Sushi Cho Người Mới Bắt Đầu

Chương 61



Một buổi tối thứ Bảy, khoảng một tháng sau khi mọi chuyện đổ vỡ, Ted có buổi diễn hài. Marcus cũng có trong danh sách biểu diễn.

“Tớ hy vọng cậu không phiền,” Ashling nói với vẻ hoan hỉ nặng cả tấn, “nhưng tớ sẽ không đến cổ vũ cậu đâu.”

“Không sao, đừng bận tâm, không vấn đề gì, có ai trông đợi cậu đi đâu!”

“Nhưng đến lúc nào đó cậu cũng phải bắt đầu ra ngoài trở lại chứ,” Joy thúc giục.

Ashling rùng mình. Thật là một ý nghĩ khó khãn.

“Chẳng có người lạ nào cả,” Ted đưa đẩy, “Chỉ là những người bạn mà cậu chưa gặp thôi.”

“Vẫn còn tốt hơn được đấy,” Joy nói, “Chẳng có người lạ nào cả, chỉ là những người bạn trai mà cậu chưa gặp thôi.”

Ashling rầu rĩ nói, “Chẳng có người lạ nào cả, chỉ là những người bạn trai cũ mà tớ chưa gặp thôi.”

Cô căng thẳng chờ đợi suốt cho đến khi cô gặp lại Ted vào chiều Chủ nhật. Cô cố gắng rất khó khăn để không hỏi, nhưng cuối cùng cũng phải chịu thua. “Ted, tớ xin lỗi, nhưng anh ta có tới đó không?”

Khi Ted xác nhận, Ashling lại hỏi bằng một giọng thậm chí còn nhũn nhặn hơn, “Anh ta có hỏi về tớ không?”

“Tớ không nói chuyện với anh ta,” Ted vội vàng nói. Tại sao anh chàng lại cảm thấy mình đang tiến qua một bãi mìn nhỉ?

Ashling bực mình. Lẽ ra Ted phải nói chuyện với anh ta, như thếMarcus mới có thể hỏi về cô. Mặc dù giả sử Ted đã nói chuyện với anh ta, hẳn cô sẽ cảm thấy bị phản bội.

Bằng một giọng thậm chí còn khẽ khàng hơn cô ép mình phải gặng hỏi, “Vậy cô ta có ở đó không?”

Không hiểu sao lại cảm thấy mình có lỗi, Ted gật đầu thừa nhận. Ashling trôi tuột vào trạng thái cầm lặng tê tái. Mặc dù cô đã hy vọng điều ngược lại, cô vẫn biết là Clodagh sẽ tới buổi diễn vì Dylan dành các buổi tối thứ Bảy để chơi với bọn trẻ, vì thế coi như có sẵn người trông trẻ trong nhà. Ashling nguyền rủa trí nhớ của mình vì đã lưu giữ lại tất cả các chi tiết nhỏ mà Dylan cung cấp cho cô về đôi uyên ương. Tốt nhất là cô không nên biết gì hết. Nhưng quả thật là không sao cưỡng lại nổi, giống như cạy vảy vết thương.

Trong nỗi im lặng tuyệt vọng cô hình dung ra Clodagh đang đăm đăm mê mẩn nhìn Marcus và Marcus đang đăm đăm mê mẩn nhìn lại Clodagh. Trạng thái im lặng kéo dài đến nỗi Ted bắt đầu nghĩ mình thế là thoát tội và sẽ không còn câu hỏi nào nữa. Từng tí từng tí một anh chàng bắt đầu cho phép mình thả lỏng - quá sớm! Bằng một giọng tắc nghẹn, Ashling hỏi, “Trông bọn họ có về phát điên lên vì nhau không?” “À, hoàn toàn không,” anh ta nhăn mặt, quyết định không đề cập đến thực tế là khi bắt đầu màn biểu diễn của mình Marcus đã nói, “Đây là dành cho Clodagh.”

***

Sau khi họ bị Craig bắt quả tang trên giường, Marcus đã thuyết phục được Clodagh là đăng nào đã trót thì cho trót luôn. Bây giờ thì hầu như đêm nào anh ta cũng ngủ lại, và mọi chuyện đã diễn ra suôn sẻ hơn trông đợi. Bọn trẻ dường như đã chấp nhận anh ta và có những lúc - như bây giờ - Clodagh cảm thấy mọi chuyện đều đâu vào đấy.

Tất cả họ đều tụ họp lại quanh chiếc bàn bếp, Molly thì vẽ hoa (thực ra là vẽ lên bàn), Craig làm bài tập về nhà, với sự giúp đỡ của Clodagh, còn Marcus thì xem xét một số tiết mục.

Bầu không khí thật yên lành với vẻ gắn bó và gắng sức chân thực. “Này, Clodagh, anh thử đoạn này em xem thế nào nhé?” Marcus hỏi.

“Cho em mười phút, em chỉ muốn giúp Craig nốt cho xong.”

Một lát sau Marcus lại xen vào trong lúc Craig đang làm mẫu đến lần thứ bao nhiêu không biết nữa cách viết một chữ Q hoa. “Giờ anh cho em xem được chưa, Clodagh?”

“Mười phút nữa nhé, anh yêu, rồi em sẽ qua với anh ngay.”

Rồi cánh cửa bếp đóng rầm lại và Clodagh giật mình ngẩng đầu lên. Chuyện gì xảy ra vậy?

Một cái lia mắt chớp nhoáng qua những người còn lại trong bếp cho thấy là Marcus đã hầm hầm bỏ ra ngoài!

***

Đó là lúc bảy rưỡi vào một buổi tối thứ Năm cuối tháng Mười, và Ashling cùng với Jack là hai người duy nhất vẫn còn ở trong văn phòng. Jack tắt điện, đóng cửa phòng làm việc của mình và dừng lại bên bàn làm việc của Ashling.

“Cô thế nào rồi?” Anh ngập ngừng hỏi.

“Tốt lắm. Tôi chỉ đang viết nốt bài này về những cô gái bán hoa.” “Không, ý tôi là... nói chung ấy. Với những buổi tư vấn chẳng hạn? Có tác dụng gì không?”

“Tôi không biết. Có lẽ có.”

“Như mẹ tôi vẫn nói, thời gian chữa lành mọi vết thương,” anh trấn an. “Tôi nhớ là khi trái tim mình tan vỡ tôi đã cảm thấy là tôi sẽ không bao giờ bình thường được như cũ - ”

Ashling xen ngang. “Trái tim anh cũng đã từng tan vỡ rồi sao?” “Xem kìa, vậy cô nghĩ tôi không có tim chắc!”

“Không, nhưng...”

“Thôi nào, thừa nhận đi, cô đã nghĩ thế.”

“Tôi không mà.” Nhưng cô phải ngoảnh nhìn đi chỗ khác vì một nụ cười nở ra trên khuôn mặt nóng ran của cô. “Có phải vì Mai không?” cô tò mò hỏi.

“Vì người phụ nữ trước Mai, Dee. Chúng tôi đã yêu nhau được một thời gian dài và rồi cô ấy bỏ tôi, và cuối cùng thì tôi cũng vượt qua được chuyện đó. Cả cô rồi cũng thế thôi.”

“Vâng, nhưng Jennifer - bà ấy là chuyên gia tư vấn - nói là tôi không chỉ phải giải quyết một trái tim tan vỡ.”

“Vậy cô đang phải giải quyết điều gì nữa?” Và anh hỏi với vẻ ân cần và dịu dàng đến nỗi bất giác cô nhận ra cô đang nói cho anh biết về căn bệnh trầm cảm của mẹ mình và những cơ chế cô đã dựng lên để tìm cách đương đầu với điều đó.

“Cô bé Gỡ-rối,” cô nói nốt.

Jack tỏ ra cực kỳ ân hận. “Tôi xin lỗi,” anh nói nhanh. “Tôi xin lỗi vì đã - ”

“Không sao mà. Đó là sự thật.”

“Thật à? Lý do cô luôn mang tất cả những thứ đó trong túi xách của mình, lý do cô lại luôn sốt sắng đến thế?”

“Jennifer có vẻ cũng nghĩ như vậy.”

“Vậy cô thấy sao?”

“Tôi nghĩ là tôi đồng ý,” cô thở dài.

Cô không nói thêm rằng Jennifer cũng đã gợi ý rằng đó là lý do tại từ trước đến giờ Ashling luôn chọn những người đàn ông mà cô có thể o bế. Và rằng sau khi lồng lên giận dữ phủ nhận lúc đầu, Ashling đã thực sự phải đồng ý với bà ta: cô vẫn luôn nâng đỡ cho hầu hết những ngưòi bạn trai của mình từ trước cả Phelim anh chàng dở hơi dễ thương, cho đến Marcus tay nghệ sĩ hài khát khao tình cảm, và cô đã hài lòng với điều đó.

“Vậy cái bà Jennifer đó nói gì về Weltschmerz của cô?”

“Bà ấy bảo là nó đã khá hơn trước rồi, cho dù là tự tôi không nhận thấy. Bà ấy còn bảo có thể sau này tôi vẫn sẽ còn gặp lại nó, nhưng tôi có thể làm nhiều việc để kiểm soát. Ví dụ như làm một số công việc tình nguyện để giúp đỡ tất cả những anh chàng Boo khác… Những người không đủ may mắn để có một Jack Devine!” Cô vui vẻ nói thêm.

“Vớ vẩn.” Jack làm ra vẻ ngượng ngập và vụt liếc trộm Ashling qua hàng mi - và rồi mắt họ khóa chặt vào nhau.

Tâm trạng vui vẻ của họ bỗng nhiên biến mất, chỉ còn những nụ cười ngớ ngẩn vẫn đang phảng phát lại trên khóe miệng bối rối của hai người.

Jack trấn tĩnh lại trước tiên. “Lạy Chúa, Ashling,” anh hồ hởi tuyên bố. “Tôi cảm thấy vô cùng xúc động! Boo đang làm việc rất tốt ở đài truyền hình, cô biết đấy.”

“Anh thật tốt bụng khi giải quyết toàn bộ chuyện đó.” Cô nhận ra mình đã quá mê mụ suốt mấy tháng vừa rồi đến nỗi cô chưa có lúc nào thực sự cám ơn anh.

“Đừng nhắc đến làm gì!” Họ đang có nguy cơ sa vào một màn giao mắt thân mật khác. Khi lúng túng, hãy nói chuyện về thời tiết. “Bên ngoài đang mưa to lắm. Cô có muốn đi nhờ về nhà không?” Anh chống tay lên mặt bàn làm việc của cô và bất thình lình cô chợt nhớ ra lúc anh gội đầu cho cô. Tay anh chạm vào da thịt cô, những cảm giác thật dễ chịu và bối rối mà đôi bàn tay to khỏe ấy tạo ra, cảm giác nồng nàn khi người anh áp vào người cô... ừm ừm..

“À, không,” cô vội vàng trấn tĩnh lại. “Tôi còn phải viết nốt cho xong.” Cô ngạc nhiên khi anh hỏi, “Dạo này cô còn đi học salsa không?” Cô lắc đầu. Cô không tháy ham thích gì cả. “Có thể tôi sẽ đi học lại, anh biết đấy, khi mọi chuyện đã...”

“Lúc nào đó cô có thể hướng dẫn cho tôi vài động tác cơ bản được không?”

Thực lòng mà nói, cô không nghĩ ra nổi bất kỳ chuyện gì khó có thể xảy ra hơn. “Chúng ta sẽ có một đêm sushi-và-salsa,” cô đùa.

“Tôi sẽ ghi sổ vụ này với cô.”

Đúng lúc Jack bước đi, Ashling chợt hỏi, “Dạo này Mai thế nào rồi?

“Tốt, thỉnh thoảng tôi có gặp cô ấy.”

“Nói với cô ấy là tôi gửi lời chào. Tôi nghĩ cô ấy thật tuyệt vời.” “Tôi sẽ nói. Dạo này cô ấy đang hẹn hò với một người làm vườn phong cảnh.”

“Tên là Cormac?” Ashling nói đùa.

Mặt Jack là một bức tranh thể hiện vẻ bàng hoàng và thán phục. “Làm sao cô lại biết được?!”

***

Ngay lúc nửa đêm điện thoại của Lisa đổ chuông. Cô giật mình tỉnh giấc, tim đập dồn dập. Chẳng lẽ có chuyện đã xảy ra với bố hoặc mẹ cô? Trước khi cô kịp với đến điện thoại, máy trả lời tự động đã bật lên và ai đó bắt đầu để lại lời nhắn.

Oliver. Và giọng anh thậm chí nghe còn to hơn bình thường. “Xin thứ lỗi, Lisa Edwards,” anh bực bội nói, “em đã thay đổi rồi.”

Cô nhấc điện thoại lên. “Gì cơ”

“Và xin chào em luôn. Cái hôm ở Dublin lúc em đang chơi bóng đá với bọn trẻ đó, anh nói là em đã thay đổi và em bảo với anh rằng không phải. Em đã nói dối anh, bé yêu ạ.”

“Oliver, bây giờ là năm giờ kém hai mươi. Sáng.”

“Anh biết là cách giải thích của em thật vô lý và nó khiến anh trăn trở suốt từ hồi đó đến giờ. Anh vừa chợt nhận ra. Em khác rồi, bé yêu ạ, không còn làm việc quá vất vả, tỏ ra thật dịu dàng với bọn trẻ đó - tại sao em cứ phải nói với anh là không phải vậy?”

Cô biết tại sao, cô đã biết từ cái ngày nó xảy ra, nhưng cô có nên cho anh biết không? Ô, mà tại sao lại không chứ, đằng nào thì cũng có khác gì đầu?

“Bởi vì đã quá muộn rồi... Để cứu vãn chúng ta,” cô nói thêm, khi không thấy anh nói gì. “Tốt nhất cứ nói rằng em vẫn là kẻ độc đoán như trước kia em vẫn thế đi, được không?”

Oliver cố hiểu cái lôgic lạ lùng này. “Đó là câu trả lời cuối cùng của em sao?”

“Vâng.”

“Được rồi, bé yêu. Tùy em thôi.”

***

Ted và Joy đang ở trong cửa hàng video.

“Sliding Doors nhé?” Ted gợi ý.

“Không, chẳng phải trong đó cò người ngoại tình là gì?”

“Thế còn My Best Friend’s Wedding thì sao?”

“Chỉ cái tên thôi cũng đã đủ gây rắc rối rồi,” Joy chỉ ra.

Cuối cùng họ nhất trí chọn Pulp Fiction.

“Lựa chọn hay đấy,” Joy hài lòng. “Không! Lựa chọn tồi tệ. Lựa chọn rất tồi tệ. vẫn có người không chung thủy! Uma Thurman còn gì?” “Cậu hoàn toàn đúng,” Ted run rẩy nói. “Suýt nữa thì… Hay là bọn mình cứ lấy béng The Best of the Teletubbies[Đây là loạt phim về các nhân vật hư cấu ngoài hành tinh, dành cho trẻ em.]cho xong.”

“Không, đây mới là anh chàng của chúng ta.” Joy ré lên sung sướng và sà xuống phim The Exorcist. “Phim này sẽ không làm đau lòng bất kỳ ai.”

“Tốt,” Ted nói. “Tớ không muốn lặp lại sai lầm của lần trước.”

Bây giờ nghĩ lại, Joy phải thừa nhận rằng bắt Ashling xem phim Damage thật là một sai lầm. Mặc dù hai tháng đã qua đi kể từ khi cô phát hiện ra chuyện về Marcus và Clodagh, việc ngưòi ta ngoại tình vẫn không hẳn là điều làm cô thích thú.

Quay trở lại căn hộ của Ashling, cả ba người tập trung lại trước màn hình tivi, xung quanh là những chai rượu vang, đồ mở nút chai, những túi bỏng ngô và những thanh chocolate to đùng. Tất cả đều nhẹ cả người khi Ashling tỏ ra khá tập trung vào bộ phim - cho đến khi chuông cửa vang lên. Ngay lập tức mặt cô bừng lên vẻ bồn chồn ngoài chủ ý: cô vẫn đang hy vọng Marcus sẽ thực hiện màn xuất đầu lộ diện đã quá ư chậm trễ của anh ta.

“Tớ sẽ đi.” Cô hối hả đứng bật dậy và ra mở cửa.

Trước sự ngạc nhiên của cô, ngưòi đổ vào trong nhà lại là Dylan. Cô vẫn ăn trưa với anh trung bình một tuần một lần trong suốt hai tháng qua, nhưng như thế này thì là lần đầu tiên.

“Hy vọng em không phiền vì anh đến đường đột thế này.” Anh mỉm cưòi, nhưng điều gì đó từ âm lượng và vẻ lờ đò trong mắt anh khiến cô nhận ra là anh đang say. “Nhìn em kìa, cô gái đáng yêu.” Anh lùa một bàn tay qua vào trong tóc cô và để lại một vệt hơi nóng từ đỉnh đầu cô ra sau gáy. “Đẹp lắm,” anh lè nhè.

“Cám ơn. Anh vào đi, có cả Joy và Ted đang ở đây.”

Anh tự rót cho mình một ly rượu vang và Ashling chăm chú nhìn trong khi anh bỏ bùa cho Joy không một chút khó khăn. Việc anh trôngbệ rạc và xơ xác không hề khiến anh bớt hấp dẫn đi chút ít nào. Chỉ là trông khác đi.

Khi cuốn băng video kết thúc, Dylan lướt qua các kênh cho đến khi tìm được thứ mình thích. “Hay quá! Casablanca.”

“Em sẽ không bao giờ xem những thứ lãng mạn vớ vẩn này nữa,” Ashling kiên quyết nói và Dylan cưòi phá lên.

“Chẳng phải em đang rất tuyệt còn gì?” Anh ân cần nói.

“Có thể, nhưng em vẫn sẽ không xem đâu.”

“Rất tuyệt,” anh lặp lại. Xưa nay lúc nào anh cũng tràn ngập những lời khen nhưng Ashling nhận ra rằng không khí của đêm nay hơi nhiều tâm trạng.

“Vẫn không xem đâu đấy.”

“Kệ, anh là người cầm điều khiển cơ mà!”

“Không còn lâu đâu, anh tiêu rồi.”

Trong cuộc giằng co diễn ra sau đó để giành chiếc điều khiển từ xa, một chai rượu vang đỏ bị đổ nhào.

“Xin lỗi. Anh sẽ đi lấy một chiếc khăn,” Dylan nói. Nhưng khi vào đến bếp anh lại gọi với ra, “Anh không thấy cái nào cả.”

“Em có ít khăn tắm cũ trong nhà tắm.” Ashling rời khỏi phòng và đang lục lọi trong tủ đồ phòng tám thì giọng anh từ phía sau làm cô giật nẩy mình. Cô hoảng hồn quay ngoắt lại.

“Ashling,” anh nói.

“Gì cơ?” Nhưng cô biết ngay là có chuyện gì đó. Ánh nhìn trong mắt anh, sắc thái của giọng nói, và sự gần gũi hết mức đều đậm đặc hàm ý sex.

“Ashling ngọt ngào,” anh hầu như thì thầm. “Lẽ ra anh phải ở lại bên em.” Điều này hoàn toàn không giống như kiểu đàn anh mà anh vẫn đối xử với cô trong suốt mười một năm qua. Anh chạm một ngón tay lên má cô.

Bây giờ mình có thể có được anh ấy, cô nhận ra. Sau mười một năm, anh ấy có thể là của mình.

Và tại sao lại không chứ? Anh khiến cô cảm thấy mình thật đẹp. Xưa nay lúc nào cũng thế, ngay cả khi anh đang kết hôn với người bạn thân nhất thuở nào của cô. Và cô thấy anh thật long lanh. Cô cảm thấy tò mò về anh, về cảm giác sẽ như thế nào khi ngủ với anh. Một nỗi khát khao bị kích thích từ trước đó rất lâu và chưa bao giờ được thỏa mãn.

Đầu cô loang loáng hiện ra vài kịch bản. Cô vừa mới đi tẩy lông chân về. Cô đang mảnh mai đến đau lòng, cô đang khát khao chút tình cảm. Thêm chút sex nữa cũng tốt.

Và rồi, đùng một cái, cô chẳng hề thấy thích thú gì. Cô giúi một chiếc khăn tắm vào người anh. “Lau đi.”

Đôi mắt dưới mái tóc vàng hoe mềm mại tỏ ra ngạc nhiên, nhưng anh làm như cô bảo, rồi ra ngồi cạnh Joy và cho cô nàng biết những gì sắp diễn ra trong bộ phim trước khi đến đoạn đó.

“Cầm đi,” Joy khúc khích, và khi bộ phim kết thúc, cô quay sang Dylan và nói, “Bây giờ em về nhà đi ngủ đầy. Rất chào đón anh đi cùng em.”

Đôi mắt màu nâu xám nhạt của anh nhìn lướt qua cô rồi, với một nụ cười hơi gượng gạo, anh đứng dậy. “Rất hân hạnh.”

Ted và Ashling ngây người nhìn theo. Ashling gần như cứ tưởng đó chĩ là một trò đùa. Nhưng khi họ không xuất hiện trở lại bên cánh cửa sau vài phút cô mới nhận ra là không phải.

Sáng hôm sau Ashling gọi đến chỗ làm cho Joy.

“Cậu có ngủ với Dylan không?” Cô nghĩ mình đã hỏi câu đó rất khẽ nhưng ngay lập tức tất cả mọi người trong văn phòng đều ngẩng phắt đầu lên.

“Chắc chắn là có rồi.”

“Ý tớ là cậu cò làm chuyện đó với anh ấy không?”

“Có, tất nhiên!”

Ashling khó nhọc nuốt khan. “Cảm giác như thế nào?”

“Mê ly. Anh ta thật ngon lành. Nhưng phải nhớ là anh ta căm thù phụ nữ hơn bất kỳ điều gì khác, và không bao giờ có chuyện anh ta sẽ gọi điện cho mình đâu - ” Joy đột ngột chuyển hướng. Nghe giọng cỏ nàng có về kinh hoàng. “Lạy Chúa, cậu không nghĩ ngợi gì đấy chứ, phải không? Tớ không lúc nào nghĩ lấy được một giây là... Tớ cứ tưởng cậu suy sụp vì Marcus và bởi vì tớ rất căm ghét Clodagh...”

“Tớ không nghĩ ngợi gì đâu.” Ashling khăng khăng.

Mình có nghĩ ngợi không?

Cô có nghĩ ngợi không? Hầu hết cả văn phòng đều băn khoăn.

Thật ra, mình không nghĩ là mình có.

***

Đầu tháng Mười hai tìm được một người mua căn hộ ở London của Lisa và OLiver. Vì đồ dùng được tính gộp cả vào trong vụ mua bán, nên tất cả những gì Lisa phải mang đi là vật dụng cá nhân của cô.

Oliver đi chụp ảnh vắng vào đúng dịp cuối tuần cô chọn để làm việc đó. Cô hoàn toàn có thể đợi đến khi anh quay về, nhưng cô đã chủ ý quyết định không làm như vậy. Cô phải quên anh đi.

Sàng lọc qua những gì còn sót lại từ cuộc sống chung của họ là một quá trình đau đớn. Nhưng bố mẹ cô đã từ dưới Hemel Hempstead lên giúp cô. Thực ra mà nói họ cũng chẳng giúp được gì nhiều, nhưng sự ân cần lóng ngóng của họ khiến cô cảm thấy khá hơn. Khi xong việc, họ ấn cả Lisa và đồ đạc của cô vào chiếc Rover hai mươi năm tuổi của mình và lái trở về Hemel. Tối hôm đó, như một dịp thết đãi đặc biệt, họ đặt bàn ở nhà hàng Harvester gần nhà. Xét một đằng, Lisa chẳng thà tự gặm đầu mình còn hơn là đến đó, nhưng xét đằng khác, cô cũng không hề lấy thế làm phiền.

***

Ashling đến quán bar và Ted đã có mặt sẵn ở đó.

“Chào cậu,” anh ta nói. ‘Anh ta đã ở đó. Cô ấy đã ở đó. Và trông họ không có vẻ gì là phát điên lên vì nhau cả.” Anh ta đã tới buổi diễn hài buổi tối hôm trước và vì lần nào Ashling cũng hỏi về Marcus với Clodagh, thành ra anh ta cố giữ gìn cho lòng tự trọng của cô bằng cách tự phát sẵn một bản tin.

“Anh ta trình bày một tiết mục mới về bọn trẻ. Tớ đoán anh ta chỉ tằng tịu với Clodagh để lấy tư liệu biểu diễn,” Ted nói như đinh đóng cột. Và đó là một lời nói dối trắng trợn đến nỗi Ashling xúc động đến tận tâm can.

“Và hình như,” Ted sôi nổi hẳn lên với chủ đề của mình vì thấy Ashling có vẻ thích thú, “cứ nhìn mà suy ra, tớ nghĩ là Dylan hầu như không chu cấp tiền bạc gì cho Clodagh, vì Marcus có nói một câu về bạn gái của anh ta - xin lỗi.” Anh ta tạm ngừng để cho Ashling nhăn mặt xong, “về việc chồng cũ của bạn gái anh ta chỉ cho cô ấy khoản trợ cấp giống một sự cấm đoán hơn.”

Joy đến nơi. “Chúng ta đang nói về chuyện gì vậy?”

“Màn biểu diễn của Marcus tối qua.”

“Thật là đồ khốn nạn.” Joy bĩu cong môi lên, rồi bắt chước giọng một kẻ ngờ nghệch. “Tôi muốn dành tặng tiết mục này tới Craig và Molly. Đúng là tinh vi nhỉ?”

Mặt Ashling toát lên một màu xanh nhợt. “Anh ta dành tặng tiết mục biểu diễn của mình cho con cô ấy?”

Trong nỗi bối rối, Joy quay sang nhìn Ted. “Tớ cứ tưởng cậu đang kể chuyện đó chứ... ôi, chết tiệt thật! Lần nào tớ cũng làm mọi chuyện hỏng bét cả.”

Ashling cảm thấy một đợt sóng nhục nhã trào lên, tươi rói như đợt đầu tiên. “Những gia đình hạnh phúc,” cô nhận xét, cố làm ra vẻ giễu cợt. “Không thể bền đưọc đâu,” Joy quả quyết nói.

“Không, họ sẽ ở bên nhau,” Ashling khăng khăng. “Đàn ông bao giờ cũng ở lại với Clodagh.”

Rồi Joy hỏi một câu thật buồn cười. “Cậu có nhớ Marcus không?” Ashling tư lự. Cô nhận thấy rất nhiều cảm xúc, tất cả đều không hề dễ chịu, nhưng trong đó không còn chút gì là khao khát đối với Marcus. Giận dữ, có. Và buồn bã, tủi hổ cùng cảm giác mất mát. Nhưng cô thực sự không hề nhớ anh ta, cảm giác gần gũi của anh ta, sự hiện hữu của anh ta, như cô đã từng nhớ.

***

“Tất nhiên là anh có quan tâm đến các con của em chứ!” Marcus khăng khăng. “Chẳng phải anh đã dành tặng tiết mục biểu diễn của mình cho hai đứa nó tối qua còn gì?”

“Chà, nếu vậy tại sao anh không chịu đọc cho Molly một câu chuyện trước khi đi ngủ?”

“Bởi vì anh bận. Anh có những hai công việc kín thời gian.” “Nhưng em kiệt sức rồi. Chỉ có một mình em thì không thể nào xoay sở nổi với hai đứa trẻ.”

“Nhưng chính em đã nói Dylan không bao giờ ở nhà là gì, và rằng lúc nào anh ta cũng làm việc.”

“Không phải lúc nào anh ấy cũng làm việc,” Clodagh vùng vằng nói. “Thỉnh thoảng anh ấy cũng ở nhà.”

Cô chìa cho Marcus một quyển Cô bé quàng khăn đỏ có tranh minh họa, nhưng anh ta nhất định không chịu cầm. “Xin lỗi, nhưng anh còn phải dành một tiếng đồng hồ cho cuốn tiểu thuyết của mình.”

Cô trừng trừng nhìn anh ta rất lâu và dữ dội. “Cuộc hôn nhân của em đã tan vỡ bởi vì anh.”

“Còn mối quan hệ của anh với Ashling đã tan vỡ bởi vì em. Vậy là chúng ta hòa.”

Clodagh tức lồng lộn. Cô thậm chí còn không thể tin nổi là Marcus từng thích Ashling đến mức đó, nhưng anh ta vẫn cứ khăng khăng là đúng như thế, vậy cô có thể làm gì cơ chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.