Ta Không Muốn Sinh Hài Tử

Chương 21



Sau khi lửa giận của Ngô Tô Nhi hạ, hai đứa nhóc cũng đã đứng ởdưới nắng được một canh giờ, rồi sau đó lại bị Ngô Tô Nhi dẫn raruộng. Kỳ thật cũng không phải chân chính bắt hai tiểu hài tử batuổi làm nông, chỉ là đơn giản hỗ trợ này nọ, truyền truyền lời cáigì, nhưng hiển nhiên là so với ở làng Lý cùng mấy tiểu hài tử khácđùa giỡn thì không thú vị bằng, Vương Hưng cùng Vương Tổ cũngkhông dám mở miệng, nhìn sắc mặt âm trần của A sao, không phảilà có uy lực bình thường.

“Miêu Nhi, con về nhà trước chuẩn bị nấu cơm, nhớ rõ thức ăncủa trư ta đặt ở trong sân, chờ A sao trở về uy, con khí lực nhỏkhông nên động đến” Ngô Tô Nhi nhìn mặt trời đã muốn lặn hơnphân nửa, đối Miêu Nhi dặn nói.

“Đã biết, A sao, cho Vương Hưng cùng Vương Tổ theo con trở về đi,có thêm người giúp con làm việc” Miêu Nhi ngó thấy bộ dạngđáng thương hề hề của hai đứa nhóc, nhịn không được nói.

Ngô Tô Nhi hừ một tiếng không trả lời.

“Còn không mau đi theo, vẫn muốn giúp nhổ cỏ sao?” Miêu Nhi kêu lên.

Hai đứa thấy Ngô Tô Nhi không quát bảo ngưng lại, lúc này mớidám đi lên bờ ruộng.

……..

Đi đến đầu thôn, thấy có năm sáu tiểu hài tử đang vui đùa với bùn,hai đứa bước chân cũng dần chậm lại, ánh mắt nhìn chăm chú.

“Được rồi, hôm nay cứ về nhà trước đã, đợi khi nào A sao hết giậnrồi lại trở ra vui đùa, cẩn thận nếu không A sao trở về lại phạtđứng” Miêu Nhi buồn cười nói.

Hai đứa nhóc nghe Miêu Nhi nói xong, đầu liền lập tức cúithấp xuống.

“Nhi, ngươi nói xem hôm nay A sao vì sao lại phát hỏa lớn nhưvậy, khi chúng ta nói sai, không phải A sao đã đánh qua chúng tarồi sao, tại sao lại còn muốn phạt đứng” Vương Hưng ủy khuất hỏiMiêu Nhi.

“A sao phạt các ngươi không phải chỉ vì các ngươi nói sai đơn giảnnhư vậy, là do các ngươi không hiểu chuyện”

“Đại ca trước đây không ngoạn bùn sao?” Vương Tổ còn nhớ rõ NgôTô Nhi nói Đại Trụ trước đây không giống như tụi nó.

“Ta với Đại ca trước đây đương nhiên cũng ngoạn bùn, nhưng đóđều là thời điểm điền lý không cần phải vội, Đại ca từ khi còn nhỏđã cùng cha làm việc” Trong trí nhớ của Miêu Nhi, Đại Trụ quảthật là một người hiểu sự “Hơn nữa Đại ca chưa bao giờ nháo ănngon, cũng không học người lớn nói nói”

Hai đứa nhóc vừa nghe xong liền không phục nói: “Chúng ta cũngthực nghe lời…”

Miêu Nhi cũng không tiếp tục nói, dù sao cũng chỉ là hai tiểuhài tử ba tuổi, không cần quản chặt, kỳ thật, Miêu Nhi chỉ cảmthấy bọn nó tinh quái một chút, cũng không có nhiều nghịchngợm.

Cả nhà ăn xong cơm chiều, Miêu Nhi thu thập cái bàn, còn NgôTô Nhi thì vào phòng của hai đệ đệ dọn dẹp một chút, chăn bôngthì đã sớm được đem đi phơi nắng tốt, chỉ cần thu dọn giườngcùng sắp xếp quần áo là ổn.

Chờ thu thập hảo, mọi người trong nhà lại như cũ cùng nhau tụtập trong sân, Miêu Nhi nhớ tới hôm nay Lý Học Tuấn có đưatới mấy thất bố, liền lấy ra giao cho Ngô Tô Nhi, chính mình giữ lạicũng làm không gì được.

Bởi vì hôm nay nên hai đứa nhóc không dám nháo, cho nên mọingười trong nhà đều tự trở về phòng của mình sớm hơn bìnhthường một chút.

Ngô Tô Nhi điểm ngọn đèn, một bên giúp Vương Nhị gấp quần áo, một bên nhỏ giọng nói: “Ngươi xem Miêu Nhi cùng Lý Học Tuấn làxảy ra chuyện gì, cho dù Miêu Nhi không biết sự, Lý Học Tuấnkia cũng nên hiểu được đi, mỗi lần trở về đều mang theo đồ vật nàynọ thì không nói, hôm nay còn cùng Miêu Nhi nằm ở trên một cái giường”

“Chỉ là tiểu hài tử thôi mà, có cái gì, có lẽ là do hai đứa chúng nótừ nhỏ đã chơi thân với nhau” Vương Nhị ngáp một cái trả lời.

“Còn không có cái gì, nói cho đúng ra, Miêu Nhi còn có thể chọncho mình một người nam nhân tốt hơn” Ngô Tô Nhi có chút buồnbực, Vương Nhị còn cho rằng đó là việc không có gì quan trọng.

“Rồi, được rồi, được rồi, đừng gấp nữa, ban đêm không tốt chomắt, mau ngủ đi, ngươi nếu lo lắng thì đi lên trấn trên gặp sao saocủa Lý gia để nói chuyện, Học Tuấn cũng tốt, hôm nay còn nhờ taở phụ cận mấy thôn hỏi thăm nhà ai có ca nhi tốt” Vương Nhị luônluôn không quan tâm chuyện này, vài năm nay chuyện của VươngĐại Trụ đều do Ngô Tô Nhi một người chọn đến lấy đi, từ ý muốncủa Ngô Tô Nhi xem ra, muốn tìm ca nhi chịu khó lại có thể sinhdục tốt, nào có nhiều điều kiện như vậy.

Ngô Tô Nhi nghĩ nghĩ, cảm thấy ý này cũng được, ở trong lòng yênlặng an bài thời gian, ân, chờ sau khi thu xếp xong mọi việc rồihướng trấn trên đi thử một chuyến.

Hiện tại sức lao động của Miêu Nhi còn hơn mấy người cộnglại, bất quá chỉ mới hai ba ngày, mấy khối đất trồng đậu cỏ đềuđược xử lý tốt lắm. Miêu Nhi trừ bỏ cuốc đất còn có vẻ cố hếtsức ra thì nhóm lửa, nấu cơm, xào rau cũng đều không có vấn đềgì.

Ngô Tô Nhi dặn dò Miêu Nhi vài câu, liền yên tâm một mìnhđi lên trấn trên một chuyến, vì phải mang theo tiền để đi đườngnên Ngô Tô Nhi đã kêu Miêu Nhi làm một cái tiểu hà bao. Miêu Nhisẽ không thêu hoa, tìm một khối vải năm ngoái làm quầnáo còn thừa cộng thêm đầu thừa đuôi thẹo thêu một cái trứng trênđó, ở trên miệng túi may thêm một sợi dây để cột hà bao lại, làmnhư thế có thể bỏ vào lấy ra một cách dễ dàng, kéo chặt sợi dâylại sẽ làm cho hà bao căng phồng lên nhìn vào cũng thấy đẹp mắt.

Sau khi từ trấn trên trở về, Ngô Tô Nhi đã quyết định sẽ may choMiêu Nhi một bộ đồ mới, Ngô Tô Nhi đã hết sức chuyên chúgiúp Miêu Nhi dùng hết số vải tốt mà Lý Học Tuấn mang đến.

Đương nhiên Miêu Nhi sau khi nghe chính mình sẽ có quần áomới, vẫn cứ cao hứng, tuyệt đối không biết hình thức của bộ đồnày là váy liền áo, càng không biết là bộ váy mới sẽ được mặc trênngười của mình khi sao sao Lý gia đến làm khách trong nhà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.