi.”

“Làm sao mà anh biết?”

“Tôi, ờ, gặp Mai cuối tuần vừa rồi. Ở quán Globe. Hãy tin tôi,” anh ta gật đầu với sự nhấn mạnh đầy sức nặng quanh văn phòng, “Chấm dứt rồi.”

“Chúa ơi, anh thật là đáng khinh,” Trix phỉ báng. “Anh đang cố giả vờ là đã ngủ với cô ta.”

“Không, tôi - Ôi, OK, quả thế thật. Nhưng dù sao thì tất cả vẫn chấm dứt rồi.”

“Tại sao?” Ashling hỏi.

Kelvin nhún vai. “Thì nó tự chấm dứt thôi.”

Lisa ngỡ ngàng trước sự biến đổi mà cái tin này tạo ra ở cô. Bỗng nhiên mọi chuyện dường như không còn u ám nữa. Jack đã tự do và cô biết mình đang đứng trước một cơ hội. Trước giờ anh vẫn luôn thích vẻ ngoài của cô, nhưng điều gì đó đã thay đổi vào cái ngày cô khóc trong phòng làm việc của anh tuần trước. Sự yếu đuối của cô và sự dịu dàng của anh đã đưa họ xích lại gần nhau hơn.

Và cô còn nhận ra một điều khác nữa. Cô thích anh. Không phải theo cách cô đã thích khi mới đến Dublin, với cái kiểu cứng rắn, hùng hổ, tôi-luôn-giành-được-những-điều-tôi-muốn. Dạo đó cô thích vẻ bề ngoài cũng như công việc của anh và việc theo đuổi anh cũng chỉ là một trò nhằm đưa tâm trí cô thoát khỏi tình cảnh khốn nạn của mình.

Khi anh đi ra để dùng máy photocopy, cô khẽ khàng bước lại gần anh và nói, đôi mắt đong đưa, “Tôi chưa bao giờ nghĩ ra điều đó.”

“Nghĩ ra điều gì cơ?”

“Anh. Một nhà xã hội chủ nghĩa sushi,” cô trêu chọc, vừa hất nhẹ mái tóc của mình.

Hai đồng tử mắt anh nở rộng, vụt biến mắt anh thành màu gần như đen huyền, và một ánh mắt lòe lên giữa hai người.

***

Năm mươi phút sau, Trix quày quả quay trở về văn phòng, vừa đung đưa quai túi sushi trên ngón tay út, vừa cố giữ nó cách xa người mình hết mức có thể.

“Hôm nay thì chuyện gì xảy ra với cô vậy?” Jack hỏi. “Bị bắt làm con tin trong một vụ cướp ngân hàng à? Bị người ngoài hành tinh bắt cóc?”

“Không,” Trix oán trách. “Tôi phải dừng lại ở quán 0’Neill để nôn thốc nôn tháo. Đây.” Cô gần như ném cả chiếc túi vào người Lisa, rồi giữ khoảng cách tối đa có thể giữa cô và nó. “Ừm,” cô rùng mình rất biểu cảm.

Lisa hy vọng Jack sẽ gợi ý là họ cùng ăn sushi sau cánh cửa đóng kín trong phòng làm việc của anh. Cô hình dung ra những viễn cảnh đầy tham vọng trong đó họ đút cho nhau ăn, cùng chia sẻ nhiều thứ chứ không chỉ là cá sống. Thay vào đó, anh kéo một chiếc ghế lại bàn làm việc của Lisa và cô nhìn những bàn tay to lớn, thành thạo của anh lấy đũa, khăn giấy và hộp nhựa ra khỏi đáy chiếc túi giấy. Anh đặt một hộp bento trước mặt Lisa, rồi cạy mở chiếc năp hộp bằng nhựa kêu tanh tách, bày ra những miếng sushi xếp thành hàng xinh xắn với một cái khoát tay. “Bữa trưa của quý cô đây,” anh hồ hởi nói. “Nhắc cô là không được nôn đấy!”

Cô không thể xác định chính xác những cảm xúc mà hành động của anh tạo ra, chúng vụt biến đi khi cô có gọi tên chúng. Nhưng đó là những cảm xúc dễ chịu: cô cảm thấy an toàn, đặc biệt, trong một khung cảnh thân thuộc. Trước sự theo dõi của cả văn phòng, Lisa và Jack dùng món sushi của họ, như những người lớn.

Trong đó có Ashling đặc biệt lấy làm ghê sợ, nhưng không thể nào rời mắt ra chỗ khác. Cứ chốc chốc cô lại liếc trộm sang chỗ họ, giống như chúng ta vẫn làm khi có một vụ tai nạn giao thông, để rồi lại nhăn mặt khi nhìn thấy cái gì đó mà cô ước giá kể mình không nhìn thấy.

Theo như những gì cô thấy, đó không chỉ là cá sống. Có những miếng cơm nhỏ cuộn lại với miếng cá sống ở giữa, đi kèm với một trình tự rất cầu kỳ. Một chất sền sệt màu xanh được pha lẫn với thứ chắc là nước tương đậu nành, rồi mặt dưới của miếng sushi được chấm vào đó. Ashling ngây mặt ra nhìn trong khi Jack, dùng đũa, nhẹ nhàng gắp một lát gì đó hồng hồng trong suốt rồi thành thạo đặt nó dọc theo cuốn cơm- và-cá bóng loáng.

Câu nói cứ tự bật ra trước khi cô kịp ngăn mình lại. “Đó là gì vậy?”

“Gừng ngâm.”

“Tại sao?”

“Vì như thế mới ngon.”

Ashling chăm chú nhìn thêm vài giây tò mò, trước khi buột miệng, “Nó như thế nào? Tất cả ấy?”

“Ngon tuyệt. Ta có vị cay cay của gừng, vị hăng nồng của mù tạt wasabi - đó là cái thứ màu xanh - và vị ngọt của cá,” Jack giải thích. “Đó là mùi vị không gì sánh nổi, nhưng nó gây nghiện đấy.”

Cảm giác tò mò khuấy động tâm hồn Ashling. Một phần của cô khát khao được nếm nó, được thử nó, nhưng nói thật lòng, cá sống... Ý mình là, sống. Cá.

“Thử cái này xem.” Jack chìa đôi đũa của anh về phía cô, miếng sushi mà anh chuẩn bị giữ thăng bằng giữa họ.

Một cái quay ngoắt ngưòi ngay lập tức từ Ashling và một màu đỏ, gay gắt dồn lên khắp mặt cô. “Ừm, không. Không, cảm ơn.”

“Tại sao lại không?” Đôi mắt đen của anh đang cưòi nhạo cô. Lại thế nữa.

“Vì nó còn sống.”

“Nhưng cô ăn cá hồi hun khói cơ mà?” Jack gặng hỏi, không thể giấu nổi vẻ khoái chí của mình.

“ Tôi không ăn,” Trix ương bướng cắt ngang, từ khoảng cách an toàn tít đầu kia văn phòng. “Tôi chẳng thà châm kim vào mắt mình còn hơn.” “Lần cuối cùng đấy nhé. Có chắc chắn là cô không muốn thử tí không?” Jack nhẹ nhàng dò hỏi Ashling, đôi mắt anh nhất định không chịu buông tha mắt cô. Rất cứng nhắc, Ashling lắc đầu, và quay lại với món giăm bông cùng sandwich pho mát của mình, cảm thấy vừa nhẹ nhõm, nhưng lại vừa mất mát rất lạ lùng.

Lisa hài lòng khi thấy Ashling rút chạy. Cô đang cực kỳ tận hưởng sự thân mật này với Jack, đó là chưa kể cô còn bị ấn tượng bởi cách anh dùng đũa. Thành thạo, sành điệu, cứ như thể anh được sinh ra để làm điều đó. Bạn có thể đưa anh đến Nobu[Một hệ thống nhà hàng Nhật Bản rất nổi tiếng] và anh sẽ không làm bạn phải xấu hổ khi yêu cầu một con dao và một chiếc dĩa. Bản thân cô cũng khá thành thạo việc cầm đũa. Đương nhiên là phải thế. Cô đã dành rất nhiều buổi tối tập luyện trong sự riêng tư ở nhà mình, trong khi Oliver chế giễu cô. “Em đang định gây ấn tượng với ai vậy, bé yêu?”

Nghĩ đến Oliver khiến cô đau quặn lại, nhưng nó sẽ qua thôi. Jack sẽ giúp cô.

“Tôi sẽ đổi cho anh miếng sushi cá chình của tôi lấy một miếng maki California,” Lisa đề nghị.

“Món cá chình khó ăn với cô à?” Jack hỏi.

Lisa đã định phản đối, nhưng rồi lại thú nhận với một cái mỉm cười, “Vâng.”

Như dự đoán, Jack hài lòng chén miếng sushi cá chình sống của cô. Cá chình sống quả đúng là quá thể, ngay cả đối với một người sành điệu như cô. Nhưng đàn ông - họ sẽ ăn bất kỳ thứ gì, càng ghê tởm càng tốt. Thỏ, đà điểu emu, cá sấu, kangaroo...

“Chúng ta phải làm thế này lần nữa mới được,” Lisa gợi ý.

“Ừ.” Jack ngả người ra sau ghế và gật gù với cô đầy tư lự. “Phải thế mới được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.