Ta Không Muốn Sinh Hài Tử

Chương 14



Lý Học Tuấn một tay cầm một thực hạo tinh xảo, một tay nắm Miêu Nhi, không ngừng cùng người quen trên đường chào hỏi, Miêu Nhi thực buồn bực phát hiện. Khi Lý Học Tuấn cùng ngườitrấn trên nói chuyện đã muốn không cần dùng chữ “ta”, một ngụmquan thoại, chính mình cũng muốn làm một ngụm tiếng phổ thôngtiêu chuẩn nha, so sánh với hắn càng dễ nghe hơn, ai, anh hùngkhông có đất dụng võ.

Lý Học Tuấn mang theo Miêu Nhi cùng Vương Nhị một đường điđến một cái cửa sau của viện tử, dặn Vương Nhị ở chỗ này đợi. Lý Học Tuấn cầm theo thực hạp đi thẳng đến tiểu thư phòng, nhẹnhàng gõ gõ cửa.

“Tiến vào” Bên trong truyền ra thanh âm của một người còn trẻtuổi.

Lý Học Tuấn khinh thủ khinh cước đem thức ăn trong hộp là mộtchén tiết canh vịt, một tiểu điệp yêm chế măng (một món ăn nhỏlàm từ măng tre ngâm) cùng một đĩa thịt bò đặt lên bàn.

Người trẻ tuổi ở một bên đang cau mày xem sổ sách, từ lúc Lý HọcTuấn vào từ cửa sau đầu cũng không nâng một chút, cẩnthận tính nhẩm sổ sách như cũ. Thẳng đến khi nghe được một hương thơmmê người, mới hạ sổ sách trong tay xuống, giương mắt nhìn mấythức ăn vặt nhỏ, trong lòng âm thầm khen ngợi Lý Học Tuấn thôngminh, lại muốn đến chưởng quầy nói hắn đã sẵn sàng để chịu khổ,ân, nhưng thật ra cũng đáng giá bồi đưỡng một phen.

Lý Học Tuấn lập tức đứng canh giữ bên cạnh, thấy thiếu gia buôngchén xuống, vẻ mặt thỏa mãn, liền cẩn thận đề nghị nói:“Thiếugia, hiện nay ban ngày người cũng xem sổ sách, không bằng đi rangoài một chút cho con mắt được nghỉ ngơi”

Thanh niên này chính là ông chủ hiện tại của Lý Học Tuấn, làthương nhân phương Bắc nổi danh buôn bán muối chính là Triệutam thiếu gia Triệu Không, tuy là người có năng lực nhưng chỉ tiếclà do vợ lẻ sở sinh, A sao thân sinh sau khi bị bệnh lìa đời thì đượcTriệu gia đón về, trong nhà sao sao chính thất không cho bái từđường. Triệu lão gia đành phải cho hắn một số tài sản để ra ngoàisinh sống, việc này làm cho trong nhà luôn ầm ĩ.

Trải qua vài nămcố gắng, cũng kiếm cho mình được một chút gia sản. Trấn trên cómột số tạp hóa nho nhỏ chính là sản nghiệp của hắn, vốn chỉ cầnhắn hằng năm kiểm toán lại số sách là được, chính là bởi vì có mộtbằng hữu cùng chung chí hướng ẩn cư ở đây nên hằng năm sẽ ởnơi này ngây ngốc hơn phân nửa tháng.

Triệu Không ở trong lòng cười thầm, tuy nói hắn chỉ cùng tiểu hàitử này ở chung nửa tháng lại biết nó là một người ăn nói cẩn thận,tuyệt không hội vô duyên vô cớ khuyên chính mình đi ra ngoài mộtchút, nói chuyện thích vòng vo không phải là một phương thức tốtnhưng đối thương nhân mà nói cũng là một sở trường.



Ở phía sau viện hoa nhỏ trong vườn, Lý Học Tuấn châm chướcnói: “Lần trước nghe thiếu gia đề cập hướng trong nhà đưa quàtặng trong ngày lễ, thiếu gia nghĩ thổ sản nơi này cái nào có thểdùng được”

Triệu Không cười không nói, Lý Học Tuấn thấy thế, chỉ phải kiên trìnói cho Triệu Không, người cùng thôn của mình có dưỡng vài đầuheo, ở trấn nhỏ chắc chắn mua không ra: “Ta đã nhìn qua thật kỹ,trư dưỡng vô cùng tốt, tráng mà không phì, thịt trư cũng là loạitốt nhất”

“Ngươi nha, nếu là cùng với thương nhân giao tiếp thì nói càngnhiều là càng tốt nhưng cùng ông chủ nói chuyện thì nhất địnhphải nói thẳng, chẳng lẽ ngươi còn muốn ông chủ đi đoán ý tứ củangươi” Triệu Không cười nói: “Đi xem đi”

Lý Học Tuấn cẩn thận nghĩ lại lời nói vừa rồi của Triệu Không, biếtvấn đề là ở tại chính mình, trong lòng thập phần cảm kích, dướichân không ngừng, dẫn Triệu Không đi đến cửa sau.

Nếu không phải Miêu Nhi cùng Vương Nhị tin tưởng nhânphẩm Lý Học Tuấn, sợ là nãy giờ đợi hồi lâu đã sớm nghĩ chínhmình bị đùa giỡn, đang lúc Vương Nhị trong lòng sốt ruột, đangnghĩ nếu đợi nữa thì chợ sẽ tan, rốt cuộc trước mắt “cạch” mộttiếng cửa từ bên trong mở ra.

Triệu Không nhìn nhìn con trư trong ***g sắt, da lông màu phấnhồng phiếm ánh sáng, vừa thấy là đã biết một đầu trư khỏe mạnh,xương trên đầu lớn, lại có phiêu ???, quả thật là khó được có hảotrư như vậy.

Triệu Không cẩn thận hỏi Vương Nhị phương phápdưỡng trư, mười câu thì có bảy tám câu là tiểu ca nhi bên cạnhđáp. Đang ngạc nhiên, chợt nghe một giọng nói hàm hậu giải thích nói: “Trư trong nhà đều do Miêu Nhi dưỡng, ta chỉ có công làmchuồng lợn thôi”

Triệu Không không khỏi nhìn tiểu ca nhi này nhiều một chút, vừathấy chỉ biết là lớn lên từ một thôn nhỏ, nhưng ánh mắt lại khônggiống một tiểu hài tử bốn tuổi, thấy người xa lạ tất cả đều là kinhhoảng hoặc hưng phấn chứ không phải là bình tĩnh, còn thườngthường có một chút tinh quang tính kế hiện lên.

Triệu Không cơ hồnghĩ đến chính mình nhìn lầm rồi, lại nghe Miêu Nhi nói ra kếhoạch của mình liền không dám xem đây là một tiểu hài tử nhonhỏ nữa.

“Hiện tại trong nhà ta còn có sáu đầu trư nữa, đều là hình dángtrung đẳng, ta còn dưỡng hai đầu trư để làm giống nữa, một con làđực, về sau sẽ có càng nhiều hảo trư dưỡng đi ra, ngài nếu muốncó thể đến nhà ta xem. Nếu vừa lòng, về sau nhóm trư trưởngthành sẽ đi tìm ngài, giá có thể thương lượng sau” Miêu Nhitrong lòng tính kế, cho dù giá hơi thấp một chút nhưng cũng phảibắt lấy đại khách hàng này, bằng không về sau cũng đừng mơtưởng mở rộng quy mô dưỡng trư.

“Thiếu gia, trong thôn chúng ta còn có rất nhiều thổ sản khác, ngàinếu cảm thấy hứng thú, ta có thể thay ngài đi một chuyến, trướclấy chút hàng mẫu trở về” Lý Học Tuấn đưa ra cái nhìn của chínhmình.

Triệu Không tán dương nhìn Lý Học Tuấn, từ xưa vật càng hiếm thì càng quý,phương Bắc thừa thải muối, thổđịa lại không dễ gieo trồng rau dưa, nếu thừa dịp lần này về nhàđưa quà tặng trong ngày lễ tiện thể làm ăn, nhất định là có thểkiếm thêm một vố.

“Chuyện này giao cho ngươi, nếu ngươi hoàn thành, về sau sẽ chongươi đi theo Hồ Đại quản con đường này”

Lý Học Tuấn ngẩng đầu, trong mắt lóe ra quang mang mừng nhưđiên “Đa tạ thiếu gia cân nhắc”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.