Ta Không Thành Tiên

Chương 109-2: Dạ chiến! (2)



Ầm!

Rồng khổng lồ lao tới!

Đã lên đến Kim Đan kì, sức mạnh của Chu Thừa Giang được cô đọng cực kì tinh túy, tốc độ vốn đã nhanh hơn Kiến Sầu một chút, nếu Kiến Sầu không có khả năng “thuận phong” thì sợ là đã rơi xuống hạ phong từ lâu, bây giờ Chu Thừa Giang trên người có vảy rồng, luồng khí lướt qua mỗi một vảy rồng đều làm cho sức mạnh của hắn được thu lại quanh người, gần như không tản ra ngoài chút nào, lên tới một cấp độ đáng sợ.

Không lãng phí một chút linh lực nào có ý nghĩa gì?

Có nghĩa là sức tấn công cực cao.

Khi hắn lao tới chỗ Kiến Sầu, thậm chí còn rẽ thành hai vệt sóng cao vút trên mặt sông.

Thân thể Kiến Sầu căng lên, năm ngón tay lại mở ra.

Xẹt xẹt xẹt!

Giữa hai tay có thêm ba lưỡi phong nhận xoay tròn.

Cũng là sức mạnh ngưng tụ đến cực hạn nằm trong mỗi một lưỡi phong nhận nho nhỏ, tuy nhỏ nhưng lại tuyệt đối không thể nào coi thường.

Gió nâng người nàng lên, làm cho tốc độ của nàng gần như không kém Chu Thừa Giang bao nhiêu.

Ngang nhiên lao tới.

Bàn tay bao phủ vảy rồng như móng vuốt chụp vào hai bàn tay Kiến Sầu đang khép trước ngực.

Tách tách...

Hai lưỡi phong nhận vừa mới đụng vào vảy rồng đã lập tức vỡ tan.

Ánh vàng trong đồng tử Chu Thừa Giang rất nhạt, lộ ra một vẻ hờ hững cao cao tại thượng bao quát chúng sinh.

Tách.

Lại một lưỡi phong nhận nữa vỡ tan.

Hai bàn tay Kiến Sầu vẫn không hề thu lại mà kép vào trong như muốn bắt lấy bàn tay Chu Thừa Giang đang đánh tới.

Tách tách...

Lần này lại hai tiếng giòn tan.

Một lưỡi gió đen, một lưỡi kiếm băng tiếp tục vỡ vụn.

Lúc này phong nhận trong lòng bàn tay Kiến Sầu mỗi bên còn lại bốn lưỡi.

Tuy nhiên tốc độ của bàn tay bao trùm vảy rồng của Chu Thừa Giang vẫn không giảm, dường như sau phút chốc sẽ đánh nát toàn bộ hai bàn tay nàng.

Ngay lúc này...

Hai bàn tay Kiến Sầu cuối cùng khép vào trong.

Két!

Một phong nhận màu xám đen và một phong nhận màu băng lam cuối cùng gặp nhau.

Một luồng hơi lạnh đột nhiên phát ra.

Trong đôi đồng tử màu vàng nhạt của Chu Thừa Giang lần đầu tiên lộ ra một tia kinh ngạc.

Két1

Cặp phong nhận thứ hai gặp nhau!

Giữa hai tay Kiến Sầu đột nhiên nở ra một đóa hoa sen màu băng lam.

Két!

Cặp phong nhận thứ ba gặp nhau!

Từ chính giữa đóa hoa sen phát ra anhs áng chói mắt, phong nhận màu đen và phong nhận màu băng lam đồng loạt nổ tung, quyện lẫn vào nhau, biến thành hình một thanh kiếm khổng lồ.

Két!

Cặp phong nhận cuối cùng va vào nhau!

Sau một tiếng nổ vang, linh lực tinh túy lập tức đổ vào đóa hoa sen, đổ vào thanh cự kiếm vậy.

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, sau khi Kiến Sầu khép hai bàn tay lại, một thanh kiếm băng dài đến một trượng đột nhiên xuất hiện trong tay nàng.

Ánh trăng lành lạnh, trong sen có kiếm!

Lông mày Chu Thừa Giang lập tức nhíu chặt, trong thời khắc mấu chốt vội vã nghiêng người né tránh.

Thanh cự kiếm này chém ngang bụng hắn, y bào lập tức bị chém rách lộ ra vẩy rồng ở phần bụng.

Bên ngoài lưỡi kiếm sắc bén không ngừng bắn ra những phong nhận nho nhỏ như những sợi chỉ đen, thoạt nhìn cực kì yếu ớt, nhưng mỗi một phong nhận chém vào vảy rồng, màu sắc của vảy rồng lại nhạt đi một chút.

Uy hiếp!

Uy hiếp cực lớn.

Vậy là vẫn còn khinh địch sao?

Hắn cho rằng mình đã rất coi trọng đối thủ rồi!

Chu Thừa Giang lui lại một bước, hai tay nhanh chóng chộp lấy lưỡi kiếm, linh lực màu vàng hùng hậu đổ ra.

Rắc rắc rắc...

Thanh kiếm băng trong tay Kiến Sầu bị bẻ gãy tan.

Vô số mảnh băng bắn ra, rơi xuống mặt nước xung quanh, nhưng còn chưa kịp chạm đến mặt sông đã biến thành từng làn gió biến mất.

Kiến Sầu không có ý định cho Chu Thừa Giang bất cứ thời gian nào để thở dốc.

Có mạnh đến mấy cũng chỉ là một đạo ấn!

Trên vách Hắc Phong Động dù không ghi lại vẩy ngược ở đâu, nhưng lúc này Kiến Sầu đã nhìn thấu nhược điểm của nó.

Đạo ấn!

Chính là do linh lực duy trì, Chu Thừa Giang có mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là một tu sĩ Kim Đan kì!

Đấu một trận?

Chẳng lẽ lại không được?

Nàng ngưng thần nín thở, lúc Chu Thừa Giang tiến lên trước một bước thf nàng cũng lui lại một bước, nhân cơ hội hòa mình vào gió sông vô biên, dấu vết lập tức trở nên mờ nhạt.

Năm ngón tay lại mở ra.

Vẫn là gió, vẫn là băng!

Trên sông nên nàng không dùng lửa, bởi vì ngũ hành vốn tương khắc.

Chát!

Hai tay hợp lại, vẫn là kiếm băng!

Kiến Sầu không có kiếm, lại có kiếm băng gần như vô cùng vô tận.

Lúc này Chu Thừa Giang lại bị đẩy vào một tình cảnh cùng quẫn.

Tốc độ của hắn nhanh, nhưng tốc độ của Kiến Sầu cũng nhanh.

Trên sông có gió, gió lại là ưu thế rất lớn của nàng.

Một khi dung nhập vào gió, bóng dáng nàng sẽ trở nên mờ ảo khó có thể nắm bắt. Hai tay hợp lại là có một thanh kiếm băng, trên sông không ngừng có hoa sen nở ra, kiếm băng xuất hiện, ngưng tụ rồi bị đánh vỡ tan. Tàn ảnh của thanh kiếm trước còn chưa biến mất, thanh kiếm tiếp theo đã lại xuất hiện trong tay nàng.

Không ngờ Kiến Sầu lại dựa vào tốc độ, dùng sức một người “bao vây” Chu Thừa Giang.

Lúc này ba người xem chiến đấu bên bờ sông đều cảm thấy Chu Thừa Giang sắp trở thành một con nhím.

Sắc mặt trưởng lão Long Môn Bàng Điển đã kinh hãi đến cực điểm. Dù thế nào lão cũng không thể ngờ được, Chu Thừa Giang vừa vượt Long Môn còn chưa kịp đại triển thân thủ thì đã rơi vào một trận khổ chiến kéo dài như vậy.

Kiến Sầu Nhai Sơn...

Người khác thì phần nhiều là hữu danh vô thực, còn người này lại hoàn toàn trái ngược.

Phù Đạo sơn nhân đứng ở giữa suýt nữa đã vỗ đùi cười to.

Ha ha ha!

Kho báu của lão, kho báu của lão coi như giữ được rồi.

Nha đầu Kiến Sầu cố lên, đánh chết thằng Chu Thừa Giang này đi, tội lỗi tính cho ta! Thắng được kho báu của lão già Bàng Điển, sơn nhân ta sẽ cho ngươi hai món.

Phía bên phải, Ngô Đoan đã đến được một lát, ánh mắt không ngừng biến đổi liên tục.

Một trận chiến đấu giữa trúc cơ thượng đỉnh và kim đan sơ kì mà cũng có thể thiên biến vạn hóa, đặc sắc như thế.

Có thể giao thủ với Tạ Bất Thần mười một chiêu, Chu Thừa Giang quả nhiên không hề tầm thường. Tuy nhiên khiến hắn ngạc nhiên hơn là Kiến Sầu, nếu nói lần trước trên Tây Hải bất quá chỉ cho rằng nàng khá xuất sắc, thân thủ gọn gàng, hành sự quyết đoán, xứng là đại sư tỷ Nhai Sơn, thì bây giờ hiện ra ở trước mắt hắn là một tu sĩ cuồng chiến điển hình.

Trí Lâm Tẩu xếp hạng nàng thứ một trăm, chỉ sợ sẽ làm rất nhiều kẻ tự cuồng tự đại coi thường nàng phải ôm hận.

Ầm!

Ầm!

Trên mặt sông, trăng đã lên đến giữa trời.

Ánh mắt Khúc Chính Phong cũng dính chặt trên người Chu Thừa Giang, dính vào những chiếc vảy rồng sắp xếp chỉnh tề trên người hắn, dường như tuân theo một quy luật huyền ảo.

Hai tay đưa ra sau lưng, giấu trong tay áo.

Trừ chính bản thân Khúc Chính Phong, không có người nào khác phát hiện năm ngón tay hắn đang nhanh chóng bấm độn, dường như đang tính toán gì đó.

Vẩy ngược...

Vẩy ngược ở đâu?

Trong đôi mắt hơi nheo lại của hắn có ánh sáng nhanh chóng lướt qua.

Trong trận chiến.

Bóng dáng Kiến Sầu vẫn chỉ là tàn ảnh, tuy nhiên đã chậm hơn trước một chút.

Chính là lúc này!

Ầm!

Lại một đóa sen băng nổ tung, lần này không ngờ Chu Thừa Giang lại không né tránh nữa mà lao thẳng tới, lấy xu thế sét đánh tung một trảo về phía tàn ảnh Kiến Sầu đúng lúc sen băng nổ tung.

Keng!

Thanh kiếm băng khổng lồ cuối cùng chém trúng thân thể Chu Thừa Giang.

Một đóa hoa máu nở ra.

Nhưng sắc mặt Kiến Sầu không có một chút vui vẻ nào mà ngược lại trở nên hết sức kiêng kị.

Một trảo màu vàng vồ tới như móng vuốt rồng vàng, ánh vàng như mặt trời mới mọc, cực kì rực rỡ.

Kiến Sầu vẫn đang “vây công” hắn, bị một trảo bất ngờ này của hắn làm cho bất ngờ không phòng bị kịp.

Đồng tử kịch liệt co lại, nàng vô thức muốn né tránh.

Tuy nhiên lúc này từ đồng tử màu vàng của Chu Thừa Giang lại lờ mờ phát ra thứ gì đó.

Tinh thần Kiến Sầu bị phân tán trong nháy mắt.

Ngay sau đó là dự cảm chẳng lành mãnh liệt.

Rồi!

Chỉ bị phân tâm một chớp mắt, năm ngón tay Chu Thừa Giang hóa thành móng vuốt đã chụp xuống trên vai nàng.

Cảm giác đau buốt tràn đến.

Năm lỗ máu lập tức xuất hiện!

Rắc!

Linh châu khảm ngoài khớp xương vai nàng bị trảo này của Chu Thừa Giang đánh vỡ vụn.

Một luồng sức mạnh từ năm ngón tay Chu Thừa Giang truyền đến, nếu hắn thành công, Kiến Sầu sẽ bị xé mất một cánh tay.

Nàng cắn chặt khớp hàm, cố nén đau đớn dữ dội, ngẩng đầu lên nhìn đôi mắt Chu Thừa Giang.

Đồng tử màu vàng!

Trên vách Hắc Phong Động, từng chữ từng câu lúc này toàn bộ hiện lên trong đầu Kiến Sầu, rõ ràng chỉ có một đoạn văn tự rất ngắn nhưng lại làm đầu nàng suýt nữa nứt ra.

Dường như phản chiếu màu vàng nhạt trong mắt Chu Thừa Giang, hai mắt nàng cũng dần chuyển sang màu vàng nhạt.

Lúc này Chu Thừa Giang cảm thấy thân thể máu thịt vốn có thể dễ dàng phá hủy dưới tay mình đột nhiên trở nên cứng rắn.

Dường như có từng chiếc vảy mọc lên trên vai Kiến Sầu.

Tuy nhiên cách một lớp áo, hắn không thể xác nhận đây rốt cuộc là cái gì.

Đó là một...

Cảm giác rất quen thuộc.

Chu Thừa Giang thậm chí nhìn thấy ánh vàng trong mắt Kiến Sầu, nhưng ngay lập tức lại phát hiện đó là bóng của mắt mình phản chiếu trong mắt nàng.

Phải?

Hay không phải?

Chu Thừa Giang phân vân không rõ.

Chính là lúc này!

Trong khi giao chiến, bất kể xảy ra chuyện gì, phân tâm luôn là điều tối kị.

Cơ hội thay đổi cục diện đã đến, Kiến Sầu không hề do dự giật vai ra, mặc cho năm ngón tay Chu Thừa Giang để lại năm vết máu chói mắt trên vai mình, đồng thời một cước mạnh mẽ quét tới.

Cú đá mang theo một cơn cuồng phong lập tức đá trúng người Chu Thừa Giang.

Ầm!

Thân thể hắn lập tức bay ngược về phía sau.

Rầm!

Nước sông bắn lên tung tóe.

Lúc này Chu Thừa Giang cuối cùng cũng tỉnh ngộ, không ngờ trong trận chiến này mình lại phạm một sai lầm lớn.

Đáng tiếc Kiến Sầu đã nắm được cơ hội này, hơn nữa nhanh chóng phản công.

Nhanh chóng gọn gàng, không hề dây dưa.

Nàng bình tĩnh cúi xuống gần sát mặt sông, khiếu huyệt trên người mở đến cực hạn, gió trên sông đột nhiên mạnh hơn.

Vù vù...

Y bào màu trắng có một mảng thấm máu đỏ rực tung bay phần phật theo gió.

Năm ngón tay co lại đưa xuống, Kiến Sầu khẽ dùng sức, không ngờ lại kéo lên một dòng nước trên sông Cửu Đầu như nắm một con rắn giãy giụa hoặc một con rồng uốn lượn, sau đó ném về phía Chu Thừa Giang.

Ào ào!

Nước sông trong vắt bị ánh trăng nhuộm bạc cuồn cuộn lao đi.

Chu Thừa Giang như gặp đại địch.

Hắn biết Kiến Sầu sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này.

Sau phút chốc, vô số gió được nàng hội tụ trong người mình, ngưng tụ lại, sau đó từ bắn ra.

Phong nhận, phong nhận rợp trời ngập đất.

Có màu xám đen, có màu băng lam, màu sắc cũng đậm nhạt khác nhau, dày đặc như một đàn ong, hợp thành một con rồng bằng phong nhận đuổi theo con rồng nước phía trước.

Khi lưỡi phong nhận đầu tiên chạm vào con rồng nước, có thể nghe thấy một tiếng tách giòn tan.

Con rồng nước mềm mại không ngờ lại nhanh chóng , hóa thành một con rồng băng hung dữ lao tới với một tốc độ còn nhanh hơn trước.

Uy thế hung hãn phủ khắp mặt sông.

Ầm!

Trên mặt sông nổ ra vô số sóng nước.

Đó là sóng nước hình thành do Chu Thừa Giang đạp vào mặt nước giảm bớt đà lui lại.

Rắc rắc...

Con rồng băng khí thế hung mãnh, hai tay phủ đầy vảy rồng của Chu Thừa Giang tóm chặt đầu rồng, lại không thể nào hoàn toàn hóa giải đà lao tới của nó, không cần phải nói phía sau còn có phong nhận vô cùng vô tận của Kiến Sầu.

Rồng băng vẫn tiếp tục ngưng kết.

Chỉ trong chớp mắt, Chu Thừa Giang đã lùi lại trọn ba mươi trượng.

Trên mặt sông, một con rồng băng mang theo những gai băng hình thù kì quái uốn lượn ba mươi trượng.

Ầm!

Dưới chân lại có nước bắn tung tóe.

Chu Thừa Giang nghiến răng, một tiếng gầm đột nhiên từ miệng hắn phát ra.

Như tiếng rồng ngâm dài, vọng thẳng vào con rồng băng dữ tợn này.

Tách.

Một vết nứt nhỏ đột nhiên xuất hiện trên thân rồng băng, sau đó lan rộng ra với một tốc độ đáng sợ.

Tiếng gầm vang vọng, trên mặt sông đã xuất hiện sóng dữ vô biên.

Ngay cả vô số phong nhận từ tay Kiến Sầu bay ra lúc này cũng bị đẩy về, thậm chí còn cắt vào chính người nàng, thoáng chốc mặt sông dưới chân nàng đã nhuộm đỏ màu máu.

Nàng lẳng lặng đứng yên tại chỗ, tiếng rồng ngâm mang theo một cơn cuồng phong thổi qua trên người nàng.

Trường bào màu trắng, mái tóc dài đen sẫm.

Tung bay.

Tiếng rồng ngâm cuối cùng dần dần biến mất.

Trong âm cuối bi thương của nó, con rồng băng phát ra tiếng răng rắc, cuối cùng ầm ầm vỡ vụn, hóa thành nước như ngân hà đổ xuống mặt sông giữa hai người Kiến Sầu và Chu Thừa Giang cách nhau hàng chục trượng.

Vảy rồng trên người Chu Thừa Giang nhanh chóng rút đi, cuối cùng toàn bộ biến mất trong mi tâm.

Sắc mặt hắn đã trắng bệch.

Nhưng hắn vẫn thắng.

Khóe môi cong lên, một nụ cười rất nhạt hiện ra.

Tuy nhiên...

Ngay lúc nét cười này xuất hiện, một tiếng két vang lên, Chu Thừa Giang đột nhiên cứng đờ.

Sau gáy, một điểm lạnh lẽo làm người ta sợ hãi đột nhiên xuất hiện, dường như muốn đâm rách da cổ hắn.

Bốn người xem chiến đấu đều lộ ra vẻ mặt cực kì thán phục và không thể tin được.

Trên mặt sông, Chu Thừa Giang xoay người lại bằng một tốc độ cực kì thong thả.

Sau đó hắn nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời không thể quên được.

Một đóa hoa sen màu băng lam nở ra cách hắn ba trượng, từ tim sen mọc ra một thanh kiếm băng to lớn như một băng lăng khổng lồ trên mặt sông, sau khi hắn xoay người lại, mũi nhọn lạnh lẽo chĩa thẳng vào cổ họng hắn.

Trước lúc hắn quay lại thì chĩa thẳng vào gáy hắn.

Ngoài thanh kiếm băng này, trên mặt sông còn có hàng chục, hàng trăm thanh kiếm băng khác nữa.

Thậm chí trong tầm mắt hắn còn có rất nhiều cặp phong nhận không ngừng tiếp tục va chạm vào nhau, nhanh chóng hóa thành những thanh kiếm băng mới.

Vô cùng vô tận.

Màu sắc giống nhau, kích cỡ giống nhau, đều... chĩa thẳng vào người hắn như nhau.

Một không gian xanh lam chấn động lòng người.

Lam đầy sông, sen đầy sông, kiếm đầy sông!

Kiến Sầu đứng sau lưng hắn ba mươi mấy trượng, cánh tay vừa bị thương lúc này đang gian nan giơ lên.

Năm ngón tay dính máu tươi tạo thành độ cong cứng nhắc, từ từ co lại.

Nàng không còn bao nhiêu sức lực, có điều vẫn quá đủ để khóa chết mục tiêu Chu Thừa Giang. Chỉ cần hắn còn dám phản kháng, năm ngón tay nàng co lại, lập tức hàng trăm hàng ngàn thanh kiếm băng quấn gió này sẽ thực sự đâm Chu Thừa Giang thành một con nhím.

Cảm giác nguy hiểm, Chu Thừa Giang đương nhiên rất rõ.

Hắn không động đậy gì, cũng có thể là không còn sức để động.

Một hồi lâu sau, hắn mới khẽ chớp mắt hỏi: “Khi nào?”

“Khi dùng chiêu này vây công ngươi“.

Nụ cười trên gương mặt Kiến Sầu cuối cùng trở nên vô cùng chân thành.

Chu Thừa Giang đột nhiên không nói được nửa câu nào nữa.

Tâm tư tinh tế đến mức nào?

Vô số kiếm băng trước mặt đều là nàng tiện tay bày ra lúc vây công hắn. Nàng từng bước đẩy hắn vào bẫy, đợi đến lúc hai người kiệt sức, chỉ cần nàng còn có một chút linh lực liền có thể khống chế toàn bộ cục diện.

CÒn nhớ sư tôn Bàng Điển, khi chỉ điểm hắn chiến đấu lần đầu tiên từng khen ngợi hắn có thiên phú rất mạnh.

Tuy nhiên...

So với Kiến Sầu lúc này dùng hàng ngàn thanh kiếm băng chĩa vào người mình, hắn đã là cái gì?

Nhạy bén và trực giác không thiếu, tinh tế và tàn nhẫn đều đủ.

Thiên phú chiến đấu?

Thiên phú chiến đấu!

Kiến Sầu đứng ở phía sau, hơi nghiêng đầu nhìn bóng lưng hắn.

Gió thổi trên sông, trận chiến này vốn nàng có lợi thế. Càng huống chi còn có đạo ấn lĩnh ngộ trong Hắc Phong Động nữa.

Năm ngón tay dính máu, dưới trăng sáng, có máu làm nền, càng trở nên trắng muốt như mỹ ngọc, lại lộ một vẻ tàn khốc khó tả.

“Trận chiến này dù Chu sư đệ đã thua nhưng vẫn có thể hãnh diện với quần hùng“.

Đáp trả nguyên văn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.