Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí

Quyển 1 - Chương 26: Tích ngã vãng hĩ




Tiệc tạ ơn thầy ngày đó, cực kỳ náo nhiệt.

Thông gia, bạn bè, lãnh đạo, thầy giáo, từng lớp từng lớp hướng về phía Tần Bái Tường mời rượu, khen ngợi ông biết dạy con. Có thể làm cha của thủ khoa thành phố mà tổ chức tiệc tạ ơn thầy là kiêu ngạo của Tần Bái Đường, ông khác hẳn vẻ chững chạc ngày thường, uống đến đỏ bừng cả mặt.

Hôm đó Tần Mạt lại nghỉ ngơi, cùng Tần Vân Chí ngồi ở bàn chiếu dưới. Một bàn này toàn những đứa trẻ đi đến cùng khách, trong đó có một người Tần Vân Chí quen biết, hai đứa trẻ làm ầm ĩ cả bàn cơm.

Bên trái Tần Mạt là một cô bé tóc ngắn khoảng mười lăm mười sáu tuổi, bộ dáng của cô bé thập phần nhẹ nhàng khoan khoái, mắt rất to, làn môi hơi dày, nhìn qua non mềm như nước. Nàng mặc một chiếc váy hồng liền thân, từ bộ ngực nhỏ bé trở xuống, chiếc váy tỏa ra như hoa sen, làn váy vừa chấm đến đầu gối, khiến cả người nàng nhìn xinh đẹp mà không mất đi vẻ hoạt bát của yêu tinh hoa sen.

Trên đời này mỹ nữ chẳng thiếu, đáng tiếc hết lần này đến lần khác khước từ Tần Mạt. Tần đại công tử đáng thương chỉ có thể âm thầm nuốt chua xót xuống, mỹ nữ không thuộc về nàng, nàng cũng không thuộc về mỹ nữ, cuộc đời này thật đúng là một chuỗi bi kịch….

Cơm ăn được một nửa, một bé trai cao gầy tong teo đeo kính mắt ngồi đối diện hơi nghiêng người qua lấy nước chanh chỗ cô bé hoa sen, vì Tần Mạt hơi nghiêng đầu, nên bắt gặp mặt nàng mang theo vài phần do dự, mà bàn tay nâng cái cốc lại càng run, ào một cái, cái cốc đổ, nước chanh đổ tràn trên mặt bàn.

Tần Mạt vội rút khăn giấy bên cạnh tay ra, lót nào nơi bị đổ để tránh bị ướt.

Bé trai kính mắt hốt ha hốt hoảng nhận lỗi, cô bé hoa sen chớp con mắt to tròn, vẻ mặt vô tội, nhỏ giọng giải thích: "Xin lỗi nhé, là mình cầm cốc không chắc, không liên quan đến bạn. Bạn mau ngồi xuống đi, mình không uống nước chanh nữa." Nói dứt lời, nàng cũng lấy khăn giấy bắt đầu lau bàn.

Vẻ mặt bé trai kính mắt vô cùng lúng túng, thật lâu mới ngượng ngùng ngồi lại chỗ.

"Cám ơn bạn." Cô bé hoa sen nghiêng đầu hướng Tần Mạt cảm ơn, gương mặt tươi cười ngọt ngào, "Mình tên Liễu Tích, bạn tên gì?"

"Tần Mạt." Tần Mạt cười cười, khá hưng phấn, "Vậy có phải chị bạn gọi là Liễu Tư, hay là Liễu Phi?"

Vấn đề này đúng là không biết lấy đâu ra, vẻ mặt Liễu Tích ngạc nhiên nói: “Sao bạn biết vậy? Chị họ mình tên là Liễu Phi đấy!”

“Mình có thần cơ diệu toán, bạn tin không?" Tần Mạt nháy mắt mấy cái, Liễu Tích này rất hợp với con mắt thẩm mỹ của nàng, nàng thật sự là không nhịn được mơ tưởng muốn trêu chọc nàng ấy. Gi gây tai họa cho các cô nương đã không còn nữa rồi (ý nói thân thể cũ của Tần Mạt - Tần Mạch),chỉ là gần tiểu mỹ nữ, tính ra vô tội mà? Lại nói, nàng có muốn phạm tội, thân thể hiện tại cũng làm không nổi. Giờ không có lực sát thương thì cũng thôi đi, nếu ngay cả mơ tưởng cũng không cho, thử hỏi còn sống để làm chi hỡi trời!

Đôi môi đỏ hồng của Liễu Tích cong lên, biểu tình ngơ ngác hỏi: "Sao có thể…” Sau một lúc lâu, nàng cười nói: “Chắc chắn bạn biết chị họ mình đúng không?”

Không quen.” Khóe miệng Tần Mạt hơi nhếch lên, vạch ra đáp án “Thật ra mình đoán thôi, tuy không có thần cơ diệu toán, nhưng vận khí của mình tốt, luôn luôn đoán trúng.”

Cái đầu nhỏ của Liễu Tích lắc lắc, nói gì cũng không tín.

"Tích ngã vãng hĩ, dương liễu y y; kim ngã lai ty, vũ tuyết phi phi." (Khi đi tha thướt cành dương, khi về mưa tuyết phũ phàng tuôn rơi - trích Kinh Thi, Tứ Thi Ngũ Kinh). Tần Mạt không nhanh không chậm nói, "Mình đoán trúng cũng vì thế, bạn là Liễu Tích, nếu như tên của bạn đúng là lấy từ Tiểu nhã - Thái vi (trong Kinh Thi) mà bạn lại có chị hoặc em, thì tên cô ấy cũng có khả năng lấy từ một câu này.”

Liễu Tích không thể tin nổi khép hờ miệng, sợ hãi than: "Vậy mà cũng đoán được, bạn đúng là vận khí tốt."

Tần Mạt mỉm cười, vẻ mặt bí hiểm. Nàng đoán trúng đúng là phải có may mắn lớn, ý nghĩa Hán ngữ luôn biến ảo đa dạng, thi từ điển cố có chứa hai chữ Liễu Tích lại nhiều không chịu nổi, vậy mà cũng c thể đoán trúng, không thể không nói là duyên số. Lại nói tên người không nhất định phải bắt đầu từ nguồn gốc nào đó, mà Liễu Tích lại có chị họ tên là Liễu Phi, cái này càng chỉ là phán đoán.

Liễu Tích thật ra là một cô bé kiêu ngạo lại giảo hoạt, Tần Mạt liếc mắt một cái đã biết thật ra vừa rồi là nàng cố ý làm đổ cái cốc, rất hiển nhiên, Liễu Tích không thích bé trai đeo kính kia.

"Ai~, Tần Mạt, có phải bạn cũng học trường Thị Tam của chúng mình không?" Chiêu giả vờ thần bí này của Tần Mạt đã tương đối thành công, bình thường Liễu Tích rất hiếm khi để ý ai, bạn bè cũng không nhiều, giờ lại bị một cô bé cùng lứa hù dọa, trong lòng nàng ngược lại xuất hiện vài phần muốn thân thiết.

Vấn đề này Tần Mạt vẫn luôn đáp : "Học kỳ sau mình sẽ đến Thị Tam trong thành phố học năm đầu, còn bạn?"

"Mình cũng thế!" Liễu Tích gật đầu, "Đúng rồi, Tần Vân Đình là chị bạn à?"

"Ừ." Ý cười trên mặt Tần Mạt sinh động thêm vài phần. Trong lòng nàng không thể không thừa nhận, Tần đại cô nương quả không tệ, rất không tệ a!

"Chị bạn rất lợi hại." Liễu Tích bĩu môi, nửa là khen, nửa là không phục, "Nhưng về sau khi mình thi vào trường cao đẳng, cũng sẽ không tệ đâu."

"Mình thấy bạn rất lợi hại." Vẻ mặt Tần Mạt thành thật, nhưng thật ra lại bắt đầu cười trộm, tiểu nha đầu tuổi còn nhỏ, thật là đáng yêu, đáng yê cùng!

Liễu Tích cười ngọt ngào, trong lòng rất hưởng thụ, cũng cảm thấy cô bé bên cạnh này khá thuận mắt. Nói vậy, có nghĩa là nàng không muốn giao tiếp với kẻ ngu, cũng càng chán ghét những kẻ hoan hỉ so sánh ganh đua với mình, tự cho là ta đây thông minh. Mà Tần Mạt vừa thông minh thú vị, vừa khiêm tốn nhã nhặn thân thiết, Liễu Tích rất thích kết giao với một người bạn như thế.

Kế tiếp hai người trò chuyện với nhau thật vui, đến khi bữa tiệc kết thúc, đã bắt đầu gọi nhay bằng tên. Liễu Tích còn mời Tần Mạt có thời gian rảnh thì đến nhà nàng chơi, Tần Mạt cũng đồng ý.

Người là động vật quần cư[22], Tần Mạt trước giờ cũng không phải là người chịu được vắng vẻ, ánh mắt nàng tuy đầy vẻ soi xét, nhưng cũng có nghĩa là hi vọng có thể có nhiều bạn hơn.

"Mạt Mạt, lại đây!" Khi các vị khách lục đục ra về, Tần Vân Đình đứng lên từ chiếc bản trung tâm, nàng giơ tay lên gọi Tần Mạt, trên mặt cười nhẹ nhàng

Tần Mạt chào tạm biệt với Liễu Tích, rồi thong thả cất bước lại gần.

Trên bàn trung tâm còn có vài ban lãnh đạo nhà trường và thầy giáo đang ngồi, Tần ba Tần mẹ cùng ngồi trên bàn, mà nhìn ý của Tần Vân Đình, hiển nhiên là muốn giới thiệu em gái mình cho các thầy giáo.

Ánh mắt của vài lãnh đạo nhà trường rơi lên trên người Tần Mạt, vẻ mặt xem kỹ đến từng chi tiết. Bọn hiển nhiên không quên được quãng thời gian trước đây Tần Mạt bị "bệnh tâm thần phân liệt", nhưng Tần Vân Đình hiện giờ thủ khoa thành phố, bọn họ cũng phải nể mặt Tần Vân Đình vài phần. Chưa kể thành tích ban đầu cũng tốt lắm, chỉ cần Tần Mạt có thể đi học lại như trước kia, trường học sẽ để cho nàng học lớp mười thêm lần nữa.

"Chị, gọi em có chuyện gì?" Tần Mạt đứng bên cạnh Tần Vân Đình thật tự nhiên, nàng nhìn điệu bộ này, cũng hiểu đại khái dụng ý của Tần Vân Đình khi gọi nàng. Nhưng nàng cũng chẳng lo lắng vấn đề này, Tần Mạch năm đó không biết đã gặp biết bao nhân vật quyền thế, trước mặt những người cấp cao của trường học này, đương nhiên chẳng luống cuống gì.

Tần Vân Đình lần lượt giới thiệu nàng cho những nhân vật quan trọng đang ngồi đây, Tần Mạt cũng lịch sự đáp lại. Trong những người đang ngồi, quan trọng nhất là hiệu trưởng Thị Tam Liễu Hàm Sơn, bí thư Đảng Tống Quân Ninh, thầy chủ nhiệm La Nguyên, và thầy chủ nhiệm lớp của Tần Vân Đình, thầy giáo Vương Giai Hồng. Vương Giai Hồng là một nữ giáo sư khoảng bốn mươi tuổi, thân hình hơi mập, tóc ngắn uốn cao, khuôn mặt đầy sức sống.

Liễu Hàm Sơn mới bước vào tuổi trung niên, không cao không thấp, diện mạo cũng bình thường, nhưng mang mắt kinh, lại có vài phần phong độ của người trí thức. Ông là người đầu tiên nói chuyện với Tần Mạt nói: "Trò Tiểu Tần, cảm giác gần đây thế nào? Học kỳ sau nhập học, có lòng tin đạt thành tích tốt không?"

Ông nói lời này chẳng khác gì là giấy thông hành cho Tần Mạt. Chỉ cần Tần Mạt tiếp lời không chệch đường ray, chắc hẳn việc tiếp tục đi học không thành vấn đề.

"Giờ em vẫn đang học thêm." Tần Mạt khẽ mỉm cười, "Đa tạ Liễu hiệu trưởng đã quan tâm, không thể cam đoan đạt thành tích tốt, nhưng em sẽ gắng hết sức mình."

Biết lùi biết tiến, đây là cảm giác của Liễu Hàm Sơn về Tần Mạt. So với mấy tháng trước, Tần Mạt hiện giờ quả thật khác rất nhiều, nhưng Liễu Hàm Sơn cũng không yên tâm được bao nhiêu. Nể mặt thủ khoa thành phố, nhưng trường học cũng không nhận một bệnh tâm thần nhân làm học sinh. Nhưng ban đầu là Tần Mạt thi đỗ vào trường, để nàng đi học trở lại cũng không tính là lạm dụng chức quyền.

Vương Giai Hồng tùy ý trêu ghẹo Tần Vân Đình: "Đình Đình, em gái trò có thể sánh với sự khiêm tốn của trò đấy!"

Tần Vân Đình cười dài : "Tại bởi, Mạt Mạt là trò ngoan, không giống em không nghe lời. Cô à, học kỳ sau cô dạy lớp mười, vậy thì nhận em gái em làm học sinh nhé?" Vương Giai Hồng giáo viên đặc biệt của trường Thị Tam, năng lực của bà có thể nói là đứng đầu. Tần Vân Đình muốn nắm đằng chuôi, cũng hi vọng Tần Mạt có thể được học ở lớp của bà.

Vương Giai Hồng nhẹ đùn việc lại: "Đương nhiên cô rất hoan nghênh, nhưng không được vượt qua phận sự của chủ nhiệm ban. Chủ nhiệm La, thầy xem thế nào?" Tần Vân Đình là học trò đắc ý của bà quả không sai, nhưng đây là Tần Mạt, thầy chủ nhiệm muốn nhận nàng, cũng phải có một chút can đảm.

Tần Mạt thờ ơ lạnh nhạt, dường như không nghe thấy gì.