Sushi Cho Người Mới Bắt Đầu

Chương 64



Trong ngôi nhà tại một góc vắng, trông ra biển của khu Ringsend, một người đàn ông và một phụ nữ hồi hộp chào nhau. Qua những khung cửa sổ không có rèm che, biển tĩnh lặng, tối đen nhìn theo anh dẫn cô vào trong một căn phòng mà trước đó anh đã dành cả mấy tiếng đồng hồ lau dọn ngày hốm ấy. Biển đã biết Jack Devine một thời gian dài và nó chưa bao giờ chứng kiến sự sốt sắng đến thế. Xin nhớ cho, anh hoàn toàn có thể là phẳng chiếc áo sơ mi bằng vải flannel của mình và diện chiếc quần jeans không hề sờn rách một khi anh thực sự chú tâm.

Người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế sô pha vừa mới được hút bụi và đăt một bàn tay lên mái tóc cô đã cho sấy bồng đặc biệt. Cô hơi chỉnh lại người, cảm nhận rõ cảm giác mới cáu của viền đăng ten và chất cotton từ bộ đồ lót mới đang nhắc nhở cô về sự hiện diện của chúng.

“Đói không?” Jack vừa hỏi, vừa chìa cho cô một ly rượu vang.

“Chết đói ấy chứ,” cô nói dối.

Trên một chiếc bàn nhỏ, Jack bày đũa và nước tương cùng gừng và các thứ linh tinh khác của món sushi, và rồi, với sự cẩn thận rất cầu kỳ, anh chuẩn bị những gói cơm nhỏ cho Ashling. “Không có gì quá khó ăn đâu,” anh hứa. “Đây là sushi cho - ”

“ - người bắt đầu, em biết rồi.” Và cô thấy xúc động đến tận tâm hồn, theo một cách hoàn toàn không thể sáu tháng trước đó, khi tâm hồn cô không còn hoạt động.

“Có lẽ nếu em khống dùng wasabi với miếng đầu tiên thì sao nhỉ? Làm quen từng bước một ấy?”

“Cũng được.” Nhưng cô nhận ra một nét thất vọng thoáng hiện nhanh qua mặt anh và điều đó khiến cô ân hận. Anh đang cố gắng đến thế cơ mà.

“Em sẽ thử liều vậy,” cô chữa lại. “Thử tất cả cùng một lúc là ngon nhất, đúng không? Những mùi vị khác nhau bổ sung cho nhau.”

“Chỉ khi nào em thấy chắc chắn,” anh nói. “Anh không muốn làm em hoảng sợ.”

Rất tỉ mẩn, anh đặt một lát gừng trong suốt, bé tí vào chính giữa. Với đôi đũa của mình, anh khéo léo vun gọn những phần viền lòa xòa và cô thấy ngỡ ngàng trước việc anh đang kỳ công làm tất cả những điều này vì cô.

“Sẵn sàng chưa?” anh vừa hỏi, vừa đưa miếng sushi về phía cô.

Trong giây lát cô chợt thấy hoảng sợ. Cô không dám chắc là mình đã sẵn sàng hay chưa nữa. Cảm giác như thể cô đang mở ra không chỉ có miệng của mình, cô để anh đặt gói cơm bé xíu lên lưỡi mình.

Với vẻ hồi hộp, anh chăm chú theo dõi phản ứng của cô.

“Ngon tuyệt,” cuối cùng cô nói, với một nụ cười. “Đáng sợ nhưng ngon tuyệt.” Không phải là không giống anh.

Cô thử một miếng với dưa chuột, một miếng với đậu phụ, một miếng với cua và lê tàu, rồi quyết định đánh liều thả cửa với một miếng cá hồi.

“Em thật là phi thường,” Jack trầm trồ, cứ như thể cô vừa mới làm điều gì đó thực sự đáng ghi nhận, kiểu như vượt qua kỳ thi lấy bằng lái xe. “Em đúng là tuyệt vời. Vậy bất kỳ lúc nào em sẵn sàng cho phần salsa...”

Ôi không.

“À, kể cũng hơi khó khăn để em có thể chỉ dẫn cho anh,” cô vội vàng nói, “vì thông thường người đàn ông sẽ là người dẫn nhịp.”

“Cứ thử đi,” anh giục giã.

“Nhưng...”

“Chỉ là giới thiệu qua thôi mà,” anh nhăn nhó.

“Nhưng chúng ta không có loại nhạc phù hợp.”

“Chúng ta cần gì nào? Nhạc Cuba à?”

“Vaaaâng,” cô chậm rãi nói, và nhận ra sai lầm của mình. Cô cứ tưởng là đừng hòng có hy vọng anh sẽ có loại nhạc ít tiếng tăm đó, nhưng cô đang quên mất rằng anh là một người đàn ông.

Cô sẽ phải làm cho xong chuyện này.

“OK, đừng bận tâm đến chuyện âm nhạc. Loại trong giàn stereo là được rồi. Nào, cả hai chúng ta cùng đứng lên.”

Ngay lập tức anh đứng bật dậy và cô cảm thấy bị đe dọa bởi chiều cao của anh lù lù đổ bóng lên người mình.

“Và chúng ta quay mặt vào nhau.”

Họ quay mặt vào nhau. Chỉ có điều họ đứng cách xa đến cả mười bộ.

“Có lẽ là lui vào thêm một tí,” Ashling đề xuất.

Anh bước một bước, và rồi đến cô bước. Cuối cùng cô cũng đứng trước mặt anh, ngần ngại không dám lại quá gần. Nhưng cô cũng đã đứng đủ gần để ngửi thấy mùi cơ thể anh.

“Anh choàng cánh tay của mình quanh người em đi. Nếu anh muốn,” cô vội vã nói thêm.

Anh luồn cánh taỵ của mình quanh vùng thắt lưng của cô và, trong giây lát, cô giơ bàn tay lơ lửng phía trên vai anh, và rồi với một thoáng đầu hàng, cô hạ thấp nó xuống. Cô có thể cảm thấy hơi ấm của anh qua lần áo sơ mi.

“Còn tay này?” Anh giơ bàn tay còn lại của mình lên.

“Anh nắm lấy tay em.”

“Được rồi.” Anh tỏ ra tự nhiên đến nỗi khi bàn tay to lớn, khô ráo của anh nắm chặt lấy tay cô, cô quyết định thả lỏng. Cô đang chỉ dẫn anh cách nhảy, và một điều hoàn toàn có thể chấp nhận được là họ chạm vào nhau.

“Khi chân em lùi lại, thì chân anh bước theo, được chứ?”

“Làm thử cho anh xem đi.”

“OK.” Cô lướt chân mình ra phía sau và chân anh tiến lên đồng thời.

“Giờ thì ngược lại nhé,” Ashling nói. “Anh bước chân lên và em sẽ theo. Làm lại nào.”

Họ thực hành vài lần, tăng dần về tốc độ và sự uyển chuyển, cho đến khi giữa chừng Jack dừng phắt lại còn Ashling vẫn cứ tiến và bất thình lình cô chợt nhận ra đùi mình đang ép chặt vào anh. Cô dừng sững lại, nhưng cũng không dứt ra. Họ đứng hoàn toàn bất động, đóng băng lại trong điệu nhảy. Tầm mắt để ngang với cằm anh, cô lờ mờ nghĩ, anh ấy cần cạo râu. Điều quan trọng là phải nghĩ đến những điều bình thường tại một thời điểm như thế này. Vì ở các góc khác trong ý thức của cô, những ý nghĩ khác đang ùa tới.

“Ashling, em làm ơn nhìn anh được không?” Giọng của Jack trên tóc cô nghe thật tha thiết.

Mình không thể.

Và rồi đột nhiên cô có thể. Cô ngẩng mặt lên, đôi mắt đen như trái mận gai của anh rừng rực chiếu xuống và miệng họ gặp nhau trong một nụ hôn say đắm. Rất nhiều tháng chờ đợi tan vào trong đó. Cảm giác mở ra phía dưới trỗi dậy bên trong Ashling: bình thường thì nó nảy nở từ từ, nhưng lần này nó bất chợt ập đến với một nỗi khát khao hừng hực.

Tay anh đặt trên mặt cô, họ hôn cho đến khi làm đau nhau. Đói khát và dữ dội, họ ngấu nghiến nhau bao nhiêu cũng không đủ.

“Xin lỗi,” Jack thì thào.

“Không sao,” cô cũng thì thầm đáp lại.

Dần dần những nụ hôn cũng dịu đi, trở nên mơ màng và dịu dàng cho đến khi đôi môi anh êm mượt như những chiếc lông khi chúng ngậm chặt lấy cái miệng mềm mại của cô. Tiếng nhạc vẫn vọng ra từ giàn stereo và có cảm giác như thể họ đang chậm rãi lượn quanh.

Biển nhìn vào trong tự nhủ, nhảy điệu Slow trong phòng khách của anh ta, hừm giờ thì mình thấy hết cả rồi.

Ashling luồn tay vào bên dưới áo sơ mi của Jack và đưa lên trên dọc theo miền đất lạ ngon lành của lưng anh. Cơ thể họ áp chặt vào nhau, hai tay anh đặt trên mông cô đang kéo cô lại gần hơn và cô cảm thấy như tan chảy, lơ lủng, và mê mẩn. Cô không hề biết là họ cứ như thế trong bao lâu nữa. Có thể là mười phút hoặc hai tiếng đồng hồ, nhưng bất thình lình Ashling đã cởi toang áo sơ mi của Jack. Chậc, thực ra cũng chỉ phải mở có một chiếc cúc.

“Em, cô gái hư hỏng,” anh nói. “Anh sẽ theo em một chiếc áo và anh sẽ tố thêm với em một đôi giày.”

“OK.” Tim cô đang đập rộn ràng trong lồng ngực. “Chính xác thì như thế nghĩa là gì? Em cởi giày của em ra à?”

“Và cả áo của em nữa. Anh có thể thấy rằng em không phải là dân chơi poker, anh sẽ phải hướng dẫn luật chơi cho em mới được. Cởi áo ra nào.” Chưa gì anh đã đang giúp cô cởi nó ra. “Giờ đến lượt em gọi, anh sẽ tố với em một chiếc quần jean.”

“Em sẽ tố với anh một: chiếc quần jean.” Cô nuốt khan với cảm giác hồi hộp và háo hức, khi Jack chầm chậm cởi những chiếc cúc trên quần. Tay cô run rẩy, cô chờ đợi trong một khoảnh khắc như trêu người trước khi kéo khóa chiếc quần đen của mình và uốn mình thoát ra khỏi nó.

“Tất!” Anh xướng lên, nhưng giọng đùa cợt của anh không hề ăn nhập với về hăm hở trong ánh mắt. cổ họng cô tắc nghẹn và cô cảm thấy dồn nén và đau đáu vì khát khao, khi họ đứng trước mặt nhau, Jack trong chiếc quần Calvin màu trắng, Ashling trong bộ đồ lót liền thân xẻ cao mới tinh của mình (có cả hiệu ứng tạo eo).

“Hiểu luật chưa?” Jack hỏi với giọng khản đặc.

Cô chầm chậm gật đầu, vừa ngắm nhìn đôi chân hoàn hảo của anh, hai cánh tay đẹp như tạc, đám lông màu đen bằng phẳng trên ngực anh lan cả xuống phía dưới bụng. “Em nghĩ thế. Vậy ai thắng nào?”

“Em ư?”

Cô khiến chính mình ngạc nhiên với một tiếng cười. Có eo hay không có eo, cô vẫn thấy tự tin hơn bất kỳ lúc nào khi không mặc quần áo.

Cô vươn tay ra và chạm vào khối hình trụ vạm vỡ đang hằn lên sau lần vải cotton tráng và nhận được phần thưởng là một cái rùng mình từ phía anh. Rồi cô luồn ngón tay vào trong cạp quần và kéo. Không cần phải nói. Hoàn toàn rõ ràng là cô muốn điều gì.

Anh luồn tay vào trong và tự giải phóng mình. Khoe ra vạt rừng rậm màu đen, anh trượt ra khỏi chiếc quần Calvin trong khi vẫn nắm lấy cái cương cứng của mình trên tay. Ashling chết lặng trước vẻ khêu gợi của hành động đó.

Lên gác trên chiếc giường mới giặt giũ thơm tho của Jack, anh lột bỏ bộ đồ lót của cô như một đoạn phim quay chậm. Kéo nó dần dần xuống và trượt ra khỏi người cô với những động tác mềm mại và chậm rãi đến nỗi cô nghĩ mình sắp gào lên đến nơi. Cuối cùng cũng không còn trở ngại nào nữa.

“Em có chắc là em muốn làm chuyện này không?” Jack hồi hộp hỏi. “Vậy anh nghĩ thế nào?” Cô uể oải mỉm cười với anh.

“Có thể em đang làm thế này để nguôi ngoai chuyện cũ.”

“Không phải thế đâu,” cô dịu dàng nói. “Thật đấy.”

Bất thình lình anh cứng đờ người. “Không phải em làm thế này vì một vụ cá cược đấy chứ?”

Cô cười ngất, sảng khoái thực sự.

“Không ư? Anh đã hình dung ra cảnh Trix cho phát hành cả một cuốn sách về em và anh.”

Họ trườn người nép vào trong nhau và mỗi sự vuốt ve, mỗi cử chỉ đều thật thăm dò và dịu dàng. Hơi thở của họ mỗi lúc một dồn dập hơn, và với tốc độ cùng nỗi khát khao mỗi lúc một lớn dần, họ không còn dịu dàng nữa mà trở nên dữ dội, phóng đãng và bạo liệt. Cô cắm chặt móng tay vào mông anh còn anh cắn vào ngực cô. Họ lăn đè lên nhau, quyện chặt vào nhau khi anh đi sâu vào trong cô, rồi lại đến lượt cô miết chặt xuống trên người anh.

Sau đó, họ nằm quấn chặt lấy nhau, bừng bừng với trạng thái hòa vào làm một. Nhưng đột nhiên cảm giác hoang mang xâm chiếm lấy Ashling. Giả sử anh lại đổi ý thì sao? Giả sử, khi mà giờ đây anh đã ngủ với cô rồi, anh lại tìm cách cao chạy xa bay?

Rồi Jack dịu dàng nói, “Ashling, em là điều tuyệt vời nhất từng xảy ra đối với anh,” và tất cả mối nghi ngờ của cô bỗng tan biến đi mất.

“Tất nhiên câu hỏi đặt ra là,” Jack nói vào trong bóng tối, “Sáng mai ra em vẫn sẽ tôn trọng anh chứ?”

Ashling ngái ngủ trả lời, “Đừng lo. Đằng nào thì em cũng có tôn trọng anh bao giờ đâu.”

Anh véo cô.

“Tất nhiên là sáng mai ra em vẫn sẽ tôn trọng anh,” cô trấn an. “Chỉ có điều xin nhớ là có thể em sẽ xem thường anh đôi chút vào buổi chiều,” cô nói thêm. “Nhưng em có thể bảo đảm sự tôn trọng hoàn toàn của mình vào buổi sáng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.