Sushi Cho Người Mới Bắt Đầu

Chương 53



Ashling tỉnh giấc và có cảm giác như thể đêm qua cô bị cả một chiếc xe tải lớn cán qua người. Tai cô đập lùng bùng, xương cốt ê ẩm, nỗi rệu rã kẹp chặt lấy cô, nhưng ai thèm quan tâm chứ? Đêm qua thật là tuyệt vời. Bữa tiệc không chỉ là một thành công vang dội, mà còn vui khủng khiếp.

Trong giây lát cô không biết cô chỉ có một mình trên giường hay không nữa. Rồi cô nhớ ra rằng cô đã để lạc mất Marcus vào thời điểm nào đó trong buổi tối và rằng cô đã tự mình về nhà. Không sao. Bây giờ khi tờ tạp chí đã định hình và đi vào hoạt động, cuộc sống có thể quay lại bình thường.

Đau ê ẩm khắp người, cô tự lê mình ra ghé sofa, nơi cô hút thuốc và xem chương trình tivi buổi sáng. Có cảm giác như não cô bị bầm dập. Cô đã bị muộn giờ làm ghê gớm, nhưng cô không quan tâm. Thỏa thuận ngầm là hôm nay tất cả mọi người có thể vác mặt đến cơ quan bất kỳ lúc nào họ muốn. Cuối cùng cô miễn cưỡng tắm rửa rồi mặc quần áo và đến khi cô xuống đến phố thì đã mười một giờ. Trời đang mưa. Những đám mây tháng Chín thấp sầm sì che lơ lửng trên thành phố và ánh sáng có màu xám lục. Cách cửa nhà Ashling vài thước Boo đang ngồi trên vỉa hè ướt nhoét. Anh ta ngồi co ro, mái tóc dính bết vào hộp sọ, những dòng nước mưa chảy dài xuống mặt. Nhưng khi Ashling lại gần cô chợt nhận ra, với một cảm giác đau nhói trong tim, rằng không phải mưa đang làm ướt mặt anh ta. Anh ta đang khóc.

“Boo, có chuyện gì thế? Chuyện gì xảy ra à?”

Anh ta ngước lên nhìn cô, rồi miệng anh ta há hốc khi một cơn nức nở nghẹn ngào ập tới. “Nhìn tôi đi.” Vừa lấy một tay che mắt, anh ta vừa dùng tay kia để chỉ vào mình, vào bộ quần áo bẩn thỉu ướt sũng của anh ta, cùng sự thiếu vắng của một mái che mưa trên đầu. “Thật là nhục nhã khốn nạn,” anh ta run bắn.

Ashling cứng đờ người. Bình thường Boo vẫn vui vẻ thế cơ mà. “Tôi đói, tôi rét, tôi bị ưót, tôi bẩn thỉu, tôi chán nản, tôi cô đơn và tôi sợ hãi!” Mặt anh ta méo xẹo đi vì khóc. “Tôi mệt mỏi với việc bị cảnh sát sách nhiễu lăm rồi, tôi mệt mỏi vì bị lũ say rượu đái vào người, tôi mệt mỏi vì bị đối xử như đồ rác rưởi. Người ta thậm chí còn không cho tôi vào quán cà phê bên kia đường để mua một cốc trà. Một cốc mang về.”

Thực sự là Ashling chưa bao giờ nghĩ Boo thích thú với cuộc sống vô gia cư, nhưng cô không hề nhận ra là anh ta căm thù nó đến thế.

“Tôi phải chịu đựng quá nhiều điều sỉ nhục. Người ta bảo với tôi rằng tôi là đồ con hoang lười biếng, rằng tôi nên đi tìm một việc làm. Tôi muốn có việc làm lắm chứ. Tôi căm thù phải đi xin, đó là một điều thật nhục nhã.”

“Có chuyện gì đã xảy ra phải không?” Ashling hỏi. “Điều đã khởi đầu cho tất cả những chuyện này?”

“Không,” anh ta nặng nề nói. “Chỉ là tôi đang có một ngày tồi tệ.” Trong lúc Ashling phân vân không biết phải làm gì, mưa vẫn cứ chảy thành giọt khỏi những đầu nan ô của cô và nhỏ xuống lưng áo khoác của cô những giọt ướt lạnh. Cô cảm thấy một nỗi bực bội trào lên. Boo đâu phải là trách nhiệm của cô. Cô đã đóng các khoản thuế của mình rồi, chính phủ nên chăm lo cho những người như anh ta. Hay là để anh ta trú mưa bên trong sảnh khu căn hộ của cô nhỉ? Nhưng cô không thể, cô đã làm như vậy trong một cơn giông bão dữ dội trong mùa hè trước đó và một vài trong số những người sống ở đây đã làm ầm ĩ cả lên. Vậy cô có nên cho anh ta vào trong căn hộ của mình không nhỉ? Chắc cô phải làm thế thật, nhưng cho dù rất quý anh ta, cô vẫn thấy ngần ngại. Nhưng anh ta mới bất hạnh làm sao...

Cô nhượng bộ. “Đi lên chỗ tôi nào. Hãy tắm qua và ăn lấy một chút. Và anh có thể cho quần áo vào trong máy giặt.”

Cô đang hy vọng là anh ta sẽ từ chối và cô có thể tiếp tục đi đường của mình với một lương tâm trong sáng, nhưng anh ta ngẩng lên nhìn cô với vẻ biết ơn thật đáng thương. “Cám ơn,” anh ta thổn thức, rồi lại òa lên khóc nức nở.

“Tôi sẽ không biến chuyện này thành thói quen đâu,” anh ta hứa, trong lúc cô dẫn anh ta lên cầu thang.

Ngay khi cô nhìn thấy anh ta tương phản với căn hộ sạch sẽ của mình cô mới nhận ra là anh ta bẩn thỉu ra làm sao. Chiếc quần jean đầy cáu ghét của anh ta rộng thùng thình so với khung người gầy gò, thảm hại, khuôn mặt trẻ con tái nhợt của anh ta lấm tấm vết bẩn còn những đốt ngón tay thì nứt nẻ đầy đất.

“Người tôi hôi hám,” anh ta thú nhận, hổ thẹn. “Tôi xin lỗi.”

Có gì đó trào lên trong tim cô. Một nỗi đau đớn, một cơn giận dữ.

“Khăn tắm đây.” Răng hàm trong của cô nghiến chặt lại với nhau khi cô thả phịch một chồng mềm lên hai cánh tay anh ta. “Dầu gội đầu, bàn chải dự phòng. Trong này, máy giặt, bột giặt. Đằng này, ấm đun nước, trà, cà phê. Nếu cậu tìm thấy bất cứ thứ gì ăn được trong tủ lạnh, xin mời cứ việc tự nhiên.” Cô giúi vào tay anh ta một tờ năm bảng. “Tôi phải đi làm đây, Boo. Tôi sẽ gặp lại cậu sau.”

“Tôi sẽ không bao giờ quên chuyện này.”

Cô đóng cửa lại trước cảnh anh ta đứng trong hành lang căn hộ của cô, hai đầu gối của chiếc quần jean kiểu Charlie-Chaplin-vòng-kiềng của anh ta, một chồng cao ngất những chiếc khăn tắm trắng tinh và mềm như kẹo dẻo.

Khi Ashling đến văn phòng, Jack Devine nói, “Có người đang đợi cô.” Anh chỉ về phía người đàn ông đang ngồi say rũ ở bàn cô.

Vừa mới nhìn thấy Dylan, Ashling biết ngay là có chuyện gì đó kinh khủng vừa xảy ra. Điều gì đó thực sự đáng sợ. Nét mặt anh biến dạng vì bị sốc đến nỗi cô hầu như không nhận ra anh, người đàn ông mà cô đã biết suốt mười một năm nay. Trông anh có vẻ héo rũ, da thịt, mái tóc và ánh mắt bợt bạt không còn sức sống. Anh dán chặt ánh mắt bàng hoàng, đau đớn của mình vào mất cô và thông báo cho tất cả cùng nghe thấy,

“Clodagh đang ngoại tình.”

Cảm giác chợt nhận ra đâm sầm vào Ashling dữ dội. Cô tin lời anh. Một ý nghĩ quay cuồng trong ý thức của cô: Thật là những điều khủng khiếp mà con người ta gây ra cho những người mình yêu.

Rào cản danh dự không cho phép cô chỉ nghe chiếu lệ cho xong. Không bao giờ có chuyện cô có thể nói với Dylan, “Thật ra em đã nghĩ là có thể cô ấy đang lăng nhăng.” Thay vào đó cô phải làm ra vẻ là có khả năng biết đâu anh đã nhầm. Vì vậy cô hỏi, “Điều gì khiến anh nghĩ vậy?” “Anh bắt quả tang họ.”

“Lúc nào? Ở đâu?”

“Anh ở cơ quan về nhà lúc mười giờ sáng nay. Dạo này anh thay lo lắng về cô ấy,” anh nói như thanh minh.

Nghi ngờ về cô ấy thì đúng hơn. Nhưng Ashling hiểu.

“Và anh bát quả tang họ trên giưòng.” Giọng của Dylan đột ngột chuyển sang thành sopranoil [Giọng nữ cao.]và lần thứ hai trong một buổi sáng Ashling chứng kiến một người đàn ông trưởng thành khóc nức nở như trẻ con. “Và anh biết hắn là ai,” Dylan thừa nhận. “Em cũng biết hắn nữa.”

Nỗi kinh hoàng và sự hiểu ra cùng sóng đôi tăng vọt. Ashling biết Dylan đang định nói đến ai.

“Là cái thằng diễn viên hài khốn kiếp ấy.”

“Em biết.”

“Cái thằng bạn của em.”

“Ted”

“Marcus chó chết,” Dylan hổn hển. “Bất kể cái tên chết tiệt của hắn là gì đi nữa. Valentine hay gì đó - Marcus Valentine.”

“Không, chắc anh muốn nói là Ted, cậu Ted nhỏ người, ngăm ngăm đen.”

“Không, anh không nói thế, anh muốn nói là cái thằng bạn lòng khòng của em ấy, Marcus Valentine.”

Cơn ác mộng của Ashling bất thình lình lại quay ngoắt theo một hướng khác.

“Anh ta không phải là bạn em,” giọng cô cất lên từ một căn phòng xa tít tắp. “Anh ta là bạn trai của em.”

Vài người trong phòng - Jack, bà Morley, Bernard - đều bất động vì choáng váng. Âm thanh duy nhất là tiếng nức nở của Dylan.

“Anh nghĩ điều đó cũng không đáng ngạc nhiên đến thế” anh khó nhọc nói. “Đây không phải lần đầu tiên cô ta đánh cắp bạn trai của em.” Anh đăm đăm nhìn cô hồi lâu và quả quyết, “Lẽ ra anh phải nên gắn bó với em, Ashling.... Có lẽ anh nên đi thôi.” Anh nhấc một chiếc vali lên. “Cái gì vậy?” Ashling trệu trạo.

“Quần áo, đồ linh tinh.”

“Anh đã bỏ cô ấy à?”

“Chắc chắn rồi.”

“Nhưng anh sẽ đi đâu chứ?”

“Về nhà mẹ anh một thời gian.”

Chết lặng người, cô nhìn anh đi ra.

Có gì đó nằng nặng đặt trên vai cô. Một cánh tay. Thuộc về Jack Devine. “Vào trong phòng tôi đi.”

***

Lisa thức giấc, trong tâm trạng hụt hẫng và trống rỗng thường đến sau khi lên đến đỉnh cao. Tất cả những ánh sao lấp lánh của đêm hôm trước đều đã biến mất. Vâng, tờ tạp chí quả là tuyệt vời, vâng, thì bữa tiệc là một thắng lợi, nhưng cũng chỉ là lượng phát hành có ba mươi nghìn trong một cái xó xỉnh. Có gì to tát chứ?

Cảm giác hụt hẫng trong cô còn bị pha lẫn với một nỗi thất vọng lớn hơn. Đó là Jack. Cô đã chấc mẩm rằng anh sẽ về nhà với cô. Cô cảm thấy là mình xứng đáng với điều đó, phần thưởng cho cô vì đã làm việc vất vả đến nhường ấy và làm cho mọi việc đâu vào đó.

Mặc dù họ không hề đi chơi cùng nhau kể từ lúc anh ở New Orleans trở về, cô đã đinh ninh là họ chia sẻ một thỏa thuận ngầm rằng họ sẽ chờ đến khi buổi ra mắt diễn ra. Nhưng đêm qua khi cô đến để nhận phần thưởng của mình, anh đã lặn mất tăm.

Giữa buổi, tâm trạng của cô nghiến trên vỉa hè, cô đến chỗ làm. Cô đi thẳng về phía phòng làm việc của Jack, một phần là để rút kinh nghiệm về buổi lễ ra mắt, một phần là để kiểm tra sự rung cảm từ anh. Cô mở cửa...

Và nhìn thấy một khung cảnh lạ lùng nhất. Trong khoảnh khắc, sự nhận thức bản năng ập tới trong cô và chôn chân cô chết đứng ngay tại chỗ.

Không phải là chuyện chỉ có Ashling và Jack ở trong phòng làm việc của anh, cũng không phải là chuyện Jack đang ôm ấp Ashling như một con búp bê sứ quý giá nhất. Mà chính là vẻ mặt của Jack. Lisa chưa bao giờ thấy vẻ mặt nào dịu dàng đến thế.

Cô lùi ra, nỗi hoài nghi của cô khiến vần phòng biến thành một khung cảnh siêu thực.

Trix lại gần với một mảnh giấy. “Có một cú điện thoại cho chị “Không phải bây giờ.”

Vài phút sau, Ashling hiện ra, mặt mũi tái nhợt và lảnh tránh ánh mắt của mọi người. Cô rời khỏi văn phòng.

Rồi Jack đi ra, trông có vẻ chán chường. “Lisa!” anh thốt lên. “Ashling vừa có một cú sốc tồi tệ, tôi cho cô ấy về nhà rồi.”

Nói chuyện với anh đòi hỏi phải nỗ lực. “Cô ấy bị sao vậy?”

“Cô ấy, ừm, phát hiện ra là bạn trai cô ấy đang ngoại tình với người bạn thân nhất của mình.”

“Cái gì? Marcus Valentine và cô nàng Clodagh đó?”

“Ừ.”

Lisa có một nỗi thôi thúc điên rồ chỉ muốn cười phá lên.

“Cô có thể vào phòng tôi được không?” Jack hỏi. “Tôi muốn nói với cô về chuyện này.”

Anh sẽ xin lỗi chăng? Sẽ giải thích là chẳng qua anh chỉ đang an ủi Ashling và Lisa mới là người anh thực sự quan tâm? Nhưng tất cả những gì anh muốn nói đến toàn là công việc.

“Trước hết, tôi muốn chúc mừng cô về buổi tối qua, và về số đầu tiên. Những gì cô đạt được là vượt trên và nằm ngoài điều chúng tôi từng hy vọng và toàn thể ban giám đốc gửi lời chúc mừng.”

Lisa gật đầu, nhận ra nỗi mất mát như bị sóng cuốn trôi. Tất cả sự thoải mái của họ đang trượt dần đi, bị giật mạnh dưới chân cô. Rõ ràng là Jack đang thấy khó xử với cô.

“Tôi rất tiếc phải làm điều này khi lẽ ra cô phải được tận hưởng thành công của mình,” anh nói tiếp. “Nhưng tôi có tin xấu đây.”

Anh đang yêu Ashlingt “Mercedes xin nghỉ việc sáng nay”

“Ôi. Ôi. Tại sao?”

“Cô ấy sắp rời Ireland.”

Đồ chó cái, Lisa hằn học nghĩ. Cô ta thậm chí còn không thèm nói rằng đó là bởi vì cô ta không thể nào làm việc cho một bạo chúa si mê quyền lực như Lisa được nữa.

“Cô ấy có một công việc ở New York,” Jack giải thích. “Hình như chồng cô ấy vừa được bổ nhiệm đến đó.”

“New York?” Lisa nhớ lại chuyến đi mà Mercedes đã thực hiện trong tháng Sáu. Ý nghĩ kinh khủng nhất trên đời cô vào cô “Công việc mới của cô ta, không phải... không phải là ở Manhattan đấy chứ?”

“Tôi không biết là tạp chí nào, cô ấy không nói.”

“Cô ta đâu rồi?” Lisa gầm gừ, đột nhiên trở nên hung dữ.

“Đi rồi. Cô ấy nghỉ làm một tuần, cô ấy làm thế thay cho thông báo nghỉ việc.”

Lisa gục mặt vào hai bàn tay. “Anh có phiền không nếu tôi về nhà?” Cô gọi một chiếc taxi, và mười lăm phút sau, vẫn cảm thấy như mình đang mơ, cô nhận thắy mình đã ở nhà. cắm chìa khóa vào cánh cửa trước, cô vào trong nhà. Thư đã được chuyển đến - một chiếc phong bì sợi gai to đùng đang nằm trong sảnh. Cô lơ đãng nhặt nó lên, và vừa đá giấy ra khỏi chân, vừa xé nó ra. Cô vừa mở tập giấy cứng bên trong vừa lẳng chiếc túi xách của mình lên trên quầy bếp. Rồi, cuối cùng, cô hướng sự chú ý của mình vào những tờ giấy đang cầm trên tay.

Tất cả chỉ mất đúng một cái liếc trong vòng một giây. Cô đổ sụp xuống sàn, gãy gập người vì không tin nổi vào mắt mình.

Đó là đơn ly hôn.

***

Clodagh ra mở cửa trước và giật lùi lại khi câu “Cậu là đồ khốn nạn!” ném thẳng vào cô.

“Ashling!”

“Cậu không trông đợi tôi phải không?”

Đúng là không thật. Tất cả những gì cô có thể nghĩ đến là Dylan, rằng anh đã phát hiện ra và răng anh đã bỏ cô. Đâu đó lẩn khuất trong đầu mình cô biết là sẽ phải nói chuyện với Ashling, nhưng lúc này cô chưa thể nào nghĩ đến điều đó.

“Vậy đấy, ngưòi bạn thân nhất của tôi,” Ashling bước xô vào trong bếp. “Cậu có nghĩ đến tôi chút nào không khi cậu đang chén bạn trai tôi?

Clodagh đau đớn tột độ. Làm sao cô có thể giải thích được cảm giác tội lỗi, nỗi khổ sở? “Tớ có nghĩ đến cậu, Ashling,” cô nhũn nhặn nói. “Tớ có, thật sự là vô cùng khó khăn. Nhưng cậu nghĩ chỉ có những người trong phim truyền hình mới ngoại tình. Người bình thường cũng thế, chuyện đó vẫn xảy ra.”

“Nhưng với tôi? Làm sao cậu có thể làm chuyện đó với tôi?”

“Tớ không biết nữa. Nhưng lâu lắm rồi cậu không đi chơi với anh ấy, cũng không phải là các cậu đã kết hôn hay gì cả, còn tớ thì đã bất hạnh làm sao, tớ cảm thấy mặc kẹt như thể tớ sắp phát điên

“Đừng cố làm cho tôi cảm thấy thương hại cậu. Cậu đã có tất cả mọi thứ rồi còn gì,” Ashling dữ tợn nói. “Tại sao cậu còn phải đi cướp mất anh ta? Cậu có tất cả mọi thứ.”

Tất cả những gì Clodagh có thể nói là, “Nhiều khi tất cả mọi thứ vẫn là chưa đủ”

“Chuyện này bắt đầu với Marcus từ khi nào?”

“Khi cậu đang ở Cork,” Clodagh gượng gạo nói. “Anh ấy đưa cho tớ một mảnh giấy cùng số điện thoại của anh ấy

‘Bellez-moi.’ ” Ashling hài lòng trước về ngạc nhiên trên mặt Clodagh. “Cậu và hầu hết Dublin đều nhận được một trong những mảnh giấy đó. Vậy thì tại sao cuối tuần đó anh ta lại đi đón tôi ở nhà ga?” Clodagh rầu rĩ nhún vai. “Có thể anh ấy cảm thấy cắn rứt.”

“Rồi chuyện gì xảy ra?”

“Anh ấy ghé qua nhà vào hôm thứ Hai sau đó. Không có chuyện gì xảy ra. Anh ấy chỉ dùng một cốc trà, rồi khi anh ấy ra về, anh ấy rửa cốc. Đó chỉ là một việc rất nhỏ nhưng

“Anh ta nói, ‘Mẹ anh dạy anh chu đáo lắm’,”Ashling phụ họa theo. “Đúng, chính tôi cũng bị quyến rũ đến mê muội vì cái trò ấy.”

“Anh ấy yêu tớ.” Clodagh tỏ vẻ thanh minh.

Có lẽ thế thật, Ashling nhận ra, những mảnh vỡ của nỗi đau rạch toang lớp bảo vệ của cơn giận dữ. “Rồi chuyện gì xảy ra?”

“Anh ấy mời tớ ra ngoài uống một ly cà phê...”

“Và rồi?”

“Và rồi... anh ấy lại xuất hiện ở đây vào ngày hôm sau.”

“Khi anh ta còn làm nhiều hơn là rửa cốc của mình đúng không?”

Cuộc nói chuyên này không diễn ra. Mình đang bị ảo giác.

Clodagh gật đầu, lảng tránh nhìn thẳng vào mắt.

“Cậu đã đi Edinburgh với anh ta đúng không?”

Một lần nữa Clodagh nhũn nhặn gật đầu.

“Tôi đã không hề nghĩ rằng anh ta là mẫu người của cậu,” Ashling buộc tội, biết là mặt cô trông nhăn nhúm và xấu xí vì đau đớn. Cô mới khát khao một chiếc mặt nạ trơn tuột và danh giá làm sao.

“Tớ cũng không hề nghĩ anh ấy là mẫu người của tớ” Clodagh thú nhận. “Nhưng kể từ cái đêm đầu tiên tớ nhìn thấy anh ấy ở nơi diễn hài đó tớ đã thực sự thích anh ấy. Tớ không muốn thế, nhưng tớ không thể đừng được.”

“Vậy còn Dylan thì sao?”

Clodagh gục đầu xuống. “Tớ không biết, thực sự là tớ không biết... Nghe này, tớ đã phản bội cậu, phản bội tình bạn của chúng ta, và điều đó chắc chắn là đau đớn hơn là sự chấm dứt của, ừm, mối quan hệ của cậu.” “Cậu nhầm rồi,” Ashling ghê tởm chỉnh lại. “Tôi đau đớn vì mất bạn trai mình hơn nhiều.”

Clodagh tròn mắt nhìn khuôn mặt tái nhợt vì căm giận của Ashling và ngập ngừng thú nhận, “Trước nay tớ chưa bao giờ nhìn thấy cậu như thế này.”

“Sao? Căm giận à? Hừ, lẽ ra phải từ lâu rồi.”

“Ý cậu là sao?”

“Trước đây cậu đã làm chuyện này đối với tôi,” Ashling khẽ nói. “Dylan là bạn trai của tôi trước tiên.”

“Ừ, nhưng... anh ấy lại phải lòng tớ.”

“Cậu đã đánh cắp anh ấy.”

“Hừm, vậy tại sao trước kia cậu không hề nói gì?” Clodagh nói, với một vẻ dữ tợn bất ngờ. “Lúc nào cậu cũng là một nạn nhân như vậy.” “Vậy ra đây là lỗi của tôi sao?” Ashling khó chịu. “Chúng ta hãy nói thẳng thế này cho nó nhanh. Tôi đã tha thứ cho cậu vì chuyện với Dylan. Nhưng tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu vì chuyện này.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.