Tà Đế Cuồng Phi

Chương 30: Chết đòi tiền a!



Bạch Nhược Kỳ ngay khi Hàn ma ma đang lớn tiếng kêu gọi, vốn dĩ đã dần dần có chút thanh tỉnh.

Nhưng nghe đến Hoàng Nguyệt Ly một câu đổi trắng thay đen như vậy, lại lần nữa ngất tại chỗ.

Sao lại có người phúc hắc (bụng đầy đen tối) đến loại trình độ này?

Dựa theo cách nói của Hoàng Nguyệt Ly, nàng bị tát đến nỗi mặt mũi đều bầm dập, chẳng lẽ còn phải cảm tạ nàng ta hay sao??

Hàn ma ma cũng bị nghẹn đến nỗi nói không nên lời, trong lòng biết rằng Bạch Nhược Kỳ không có khả năng bị trúng tà, nhưng là, Hoàng Nguyệt Ly nói ra lời thề son sắt, bà ta cũng không biết phản bác lại như thế nào.

Toàn bộ mọi sự hôm nay quả là quá tà môn.

Đến tận bây giờ bà ta vẫn còn chưa hồi phục lại tinh thần.

Nhị tiểu thư rốt cuộc là vì sao lại đột nhiên ngã trên mặt đất? Cũng không cảm thấy được thật sự là bị tam tiểu thư đánh bại, đúng không?

Ngoài ra, tam tiểu thư ngày thường có lá gan nhỏ hơn muỗi, hôm nay như thế nào đánh nhị tiểu thư đến hộc máu??

Bà  thật sự không phải là đang nằm mơ hay sao?

Hàn ma ma nhìn đến loại tình huống này, cũng biết dưới tình huống Bạch Nhược Kỳ đã hôn mê, chính mình và những người ở đây xác định vững chắc sẽ không thoát khỏi tay tam tiểu thư.

Bà ta nhanh chóng quyết định, kêu to "ai ai" và lấy chân đá về phía nha hoàn một bên, nói: "Đều nằm ăn vạ trên mặt đất làm gì đây? Chạy nhanh lên! Nhị tiểu thư đã bệnh thành dạng này, chạy nhanh đến đây nhanh chóng đem nàng trở về phủ đi!"

Bọn nha hoàn đã sớm bị dọa phá gan, nhanh chóng khập khiễng bò dậy, nâng Bạch Nhược Kỳ lên, lập tức hướng phía ngoài cửa mà chạy.

Bởi vì cảm thấy nữ ma đầu sau lưng quá khủng bố, mấy nha hoàn nhất thời đều quên mất thương thế trên người mình, chạy trốn bay nhanh, lập tức đã không nhìn thấy bóng dáng.

Hoàng Nguyệt Ly cũng có chút trợn tròn đôi mắt.

"Di, sao lại thế này? Sao lại chạy trốn nhanh như vậy? Phía sau lại không có quỷ!"

Tiểu phượng hoàng vẫn luôn tránh ở trên vai nàng kêu hai tiếng chi chi, vỗ vỗ cánh.

Dĩ nhiên là không có quỷ, nhưng mà, nữ ma đầu so với có quỷ càng đáng sợ hơn!

Hoàng Nguyệt Ly thập phần ưu thương, cảm thán nói: "Những người này hiện tại vì sao lại như vậy đây? Thải Vi đã cực khổ khổ trừ tà cho nhị tỷ, các nàng còn chưa trả tiền mà đã đi rồi? Còn có, làm cho xung quanh sân của ta đều dơ như vậy, còn có vết máu, cũng không bồi thường tổn thất? Nhân phẩm này...... quả thực không thể chịu được a!"

Tiểu phượng hoàng đánh ngã một cái dưới chân, thiếu chút nữa từ trượt xuống từ trên vai nàng.

Nữ ma đầu quả thực là...... Chết đòi tiền a!

Khủng bố, quá khủng bố!

Cũng may những người đó đã mau chạy trốn!

"Tiểu...... Tiểu thư......"

Giọng nói mỏng manh của Thải Vi từ sau lưng truyền đến.

Hoàng Nguyệt Ly xoay người, cười nói: "Thế nào? Đánh trả lại có cảm giác gì không? Lá gan có tiến triển gì không? Ác nhân giống như loại này, cần phải hung hăng mà đánh trả!"

Thải Vi quả thực muốn khóc ra tiếng, "Tiểu thư, vậy phải làm sao bây giờ a? Nô tỳ thật sự đã đánh nhị tiểu thư, là nhị tiểu thư a! Nàng chính là một trong số 10 đại thiên tài của Nam Việt Quốc, vạn nhất thanh tỉnh, quay lại trả thù thì làm sao bây giờ? Còn có Hầu gia cùng nhị phu nhân, cũng sẽ không buông tha ngài a...... Nô tỳ cho dù bị đánh chết, cũng chỉ là một cái mệnh tiện, nhưng ngài chính là kim chi ngọc diệp......"

"Không được khóc!"

Thải Vi sợ tới mức dừng nước mắt.

"Đánh đều đã đánh, khóc thì có ích lợi gì?"

Hoàng Nguyệt Ly đi qua, nâng mặt nàng lên, hỏi: "Thải Vi, chẳng lẽ ngươi thích bị người khác khi dễ? Không nghĩ đến hung hăng giáo huấn người khi dễ ngươi sao?"

"Nô tỳ đương nhiên muốn a, nhưng......"

"Không có nhưng gì cả! Chỉ cần đi theo tiểu thư ta, sẽ không có người dám khi dễ ngươi nữa! Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, người sau lưng ngươi là ta, ai dám đánh ngươi, gấp mười lần, sẽ nhận lại gấp trăm lần!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.