Ta Không Muốn Sinh Hài Tử

Chương 1



“Cha, cha, nhanh, nhanh về nhà! A sao sinh non, sinh non!” Một hàitử ước chừng 5,6 tuổi đang thở hổn hển đứng ở bờ ruộng hét lên.

Trong ruộng, hán tử tinh tráng vừa nghe, nông cụ chưa từng dừng,nghe xong liền nhanh đi ra: “Đều không phải chưa tới thời giansinh sao, đi, về nhà nhìn” cũng bất chấp đứa con lớn khổ cực tớibáo tin, đi nhanh tới làng Lý.

“Thật đáng thương, cũng không biết làm sao để nuôi sống ”

“Đứa bé nhỏ như thế”

Hán tử vừa mới vào cửa, chợt nghe trong phòng truyền ra một trậnthổn thức, hỗn loạn với vài tiếng nức nở. Hán tử đi nhanh vàokhóa lại cửa phòng, sau đó kéo thiên hạ đang ngồi rơi lệ ở trêngiường vào trong lòng, nhìn từ trên xuống dưới, chỉ thấy sắc mặtkhông được tốt lắm thì hơi hơi an tâm: “Làm sao vậy, không phảichưa tới tháng sao?”

“A Nhị, ô, đều do ta, khi bắt con gà vào tổ thì không lưu ý đạptrúng bát cho ăn, bị quăng ngã, ô..”

Nghe vậy, hán tử yêu thương nói: “Không trách ngươi, ngoan đừngkhóc, trong thôn nhà ai cũng chỉ có một hài tử”

Mấy người lớn tuổi khác cũng là sao sao cũng chạy tới an ủi:“Cẩn thận con mắt, mới vừa vào trong tháng, thân thể là quantrọng nhất”

“Người nghèo hài tử mệnh tiện, bây giờ chỉ biết cố gắng nuôi thôichứ biết làm sao!”

“Ah, là một hài tử nhỏ mệnh tiện”

Hán tử lúc này mới nhớ tới hài tử, nhận nó trong tay sao sao nhàhàng xóm, cẩn thận nhìn, bởi vì sinh non nên rất là gầy yếu, tiếngkhóc cũng nhỏ, không lắng nghe cẩn thận là không thể nghe được,khuôn mặt nhăn nhăn cùng một chỗ, nhưng nếu cúi xuống nhìnthật kỹ thì vẫn có thể thấy được có một nốt ruồi rất nhỏ màu đỏbên mắt trái.

Hán tử tay chân luống cuống đưa hài tử vào trong lòng vợ, maymắn là đã mười tháng, ca nhi đã bắt đầu có sữa, tuy rằng khôngnhiều lắm.

“A sao, đầu tiên là uy nó bú sữa, nếu cẩn thận hơn một chút là cóthể nuôi sống”Một a sao trong phòng lên tiếng.

Ca nhi trên giường vừa nghe, thoáng ngồi xuống, cởi ra áo váy, sauđó đem đầu nhũ nhét vào miệng đứa bé.

Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào miệng của đứa bé, saumột đoạn thời gian, do bé còn quá nhỏ nên không đủ sức để hútsữa nên chỉ nghe một tiếng xọach.

Ca nhi ngồi trên giường chứng kiến đứa bé hút vài ba cái nhưngkhông được, ngực quýnh lên, lấy tay dùng sức bài trừ vài giọt sữagừng đút vào miệng đứa bé hơi hé mở, đứa bé nhẹ nuốt xuống,phản ứng càng lúc càng nhiều, sau đó tìm được nãi nãi, hấp vàicái nhưng vẫn không sao hút ra được sữa tươi, buông nãi nãi ra,phát ra một tiếng khóc nhỏ.

Mọi người thấy thế, trong lòng thầm than, không dám phát ra mộttiếng thở mạnh, thầm nghĩ đứa bé chỉ sợ khó có thể nuôi sốngđược, mỗi người nói vài câu an ủi rồi cũng tự tản đi.

“A sao, đệ đệ thật nhỏ”

…….

Tiêu Vũ ở trong lòng thầm than một tiếng, cảm thấy rất là bất khảtư nghị.

Nói đến cũng là Tiêu Vũ mệnh bất hảo, từ khi còn nhỏ thì songthân đều qua đời, khó khăn lắm thì mới học xong được đại học,tìm được một công việc tương đối thỏa mãn.Kết quả lần đầu tiêntham gia một chuyến đi du lịch do công ty tổ chức thì bị một cướcbay vào khoảng không sau đó không hiểu vì sao còn biến thànhmột em bé mới sinh vô cùng mềm mại, bởi vì sinh non nên thậmchí sữa mẹ cũng là quá ít, hút không ra, thầm nghĩ chẳng lẽ là dotảo hôn sinh đẻ sớm nên không phát triển.

Tiểu Vũ sinh ra đã vài ngày nhưng mắt vẫn không nhìn thấy đượcrõ ràng, bởi thường đói quá mà không sao hút ra được sữa, mỗikhi đói chịu không nổi thì bên tai tổng truyền đến một trận bithương nức nở của mụ mụ, ta còn không có khóc, ngạch, được rồilà không có khí lực để khóc.

“A Nhị, làm sao bây giờ, hài nhi càng ngày thân thể càng yếu, ô ô,đều do ta”

“Tô Nhi, ngươi đừng tự trách mình, nếu có trách thì trách ta khôngcó bản lãnh, ngươi mang thai còn bắt ngươi làm việc”

“Trong thôn nhà ai chẳng như vậy, nếu như ta chú ý nhiều hơn thìsẽ không…”

“Cha, A sao, con lợn nhà trưởng thôn vừa mới đẻ một con lợn nhỏ,con đã đi xem, con thử chạm vào nãi nãi của nó thì thấy có rấtnhiều sữa chảy ra, mọi người bảo cha có thể cho đệ đệ thử xem,biết đâu có thể ăn được.”

Oa, tiểu hài tử xấu xa, ta với ngươi có thù oán gì mà bắt ta phảiuống sữa lợn.

Nghe thấy thế, lão cha vui sướng vỗ đùi đứng lên: “Tô Nhi, đừngnóng vội, ta đi đến nhà trưởng thôn xin một ít sữa đem về đút chohài tử”

Không nên a, tiếng nói phản đối ở trong lòng của ta trực tiếp bị bỏqua.

“ Đại Trụ, đi đem nước ấm lại đây”

Vương Nhị cẩn cẩn dực dực nhúng mảnh vải nhẹ nhàng vào trongnước ấm rồi sau đó nhúng tiếp vào sữa lợn, khinh thủ khinh cướcnhét vào cái miệng nho nhỏ của Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ tức giận dùng đầulưỡi liều mạng đẩy ra ngoài, nhưng, thế nhưng, được rồi sữa lợn vịđạo cũng không tồi, ít nhất uống qua rồi thì dạ dày cũng thư tháirất nhiều, hút trong miệng là mảnh vải nhỏ, một hồi, Tiêu Vũ cũngmơ mơ màng màng đi vào trong giấc ngủ, mọi sự đều không hề haybiết.

“Tô Nhi, nhìn xem, đã uống được một bát nhỏ”

“Ô ô, đệ đệ, cuối cùng cũng được cứu rồi”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.