Tà Đế, Yêu Hậu: Tuyệt Đế Lãnh Thê

Chương 31: Ấn kí



“Như thế nào?” Trong phòng, nam nhân một thân hắc y cúi đầu nhìn mật chiết (@@) trong tay, thanh âm bình thản mà có nhiều từ tính hỏi người đứng ở dưới, một cỗ khí thế đế vương không giận mà uy trực tiếp xuất ra.

“Xin thứ tội cho thuộc hạ nói thẳng, nói theo lẽ thường, vị cô nương này hẳn là đã sớm rời xa nhân thế rồi.” Lời này của Thiên Diệp vừa nói ra, lập tức cảm giác được một cỗ áp lực sắc bén bắn về phía mình, làm cho cổ họng hắn căng thẳng, sửa soạn lại lời nói đang muốn nói ra, Thiên Diệp cố gắng kiên trì chính mình tiếp tục nói: “Bất quá, tuy thân thể nàng bị tàn phá như vậy, nhưng được một cỗ nội lực thuần dương duy trì tính mệnh, cũng nhờ cỗ nội lực này mới áp chế được ngoan tật trong người nàng…”

Nghe đến đó, động tác xoay xoay mật chiết của nam tử dừng lại một chút, lúc này mới ngẩng đầu lên, phượng mâu lãnh khốc sâu thẳng bắn ra một cỗ mũi nhọn tràn ngập hàn khí quỷ bí: “Phế nhân?”

Trong lòng Thiên Diệp liên tục thở dài, quả thật làm cho người ta thương tiếc, ngay cả khi nàng có trong người có một cỗ nội lực thâm hậu như vậy, nhưng bất quá cũng chỉ giống kính hoa thủy nguyệt mà thôi (Nôn ma là nhìn chứ không dùng được đó), “Nàng có thể sống được đến bây giờ, có thể xem như kì tích.” Thiên Diệp cảm khái ngàn vạn.

Nhưng mà, ngay tại thời khắc Thiên Diệp dứt lời, hắn cảm giác được thân thể mình run lên, cả người nháy mắt quỳ gối sụp xuống dưới sàn, trong khoảnh khắc này mồ hôi lạnh túa ra ướt hết sau lưng, âm phong dày đặc kia quả thực làm cho người ta cảm thấy mao cốt tủng thiên, “Thiết chủ tha lỗi.” Sắc mặt Thiên Diệp hoảng sợ vô cùng.

“Ngươi biết nên làm như thế nào?” Lời nói băng liệt của nam tử làm cho cả người Thiên Diệp như xuất hiện vết nứt, liên tục gật đầu.

Cả người giống như bị chết chìm trong biển máu, hô hấp mỏng manh, mệt mỏi vô lực, một cỗ hàn khí ở trong cốt tủy từng tấc lan tỏa khắp toàn thân.

Lại đột nhiên từ đâu đó, có một cỗ nhiệt lưu tràn vào trong cơ thể, giằng co cùng một chỗ với hàn khí, một lạnh một nóng ở trong cơ thể làm cho cả người nàng giống như có ngàn vạn con kiến không ngừng gặm cắn.

Hô__

Liễu Thần Phong mở mắt, trước mặt một mảnh mông lung, xương cốt toàn thân nàng hiện tại giống như bị người dùng sức nghiền nát qua, cả người mềm nhũn như một cái túi da. Đau đớn nơi đầu vai kéo đến từng đợt đánh vào thần kinh Liễu Thần Phong.

“Ngươi tỉnh rồi.” Đang chìm trong mê mang, đột nhiên có một đạo tiếng nói xa lạ đánh vỡ suy nghĩ của Liễu Thần Phong.

Liễu Thần Phong nhíu mày lại, hai tròng mắt dần dần nhìn thấy một nam tử đứng trước giường, hắn là một nam tử tuấn mỹ, từ trên người hắn có thể ngửi thấy hương thảo mộc thơm ngát.

“Ngươi?” Liễu Thần Phong khàn khàn phun ra một chữ, khoang miêng khô cạn nóng bỏng làm nàng nhanh chóng ngậm chặt miệng.

“Ngươi hôn mê hai ngày rồi, thân thể rất yếu.” Nam tử tránh ra vị trí vừa rồi, gọi vào một nữ nhân. Trong tay nữ tử bưng một chén dược, nàng từ đầu đến cuối đều cúi thấp đầu không dám trực tiếp nhìn ánh mắt Liễu Thần Phong.

Nàng ta cẩn thận dùng thìa nhỏ uy dược giúp Liễu Thần Phong, nước thuộc cực kì chua sót tràn vào trong miệng, kích thích lưỡi nàng, bất quá mặt Liễu Thần Phong không biến sắc dù chỉ một chút. Thực chất nàng từng uống nhiều loại thuốc khó uống hơn thế này nhiều, chén dược này mà gặp số dược kia chắc phải gọi bằng sư phụ.

Một chén thuốc trôi qua yếu hầu, khoang miệng Liễu Thần Phong đã tốt hơn nhiều, đau đớn trong cơ thể cũng giảm đi không ít. Thần trí dần rõ ràng, tầm mắt cũng sáng sủa hơn nhiều, Liễu Thần Phong đánh giá hai người trước mắt, ánh mắt lạnh như băng của nàng dừng lại trên người nữ tử kia một lúc lâu.

“Ảo Mộng, ngươi xuống nhìn một chút nấu thuốc đi.” Nhìn được cảm xúc Ảo Mộng không tốt lắm, Thiên Diệp liền để cho nàng rời đi, “Tại hạ là Thiên Diệp, là thiếu chủ mệnh lệnh cho tại hạ trị liệu cho cô nương, thứ cho ta nói thẳng, thân thể cô nương thiếu hụt nghiêm trọng, hơn nữa còn trúng kịch độc.”

Liễu Thần Phong cho hắn một ánh mắt xem thường vô cùng, cái này nàng đã biết từ lâu, hiện tại hắn mới nói ra căn bản là tự mình tốn nước miếng, vô nghĩa.

“Cũng may thiếu chủ hạ thủ lưu tình, người sẽ không làm gì ảnh hưởng đến ngoan tật trong người cô nương.” Thiên Diệp không chú ý đến biểu tình của Liễu Thần Phong, tiếp tục nói, “Chống lại thiếu chủ không có cái gì tốt…”

Thiên Diệp giúp Liễu Thần Phong bắt mạch lại một lần, hai hàng lông mày vẫn nhíu chặt như trước, chưa từng buông lỏng.

Liễu Thần Phong không để ý hắn, nhìn bên ngoài trời đã sớm tối đen, lại tiếp tục nhắm mắt vào nghỉ ngơi. Cho đến khi nàng tỉnh dậy đã là sáng sớm ngày hôm sau, thật sâu thở ra một hơi, rốt cục cảm thấy thân thể có chút khí lực.

Ảo Mộng bưng một chậu nước đi vào trong phòng, nhìn thấy người trên giường nhìn mình chằm chằm thì sợ tới mức suýt nữa quăng chậu nước đi chạy ra ngoài.

“Cô nương tỉnh rồi.” Ở trong kích động, Ảo Mộng tìm được giọng nói của mình, mượn câu nói này che giấu đi dị sắc bất thường của mình. Ảo Mộng đặt chậu nước lên kệ đầu giường, ở giữa chậu nước là một bát dược đã không còn bốc khói nữa, đây là dược cấp Liễu Thần Phong dùng ngay.

Ảo Mộng nâng Liễu Thần Phong ngồi dậy, làm cho nàng tựa người vào đầu giường, rồi sau đó dùng khăn tẩm ướt chà lau hai tay giúp Liễu Thần Phong, trong phòng im lặng đến cực điểm, thẳng đến khi Ảo Mộng bưng chậu nước rời đi vẫn không ai mở miệng.

Liễu Thần Phong nheo lại ánh mắt nhìn chằm chằm cánh cửa bị đóng lại kia, thần sắc thay đổi liên tục. Nàng đang muốn nâng tay nhưng bả vai lập tức truyền đến đau đớn, nghiêng đầu nhìn lại chỉ thấy những lớp băng gạc thật dày. Mân khởi môi, Liễu Thần Phong cắn chặt răng nanh, nàng suy yếu nâng lên cánh tay trái, bóc từng lớp từng lớp băng gạc kia ra.

Tê….

Nhìn thấy rõ ràng tình huống bả vai của mình, Liễu Thần Phong chậm rãi hít một luồng khí lạnh, vết máu thật dài trên bả vai, mơ hồ nhìn thấy cả xương trắng bên trong. Toàn thân nàng phẫn nộ đến mức run rẩy, miết thật chặt lấy băng gạc trong tay, móng tay cơ hồ đâm thủng cả bàn tay mình.

Trên vết thương bả vai mình, chính là một đóa mạn hoa châu sa đỏ chói nở rộ xinh đẹp, máu của nàng đang nuôi nụ hoa kia. Nụ hoa kia dường như có một sinh mệnh ở bên trong, nàng có thể cảm nhận được linh hồn run rẩy của nó tương liên với bản thân mình, đó là một loại cảm giác xuyên thấu xương cốt.

Vết thương do mũi tên găm sâu vào da thịt, tiến nhập xương cốt này Liễu Thần Phong không bao giờ quên, vì mỗi mũi tên này nàng phế một tay Tiễn Hào Duy, thiết kế bẫy rập cho hai huynh đệ Kim Kỳ nhảy vào... Vết thương chưa lành lại chút nào, hiện tại bị người hung hăng rạch ra thật nhiều đường máu loang lổ....

Trước mắt một mảnh hỗn loạn, hai cánh môi gần như bị nàng cắn nát nhưng vẫn không ngăn lại hết đau đớn.

“Nam nhân chết tiệt!”

Đột nhiên, cửa bị người đẩy ra, khí lạnh âm lãnh theo bên ngoài tràn vào trong phòng. Liễu Thần Phong ngẩng đầu lên nhìn, bắt gặp nam nhân một thân hắc y đứng ở xa nhìn nàng chằm chằm. Liễu Thần Phong nhìn hắn tràn đầy hàn khí, năm ngón tay bám chặt bả vai mình, dùng sức, tựa hồ như nàng muốn đem nụ hoa Mạn Châu Sa kia xé rách khỏi da thịt mình.

Nhưng nàng vừa đụng đến nó lại bị một cỗ khí tức cường ngạnh khống chế thân thể. Nam nhân đi lên phía trước, nâng cằm Liễu Thần Phong, “Ngươi là nô tài của bản thiếu chủ, phải có giác ngộ thân phận của mình.”

Thanh âm trầm thấp không chứa một tia tình cảm, “Muốn đổi ý?” Ngón tay cái của hắn lướt nhẹ qua cánh môi Liễu Thần Phong, dùng sức nắm chặt cằm nàng, “Muộn rồi.”

Trước mặt Liễu Thần Phong tối sầm, nàng thực tức giận, người này quả là đủ âm hiểm bá đạo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.