Sửu Nữ Cũng Khuynh Thành

Chương 76: Thương tâm quá độ



"Ta phải đi tìm Minh Nguyệt, nàng đang đợi ta, ta phải đi tìm nàng." Mặc cho Hách Liên Vũ gào thét, thị vệ vẫn kiên quyết giữa cửa không để anh ra ngoài.

"Minh Nguyệt, ta phải đi tìm Minh Nguyệt." Hách Liên Vũ cảm thấy được máu trong người anh dâng lên, vừa lên tiếng đã phun ra một ngụm máu tươi.

"Vương gia, vương gia, người làm sao vậy? Mau, mau truyền thái y." Hách Võ lập tức lao đến đỡ lấy Hách Liên Vũ sắp ngã nhào.

Thị vệ gác cửa cũng bị dọa sợ, vội vàng chạy đi truyền thái y. Vương gia là đệ đệ của hoàng thường, là nhi tử của hoàng thái hậu, nếu ngài thực sự xảy ra chuyện, nói không chừng cái đầu này khó giữ.

"Vương gia, thái y sẽ đến ngay." Hách Võ đỡ Hách Liên Vũ đặt lên giường, nhìn khuôn mặt xám như tro của chủ tử, anh không khỏi sốt ruột, lo lắng.

"Thái y đến, thái y đến."

"Thái y, ông mau xem xem vương gia bị làm sao."

Thái y bắt mạch cho Hách Liên Vũ, sau mới lên tiếng: "Vương gia tương tâm quá độ, chỉ cần điều trị thật tốt sẽ không có gì trở ngại. Nhưng nếu như ngài lại chịu đả kích, ta e là vô phương cứu chữa."

"Vậy khi nào vương mới tỉnh lại?" Hách Võ sốt ruột hỏi.

"Việc này ta không thể nói chính xác, chỉ sợ ngay lúc này không thể hồi tỉnh." Hôm nay thật nhiều việc lạ xảy ra, một cô gái hoàng thượng coi trọng vì thương tâm quá độ mà vong mạng, sao ngay cả vương gia cũng bỗng nhiên thương tâm quá độ đến ngất xỉu.

"Nhưng hôm nay là ngày vui của vương gia, nếu ngài cứ như vậy thì phải làm sao?"

"Chuyện này ta cũng không có cách, nhưng đây là chuyện đại sự, không phải chúng ta có thể làm chủ. Chuyện này nên mau chóng bẩm lên hoàng thượng, ta đi kê thuốc, đợi khi vương gia tỉnh lại thì cho ngài dùng."

"Đa tạ thái y." Hách Võ nhận lấy đan dược đưa cho cung nữ bên cạnh. "Cô chăm sóc vương gia cho tốt, ta đến tìm hoàng thượng một chuyến."

"Vâng."

o0o

"Thuộc hạ tham kiến hoàng thượng."

"Ngươi chẳng phải là thị vệ thân cận của hoàng đệ sao? Sao không ở bên chủ tử ngươi mà đến đây làm gì?"

"Hồi bẩm hoàng thượng, vương gia vừa ngất đi, thái y nói là do ngài nhất thời thương tâm quá độ, hiện vẫn còn chưa tỉnh lại. Thuộc hạ không biết phải làm sao nên mới mạo muội đến bẩm báo hoàng thượng."

"Nghiêm trọng đến vậy sao?"

"Thái y nói chỉ cần điều trị thật tốt sẽ không có gì trở ngại. Nhưng không thể để vương gia chịu thêm đả kích, bằng không sẽ nguy hiểm đến tính mạng." Hách Võ cẩn thận bẩm báo lại.

Thế này là sao đây, Minh Nguyệt vừa mất, vạn nhất hoàng đệ. . . . "Ngươi đi trông chừng vương gia, chuyện còn lại trẫm sẽ xử lý."

"Tạ ơn hoàng thượng, thuộc hạ xin cáo lui."

Xem ra tình cảm giữa Minh Nguyệt và Vũ sâu đậm hơn anh nghĩ, anh lại càng không thể so sánh. "Ôi, hỏi thế gian tình là gì, mà đôi lứa nguyện thề sống chết."

o0o

"Kì lạ thật, đã muộn thế này sao vương gia còn chưa đến a?" Tư Mã Ngọc Cơ xốc khăn trùm đầu lên nhìn về phía cửa.

"Công chúa, công chúa, khôg xong rồi. Nô tì vừa nghe cung nữ kia nói vương gia thổ huyết ngất xỉu." Tì nữ thân cận của Tư Mã Ngọc Cơ hoang mang chạy vào nói.

"Tại sao lại như vậy? Đã truyền thái y chưa, nghiêm trọng lắm sao?" Tư Mã Ngọc Cơ lập tức ném bỏ khăn che, đứng lên.

"Chuyện này, nô tì cũng không rõ."

Hôm nay là ngày vui của mình a, sao lại xảy ra chuyện này chứ. "Không được, ta phải đi xem sao."

"Công chúa, người không thể đi. Đêm tân hôn nếu ra ngoài là điềm gở đó."

Đến lúc này còn lo lắng cái gì may mắn cái gì điềm gở chứ. "Ta không quản được nhiều như vậy." Tư Mã Ngọc Cơ mở cửa chạy vội ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.